Phát biểu tại Hội thảo “Tín dụng bất động sản, kiểm soát thế nào để phát triển” do Báo Thanh Niên tổ chức sáng 17.4, ông Trần Sĩ Nam, Phó giám đốc Sở Xây dựng TP.HCM cho biết, thị trường bất động sản TP.HCM đã cơ bản vượt qua giai đoạn khó khăn 2021-2023 và đang có dấu hiệu phục hồi.
Theo ông Nam, năm 2025, doanh thu bất động sản của TP.HCM đạt khoảng 270.000 tỉ đồng; riêng quý 1/2026 đạt gần 104.000 tỉ đồng, cho thấy xu hướng tăng trưởng trở lại của thị trường. Tuy nhiên, lãi suất tăng cao trong thời gian qua đã gây không ít khó khăn cho cả doanh nghiệp và người dân.
Ông nhấn mạnh, nhu cầu phát triển và giao dịch bất động sản tại TP.HCM nói riêng và cả nước nói chung vẫn rất lớn. Lĩnh vực bất động sản đóng góp khoảng 10-11% GDP cả nước, trong khi tại TP.HCM, tỷ lệ này có thời điểm lên đến 30-34%, cho thấy vai trò quan trọng của thị trường đối với nền kinh tế.
Hiện TP.HCM có đầy đủ 4 phân khúc bất động sản theo phân loại của Bộ Xây dựng, gồm nhà ở, thương mại dịch vụ, công nghiệp và du lịch. Thành phố đang định hướng phát triển đồng bộ cả 4 phân khúc, trong đó chú trọng các lĩnh vực có tính lan tỏa cao. “Bất động sản là ngành có tính liên kết mạnh. Khi thị trường gặp khó khăn sẽ kéo theo nhiều ngành nghề khác bị ảnh hưởng, đặc biệt là xây dựng và các lĩnh vực dịch vụ liên quan. Vì vậy, việc điều hành chính sách cần thận trọng, hài hòa giữa kiểm soát và phát triển”, ông Nam nói.
Đối với nhà ở xã hội, TP.HCM đã triển khai nhanh các chính sách của Chính phủ, đồng thời ban hành nhiều cơ chế riêng để mở rộng đối tượng tiếp cận. Theo đó, các điều kiện mua nhà ở xã hội đã được nới lỏng hơn so với trước đây, như điều chỉnh tiêu chí thu nhập và điều kiện nhà ở phù hợp với thực tế, giúp người dân có nhu cầu thực dễ dàng tiếp cận. “TP.HCM sẽ kiến nghị các cơ chế đặc thù, trong đó có việc rút gọn thủ tục đầu tư, tháo gỡ vướng mắc pháp lý nhằm đẩy nhanh tiến độ triển khai dự án, qua đó tăng nguồn cung cho thị trường”, ông Trần Sĩ Nam khẳng định.
Đại diện Sở Xây dựng TP.HCM cũng cho rằng, cần nhìn nhận đầy đủ các phân khúc bất động sản. Phân khúc cao cấp là một phần cấu thành diện mạo đô thị, góp phần tạo nên bộ mặt của thành phố và tỉ lệ của phân khúc này trong tổng nguồn cung thực chất không cao. Nhưng khi nói đến bất động sản, chúng ta hay lấy mức giá cao nhất để đánh giá đánh giá toàn thị trường dẫn đến hiểu lầm.
Về mục tiêu phát triển, TP.HCM đặt kế hoạch đến năm 2026 đạt khoảng 428.000-500.000 căn nhà ở. Tiến độ triển khai các dự án, đặc biệt là nhà ở xã hội đang có tín hiệu tích cực và khả năng hoàn thành mục tiêu là khả thi. Tuy nhiên, để đạt được mục tiêu này, bên cạnh chính sách đầu tư, TP.HCM cần sự hỗ trợ từ chính sách tín dụng. “Chúng tôi mong muốn các ngân hàng có cơ chế linh hoạt hơn, tập trung nguồn vốn vào các phân khúc phục vụ nhu cầu thực”, ông Nam đề xuất.
