Danh sách bạn bè trên Facebook hơn 3.000 người, messenger (tin nhắn Facebook) lúc nào cũng “sáng đèn” (chế độ đang online), vậy nhưng Đỗ Thị Minh Châu, sinh viên Trường ĐH Đồng Nai, cho biết vẫn loay hoay không biết nhắn cho ai mỗi khi có chuyện buồn. “Khi gặp chuyện buồn gì đó trong cuộc sống, chuyện tình cảm, hay chuyện học, mình muốn chia sẻ cho người khác nghe, cũng không biết nhắn cho ai”, Châu kể.
Nghịch lý này không chỉ của riêng Châu. Nhiều bạn trẻ thừa nhận họ đang kết nối rất nhiều bạn trên mạng xã hội, nhưng lại thiếu những mối quan hệ đủ sâu sắc ngoài đời thực. Để rồi hàng ngàn bạn bè trên mạng, chỉ cách nhau cái màn hình nhưng “dẫu gần mà xa”, vì chẳng thể tâm sự.
Anh Nguyễn Thanh Long (32 tuổi), ngụ tại đường Lê Văn Chí, P.Linh Xuân, TP.HCM, cho biết anh có thể nhắn tin với vài chục người mỗi ngày, nhưng hầu hết chỉ dừng lại ở mức xã giao. “Nhắn tin thì rất dễ, còn để gặp mặt, nói chuyện một cách thoải mái thì lại ngại. Thành ra mối quan hệ cứ dừng ở mức xã giao, khó tìm hiểu nhau sâu hơn”, anh Long chia sẻ. Anh Long cũng thừa nhận nhiều lần chỉ có thể “tâm sự” qua tính năng story của Facebook, qua những dòng trạng thái ẩn ý, chứ khó mở lời trực tiếp với một ai đó.
Chị Nguyễn Thị Hoàng Tuyên (30 tuổi), ngụ tại đường Cây Keo, P.Tam Bình, TP.HCM, cho rằng nghịch lý này thể hiện rõ nhất vào những thời điểm nhạy cảm: khi buồn, khi thất bại, khi cần một lời khuyên thật sự.
“Khi buồn, tôi vẫn online, vẫn đăng ảnh, vẫn tương tác với mọi người trên mạng xã hội. Thế nhưng những cảm xúc thật bị “nén” lại phía sau màn hình. Có hôm tôi lướt mạng xã hội cả tiếng đồng hồ, từ Facebook, Zalo cho đến Threads, Instagram và nói chuyện với rất nhiều người, nhưng vẫn thấy trống rỗng, vì không có ai là người thật sự thân thiết để giãi bày nỗi lòng”, chị Tuyên kể.
Cũng theo chị Tuyên, dần dần những tương tác nhanh, ngắn trở thành thói quen. “Thật sự là tôi quen với việc chia sẻ một phần cảm xúc của bản thân, nhưng lại ít khi đi đến những cuộc trò chuyện dài, sâu và thật”, chị Tuyên tâm sự.
Có một bộ phận người trẻ cho biết sở dĩ đông bạn trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy cô đơn, không có ai để tâm sự ngoài đời, vì sợ làm phiền, sợ bị đánh giá. Cuối cùng, nhiều người trẻ tự “chặn” chính mình.
Phan Ly Na, sinh viên Trường CĐ Nghề TP.HCM, kể: “Có lúc rất muốn gọi cho bạn thân, nhưng lại nghĩ “chắc bạn ấy đang bận”, và cũng không biết nói ra nỗi niềm tâm sự của mình thì có phiền không. Nghĩ vậy nên thôi”.
Na nói thêm: “Bên cạnh đó là nỗi sợ bị đánh giá. Mạng xã hội đang dần trở thành “không gian trình diễn”, không ít người đều cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình. Điều này vô tình khiến việc chia sẻ những cảm xúc tiêu cực trở nên khó khăn hơn. Thấy ai cũng vui, cũng thành công, tự nhiên mình không dám than thở nữa”.
