Giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò tiên phong của T&T Group nói chung, doanh nhân Đỗ Quang Hiển nói riêng trong hành trình cống hiến và kiến tạo những giá trị bền vững cho thể thao nước nhà suốt nhiều thập kỷ qua.
Giải Thể thao Cống hiến nằm trong trong hệ thống giải “Cống hiến” do Báo Thể thao và Văn hóa (Thông tấn xã Việt Nam) tổ chức – một trong những giải thưởng uy tín bậc nhất trong lĩnh vực văn hóa – thể thao tại Việt Nam.
Với 4 hạng mục quan trọng gồm Gương mặt thể thao của năm, Chiến tích thể thao của năm, Gương mặt trẻ thể thao của năm và Khát vọng cống hiến, giải thưởng không chỉ ghi nhận thành tích thi đấu mà còn lan tỏa những giá trị nhân văn, truyền cảm hứng mạnh mẽ tới cộng đồng.
Việc T&T Group được trao thưởng tại hạng mục “Khát vọng cống hiến” trong mùa giải Cống hiến lần thứ 20 không chỉ là một danh hiệu, mà còn là sự ghi nhận cho hành trình bền bỉ, nhất quán với triết lý phát triển thể thao vì cộng đồng, quốc gia trong suốt nhiều năm qua.
Không phải ngẫu nhiên mà Hội đồng bầu chọn của giải Thể thao cống hiến lựa chọn T&T Group cho hạng mục mang ý nghĩa này. Trong bối cảnh thể thao Việt Nam đang chuyển mình theo hướng chuyên nghiệp hóa, xã hội hóa, vai trò của các doanh nghiệp như T&T Group trở nên ngày càng quan trọng.
Xuyên suốt quá trình hình thành và phát triển doanh nghiệp, rồi sau đó đầu tư cho bóng đá, thể thao, nhà sáng lập T&T Group Đỗ Quang Hiển đã xác định rõ: làm thể thao không phải vì lợi ích kinh tế, mà là một sứ mệnh xã hội; và phải luôn nghĩ tới Tổ quốc với tinh thần cống hiến không vụ lợi. Triết lý ấy cũng được thể hiện xuyên suốt trong mọi hoạt động, từ bóng đá nam, bóng đá nữ cho đến các môn thể thao khác.
Đặc biệt, sự hiện diện của doanh nhân Đỗ Vinh Quang, Phó chủ tịch T&T Group, Chủ tịch CLB Bóng đá Hà Nội – con trai thứ của doanh nhân Đỗ Quang Hiển – tại lễ trao giải, cùng các cầu thủ ngôi sao như Đỗ Duy Mạnh và Đỗ Hoàng Hên, không chỉ mang tính biểu tượng, mà còn thể hiện sự tiếp nối giữa các thế hệ trong hành trình phụng sự thể thao Việt Nam.
“Giải thưởng Khát vọng cống hiến là nguồn động lực rất lớn để chúng tôi tiếp tục kiên định với chiến lược đầu tư cho bóng đá, thể thao một cách bài bản, bền vững, qua đó đóng góp nhiều hơn nữa cho các đội tuyển quốc gia và sự phát triển chung của thể thao Việt Nam”, Phó chủ tịch Tập đoàn T&T Group chia sẻ sau khi nhận giải.
T&T Group được vinh danh đúng vào dịp đặc biệt: Kỷ niệm 20 năm thành lập CLB Bóng đá Hà Nội và đội bóng thủ đô cũng chính là minh chứng rõ nét nhất cho hành trình bền bỉ của T&T Group với bóng đá, thể thao Việt Nam. Từ một đội bóng non trẻ, Hà Nội FC vươn lên trở thành CLB giàu thành tích bậc nhất bóng đá Việt Nam với 6 chức vô địch V-League, 3 Cúp quốc gia và 5 Siêu Cúp.
Nhưng giá trị lớn nhất mà CLB Bóng đá Hà Nội mang lại không chỉ nằm ở những chiếc cúp. Đó là một hệ thống đào tạo trẻ bài bản, liên tục sản sinh ra những thế hệ cầu thủ tài năng, đóng góp nòng cốt cho các đội tuyển quốc gia. Những cái tên trưởng thành từ Hà Nội FC nối tiếp nhau như Văn Quyết, Hùng Dũng, Duy Mạnh, Thành Chung, Hai Long… đã góp phần làm nên kỳ tích Á quân U.23 châu Á 2018, cũng như các chức vô địch SEA Games, AFF Cup và những dấu ấn tại đấu trường châu lục. Ở góc độ phát triển bền vững, đây chính là “di sản” quan trọng nhất, một hệ sinh thái bóng đá có khả năng tự vận hành, kế thừa và phát triển.
