Sáng 19.4, Trường ĐH Cảnh sát nhân dân tổ chức Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống (24.4.1976 – 24.4.2026) và đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tham dự chương trình có đại tướng Lương Tam Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ Trưởng Bộ Công an; nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, nguyên Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Văn Nên cùng lãnh đạo bộ, ngành, địa phương, cán bộ, giảng viên, sinh viên nhà trường.
Trải qua 50 năm xây dựng và phát triển, từ tiền thân là Trường Hạ sỹ quan Cảnh sát nhân dân II, Trường ĐH Cảnh sát nhân dân không ngừng lớn mạnh, trở thành một trong những trung tâm đào tạo, bồi dưỡng cán bộ Cảnh sát quan trọng của lực lượng Công an nhân dân.
Đến nay, trường đã đào tạo, bồi dưỡng hơn 165.000 học viên. Trong đó, hơn 6.000 cán bộ trình độ cao đẳng, trung cấp; hơn 78.000 cán bộ trình độ ĐH; hơn 2.000 cán bộ trình độ thạc sĩ; hơn 160 cán bộ trình độ tiến sĩ. Đồng thời, bồi dưỡng chức danh, trung cấp lý luận chính trị, cập nhật kiến thức, pháp luật, nghiệp vụ cho hơn 76.000 cán bộ, chiến sĩ; đào tạo, bồi dưỡng cho hơn 1.000 học viên là cán bộ, lãnh đạo của Bộ Nội vụ Vương quốc Campuchia.
Cùng với công tác đào tạo, Trường ĐH Cảnh sát nhân dân đã triển khai hơn 4.000 đề tài, chuyên đề khoa học các cấp, góp phần cung cấp luận cứ khoa học phục vụ công tác lãnh đạo, chỉ đạo, hoàn thiện pháp luật và đấu tranh phòng, chống tội phạm. Đội ngũ giảng viên ngày càng được nâng cao về trình độ, đáp ứng yêu cầu đào tạo trong tình hình mới.
Nhà trường cũng luôn quan tâm xây dựng đội ngũ nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục có trình độ cao, thuộc tốp đầu trong các học viện, trường công an nhân dân. Đặc biệt, trong đại dịch Covid-19, nhà trường đã huy động hàng nghìn cán bộ, học viên tham gia tuyến đầu; chuyển đổi cơ sở thành khu điều trị với gần 1.000 giường bệnh, góp phần cùng TP.HCM kiểm soát dịch bệnh.
Nhân dịp này, thừa ủy quyền của Chủ tịch nước, lãnh đạo Bộ Công an đã công bố quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Trường ĐH Cảnh sát nhân dân. Đại tướng Lương Tam Quang trao danh hiệu, gắn huy hiệu Anh hùng lên cờ truyền thống của nhà trường.
Phát biểu tại buổi lễ, đại tướng Lương Tam Quang nhấn mạnh, việc được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước, ghi nhận những đóng góp bền bỉ, xuất sắc của các thế hệ thầy và trò Trường ĐH Cảnh sát nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội và xây dựng lực lượng Công an nhân dân.
Cũng trong buổi lễ, Bộ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang đề nghị Trường ĐH Cảnh sát nhân dân 3 nhiệm vụ trong thời gian tới.
Thứ nhất, phát huy cao độ truyền thống đơn vị anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, phấn đấu trở thành trường gương mẫu, tiên phong nhất thực hiện các quan điểm chủ trương của Đảng về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo, xây dựng nền giáo dục quốc dân hiện đại, ngang tầm khu vực và thế giới.
Thứ hai, gia tăng đóng góp, xây dựng nhân lực công an nhân dân cách mạng chính quy tinh nhuệ hiện đại, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong giai đoạn cách mạng mới của đất nước. Bộ trưởng Bộ Công An đề nghị Trường ĐH Cảnh sát nhân dân cần tiếp tục đổi mới mạnh mẽ chương trình, phương pháp đào tạo, tích cực ứng dụng khoa học công nghệ, trí tuệ nhân tạo chuyển đổi số trong dạy học, kiểm tra đánh giá; mở rộng hợp tác quốc tế để tiếp thu tri thức mới, tranh thủ kinh nghiệm, công nghệ của bạn bè quốc tế chuyển mạnh đào tạo theo hướng huấn luyện theo bài toán thực tiễn, nâng cao chuẩn năng lực số và trí tuệ nhân tạo, rèn luyện tư duy, kỹ năng công tác, chủ động tham mưu giải quyết vấn đề của từng học viên, xây dựng cán bộ công an nhân dân đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong giai đoạn cách mạng mới ngay từ trên ghế nhà trường.
Thứ ba, tập trung xây dựng đội ngũ nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục có đức, có tài, là những người có đam mê, nhiệt huyết, kỹ năng, kiến thức, năng lực, ham học hỏi, đổi mới sáng tạo, thật sự là những tấm gương để sinh viên học tập noi theo.
Đại tướng Lương Tam Quang tin tưởng với truyền thống vẻ vang 50 năm xây dựng, phấn đấu và trưởng thành, Trường ĐH Cảnh sát nhân dân sẽ tạo ra những dấu ấn đột phá mới, hoàn thành vượt mức mọi nhiệm vụ được giao, xứng đáng với sự tin cậy kỳ vọng của Đảng, Nhà nước.