Cụ thể, cần ưu tiên tín dụng cho người trẻ dưới 35 tuổi chưa có nhà ở, với các chính sách hỗ trợ lãi suất phù hợp. Đây là nhóm có nhu cầu lớn, đặc biệt tại TP.HCM đang tập trung đông lực lượng lao động trẻ, sinh viên và người mới đi làm. Bên cạnh đó, cần có chính sách riêng cho công nhân tại các khu công nghiệp, khu chế xuất, nhằm giúp họ tiếp cận nhà ở ổn định, phù hợp với thu nhập.
Trong thế giới smartphone ngày nay, việc tìm kiếm một thiết bị nhỏ gọn (compact) từ các thương hiệu lớn như Samsung, Apple hay Sony dần trở nên khó khăn hơn. Mới đây, trong một buổi giao lưu trên nền tảng Reddit, bà Annika Bizon, phó chủ tịch mảng trải nghiệm di động của Samsung, đã trực tiếp đối mặt với câu hỏi: Tại sao hãng không còn mặn mà với điện thoại nhỏ?
Câu trả lời của đại diện Samsung rất thẳng thắn rằng tất cả đều đến từ nhu cầu của số đông. Bà Bizon giải thích rằng smartphone không còn đơn thuần là thiết bị để nghe gọi, "ngày nay, người dùng cần điện thoại để làm việc, livestream, chơi game và sáng tạo nội dung... Tất cả những hoạt động này đều cần một không gian hiển thị đủ lớn để đạt hiệu quả cao nhất".
Nói cách khác, chính sự đa năng của smartphone đã tự tay đặt dấu chấm hết cho dòng điện thoại nhỏ gọn. Khi chúng ta muốn một thiết bị 'tất cả trong một', diện tích màn hình lớn trở thành yếu tố sống còn mà một chiếc máy nhỏ gọn truyền thống không thể đáp ứng.
Dù thừa nhận dòng điện thoại compact truyền thống đã lùi vào dĩ vãng, nhưng Samsung vẫn để ngỏ một giải pháp cho những ai ghét việc phải mang theo một chiếc 'thớt' trong túi quần. Đó chính là dòng điện thoại gập Galaxy Z Flip7.
"Nếu sự nhỏ gọn là ưu tiên của bạn, dòng Z Flip rất đáng để cân nhắc. Nó thực sự nằm gọn trong túi khi gập lại, nhưng vẫn cung cấp một màn hình kích thước đầy đủ khi bạn cần", bà Bizon gợi ý.
Tuy nhiên, giới công nghệ nhận định đây chỉ là một giải pháp mang tính thỏa hiệp. Dòng Z Flip có thể giải quyết được vấn đề nằm gọn trong túi quần, nhưng với những người dùng có bàn tay nhỏ hoặc muốn thao tác một tay dễ dàng, việc mở một chiếc màn hình gập dài ngoằng vẫn là một thách thức không hề nhỏ.
"Chuyện cổ tích" là cách mà truyền thông châu Á mô tả về hành trình của CLB Nhật Bản Machida Zelvia ở AFC Champions League Elite.
Ở tứ kết, họ đã đánh bại đại gia Al Ittihad của Saudi Arabia với tỉ số 1-0, khi đối thủ tung ra sân dàn siêu sao Diaby, Aouar, En-Nesyri, Fabinho, Pereira... Cả một dàn sao đủ sức tung hoành ở Champions League phiên bản châu Âu.
Giá trị đội hình phản ánh rất rõ chênh lệch lực lượng của 2 đội, khi Transfermarkt định giá toàn bộ các cầu thủ Al Ittihad 170 triệu euro, gấp đến 8 lần so với Machida (20 triệu euro).