Theo chuyên gia tâm lý Lương Vũ Thanh Trường, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống Việt Skills (P.Chánh Hiệp, TP.HCM), câu chuyện “có cả ngàn bạn trên mạng, nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời” không chỉ là một nghịch lý, mà còn là lời nhắc về giá trị của những mối quan hệ thật.
“Sau tất cả những lượt thả tim, bình luận hay tin nhắn, điều con người cần vẫn rất giản dị, là một người có thể ngồi cạnh, lắng nghe và ở lại, không phải trên màn hình, mà ở ngoài đời”, ông Trường nói.
Chuyên gia tâm lý Thanh Trường phân tích vấn đề cốt lõi là ở chỗ “tương tác” khác với “gắn kết”. “Những hành động như thả tim (yêu thích), bình luận, nhắn tin cho nhau trên mạng xã hội,… tạo cảm giác đang kết nối, nhưng thực chất lại thiếu chiều sâu cảm xúc. Có nhiều trường hợp kể lại, là họ nói chuyện với rất nhiều người mỗi ngày, nhưng đa số chỉ là những câu ngắn, hỏi thăm qua loa. Chính việc giao tiếp bị rút gọn khiến các mối quan hệ khó phát triển thành sự tin tưởng – yếu tố quan trọng để một người có thể trở thành nơi để tâm sự”, ông mô tả.
Chuyên gia tâm lý Lê Mỹ Cẩm Hoài, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng trong thời đại số, vấn đề không nằm ở việc người trẻ có quá nhiều kết nối, mà là thiếu những kết nối có chiều sâu.
“Một mối quan hệ thật sự cần thời gian, sự hiện diện và sự tin tưởng…, những yếu tố mà tương tác online khó có thể thay thế hoàn toàn. Việc duy trì một vài mối quan hệ chất lượng, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ, có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc sở hữu một danh sách bạn bè dài. Người trẻ nên tìm đến các hoạt động cộng đồng, câu lạc bộ, lớp học kỹ năng… để mở rộng những kết nối ngoài đời thực”, bà Hoài gợi ý.
Cũng có những người trẻ ý thức được nghịch lý này nên tự tìm lại những kết nối thật. Như Hà Thúy Phương (27 tuổi, làm việc ở 222 Hà Huy Giáp, P.Trấn Biên, Đồng Nai), cho biết sau một thời gian cảm thấy cô đơn đã bắt đầu chủ động hẹn bạn đi cà phê, gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin.
“Lúc đầu cũng ngại, nhưng gặp vài lần thì thấy khác hẳn. Nói chuyện trực tiếp vẫn dễ chia sẻ hơn”, Phương nói và kể thêm: “Tôi cũng chọn cách giữ lại một vài mối quan hệ thân thiết, thay vì cố gắng duy trì quá nhiều kết nối hời hợt. Bây giờ tôi nhận ra không cần nhiều bạn, chỉ cần 1 – 2 người thật sự hiểu mình là đủ”.
Nhưng hôm qua, khi tôi mang 30 chỉ vàng 9999 đến bán thì tiệm thông báo: Theo quy định mới, họ không được trả tiền mặt nữa mà phải chuyển khoản. Điều khiến tôi băn khoăn là họ không chuyển khoản ngay mà chỉ lập giấy hẹn, ghi thời hạn thanh toán chậm nhất là 3 ngày sau.
Khi tôi hỏi rõ, họ giải thích: "Thông tin sẽ được chuyển về cho bộ phận kế toán, họ sẽ chuyển khoản sau chứ không thể thanh toán liền được. Việc ghi thời hạn thanh toán chậm nhất là 3 ngày sau nhằm cho đúng thủ tục, còn thực tế có thể sẽ chuyển sớm hơn, nếu quá thời hạn mà chưa nhận được tiền thì tôi có thể liên hệ lại".
Trong trường hợp này, tiệm vàng làm như vậy có đúng quy định hay không? Nếu đến hạn mà họ vẫn chưa chuyển đủ tiền cho tôi thì tôi nên xử lý như thế nào để đảm bảo quyền lợi?