Nếu bóng đá nam là nền tảng, thì bóng đá nữ lại là nơi thể hiện rõ nhất “tính nhân văn” trong chiến lược của T&T Group. Khi tiếp quản CLB nữ Thái Nguyên – một đội bóng đứng trước nguy cơ giải thể vì thiếu kinh phí – T&T không chỉ “cứu” một đội bóng, mà còn góp phần thay đổi cả hệ sinh thái. Thu nhập cầu thủ tăng gấp 5 – 10 lần, chế độ đãi ngộ được cải thiện, thị trường chuyển nhượng lần đầu tiên hình thành trong bóng đá nữ Việt Nam. Ở một góc nhìn rộng hơn, đây là bước chuyển từ “nuôi dưỡng đam mê” sang “xây dựng nghề nghiệp” cho các nữ cầu thủ, một thay đổi mang tính cấu trúc của bóng đá nữ Việt Nam.
Không chỉ tập trung vào bóng đá, T&T Group còn kiên trì đầu tư vào những môn thể thao ít được chú ý hơn như bóng bàn – nơi thành công không đến từ hào quang truyền thông, mà từ sự bền bỉ và chiến lược dài hạn.
Từ CLB bóng bàn Hà Nội T&T đến mô hình hợp tác với Hiệp hội Thể thao Công an nhân dân Việt Nam, đội bóng bàn CAND – T&T nhanh chóng vươn lên trở thành thế lực hàng đầu quốc gia, cạnh tranh sòng phẳng với TP.HCM và Hà Nội. Tấm HCV SEA Games 2023 nội dung đôi nam nữ sau 26 năm chờ đợi của Đinh Anh Hoàng và Trần Mai Ngọc cũng chính là minh chứng rõ ràng cho hiệu quả của chiến lược đầu tư bài bản, chuyên nghiệp của T&T Group.
Bên cạnh công tác đào tạo và phát triển đội tuyển, T&T Group còn đóng vai trò tích cực trong việc tổ chức và đồng hành cùng các sự kiện thể thao lớn. Có thể kể đến việc phối hợp tổ chức các giải bóng đá Công an, Cảnh sát các nước ASEAN mở rộng – một sân chơi mang ý nghĩa không chỉ về thể thao mà còn về ngoại giao, hợp tác khu vực. Hay giải bóng đá nữ quốc tế Hà Nội Cup T&T – nơi tạo cơ hội cọ xát, nâng cao trình độ cho các cầu thủ nữ. Thông qua những hoạt động này, T&T Group đang góp phần đưa thể thao trở thành cầu nối văn hóa, tăng cường hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế.
Đặc biệt, tinh thần “cống hiến” của T&T Group còn được thể hiện qua những hành động giàu tính nhân văn và lan tỏa mạnh mẽ. Tại trận chung kết lượt về ASEAN Cup 2024 trên sân Thái Lan, ông Đỗ Quang Hiển đã quyết định thuê chuyên cơ đưa gia đình các cầu thủ, người thân và đông đảo cổ động viên sang tiếp lửa cho ĐT Việt Nam.
Hình ảnh hàng trăm CĐV Việt Nam phủ đỏ khán đài sân Jalamangala (Thái Lan) không chỉ tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho các tuyển thủ Việt Nam, mà còn trở thành biểu tượng đẹp về sự đồng hành, sẻ chia và niềm tin vào đội tuyển quốc gia.
Điểm khác biệt lớn nhất của T&T Group không nằm ở quy mô đầu tư, mà ở triết lý phát triển. Trong khi nhiều mô hình thể thao còn phụ thuộc vào nguồn lực ngắn hạn, T&T Group lựa chọn con đường dài hơn: Đầu tư vào con người, hệ thống và giá trị bền vững.
Ngay cả những nỗ lực như hỗ trợ thủ tục cho cầu thủ nhập tịch – tiêu biểu là trường hợp của Đỗ Hoàng Hên – cũng cho thấy một tư duy mở, hướng tới việc nâng cao chất lượng đội tuyển quốc gia.
“Khát vọng cống hiến” vì thế không chỉ là một khẩu hiệu. Đó là kim chỉ nam xuyên suốt, được cụ thể hóa bằng những hành động thực tế, bền bỉ qua nhiều năm.
