Mục Lục
ToggleBước ngoặt của trận tứ kết lượt về Champions League 2025-2026 giữa Bayern Munich và Real Madrid trên sân Allianz Arena đến từ chiếc thẻ đỏ của Eduardo Camavinga bên phía đội khách.
Ở phút 86, cầu thủ mang áo số 6 vừa vào sân thay người đã phải nhận thẻ vàng thứ hai sau tình huống cố tình trì hoãn quả đá phạt của Bayern Munich. Quyết định cứng rắn này của trọng tài Slavko Vincic đã đẩy đội khách vào thế thiếu người trong những phút cuối.
Ngay khi chỉ còn 10 người trên sân, Real Madrid đã không thể đứng vững trước sức ép đến từ đội chủ nhà. Bayern Munich tận dụng triệt để dâng cao tấn công, ghi bàn gỡ hòa 3-3 (Luis Diaz lập công), trước khi ấn định chiến thắng 4-3 bằng bàn thắng của Micheal Olise.
Thất bại này đã châm ngòi cho một làn sóng phẫn nộ từ truyền thông Tây Ban Nha. Tờ Marca đăng tải dòng tiêu đề nổi bật “Thật bất công” và khẳng định trọng tài Vincic đã phá hỏng một trận cầu đỉnh cao bằng những quyết định quá đáng.
Cùng chung quan điểm, tờ AS đầy mỉa mai khi giật tít: “Tạm biệt vị trọng tài đáng kính nhưng cũng đầy tai tiếng”, ám chỉ những sai lầm của “vua áo đen” đã hủy hoại nỗ lực của Real Madrid.
Ở góc độ nội bộ, kênh truyền hình chính thức của câu lạc bộ Real Madrid (RMTV) cũng đưa ra những phản ứng gay gắt. Phía đội bóng hoàng gia khẳng định trận đấu đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của tổ trọng tài, khiến kết quả chuyên môn bị bóp méo bởi những tình huống xử lý thiếu thuyết phục trên sân.HLV Arbeloa của Real Madrid cũng chỉ trích trọng tài Slavko Vincic: “Không ai hiểu tại sao một cầu thủ lại bị đuổi khỏi sân vì một hành động như vậy, cảm giác thật bất công và tức giận. Hoặc là trọng tài chưa bao giờ chơi bóng đá, hoặc tôi không biết nhưng tôi nghĩ điều tệ hơn nữa là ông ta không biết Camavinga đã nhận thẻ”.
Đối với Bayern Munich, đại diện nước Đức chính thức ghi tên vào vòng bán kết Champions League 2025-2026 sau khi giành chiến thắng trước đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha với tổng tỉ số 6-4 sau hai lượt trận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tờ Forbes tuần trước công bố danh sách "New Ivies" - các đại học Mỹ được nhà tuyển dụng đánh giá cao về chất lượng cử nhân, ngoài nhóm 8 trường Ivy League truyền thống.
Forbes ghi nhận điểm chung nổi bật của 20 trường này là đều lấy khả năng sử dụng thành thạo AI làm mục tiêu đào tạo cốt lõi.
Ví dụ, Đại học Purdue là trường công đầu tiên coi "năng lực làm việc với AI" là điều kiện tốt nghiệp bắt buộc. Tại Đại học Rice, sinh viên khoa học dữ liệu chuyên sâu phải cho các mô hình AI như ChatGPT và Claude tranh biện với nhau, sau đó đánh giá lập luận của chúng.
Các trường này còn mở rộng chương trình và đội ngũ đào tạo AI. Đại học Case Western đã tăng gấp ba số khóa học, lên hơn 100 lớp, ghép nhóm cho sinh viên thực hành trực tiếp ở các công ty. Một loạt trường khác như Florida, Notre Dame, Wisconsin-Madison hay Texas-Austin có kế hoạch tuyển 40-50 vị trí giảng dạy mới về AI.
Phần lớn trường nằm trong top 50 của Mỹ, theo xếp hạng năm 2026 của US News. Học phí với du học sinh trong khoảng 30.900-71.300 USD/năm (khoảng 0,8-1,8 tỷ đồng).
20 đại học Mỹ được doanh nghiệp săn đón nhất, theo Forbes:
Đây là năm thứ ba Forbes công bố danh sách này. Dữ liệu được tổng hợp từ khảo sát hơn 100 giám đốc điều hành cấp cao và các nhà tuyển dụng.
Để được đánh giá, các trường phải nằm ngoài khối Ivy (như Harvard, Yale, Princeton,...) và Ivy Plus (như Johns Hopkins, MIT, Chicago). Họ cần tối thiểu 3.000 sinh viên, có tính chọn lọc đầu vào cao, và phải có một nửa thí sinh nộp điểm SAT hoặc ACT.