Theo HK01, tại lễ trao giải điện ảnh Kim Tượng (Hong Kong) diễn ra tối 19-4 ở Trung tâm Văn hóa Hong Kong, hạng mục đầu tiên được trao trong đêm là Đạo diễn mới xuất sắc, gọi tên Thư Kỳ.
Trên sân khấu, Thư Kỳ chia sẻ đầy cảm xúc: cô không ngờ rằng sau 30 năm hoạt động trong ngành điện ảnh Hong Kong, mình vẫn có thể nhận thêm một giải "tân binh".
Nữ diễn viên nhắc lại cách đây 29 năm, cô từng đứng trên sân khấu Kim Tượng để nhận giải Diễn viên mới xuất sắc và Nữ phụ xuất sắc.
Lần này, Thư Kỳ hài hước nói: "Thực ra tôi là đạo diễn mới lớn tuổi nhất. Lý do tôi thắng các đạo diễn mới khác quan trọng nhất là vì tôi có 30 năm kinh nghiệm. Không phải các bạn không giỏi, mà là vì tôi quá già rồi".
Cô cũng gửi lời cảm ơn đến các cộng sự, đặc biệt là ê kíp quay phim đến từ Đài Loan và những người đã ủng hộ mình tại Hong Kong trong suốt sự nghiệp.
Girl là bộ phim đầu tay do Thư Kỳ tự viết kịch bản, đạo diễn và đóng chính, mang màu sắc bán tự truyện.
Năm 2025, Thư Kỳ đã "càn quét" các liên hoan phim quốc tế: lọt vào hạng mục tranh giải chính của Liên hoan phim Venice, giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Busan, đồng thời được tạp chí People vinh danh là "Đạo diễn của năm".
Trong phim, thông qua câu chuyện cô gái trẻ Lâm Tiểu Lệ chạy trốn khỏi bạo lực gia đình, Thư Kỳ chuyển hóa nỗi đau cá nhân thành sự đồng cảm phổ quát. Chính triết lý sáng tạo "biến tổn thương thành năng lượng tươi sáng" này đã trở thành nền tảng cho những dự án tiếp theo của cô.
Trailer Girl
Theo Sina, hành trình chuyển mình sang làm đạo diễn của Thư Kỳ sau khi gây tiếng vang với phim đầu tay Girl đang bước sang chương mới tham vọng hơn.
Cô dự định thực hiện một bộ ba phim về phụ nữ kéo dài qua nhiều thập kỷ, cùng các dự án mới tập trung vào những tổn thương nội tâm, nhằm khắc họa một cách có hệ thống bản anh hùng ca về cuộc đời phụ nữ đương đại.
Tại Liên hoan phim Singapore năm 2025, cô lần đầu xác nhận kế hoạch này. Mục tiêu là khắc họa trọn vẹn hành trình cuộc đời của phụ nữ từ thiếu nữ đến tuổi xế chiều qua ba chương phim.
Mỗi phần sẽ thực hiện cách nhau khoảng 10 năm, nhằm tận dụng chính dòng chảy thời gian thực để ghi lại sự biến đổi phức tạp trong bản sắc nữ giới.
Khác với bối cảnh thập niên 1980 của Girl, các phim mới nhiều khả năng đặt trong bối cảnh xã hội đương đại. Như cô chia sẻ: "Chỉ khi biểu đạt chân thành và bám sát thực tế, tác phẩm mới có thể vượt qua ranh giới văn hóa để chạm đến khán giả".
Hiện kế hoạch đạo diễn của Thư Kỳ đã có những bước tiến rõ rệt. Cô cho biết đang phát triển kịch bản phim thứ hai, đồng thời mời biên kịch cùng tham gia. Tiêu chí cốt lõi là xây dựng nhân vật rõ nét, kế thừa quan niệm kể chuyện từ Hầu Hiếu Hiền.