So với Machida, đội bóng đồng hương là Vissel Kobe - với giá trị đội hình chỉ 17 triệu euro cũng gây bất ngờ khi vượt qua Al Sadd (Qatar), đội có giá trị đội hình gấp 4 lần để vào bán kết.
Giá trị đội hình chưa bao giờ là yếu tố nổi bật của các CLB Nhật Bản. Hầu hết các ngôi sao đắt giá của xứ sở mặt trời mọc đều sang châu Âu chơi bóng, và ở J-League 1 chỉ tồn tại những cầu thủ bị xem là "hạng 2" của Nhật Bản.
Bóng đá Nhật Bản cũng không có những ông chủ giàu có đổ tiền cho chính sách mua ngoại binh.
Trong trận đấu giữa Machida và Al Ittihad, ngoại binh trở thành yếu tố khác biệt nhất giữa 2 đội. Trong lúc Nhật Bản sử dụng 7 cầu thủ bản địa ở đội hình đá chính, Al Ittihad chỉ có 2 người.
Ở cặp đấu Vissel - Al Saad, đại diện Nhật Bản thậm chí chỉ sử dụng đúng 1 ngoại binh, trong khi con số tương ứng của đội bóng Qatar lên đến 8.
Nhìn rộng ra, các đội bóng Nhật Bản nổi bật ở AFC Champions League Elite vì việc trọng dụng cầu thủ bản địa, dù ban tổ chức giải đấu không giới hạn số ngoại binh.
Tiêu biểu là trường hợp của Johor Darul Ta'zim (JDT). Đội bóng mạnh nhất Malaysia làm nên lịch sử ở giải năm nay khi tiến vào đến tứ kết, trong đó có thành tích quật ngã đối thủ Nhật Bản Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội.
Nhưng truyền thông châu Á nhanh chóng chỉ ra rằng, chiến tích của JDT cũng chẳng phải thành tích đáng tự hào của bóng đá Malaysia, bởi đội bóng này hầu như không sử dụng cầu thủ bản địa.
Có một số trận đấu JDT sử dụng 3 cầu thủ mang quốc tịch Malaysia, nhưng đó lại là 3 cầu thủ làm giả hồ sơ trong vụ bê bối kéo dài nửa năm qua - Hevel, Irazabal và Figueiredo.
Buriram United, đội bóng Thái Lan lọt vào tứ kết cũng chẳng khác là bao. Ở trận thua trước Shabab của UAE, Buriram chỉ sử dụng đúng 1 cái tên bản địa trong đội hình đá chính là Supachai Chaided, còn những ngôi sao như Bunmathan thậm chí vẫn phải dự bị cho các ngoại binh.
Biên chế của Buriram có đến 31 cái tên, và 16 trong số đó là ngoại binh, hầu hết đều đến từ những nền bóng đá mạnh hơn.
Trong bối cảnh đó, việc các CLB Nhật Bản sử dụng nguồn nội lực cầu thủ bản địa trở thành điểm sáng nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải đấu.
Các đại diện của Hàn Quốc (K-League) cũng sử dụng nhiều cầu thủ bản địa, nhưng thành tích của họ lại nghèo nàn.
Sau những cuộc cải cách của AFC, sân chơi Champions League Elite đang ngày càng được nâng tầm, gần trở thành một sự kiện đẳng cấp thế giới.
Nhưng chỉ riêng người Nhật Bản mới thực sự cho thấy sức mạnh của một nền bóng đá thông qua những màn so tài đỉnh cao của "C1 châu Á".
Theo Yahoo! Japan, phần phim điện ảnh mới nhất của loạt anime nổi tiếng Doraemon - chuyển thể từ manga của Fujiko F. Fujio - mang tên Doraemon: Tân Nobita và lâu đài dưới đáy biển (đạo diễn Tetsuo Yajima) giữ vững vị trí số 1 suốt 6 tuần liên tiếp.