Danh sách "New Ivies" ra đời trong bối cảnh các nhà tuyển dụng ngày càng hoài nghi về việc liệu tấm bằng từ các trường Ivy League có còn là bảo chứng tốt nhất cho chất lượng nhân sự hay không.
Thay vào đó, họ tin rằng những sinh viên thông minh và chăm chỉ nhất có thể được tìm thấy tại các trường công lập danh tiếng, hoặc các trường tư thục ít nổi tiếng bằng nhưng có chương trình đào tạo khắt khe.
Theo Forbes, 37% nhà tuyển dụng cho biết ít mặn mà với việc tuyển sinh viên tốt nghiệp Ivy League hơn so với 5 năm trước. Chỉ 6% chọn cử nhân từ nhóm này nhiều hơn. Ngược lại, 42% có xu hướng ưu tiên sinh viên từ trường công.
Tin Gốc: Vnexpress

Tại trụ sở chính của UNESCO ở Paris, Pháp, lễ công bố cấp cao của báo cáo GEM (báo cáo Giám sát giáo dục toàn cầu) mới đây đã quy tụ hơn 21 bộ trưởng, thứ trưởng bộ giáo dục và đào tạo cùng nhiều các chuyên gia, lãnh đạo giáo dục của nhiều quốc gia. vùng lãnh thổ.
Cùng với đó là sự tham gia của các thiết chế định hình chính sách và dòng chảy nguồn lực như Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế (OECD), Quỹ nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF), Ủy ban châu Âu (European Commission), Liên minh toàn cầu vì giáo dục (Global Partnership for Education), Viện quốc tế về quy hoạch giáo dục của UNESCO (IIEP UNESCO)...
Tham dự lễ công bố báo cáo với tư cách học giả Chevening ngành lãnh đạo Giáo dục tại ĐH UCL (Vương quốc Anh), tôi cho rằng điều đáng chú ý không nằm ở quy mô hội nghị, mà ở cách các vấn đề được đặt lại một cách có hệ thống. Đặc biệt là câu chuyện về công bằng giáo dục. Điểm cốt lõi của báo cáo nằm ở 3 câu hỏi.
Một trao đổi với tiến sĩ Manos Antoninis, Giám đốc Báo cáo giám sát giáo dục toàn cầu (GEM), đã gợi mở thêm cho tôi một điểm đáng suy nghĩ. Điều ông quan tâm không chỉ là tốc độ mở rộng hệ thống giáo dục, mà là cách một quốc gia lựa chọn ưu tiên khi nguồn lực luôn hữu hạn.
Nói cách khác, điều quan trọng không chỉ là mở rộng hệ thống giáo dục bao nhiêu, mà là sự mở rộng đó đang tạo khác biệt ở đâu và cho ai.
Mở rộng tiếp cận cơ hội được đi học cho mọi người, nhưng chưa chắc đồng nghĩa với thu hẹp bất bình đẳng. Một hệ thống có thể tăng nhanh về quy mô mà vẫn giữ nguyên, thậm chí làm sâu thêm, khoảng cách giữa những nhóm người học có xuất phát điểm khác nhau, khi việc mở rộng chủ yếu diễn ra ở điểm đầu vào, trong khi chất lượng học tập, các lộ trình học tiếp và cơ hội sau giáo dục lại phân bổ rất không đồng đều.
Trong trường hợp đó, bất bình đẳng trong giáo dục không biến mất mà dịch chuyển qua các tầng của hệ thống. Việc người ta quan tâm không chỉ là ai được đi học. Mà là được đi học trong điều kiện nào, ai có nhiều lựa chọn hơn sau khi học, ai có thể chuyển hóa giáo dục thành cơ hội phát triển trong cuộc đời.
Trên giấy tờ, không ít quốc gia đã có những định hướng đúng về giáo dục, từ mở rộng tiếp cận, cải thiện chất lượng đến thúc đẩy công bằng giáo dục. Nhưng khi đi vào thực tế, khoảng cách giữa cam kết và kết quả lại xuất hiện, không phải vì thiếu chính sách, mà vì chính sách không đi trọn được đến lớp học.
Điểm nghẽn thường không nằm ở cấp chính sách quốc gia, mà ở cách chính sách được triển khai qua nhiều tầng nấc thang. Từ quy định chung, đến hướng dẫn cụ thể, rồi đến thực hành trong từng nhà trường, mỗi bước đều có thể làm "hao hụt" ý định ban đầu. Khi xuống đến lớp học, giáo viên thường phải đối diện với những tình huống rất khác với giả định trong chính sách, trong khi không phải lúc nào cũng có đủ điều kiện hoặc không gian để điều chỉnh.