Đây là lời nhắn nhủ của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Hoàng Minh Sơn với các học sinh, sinh viên tại lễ khai mạc Ngày hội Khởi nghiệp quốc gia của học sinh, sinh viên lần thứ 8, diễn ra sáng 18-4.
Theo Bộ trưởng Hoàng Minh Sơn, đất nước đang bước vào một giai đoạn phát triển mới với yêu cầu ngày càng cao về chất lượng tăng trưởng, năng suất lao động, năng lực cạnh tranh quốc gia và khả năng thích ứng trước những biến động nhanh chóng của thế giới.
Ngày nay, sự khác biệt giữa các quốc gia không còn nằm ở tài nguyên thiên nhiên hay chi phí lao động, mà ở năng lực tạo ra tri thức mới và chuyển hóa tri thức đó thành giá trị kinh tế.
Ngày hội Khởi nghiệp quốc gia của học sinh, sinh viên năm nay có sự tham gia của 135 dự án cùng hàng trăm thí sinh, chuyên gia, doanh nghiệp và hàng nghìn học sinh, sinh viên.
Ông Sơn cho biết sau khi xem qua danh sách 135 dự án đã rất ấn tượng với sự đa dạng và tính thực tiễn của các em, từ công nghệ xanh, trí tuệ nhân tạo đến các giải pháp vì cộng đồng.
"Ngày hội hôm nay là một dấu mốc, nhưng không phải là đích đến cuối cùng. Thầy mong các em hãy thay đổi định vị bản thân: Đừng chỉ học để cầm tấm bằng đi tìm việc. Hãy học để có năng lực làm chủ, năng lực nhận diện cơ hội và bản lĩnh để khởi nghiệp", ông Sơn nói.
Ông khuyên các bạn học sinh, sinh viên đừng sợ thất bại. Trong khởi nghiệp, thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là một học phần bắt buộc của sự thành công. Điều quan trọng hơn giải thưởng ngày hôm nay chính là tư duy đổi mới, khả năng giải quyết vấn đề phức hợp và khát vọng cống hiến mà các em tích lũy được qua hành trình này.
Ông tin tưởng rằng từ những hạt giống ý tưởng tại ngày hội khởi nghiệp hôm nay sẽ sớm hình thành nên các doanh nghiệp khởi nghiệp, các doanh nghiệp khoa học công nghệ thực thụ, góp phần đưa Việt Nam vươn cao trên bản đồ kinh tế tri thức thế giới.
Với các thầy cô giáo, lãnh đạo sở giáo dục và đào tạo, ông Sơn nhấn mạnh việc thúc đẩy tinh thần khởi nghiệp không phải là tổ chức thêm một vài cuộc thi, mà là tái cấu trúc triết lý giáo dục và đào tạo.
Cần chuyển từ tư duy quản lý giáo dục, quản lý đào tạo sang quản trị hệ sinh thái đổi mới sáng tạo. Nhà trường phải là một nền tảng kết nối chặt chẽ giữa nhà trường - doanh nghiệp - nhà nước.
Các cơ sở giáo dục đại học, cơ sở giáo dục nghề nghiệp phải là những mắt xích trung tâm, là "hạ tầng chiến lược" nơi tri thức được tạo ra, thử nghiệm và thương mại hóa ngay trong lòng hệ thống.
Theo ông Sơn, mỗi nhà giáo không chỉ là người truyền thụ kiến thức mà phải là những "tác nhân kinh tế tri thức". Các thầy cô phải là người đồng hành, hướng dẫn học sinh, sinh viên biến các kết quả nghiên cứu thành các sản phẩm, dịch vụ thực tế.
"Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi thước đo thành công. Thành công của một trường đại học, trường cao đẳng không chỉ là tỉ lệ sinh viên có việc làm đúng chuyên môn, mà là bao nhiêu sinh viên có khả năng trở thành những người "tạo việc làm" - những cá nhân có thể tự tạo ra giá trị mới và cơ hội cho người khác", ông Sơn nhấn mạnh.