Thú vui uống trà được hình thành từ khi ba còn là một chàng trai trẻ. Trải qua bao năm tháng gian khó, dù cuộc sống có vô vàn thay đổi, nhưng ly trà buổi sớm của ba thì vẫn vậy: đậm đà, bền bỉ và nhịp nhàng với thời gian.
Sáng nào cũng vậy, khi cả xóm còn chìm trong giấc ngủ, khi màn sương còn trĩu nặng trên những tán dừa ngoài ngõ, thì ba tôi đã thức giấc.
Loại trà ba uống là trà bánh ú, thứ trà được gói giản dị trong lớp giấy trắng kiểu hình tam giác đặc trưng của những hiệu trà thủ công.
Ba pha trà rất đậm. Ở quê tôi, người ta gọi vui là “trà quạu” – thứ trà mà ai không quen uống sẽ phải nhăn mặt vì vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Nhưng với ba, cái đắng ấy lại là cái ngon.
Ông thường nhấp từng ngụm nhỏ, chậm rãi, như thể đang nếm cả vị của thời gian. Bên cạnh chén trà nóng là vài miếng mứt thèo lèo, mứt dừa hay chút bánh ngọt gì đó, đủ để cân bằng cái đắng, làm dịu đi dư vị nơi cổ họng.
Khi trà đã được rót đầy bình, ba mở chiếc cassette cũ, rất khẽ, vừa đủ nghe. Những làn điệu cải lương, vọng cổ quen thuộc cất lên, khi trầm khi bổng, như đưa ba trở về một miền ký ức xa xăm. Ba ngồi đó, lặng lẽ, mắt nhìn xa xăm, tay nâng chén trà, thả hồn vào những âm thanh ngân nga, vào những câu ca chan chứa tình người.
Hết một bình trà, thời gian giục ba về thực tại. Ba đứng dậy, vội vàng tìm cây chổi quét sân. Những nhịp chổi đều đặn quét qua từng chiếc lá rụng, chuẩn bị cho một ngày mới tinh tươm.
Có những hôm, khoảng sân không còn chiếc lá khô nào vương lại, người đàn ông 80 tuổi này lại cố moi những chiếc lá tre, lá bàng nằm sâu trong kẽ đất cho sạch. Khi đã “tẩy trang” cho mặt sân, ba tập vài động tác thể dục nhẹ nhàng.
Mẹ tôi cũng thích uống trà (thói quen ấy ảnh hưởng từ ba), nhưng thường dậy trễ hơn một chút. Khi ba đã pha xong bình trà thứ hai, mẹ mới bước ra hiên nhà, ngồi xuống cạnh ba, nhấp vài hớp trà nóng.
Hai người không nói nhiều, chỉ vài câu hỏi han đơn giản, nhưng trong cái tĩnh lặng ấy lại có một sự gắn bó rất đỗi bình yên. Chén trà không chỉ là thức uống, mà còn là sợi dây nối kết hai con người đã đi cùng nhau qua cả một đời người.
Thỉnh thoảng, vào những buổi sáng đẹp trời, vài chú, vài bác trong xóm – những người bạn cũ từng một thời khoác áo lính như ba – lại đạp xe đến. Họ tụ tập dưới mái hiên, bên ấm trà nóng, kể cho nhau nghe chuyện ngày xưa, chuyện chiến khu…
Những câu chuyện có khi hào hùng, có khi giản dị, lắm lúc bi ai, nhưng đó là gia tài rực rỡ của một đời binh nghiệp. Vui nhất là những lúc họ bày bàn cờ tướng ra. Vừa uống trà, vừa đánh cờ, vừa tranh luận rôm rả.
Có khi cao trào, tiếng cười vang lên giòn giã, có khi lại “giận dỗi” vì một nước cờ thua. Nhưng cái giận ấy cũng chóng qua, như làn khói trà bay lơ đãng. Hôm sau, họ lại tụ họp, lại cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tình bạn của những người già, giản dị mà bền chặt như vậy.
Không chỉ buổi sáng, mà bất cứ lúc nào thấy khát hay có điều gì suy tư, ba lại tìm đến trà. Thậm chí khi vác cuốc ra đồng, nghỉ trưa trên cánh võng, ba đều mang bình trà theo bầu bạn. Trà dường như trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ba.
Có những đêm khuya, khi tuổi già khiến giấc ngủ trở nên chập chờn, những cơn nhức khớp kéo về theo gió lạnh, ba lại lặng lẽ dậy, pha một bình trà nóng. Ngồi một mình trong đêm tĩnh, nhấp từng ngụm trà, ba như đang đối thoại với chính mình.
Để giữ cho trà luôn nóng, tránh lãng phí, ba còn tự tay làm một chiếc “bình giữ nhiệt” rất đặc biệt. Ba chọn một trái dừa khô to, ướm thử sao cho lớn hơn bình trà một chút, rồi cưa theo tỉ lệ 1:2, gọt cho bằng đít, khoét ruột, đánh bóng bằng véc ni.