Giải thưởng “Khát vọng cống hiến” dành cho T&T Group không chỉ mang ý nghĩa tôn vinh một doanh nghiệp, mà còn gửi đi một thông điệp rộng lớn hơn: Thể thao cần những người làm bằng tâm huyết, tầm nhìn và trách nhiệm xã hội.
Trong bối cảnh thể thao Việt Nam đang hướng tới những mục tiêu lớn hơn ở châu lục và thế giới, những mô hình như T&T Group chính là nền tảng quan trọng. Không chỉ tạo ra thành tích, họ còn góp phần nuôi dưỡng đam mê, truyền cảm hứng và xây dựng một nền thể thao phát triển bền vững.
Và ở đó, “Khát vọng cống hiến” không phải là đích đến, mà là một hành trình – hành trình mà T&T Group vẫn đang tiếp tục viết nên, từng ngày, bằng những đóng góp bền bỉ, đầy thiết thực cho thể thao và xã hội Việt Nam.
Với những người mới ngồi sau vô-lăng chưa đủ lâu, việc di chuyển trên đường có nhiều làn xe thường đi kèm lo lắng bị thổi phạt lỗi vượt xe bên phải. Điều này xuất phát từ việc chưa nắm vững các khái niệm trong luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ 2024 (TTATGTĐB 2024), dẫn đến lúng túng khi muốn vượt qua phương tiện đang di chuyển chậm ở làn trái.
Căn cứ khoản 1, điều 14, luật TTATGTĐB 2024, khái niệm "vượt xe" được định nghĩa là tình huống xe phía sau di chuyển sang bên trái để vượt lên xe phía trước. Đáng chú ý, quy định này chỉ áp dụng trên đoạn đường mà mỗi chiều xe chạy chỉ có 1 làn đường dành cho xe cơ giới. Như vậy, trên những cung đường chỉ có một làn xe mỗi bên, tài xế bắt buộc phải mượn làn đối diện, bên trái để vượt và phải quay về làn ngay khi đủ an toàn.
Tuy nhiên, luật cũng cho phép phương tiện được vượt về bên phải trong 2 trường hợp cụ thể tại khoản 2, điều 14, luật TTATGTĐB 2024, gồm: khi xe phía trước có tín hiệu rẽ trái hoặc đang thực hiện hành vi rẽ trái và đối với các loại xe chuyên dùng đang làm việc trên đường mà xe phía sau không thể thực hiện việc vượt bên trái. Ngoài hai trường hợp này, mọi hành vi cố tình vượt bên phải trên đường một làn xe cơ giới đều vi phạm quy định.
Điểm gây tranh cãi lâu nay đã được làm rõ tại điều 13 và điều 14 của bộ luật này, liên quan đến đường có nhiều làn xe chạy. Cụ thể đối với đường có 2 làn xe cơ giới cùng chiều, việc xe đi ở làn bên phải di chuyển nhanh hơn xe ở làn bên trái không được coi là hành vi "vượt phải". Khi đó, người lái xe đang thực hiện quy tắc "sử dụng làn đường". Tài xế chỉ cần tuân thủ việc đi đúng làn đường quy định, chạy đúng tốc độ cho phép và duy trì khoảng cách an toàn. Việc phân định rõ giữa vượt xe và sử dụng làn đường giúp tài xế yên tâm tham gia giao thông, tránh nỗi lo vi phạm.
Theo quy định tại Nghị định 168/2024/NĐ-CP (Nghị định 168), hành vi vượt bên phải xe khác trong trường hợp không được phép sẽ bị xử lý theo điểm a, khoản 5, điều 6 với mức phạt 4 - 6 triệu đồng. Ngoài phạt tiền, người vi phạm còn bị trừ 2 điểm giấy phép lái xe theo điểm a, khoản 16, điều 6.
Nhìn chung, mấu chốt để phân biệt nằm ở số lượng làn đường. Nếu đường chỉ có một làn, vượt phải là sai luật trừ các trường hợp ưu tiên. Nếu đường có nhiều làn, việc đi nhanh hơn ở làn bên phải là quyền sử dụng làn đường hợp pháp. Việc nắm vững các điều khoản này không chỉ giúp lái xe tự tin phản biện khi cần thiết mà còn góp phần đảm bảo an toàn khi tham gia giao thông.
