Năm nay tôi 38 tuổi. Lần đầu tiên sau hơn 20 năm đi làm, tôi quyết định dừng lại. Tôi bắt đầu đi làm từ khi mới chưa đầy 20 tuổi. Quãng thời gian đó dài đến mức, đôi khi tôi cũng không nhớ rõ mình đã bao giờ nghỉ ngơi đúng nghĩa hay chưa?
Cuộc sống của tôi trước giờ khá đơn giản với vòng lặp bất tận: làm việc – kiếm tiền – rồi lại làm tiếp. Đến khi kinh tế bắt đầu chậm lại, việc buôn bán không còn hiệu quả như trước, tôi mới không cố gồng nữa và quyết định “nghỉ hưu sớm”. Tôi chọn dừng lại không phải vì cùng đường, mà vì tôi thấy mình cần nghỉ thật sự, cho cơ thể, đầu óc được phục hồi.
Ngồi lại nhìn những gì mình đã đạt được, tôi thấy không phải là bản thân không có gì. Thậm chí, tôi đang ở trong một căn nhà ba tầng mặt phố – nơi mà hàng xóm nhà cấp bốn sát bên, cùng diện tích, vừa bán được giá 5 tỷ. Tôi còn có một ôtô bảy chỗ, giờ cho thuê cũng được 5 triệu mỗi tháng. Ngoài ra, tôi còn sở hữu một lô đất trống giá thị trường khoảng 10 tỷ, đang để hàng xóm vừa trồng rau, vừa giữ đất giúp. Họ tự gửi lại tôi 2 triệu mỗi tháng, chứ thực ra tôi cũng không đặt nặng chuyện đó. Ở vùng ven, tôi còn hai lô đất nữa, giá trị lần lượt khoảng 1,4 và 1,5 tỷ.
>> Tôi ‘sợ’ nghỉ hưu sớm dù có nhà, đất và 2,7 tỷ đồng tiết kiệm
Trước khi dừng hẳn việc kinh doanh, tôi cũng kịp bán đi một bất động sản, thu về 1,55 tỷ để làm khoản phòng thân. Số tiền đó, tôi không dám tiêu thoải mái mà chia ra nhiều phần: 75 triệu đồng để sẵn chi tiêu trong ba tháng tiếp theo cho cả gia đình và phụ cấp ba mẹ; 1 tỷ đồng gửi ngân hàng (lãi 9% một năm, tính ra mỗi tháng cũng được khoảng 7,5 triệu); phần còn lại khoảng 275 triệu tôi gửi ngắn hạn ba tháng (lãi 6% một năm, mỗi tháng thêm được hơn 1 triệu).
Nếu cộng với khoản tiền cho thuê xe và đất, thì mỗi tháng tôi có thu nhập khoảng gần 16 triệu mà không cần làm gì. Số tiền này sẽ giảm dần khi tôi rút ra lo chi phí hàng tháng cho gia đình (khoảng 25 triệu). Tức là mỗi tháng tôi vẫn âm khoảng 9 triệu, phải lấy từ tiền dự phòng ra để bù vào.
Nghe thì có vẻ không ổn, nhưng nếu nhìn tổng thể những gì mình đang có, tôi biết bản thân vẫn có thể nghỉ ngơi được thêm một thời gian nữa. Hiện tại, tôi là một ông bố đơn thân (vợ tôi mất sớm), đang nuôi con lớn của tôi đang học năm Nhất đại học, đứa nhỏ học lớp 11, và phụng dưỡng bố mẹ già. Với nhiều người, 25 triệu không phải là con số nhỏ, nhưng tôi thấy đó là mức cần thiết để lo cho gia đình một cách đàng hoàng.
Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi: với tình hình này, liệu mình có đang đánh liều không khi chọn dừng làm việc từ sớm? Nhưng rồi tôi cũng nghĩ ngược lại rằng nếu không dừng bây giờ, thì sẽ chịu đựng được đến khi nào? Sức khỏe của tôi đã xuống rõ. Những năm vừa rồi, tôi gần như chỉ biết làm việc, ăn uống thất thường, ngủ nghỉ thiếu khoa học. Nếu cứ tiếp tục như thế, có thể tôi sẽ kiếm thêm nhiều tiền, nhưng chưa chắc còn đủ sức để dùng đến chúng.
Thực ra, tôi không nghĩ mình đã nghỉ hẳn. Nói đúng hơn, tôi đang cho mình một khoảng nghỉ có tính toán. Khoảng nghỉ này có thể kéo dài vài năm, đủ để tôi ổn định lại bản thân, đủ để hai đứa nhỏ học xong đại học. Sau đó, tôi dự định sẽ chia cho mỗi đứa một phần tài sản, còn mình thì tìm một nơi nào đó yên tĩnh, mua miếng đất nhỏ, sống đơn giản lại đến già.