Thế là có ngay một chiếc vỏ bọc giữ nhiệt mộc mạc mà hiệu quả. Hình ảnh ấy – trái dừa khô ôm lấy ấm trà – là một nét quen thuộc của xứ dừa quê tôi, gợi lên biết bao ký ức thân thương.
Thú vui uống trà của ba cứ thế dịu dàng trôi theo năm tháng. Đến khi giật mình ngoảnh lại thì ba đã trên bát tuần. Không ồn ào, không cầu kỳ, chỉ là những buổi sớm tinh mơ, những chén trà đậm vị, những câu vọng cổ ngân nga, những ván cờ dở dang và những câu chuyện không bao giờ cũ.
Ba vẫn một mình dậy sớm, cần mẫn pha trà, giữ thói quen tập thể dục, giữ cho mình một nhịp sống đều đặn và an yên. Có lẽ cũng nhờ những ly trà ấy mà ba luôn khỏe mạnh, minh mẫn, sống vui cùng con cháu.
Nhưng hơn cả, thú vui ấy dạy cho tôi hiểu về một cách sống: chậm rãi, sâu lắng và trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé của đời thường. Trong vị đắng của trà, ba đã tìm thấy vị ngọt của cuộc đời. Và trong làn khói trà mỏng manh lơ lửng, tôi thấy hiện lên cả một miền ký ức gian truân của ba.
Sự đồng hành của đại sứ Jun Phạm cùng ShopeeFood đánh dấu bước khởi đầu cho hành trình lan tỏa "vị đúng đỉnh". Ở đó, "vị đúng đỉnh" chính là bộ sưu tập được ShopeeFood tuyển chọn kỹ lưỡng dựa trên chất lượng, hương vị trứ danh và trải nghiệm ăn uống đúng "gu", giúp người dùng dễ dàng tìm thấy món ngon ưng ý giữa muôn vàn lựa chọn mỗi ngày.
Trong vai trò mới, Jun Phạm sẽ cùng mọi người khám phá thế giới ẩm thực "vị đúng đỉnh" thông qua việc chia sẻ những món ăn yêu thích, gợi ý các địa điểm ẩm thực hấp dẫn và mang đến những bộ sưu tập đặc quyền dành riêng cho người dùng ShopeeFood.
Với nguồn năng lượng không ngừng sáng tạo của đại sứ ShopeeFood - Jun Phạm, hành trình này hứa hẹn sẽ biến trải nghiệm ẩm thực của người dùng trở nên mới mẻ và đáng nhớ. Ngay khi thông tin được đăng tải, fanpage ShopeeFood lập tức thu hút sự chú ý với hàng loạt bình luận tò mò về các bộ sưu tập món ngon sắp được giới thiệu, cũng như kỳ vọng vào những màn kết hợp hấp dẫn trong thời gian tới.
Mở màn hành trình lan tỏa "vị đúng đỉnh", đại sứ ShopeeFood kết hợp cùng nền tảng đặt món chính thức ra mắt series "Ăn Đi Đã", vừa lên sóng tập 1 vào 20 giờ ngày 16.4 trên kênh YouTube Jun Phạm Official.
Theo chân đại sứ, mỗi món ăn hiện ra như một lời mời gọi hấp dẫn, dẫn dắt người xem khám phá bản đồ ẩm thực đầy cuốn hút. Tại đây, "vị đúng đỉnh" không chỉ được cảm nhận qua hương vị, mà còn hiện rõ trong từng biểu cảm, từ ánh mắt bất ngờ cho đến những khoảnh khắc "ăn là ghiền" của đại sứ ShopeeFood. Để rồi, mỗi tập lại mở ra một hành trình mang màu sắc riêng: khi là cuộc khám phá quán mới, lúc lại là chuyến trở về với hương vị thân quen.
Điểm dừng chân đầu tiên của series là tiệm cơm gà Đông Nguyên - một thương hiệu lâu đời được thành lập từ năm 1945 tại TP.HCM, cũng là lựa chọn quen thuộc mỗi khi không biết ăn gì của Jun Phạm. Ngay từ những khung hình mở đầu, video khiến người xem không khỏi xao xuyến bởi lối kể chuyện gần gũi của Jun Phạm cùng loạt cảnh đặc tả món ăn mang lại cảm giác vừa vỗ về tâm hồn, vừa đánh thức vị giác.
Không dừng lại ở việc thưởng thức, Jun Phạm còn dành thời gian trò chuyện cùng chủ quán, hiện là đại diện thế hệ thứ ba của tiệm cơm gà Đông Nguyên. Qua những chia sẻ chân thật, người xem có cơ hội hiểu thêm về bí quyết làm nên hương vị đặc trưng, chẳng hạn như cách luộc gà với muối theo phong cách Quảng Đông để giữ trọn độ mọng nước. Chính những câu chuyện phía sau này đã khiến trải nghiệm ẩm thực trở nên trọn vẹn và đáng nhớ hơn.