Sau thành công của Doraemon: Nobita và cuộc phiêu lưu vào thế giới trong tranh (đạo diễn Yukiyo Teramoto) ra mắt năm ngoái, thương hiệu này tiếp tục đạt thành tích dẫn đầu phòng vé trong 6 tuần hai năm liên tiếp.
Trong ba ngày cuối tuần từ ngày 3 đến 5-4, phim thu hút khoảng 213.000 lượt khán giả, đạt doanh thu khoảng 276 triệu yen. Tổng cộng đến nay, phim mang về 2,93 triệu lượt người xem và vượt mốc 3,7 tỉ yen doanh thu.
Loạt phim điện ảnh Doraemon, kể từ phần đầu tiên Doraemon: Chú khủng long của Nobita ra mắt năm 1980 đến năm 2026, phát hành đều đặn mỗi mùa xuân suốt 45 năm (trừ một vài trường hợp ngoại lệ). Tính đến phần phim hiện tại, đây thực sự là một trong những series điện ảnh kéo dài hiếm có.
Doraemon Movie 45 mới nhất là bản làm lại của Nobita và lâu đài dưới đáy biển ra mắt năm 1983. Bản gốc là phần thứ 4 của series và được xem là một trong những kiệt tác thời kỳ đầu. Sau 43 năm, câu chuyện ấy tái sinh với phiên bản hoàn toàn mới.
Vậy tại sao nhà sản xuất lại chọn Lâu đài dưới đáy biển vào thời điểm này? Lý do lớn nhất có lẽ nằm ở việc thế hệ từng xem bản gốc giờ đã thành các bậc cha mẹ.
Chủ đề đại dương mang tính phổ quát, bối cảnh phiêu lưu hoành tráng, cùng với khả năng lồng ghép các vấn đề hiện đại như môi trường... tất cả tạo nên sự cân bằng giữa hoài niệm cho thế hệ cũ và sự mới mẻ cho khán giả trẻ.
So với phiên bản năm 1983, bản remake điều chỉnh để phù hợp với tiêu chuẩn hiện đại: chú trọng yếu tố đúng nguyên tác, nâng cấp hình ảnh với công nghệ hoạt hình mới để tái hiện thế giới đại dương tuyệt đẹp, cập nhật một phần nội dung câu chuyện, cải tiến thiết kế nhân vật, đồng thời nâng cao chất lượng âm thanh và hình ảnh.
Doraemon Movie 45 vẫn giữ sự tôn trọng với bản gốc, nhưng đồng thời được làm mới để phù hợp với khán giả năm 2026.
Doraemon Movie 45 trên nền ca khúc Yume wo Kanaete Doraemon
Khi bản gốc ra mắt vào năm 1983, những khán giả nhí ngày ấy giờ bước vào độ tuổi 40 và đang nuôi dạy con cái. Mong muốn "cho con xem lại bộ phim mình từng yêu thích" trở thành động lực lớn khiến họ đưa con đến rạp.
Khi cha mẹ và con cái cùng đến rạp, người lớn kể: "Đây là bộ phim cha/mẹ từng xem hồi nhỏ", còn trẻ em thì có thêm một trải nghiệm ấm áp với gia đình.
Những khoảnh khắc cùng cười, cùng xúc động trong rạp chiếu trở thành ký ức đáng nhớ. Trên mạng xã hội, rất nhiều chia sẻ từ các bà mẹ như: "Xem cùng con mà rơi nước mắt"; "Con mình cũng thích bộ phim mình từng xem"; "Hai mẹ con cùng xúc động"... Chính những trải nghiệm này tạo nên một vòng lan tỏa tích cực trong cộng đồng phụ huynh.
Vì vậy, dù trước hay sau khi ra rạp, khán giả cũng có thể xem lại phiên bản năm 1983 để so sánh và cảm nhận rõ hơn sức hấp dẫn của Doraemon Movie 45 lần này.