Có thể lúc đó, tôi sẽ không làm kinh doanh lớn nữa. Nếu có làm thì cũng chỉ là thứ gì đó nhẹ nhàng, đủ để tôi thấy mình có ích, chứ không phải gồng lên như trước. Viết ra những dòng này, tôi cũng không chắc mình đang đúng hay sai? Chỉ là lần đầu tiên trong đời, tôi quyết định không “chạy” nữa. Và tôi đang học cách sống chậm lại. Liệu đó có phải là một quyết định sai lầm?
Thủ tướng vừa phê duyệt nhiệm vụ quy hoạch chung tỉnh Quảng Ninh đến năm 2050, tầm nhìn 2075. Theo đó, tỉnh được xây dựng theo mô hình thành phố trực thuộc Trung ương hiện đại, thông minh, xanh và bền vững; là trung tâm kinh tế biển hiện đại, trung tâm du lịch quốc gia và quốc tế mang tính chất "Đô thị biển - biên giới - di sản, thông minh, thích ứng với biển đổi khí hậu". Quảng Ninh cũng là cực tăng trưởng của khu vực phía Bắc, cửa ngõ giao thương quốc tế hàng đầu, đặc biệt là vị thế trong đối ngoại với Trung Quốc.
Đến năm 2050, Quảng Ninh dự kiến có 2,8-3 triệu người, trong đó dân số thường trú chiếm 2,3-2,4 triệu. Đến năm 2050, địa phương đón 30-31 triệu lượt khách, với khoảng 10 triệu lượt khách quốc tế. Diện tích đất xây dựng đô thị sẽ tăng mạnh, dự kiến đạt khoảng 90.000-100.000 ha vào năm 2050 để đáp ứng nhu cầu phát triển công nghiệp và dịch vụ.
Điểm nhấn nổi bật trong chiến lược là tổ chức không gian theo hướng kết nối chặt chẽ giữa bảo tồn và phát triển. Quảng Ninh sẽ không phát triển đô thị dàn trải mà tập trung vào các chuỗi hạt nhân. Trong đó, Hạ Long khai thác tối đa cảnh quan vịnh và đồi núi. Đông Triều, Uông Bí gắn kết với chuỗi di tích lịch sử và văn hóa tâm linh Yên Tử. Vân Đồn, Cô Tô phát triển theo mô hình đô thị biển đảo hiện đại, gắn với an ninh quốc phòng và Móng Cái là cửa ngõ giao thương quốc tế với Trung Quốc.
Vịnh Cửa Lục được xác định là trung tâm kết nối phát triển đô thị theo mô hình đa cực, mở rộng lên phía bắc. Trung tâm hành chính mới của tỉnh Quảng Ninh cũng định hướng xây dựng ở đây.
Mạng lưới giao thông tích hợp gồm đường bộ, đường sắt, đường thủy và đường hàng không. Giống như nhiều địa phương khác, Quảng Ninh ưu tiên phát triển mô hình TOD (đô thị lấy đầu mối giao thông công cộng làm hạt nhân).
Là địa phương ven biển, quy hoạch đặt yêu cầu cao về việc ứng phó với mực nước biển dâng. Các giải pháp về cao độ nền và thoát nước mặt sẽ được tính toán dựa trên hiện tượng sụt lún đất và tác động kép của biến đổi khí hậu. Hệ thống hồ điều hòa, công viên xanh sẽ được bố trí để đảm bảo kiểm soát ngập úng đô thị.
Quảng Ninh có vị trí chiến lược ở vùng Đông Bắc Việt Nam, giáp Trung Quốc, vịnh Bắc Bộ và các tỉnh thành Hải Phòng, Lạch Sơn, Bắc Ninh. Tỉnh có diện tích đất liền là hơn 6.200 km2, địa hình đa dạng bao gồm miền núi, trung du, đồng bằng ven biển và hơn 2.000 hòn đảo, tạo nên tiềm năng lớn về du lịch, cảng biển và tài nguyên khoáng sản.
Năm 2025, tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm (GRDP) của Quảng Ninh ước đạt 11,89%, cao nhất cả nước, quy mô nền kinh tế trên 368.445 tỷ đồng. Tổng thu ngân sách nhà nước lần đầu tiên đạt 84.500 tỷ đồng, đứng thứ 6 cả nước, mức cao nhất từ trước đến nay, tăng 53% so với dự toán trung ương giao, trong đó thu nội địa đạt 68.150 tỷ đồng. Qua đó, Quảng Ninh đứng thứ 6 trong đóng góp vào tăng trưởng kinh tế cả nước với 3,86%.