Nếu không thể trực tiếp đến quán, người xem vẫn có thể dễ dàng thưởng thức các món "vị đúng đỉnh" cùng Jun Phạm như cơm gà Đông Nguyên và nhiều lựa chọn hấp dẫn khác trong bộ sưu tập "Vị Đúng Đỉnh" trên ShopeeFood.
Đừng quên chuẩn bị một tâm hồn thật đẹp và chiếc bụng thật đói để sẵn sàng nhập hội khám phá, đồng thời đón xem các tập tiếp theo vào 20 giờ ngày 16 hằng tháng trên YouTube Jun Phạm Official để không bỏ lỡ hành trình lan tỏa "vị đúng đỉnh" cùng ShopeeFood nhé!
Ngày 19.4, các cơ quan chức năng tỉnh Đồng Tháp vẫn đang triển khai lực lượng tìm kiếm 2 nạn nhân mất tích, đồng thời tiến hành xác minh, làm rõ nguyên nhân vụ việc.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 22 giờ 10 ngày 18.4, Công an phường Đạo Thạnh nhận được tin báo về việc có 2 người rơi xuống sông tại khu vực cầu phao dẫn vào cảng Du thuyền, thuộc khu phố 11.
Qua xác minh, nạn nhân là ông T.Q.S (73 tuổi, ngụ phường Bình Trưng, TP.HCM) và ông V.V.T (53 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp). Trước đó, 2 ông cùng khoảng 10 người khác tham dự buổi tiệc sinh nhật tổ chức trên tàu du lịch do N.T.T (23 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) điều khiển.
Theo cơ quan công an, trong quá trình dự tiệc trên tàu, một số người, trong đó có 2 nạn nhân, có sử dụng rượu bia. Đến khoảng 21 giờ 30 cùng ngày, tàu di chuyển vào khu vực cầu phao và cập bến để đưa khách lên bờ. Sau khi tàu neo đậu, các hành khách lần lượt rời tàu trong điều kiện ban đêm, khu vực cầu phao có độ chênh và mặt sàn không hoàn toàn ổn định.
Khoảng 20 phút sau khi tàu cập bến, đến lượt ông S. và ông T. di chuyển từ tàu lên bờ, cả 2 người bất ngờ trượt chân, rơi xuống sông và mất tích. Sự việc diễn ra nhanh khiến những người có mặt không kịp phản ứng.
Ngay sau khi nhận tin báo, Công an phường Đạo Thạnh đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, phối hợp các lực lượng chức năng và người dân địa phương tổ chức tìm kiếm xuyên đêm. Nhiều phương tiện, thiết bị hỗ trợ được huy động để rà soát khu vực xảy ra vụ việc và các vùng lân cận. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, công tác tìm kiếm vẫn chưa có kết quả.
Hiện, Công an phường Đạo Thạnh tiếp tục phối hợp các đơn vị liên quan mở rộng phạm vi tìm kiếm, đồng thời thu thập lời khai của những người có mặt trên tàu để phục vụ công tác điều tra. Nguyên nhân cụ thể của vụ việc đang được làm rõ.
Ngày 20/4, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình tạm giữ Bình, 42 tuổi, trú thôn Cự Xá, xã Liêm Hà, để điều tra hành vi Giết người.
Theo nhà chức trách, khoảng 18h30 ngày 14/4, Bình mâu thuẫn với người phụ nữ hàng xóm 39 tuổi vì chuyện xả nước thải sinh hoạt. Trong lúc cãi vã, Bình cầm hung khí đe dọa tấn công, người dân phải báo chính quyền địa phương.
Khoảng 30 phút sau, ông Lê Đình Thành, 58 tuổi, Trưởng thôn Cự Xá, cùng ông Nguyễn Trọng Hưng, 44 tuổi, Tổ phó an ninh trật tự cơ sở, đến nhà Bình vận động, yêu cầu ra nhà văn hóa thôn làm việc, giải quyết khúc mắc.
Bình bị cáo buộc không chấp hành, chống đối khiến hai bên xảy ra xô xát. Theo cảnh sát, người này sau đó chạy vào nhà, lấy dao quắm dài khoảng 50 cm, chém một nhát trúng mạn sườn ông Thành.
Dù bị khống chế, tước dao quắm, Bình trong trạng thái mất kiểm soát tiếp tục lấy dao bầu, đâm nhiều nhát vào bụng và đùi ông Thành. Nạn nhân mất máu cấp, tử vong. Ông Hưng bị thương nặng, được đưa đi cấp cứu, hiện đã qua cơn nguy kịch.