Bên lề chương trình, khi chúng tôi trao đổi với ông Sobhi Tawil, Giám đốc Ban tương lai học tập và đổi mới của UNESCO, câu chuyện được mở rộng sang vai trò của giáo viên trong bối cảnh AI. Theo ông, điều cần quan tâm không chỉ là công nghệ đi vào nhà trường nhanh đến đâu, mà là giáo viên có được chuẩn bị để sử dụng công nghệ theo hướng hỗ trợ người học hay không. Trong một môi trường học tập ngày càng nhiều nguồn tri thức, vai trò của giáo viên không giảm đi, mà chuyển sang yêu cầu cao hơn về định hướng, lựa chọn và dẫn dắt việc học.
Công bằng giáo dục, trong nhiều trường hợp, không đến từ việc phân bổ đồng đều, mà từ khả năng hướng nguồn lực đến những điểm cần thiết nhất, đặc biệt với những nhóm người học có nguy cơ bị gián đoạn hành trình học tập.
Chúng tôi có một trao đổi ngắn với giáo sư Giuseppe Valditara, Bộ trưởng Giáo dục và Trọng dụng năng lực của Ý. Khi nói về công bằng trong giáo dục, ông không đặt trọng tâm vào việc mở rộng cơ hội theo nghĩa hình thức, mà vào cách hệ thống sử dụng các công cụ tài chính cụ thể, đặc biệt là học bổng và các chương trình hỗ trợ đi kèm, để giữ người học ở lại trong hành trình học tập.
Khi được thiết kế đúng, các công cụ này không chỉ giảm bớt rào cản tài chính trực tiếp, mà còn tạo ra điều kiện để người học có thể tiếp tục theo đuổi việc học một cách ổn định hơn.
Trong cách tiếp cận đó, công bằng không nằm ở việc tất cả đều nhận được như nhau, mà ở việc những học sinh có nguy cơ bị bỏ lại phía sau được hỗ trợ đủ để không rơi khỏi hệ thống.
Điều này đòi hỏi các chính sách tài chính không chỉ dừng ở mức phân bổ ngân sách, mà phải đi kèm với những chương trình cụ thể, có khả năng theo sát và hỗ trợ người học trong suốt quá trình.
Trong bối cảnh Việt Nam đang bước vào một giai đoạn phát triển với những kỳ vọng rất lớn, từ tăng trưởng kinh tế đến chuyển dịch sang một nền kinh tế dựa trên tri thức và công nghệ, công bằng giáo dục vì thế không còn là câu chuyện của riêng ngành giáo dục.
Trong một thời gian dài, mở rộng cơ hội đi học được xem là thước đo quan trọng nhất của giáo dục. Nhưng khi cánh cửa trường học đã mở rộng hơn bao giờ hết, câu hỏi đặt ra không còn dừng ở việc bao nhiêu người có thể bước vào, mà chuyển sang một điều khó hơn nhiều, ai có thể đi đến cùng, và đi đến cùng với chất lượng ra sao.
Chính ở điểm chuyển này, câu chuyện về giáo dục không còn là vấn đề của riêng ngành giáo dục, mà bắt đầu chạm trực tiếp đến năng lực tăng trưởng của mỗi quốc gia. Khi những khác biệt trong hành trình học tập không được giải quyết, chúng không dừng lại trong lớp học, mà kéo dài sang thị trường lao động, năng suất và khả năng cạnh tranh trong dài hạn.
Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên mà công nghệ và AI đang định hình lại cách con người học và làm việc, những khác biệt về điều kiện học tập nếu không được xử lý sớm sẽ không dừng lại trong lớp học, mà kéo dài sang thị trường lao động và cơ hội phát triển sau này. Khi đó, bất bình đẳng trong giáo dục không còn là một vấn đề xã hội thuần túy, mà trở thành một giới hạn trực tiếp đối với năng lực cạnh tranh của quốc gia.
Vì vậy, tiếp cận và công bằng không chỉ là những mục tiêu cần đạt được, mà là điều kiện để hệ thống giáo dục có thể thực hiện được vai trò của mình. Một hệ thống có thể mở rộng rất nhanh, nhưng nếu không giữ được sự cân bằng giữa các nhóm người học, thì chính tốc độ đó có thể tạo ra những khoảng cách mới.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 16-4, lãnh đạo Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột cho biết đang kiểm tra, xử lý thông tin phản ánh việc có cá nhân tự ý múc đất trong lòng hồ thủy lợi đem bán.
Theo ghi nhận trong nhiều ngày tại khu vực lòng hồ thủy lợi Ea Tam, việc múc đất tại lòng hồ rồi dùng hàng chục xe tải chở đi bán diễn ra rất ngang nhiên, công khai.