Du lịch là ngành kinh tế thế mạnh của Quảng Ninh, năm 2025 đã tiếp đón 21,28 triệu lượt khách, tăng 12% so với cùng kỳ, trong đó khách nội địa đạt 16,78 triệu lượt, khách quốc tế đạt 4,5 triệu lượt. Tổng doanh thu du lịch đạt 57.000 tỷ đồng.
Năm 2026, Quảng Ninh đặt mục tiêu có tốc độ tăng trưởng GRDP đạt trên 12,5%, GRDP bình quân đầu người đạt từ 11.800 USD trở lên, tổng thu ngân sách nhà nước đạt 100.000 tỷ đồng.
Cả nước hiện có 6 thành phố trực thuộc Trung ương là Hà Nội, Hải Phòng, TP Huế, Đà Nẵng, TP HCM, Cần Thơ. Cuối tháng 3, Trung ương Đảng đồng ý chủ trương đưa Đồng Nai lên thành phố trực thuộc Trung ương, giao hoàn thiện hồ sơ để trình Quốc hội khóa 16 xem xét, quyết định tại kỳ họp đầu tháng 4.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm sẽ thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc ngày 14-17/4. Đây là hoạt động đối ngoại song phương quan trọng nhất giữa hai Đảng, hai nước trong năm 2026, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Phạm Thanh Bình hôm nay cho hay trong cuộc phỏng vấn với TTXVN.
Đây cũng là chuyến thăm nước ngoài đầu tiên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm sau khi Việt Nam kiện toàn các chức danh lãnh đạo Nhà nước tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI và là chuyến thăm đầu tiên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đến Trung Quốc sau Đại hội XIV.
"Chuyến thăm được kỳ vọng sẽ tạo thêm động lực, mở ra những cơ hội hợp tác mới, đưa quan hệ hai Đảng, hai nước tiếp tục phát triển ổn định, lành mạnh và bền vững", Đại sứ Phạm Thanh Bình nói.
Đại sứ cho biết trong chuyến thăm, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm sẽ có cuộc hội đàm quan trọng với Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và hội kiến với các lãnh đạo cấp cao khác của Trung Quốc.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm sẽ phát biểu chính sách tại Đại học Thanh Hoa, gặp gỡ một số thân nhân các nhân sĩ hữu nghị hai nước, tham dự hoặc tuyên bố khởi động một số chương trình giao lưu nhân dân, hợp tác văn hóa nghệ thuật, du lịch.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước dự kiến có các hoạt động khảo sát, tìm hiểu mô hình thí điểm khu đô thị mới, hệ thống hạ tầng và công nghiệp đường sắt, cơ sở nghiên cứu, ứng dụng trí tuệ nhân tạo, đổi mới sáng tạo ở cả Bắc Kinh, Hà Bắc và Quảng Tây.
Các chuyến khảo sát thực tế sẽ góp phần thúc đẩy hợp tác cụ thể giữa các bộ, ngành, địa phương và doanh nghiệp hai nước, từng bước cụ thể hóa các nhận thức chung cấp cao, các thỏa thuận đã ký kết thành các dự án và chương trình hợp tác cụ thể, Đại sứ Phạm Thanh Bình cho biết.
Trung Quốc là nước đầu tiên thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam vào ngày 18/1/1950. Hai nước nâng tầm quan hệ Đối tác hợp tác Chiến lược Toàn diện, thúc đẩy xây dựng Cộng đồng chia sẻ tương lai có ý nghĩa chiến lược vào năm 2023.
Đại sứ Bình cho hay hợp tác thực chất giữa hai nước thời gian qua tiếp tục là điểm sáng nổi bật, với thương mại, đầu tư, du lịch giữa hai nước duy trì đà tăng trưởng hai chữ số.
Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam trong khi Việt Nam là đối tác thương mại lớn thứ tư của Trung Quốc trên thế giới với kim ngạch song phương đạt hơn 256 tỷ USD, tăng 24,8% và tiếp tục duy trì đà tăng trưởng tích cực trong hai tháng đầu năm 2026, đạt gần 43 tỷ USD, tăng 36,9%.
Về đầu tư, năm 2025, Trung Quốc là nhà đầu tư lớn thứ hai tại Việt Nam với tổng vốn đăng ký 5,96 tỷ USD, tăng 33,4%, dẫn đầu về số lượng dự án mới và trong hai tháng đầu năm 2026 duy trì ở mức khá cao, đạt 807,5 triệu USD.