Phút 37, khi hậu vệ Ali Majrashi trong nỗ lực móc bóng, đã tung chân trúng trực diện vào vùng mặt tiền đạo JDT Jairo Da Silva. Cú va chạm với lực mạnh khiến cầu thủ người Brazil đổ gục xuống sân và có dấu hiệu bất tỉnh tại chỗ. Các cầu thủ JDT lập tức phản ứng dữ dội, trong khi nhiều người ra hiệu khẩn cấp yêu cầu đội ngũ y tế vào sân.
Trọng tài Adham Makhadmeh nhanh chóng rút thẻ đỏ trực tiếp với Majrashi, rồi mới theo dõi chấn thương của Jairo. Cựu trọng tài quốc tế và chuyên gia phân tích của báo Al Jazeera, Saad Al-Kathiri đánh giá trọng tài Makhadmeh đã quyết định chính xác do hành vi bạo lực và sử dụng lực quá mức.
Tuy nhiên, tâm điểm tranh cãi không dừng lại ở thẻ đỏ. Phản ứng chậm của đội ngũ y tế khiến các cầu thủ JDT nổi giận. Jairo nằm bất động trong vài chục giây nhưng chưa được tiếp cận kịp thời. Trước tình hình đó, đội trưởng Natxo Insa chạy thẳng ra đường biên, giật cờ từ tay trọng tài biên để gây chú ý, sau đó tiếp tục lao tới khu vực y tế, đá đổ một chiếc ghế và tự mang cáng vào sân.
Hành động mang tính khẩn cấp này của Insa lại khiến anh bị phạt thẻ vàng vì vi phạm quy trình. Bởi các nhân viên y tế và khiêng cáng sẽ chỉ vào sân khi được trọng tài cho phép. Trong lúc các cầu thủ Malaysia la hét kêu gọi nhân viên y tế vào sân, trọng tài Makhadmeh bận rút thẻ đỏ cho cầu thủ Al Ahli.
Đồng đội Jonathan Silva cũng bị cảnh cáo khi phản ứng với đối phương ngay sau pha va chạm. Quyết định này bị phản đối vì trọng tài quá cứng nhắc trong lúc cầu thủ đang đối mặt nguy cơ chấn thương nghiêm trọng.
Trên mạng xã hội, nhiều cổ động viên chỉ trích phản ứng "chậm chạp đến đau đớn" của đội ngũ y tế. Chính sự chậm trễ này buộc cầu thủ JDT phải tự hành động để đảm bảo an toàn cho đồng đội. Jairo sau đó được đưa tới bệnh viện và được xác nhận trong tình trạng ổn định, tiếp tục kiểm tra chuyên sâu vùng đầu và mặt.
Ngoài pha bóng dẫn tới thẻ đỏ, trận đấu còn gây tranh cãi bởi hàng loạt quyết định điều hành khác. Chuyên gia Al-Kathiri cho rằng bàn mở tỷ số của JDT ở phút 19 đáng ra không nên được công nhận, do có lỗi đẩy người từ phía sau. Ngược lại, bàn thắng quyết định của Al Ahli ở hiệp hai cũng bị ông đánh giá là không hợp lệ, khi cho rằng có pha vào bóng nguy hiểm của cầu thủ đội bóng Saudi nhưng không được VAR xem xét.
Những nhận định này khiến công tác trọng tài bị đặt dấu hỏi lớn. Al-Kathiri thậm chí mô tả trận đấu là một thảm họa điều hành, khi cả trọng tài chính lẫn tổ VAR đều mắc sai sót trong các tình huống then chốt.
Trong khi đó, Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) cho biết đang chờ các báo cáo chính thức từ giám sát trận đấu và bộ phận y tế để đánh giá toàn diện sự việc. Tổng thư ký AFC Windsor John chỉ đưa ra phản hồi ngắn gọn, cho biết cơ quan này sẽ xem xét các tình huống liên quan trước khi kết luận.
Cầu thủ gây ra pha phạm lỗi, Majrashi cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Hình ảnh sau trận cho thấy anh ôm đầu, bật khóc sau khi chứng kiến hậu quả từ pha xử lý của bản thân.
JDT mở tỷ số ở phút 19, chính từ pha phản lưới của Majrashi. Tiền vệ Franck Kessie gỡ hòa 1-1 cho Al Ahli cuối hiệp một. Đến phút 54, Wenderson Galeno ghi bàn ấn định thắng lợi 2-1, đưa Al Ahli vào bán kết.
Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.