Trong ngày 15-4, tại khu vực lòng hồ Ea Tam, một máy múc liên tục đào đất tại những vị trí trũng, nơi còn đọng nước, rồi đổ trực tiếp lên các xe tải.
Từ trên cao có thể thấy rõ các tuyến đường đất tạm được mở vòng quanh lòng hồ. Tại một điểm giao nhau, nhiều xe tải dừng chờ, lần lượt tiến vào vị trí máy múc để nhận đất.
Có thời điểm 2 - 3 xe tải cùng "xếp tài" tại khu vực khai thác, phía ngoài còn nhiều xe xếp hàng chờ hoặc đang chở đất đi bán.
Khu vực lòng hồ bị đào xới nham nhở, tạo thành các hố sâu xen kẽ vũng nước. Dấu vết bánh xe cày nát nền đất, hình thành nhiều lối đi tạm chằng chịt.
Sau khi nhận đất, các xe tải chở đến những khu vực lân cận hoặc cách xa 10 - 15km để bán, giá đất cũng thay đổi tùy theo quãng đường vận chuyển.
Sau nhiều lần "truy vết", phóng viên đã nắm được hành trình tiêu thụ số đất lấy từ lòng hồ Ea Tam. Lộ trình chung là các xe tải di chuyển theo đường công vụ ra khu dân cư phía trên. Ghi nhận cho thấy nhiều xe chạy ra đường chính sát khu dân cư, cuốn theo bụi đất mù mịt.
Một số xe chạy ra đại lộ Võ Nguyên Giáp, tiếp tục di chuyển theo đường Lê Duẩn (quốc lộ 14) hướng về phường Thành Nhất rồi rẽ vào các hẻm trên đường Nguyễn Khoa Đăng để đổ đất, sau đó quay lại tiếp tục vận chuyển.
Chúng tôi cũng ghi nhận nhiều chuyến xe chạy theo đại lộ Đông - Tây ra quốc lộ 26, hướng đi Khánh Hòa, để san lấp tại khu vực phường Tân Lập. Xung quanh khu vực này xuất hiện nhiều điểm đổ đất với quy mô lớn.
Theo tìm hiểu, hồ thủy lợi Ea Tam là dự án được UBND tỉnh Đắk Lắk phê duyệt năm 2017, khởi công ngày 5-3-2020 với tổng mức đầu tư 1.468,5 tỉ đồng. Công trình có dung tích hơn 1 triệu m³ nước, phục vụ tưới tiêu, cấp nước sinh hoạt và điều hòa cảnh quan đô thị Buôn Ma Thuột.
Đến ngày 14-3-2025, dự án đã chặn dòng, bắt đầu tích nước. Tuy nhiên nhiều hạng mục vẫn chưa hoàn thiện, trong đó có các tuyến đường quanh hồ và việc xử lý cao trình đáy hồ. Hiện dự án do Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột làm chủ đầu tư.
Theo tìm hiểu, tại dự án có một gói thầu nạo vét lòng hồ, tuy nhiên nhà thầu đã có văn bản xin tạm dừng thi công. Việc một cá nhân được gọi là "Chung miền Tây" đưa máy móc vào múc đất, vận chuyển đi bán không liên quan đến gói thầu này và chưa rõ được cơ quan nào cho phép. Đáng nói, chủ đầu tư không hề biết có việc múc đất lòng hồ tại dự án này đem đi bán.
Trong vai người cần mua đất san lấp, phóng viên liên hệ thì người tên "Chung miền Tây" báo giá khoảng 800.000 đồng/xe 7m³, nếu lấy số lượng lớn có thể giảm giá.
Khi được hỏi vì sao bán đất ở cự ly khá gần nhưng giá cao, "Chung miền Tây" cho rằng "vấn đề phức tạp", để có đất bán cũng "nhiều vấn đề". Tuy nhiên người này nói nếu khách thiện chí và lấy số lượng lớn thì có thể thương lượng để chốt mức giá phù hợp.
Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột cho biết chưa nắm được việc có cá nhân tự ý múc đất trong lòng hồ đem bán. "Hiện gói thầu nạo vét đã tạm dừng. Nếu có việc khai thác đất trái phép, đơn vị sẽ phối hợp cơ quan chức năng kiểm tra, xử lý", vị này nói.
Về đề nghị cung cấp hồ sơ liên quan gói thầu nạo vét như khối lượng đất bùn cần múc, nơi đổ thải..., chủ đầu tư cho biết sẽ cung cấp sau.
Liên quan đến vụ việc, lãnh đạo UBND phường Buôn Ma Thuột cho biết hiện dự án hồ thủy lợi Ea Tam đang trong quá trình thi công. Dự án do Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột làm chủ đầu tư, đơn vị này chịu hoàn toàn trách nhiệm trong việc quản lý khu vực lòng hồ và phạm vi dự án.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