Về du lịch, Trung Quốc là thị trường gửi khách du lịch lớn nhất của Việt Nam năm 2025 với 5,28 triệu lượt khách, tăng 41% và trong hai tháng đầu năm 2026 đạt hơn 920.000 lượt.
Hai bên đang phối hợp để sớm hoàn thành báo cáo khả thi của tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng, hướng tới khởi công toàn diện trong năm 2026, đồng thời tích cực triển khai công tác lập quy hoạch các tuyến Lạng Sơn - Hà Nội và Móng Cái - Hạ Long - Hải Phòng. Ngoài ra, hai bên cũng đẩy mạnh kết nối hạ tầng số, hạ tầng giao thông, hạ tầng công nghiệp và logistics.
Hai nước cũng triển khai các dự án về ứng dụng AI giữa các địa phương, khai trương Trung tâm đổi mới sáng tạo chung tại Việt Nam, cũng như nhiều dự án năng lượng sạch, hạ tầng số, công nghệ thông tin.
Thời gian qua có nhiều quy định được ban hành xung quanh hành vi ép người khác uống rượu bia và hút thuốc lá điện tử. Cụ thể, Nghị định 90/2026 vừa được Chính phủ ban hành, quy định mức xử phạt từ 3 đến 5 triệu đồng cho hành vi sử dụng thuốc lá điện tử hoặc thuốc lá nung nóng. Hay Nghị định 90/2026 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế quy định hành vi lôi kéo, ép buộc người khác uống rượu bia hoặc sử dụng thức uống này ngay trước, trong giờ làm việc, học tập sẽ khiến người vi phạm bị xử phạt 1-3 triệu đồng.
Tôi hoàn toàn ủng hộ các quy định trên. Nhưng điều khiến tôi băn khoăn không nằm ở con số xử phạt. Các mức phạt đã có đủ hết, nhưng thực tế đã có ai bị phạt chưa, tố giác vi phạm thế nào, ai xử phạt?
Lấy chính trường hợp của bản thân, tôi thường xuyên bị sếp gọi đi nhậu (thực chất là ép vì không đi không được). Trong những buổi như vậy, các đồng nghiệp của tôi hút thuốc lá (cả loại truyền thống lẫn thuốc lá điện tử) là chuyện cơm bữa. Tôi không muốn uống rượu bia, cũng không hút thuốc, nhưng vẫn phải ngồi đó trong hơi men và giữa làn khói trắng. Nếu những hành vi ấy là vi phạm, thì tôi phải làm gì? Tố giác ư? Với ai? Và rồi chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?
>> Kết quả sau nửa năm trời tôi từ chối tất cả lời mời nhậu
Không chỉ trong môi trường công sở. Ở nơi công cộng, tôi vẫn thường xuyên bắt gặp người hút thuốc lá điện tử. Có những lúc tôi tự hỏi: nếu muốn phản ánh, tôi phải báo cho ai? Liệu bản thân có bị liên lụy gì không? Hay chỉ có thể nhắc nhở rồi thôi? Những câu hỏi rất cụ thể ấy, nếu không có câu trả lời rõ ràng, thì quy định dù đúng đến đâu cũng dễ rơi vào tình trạng "biết là có, nhưng khó áp dụng".
Thực tế, không phải ai cũng đủ hiểu biết pháp luật và dũng khí để đứng ra tố giác, nhất là khi người vi phạm lại là cấp trên, đồng nghiệp, hay đơn giản là những người xa lạ nhưng có thể phản ứng tiêu cực. Nếu không có một cơ chế thực thi rõ ràng, dễ tiếp cận và an toàn, thì gánh nặng lại quay về phía người bị ảnh hưởng.
Có thể đó là một đường dây nóng dễ nhớ, một ứng dụng phản ánh nhanh, bảo mật danh tính, hay đơn giản là quy định rõ trách nhiệm của lực lượng tại chỗ như công an, quản lý trật tự, ban quản lý địa điểm công cộng... Khi người dân biết rõ, "gõ cửa" đúng nơi, pháp luật mới có cơ hội đi vào đời sống.
Tôi ủng hộ các quy định mới, nhưng sự ủng hộ đó đi kèm một kỳ vọng: luật không chỉ để đọc, mà phải để dùng. Và muốn dùng được, thì người như tôi cần biết rõ mình phải làm gì, khi nào, và ai sẽ đứng ra bảo vệ mình nếu tôi lên tiếng?
L.D'Nên xử phạt người hút thuốc lá khi lái xe bằng camera AI'