Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự “bình thường” ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm – Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một “nguồn sáng an toàn”. Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng “Giờ trái đất”, hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông – bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem – tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm – Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn – hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Tuy nhiên, GPS lại không hoạt động hiệu quả dưới độ sâu của đại dương vì tín hiệu vệ tinh không thể xuyên qua nước biển, buộc các phương tiện dưới nước như tàu ngầm phải dựa vào hệ thống định vị thay thế, cụ thể là Hệ thống Định vị Quán tính (INS), để xác định vị trí.
INS có khả năng tính toán chuyển động và hướng đi của tàu ngầm mà không cần tham chiếu bên ngoài, từ đó giúp đảm bảo an toàn cho các tuyến đường trong điều kiện tầm nhìn hạn chế. Để giảm thiểu sai sót trong quá trình định vị, thủy thủ đoàn có thể kết hợp INS với các bản đồ địa hình đáy biển và các phương pháp ước lượng vị trí thủ công (dead reckoning) dựa trên hướng đi và tốc độ của tàu.
Ngoài ra, tàu ngầm cũng có thể sử dụng sonar (định vị và đo khoảng cách bằng sóng âm) hoặc các phương pháp âm thanh khác để xác định vị trí, mặc dù cần thận trọng vì việc phát tín hiệu có thể tiết lộ vị trí của tàu cho đối thủ. Một giải pháp kín đáo hơn là định vị tương đối địa hình, vốn so sánh địa hình thực tế với bản đồ để điều chỉnh hướng đi.
Một trong những lý do khiến GPS không hoạt động dưới nước là do tín hiệu sóng radio mà nó sử dụng nhanh chóng suy yếu khi xuyên qua nước, đặc biệt là nước biển có độ dẫn điện cao. Kết quả là tàu ngầm hoàn toàn bị cô lập khỏi các vệ tinh GPS khi hoạt động dưới biển. Mặc dù có một số phương án sóng vô tuyến tần số cực thấp có thể liên lạc với tàu ngầm, nhưng tốc độ truyền tải rất chậm và không phù hợp cho việc định vị trong thời gian thực.
Tuy nhiên, ngay cả khi không có GPS, tàu ngầm vẫn có những phương án hiệu quả để định vị và đảm bảo an toàn trong các nhiệm vụ dưới nước.
Doanh số bán hầu hết các mẫu mã đều tăng trưởng, cuộc đua vào danh sách 10 ô tô động cơ xăng, dầu bán chạy nhất Việt Nam tháng 3.2026 có nhiều sự xáo trộn khi Toyota Yaris Cross chiếm vị trí số 1 từ tay Mazda CX-5. Bộ đôi Mitsubishi Xpander, Destinator trở lại mạnh mẽ và góp mặt ở nhóm dẫn đầu.
Xét theo thương hiệu, lần đầu tiên cả Toyota, Ford và Mitsubishi đều có ít nhất 3 mẫu xe góp mặt trong danh sách 10 ô tô động cơ xăng, dầu bán chạy nhất Việt Nam tháng 3.2026.
Ở kỳ FIFA Days tháng 3 vừa qua, đội tuyển Việt Nam đã có chiến thắng 3-1 đầy thuyết phục trước Malaysia để khép lại vòng loại Asian Cup 2027 bằng kỷ lục toàn thắng, đoạt 18 điểm tuyệt đối.
Chiến thắng đó cũng là sự khẳng định mạnh mẽ về vị thế của thầy trò HLV Kim Sang-sik ở khu vực Đông Nam Á, những người sẽ bước vào hành trình chinh phục AFF Cup 2026 tới.
Thậm chí, nói không quá HLV Kim Sang-sik bây giờ đang phải "đau đầu" vì có quá nhiều tài năng trong tay. Ở hàng thủ, riêng vị trí thủ môn thôi cũng đã là cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa 3 thủ môn Việt kiều Nguyễn Filip, Patrik Lê Giang và Đặng Văn Lâm.
Sự so kè quyết liệt của những "gã khổng lồ" theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng sẽ khiến tài năng trẻ Nguyễn Trung Kiên, hay Đình Triệu, Văn Việt… đứng trước thách thức rất lớn nếu muốn lần đầu góp mặt ở AFF Cup.
Cũng ở hàng thủ, ông Kim hiện đã không còn phải quá lo lắng về vị trí trung vệ hay hậu vệ biên, đến mức Phi Long một khi đủ điều kiện thi đấu cũng chưa chắc bảo đảm đá chính trước Văn Hậu, Việt Anh, Duy Mạnh, Nhật Minh…
Tại biên trái, sự ổn định của Quang Vinh và sự đa năng của Khuất Văn Khang đem đến sự đảm bảo lớn, chưa kể Văn Hậu, Văn Vĩ luôn sẵn sàng trở lại vị trí yêu thích.
Đặc biệt, sức mạnh lớn nhất của đội tuyển Việt Nam sẽ nằm ở hàng công, khi bộ đôi Xuân Son - Hoàng Hên đã đem đến sự nâng chất rõ rệt về trình độ chơi bóng, theo lời bình luận viên Vũ Quang Huy.
Không còn cảnh các HLV than ngắn, thở dài vì thiếu tiền đạo, trong tay HLV Kim Sang-sik bây giờ có rất nhiều chân sút tài năng với các phẩm chất phong phú, ngoài 2 cái tên kể trên còn có Tiến Linh, Tuấn Hải, Đình Bắc, Quang Hải, Hai Long, Vĩ Hào, Việt Cường…
Tuy nhiên, có một vị trí suốt vài năm qua vẫn khá yên tĩnh, gần như là ốc đảo biệt lập vì không có ngoại binh nào nhập tịch, hoặc cầu thủ Việt kiều nào xuất hiện để đem đến sự nâng cấp rõ rệt là tuyến giữa.
Nhìn từ việc Doãn Ngọc Tân vắng mặt ở kỳ FIFA Days tháng 3, khả năng HLV Kim Sang-sik sẽ phải chuẩn bị bộ đôi tiền vệ trung tâm mới ở AFF Cup 2026, sau khi đã chia tay Đỗ Hùng Dũng tại AFF Cup 2024.
Vào lúc này, khu vực giữa sân đội tuyển Việt Nam sẽ vẫn được trấn giữ bởi nhạc trưởng Hoàng Đức - một trong những tiền vệ giữ nhịp và điều tiết lối chơi hàng đầu Việt Nam, thậm chí là khu vực Đông Nam Á.
Nhưng vài năm qua tìm người đá cặp ổn định bên cạnh tiền vệ của Ninh Bình FC vẫn luôn là bài toán khó cho các HLV trưởng đội tuyển Việt Nam, nhất là khi đây vẫn là khu vực "trắng" cầu thủ nhập tịch.
Khi Doãn Ngọc Tân có dấu hiệu xuống phong độ vì tuổi tác, HLV Kim Sang-sik có thể kỳ vọng vào Thành Long, Quang Hải và Minh Khoa đã bình phục chấn thương từng thể hiện tốt ở đầu vòng loại Asian Cup 2027.
Ngoài ra còn có một phương án đột phá hơn là Hoàng Hên lùi xuống trong sơ đồ 3-5-2. Khi đó, ngôi sao CLB Hà Nội sẽ đảm nhiệm vai trò kết nối giữa Hoàng Đức và hàng công khi đó sẽ xoay quanh Xuân Son, Tiến Linh, Tuấn Hải, Gia Hưng, Việt Cường.
Dù là trong kịch bản nào, thì khác với hàng công và hàng thủ liên tục đón tiếp nhiều gương mặt mới và nâng cao chất lượng, tuyến giữa của đội tuyển Việt Nam sẽ vẫn là khu vực "ổn định" nhưng xét ra sẽ chậm hơn và vì thế cũng sẽ trở nên mong manh hơn.