Phát biểu tại buổi lễ, PGS-TS-thiếu tướng Đỗ Anh Tuấn, Hiệu trưởng Trường ĐH Cảnh sát nhân dân, cho rằng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là động lực to lớn để tập thể cán bộ, giảng viên, học viên tiếp tục phát huy truyền thống 50 năm, nêu cao tinh thần đổi mới, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; xây dựng đội ngũ nhà giáo gương mẫu, học viên kỷ luật, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới.
Khẳng định vinh quang gắn liền với trách nhiệm, PGS-TS-thiếu tướng Đỗ Anh Tuấn cho biết sẽ tiếp thu nghiêm túc các ý kiến chỉ đạo, tiếp tục xây dựng Trường ĐH Cảnh sát nhân dân trong sạch, vững mạnh; giữ vững vị thế là trung tâm đào tạo, nghiên cứu khoa học uy tín, đầu mối hợp tác quốc tế của Bộ Công an; góp phần xây dựng lực lượng công an nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại.
Trong khuôn khổ chương trình, thầy trò Trường ĐH Cảnh sát nhân dân còn tổ chức nhiều hoạt động như: chương trình duyệt đội ngũ, biểu diễn võ thuật và khánh thành công trình Nhà hiệu bộ kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống.
Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa - mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.
Tôi từng đứng trước nhiều "bậc thềm" như thế - không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.
Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.
Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.
Nhưng hội trường lại ở tầng 5 - và không có thang máy.
Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp - nhờ sự hỗ trợ của mọi người.
Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.
Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về "xóa bỏ rào cản", nhưng không khỏi chạnh lòng.
Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những "bậc thềm" cần được nhìn lại.
Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.
Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm - ngay từ cơ hội được tham gia.
Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ - và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.
Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.
Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.
Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.
Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.
Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một "bậc thềm vô hình" trong cách nhìn nhận về chúng tôi
Và chúng tôi - cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp - từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những "bậc thềm" phía trước thấp xuống.
Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ "làm cho có" sang "làm để dùng được"; từ "hỗ trợ" sang "trao quyền".
Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.
Những điều đó không lớn - nhưng đủ để một người không phải dừng lại.
Tôi vẫn đang mỗi ngày ghép những mảnh vải nhỏ thành một bức tranh.
Và tôi nghĩ việc xóa bỏ rào cản cũng như vậy.
Bắt đầu từ việc bỏ đi một bậc thềm.
Rồi thêm một bậc thềm nữa.
Để một ngày nào đó, "hòa nhập" sẽ không còn bắt đầu bằng việc phải bước qua một trở ngại, mà là một con đường mở sẵn - cho tất cả mọi người.
Ngày 9-4, truyền thông Nga và Ukraine đưa tin Matxcơva và Kiev đã thực hiện đợt trao đổi hơn 1.000 thi thể tử sĩ.
Trụ sở Điều phối về đối xử với tù binh chiến tranh của Ukraine đã xác nhận trên mạng xã hội rằng thi thể của 1.000 người thiệt mạng đã được trả về Ukraine.
"Theo phía Nga, các thi thể được trả về là các quân nhân Ukraine. Sau khi các nạn nhân được xác định danh tính, thi thể sẽ được bàn giao cho gia đình họ để an táng một cách trang trọng", cơ quan này cho biết.
Trong khi đó, Hãng tin TASS đưa tin Nga nhận lại 41 thi thể. Kênh Ruptly của Nga đã đăng tải đoạn phim quay cảnh những người mặc quần áo bảo hộ màu trắng và găng tay màu xanh lam nâng những túi đựng thi thể màu trắng từ phía sau một chiếc xe tải, rồi khiêng lên một chiếc xe khác.
Video cũng cho thấy những quan sát viên mặc quần áo bảo hộ có in biểu tượng Chữ thập đỏ.
Nga và Ukraine thường xuyên trao đổi thi thể của các binh sĩ thiệt mạng trong chiến đấu, một trong số ít lĩnh vực hợp tác giữa hai nước trong cuộc chiến kéo dài bốn năm qua.
Hồi tháng 2-2026, hai bên cũng trao trả thi thể tử sĩ, gồm 1.000 thi hài binh sĩ Ukraine và 35 thi thể binh sĩ Nga.
Hội Chữ thập đỏ cho biết họ đang tạo điều kiện cho hai bên trao đổi khoảng 1.000 thi thể mỗi tháng, nói rằng "hàng ngàn" người chết vẫn chưa được xác định danh tính.
Bộ Ngoại giao Nga thông báo rằng kể từ giữa năm ngoái Matxcơva đã trao trả hơn 12.000 thi thể cho Kiev và nhận lại hơn 200 thi thể binh sĩ Nga.
Cao điểm mùa gặt lúa cũng là lúc nghề vác lúa vào vụ. Dọc các tuyến kênh thuộc xã Tân Long nhộn nhịp ghe xuồng, xe cộ. Người lao động vất vả mưu sinh dưới trời nắng nóng.
Lúa sau khi thu hoạch được vác từ ruộng ra bờ kênh tập kết để thương lái cân, rồi chuyển xuống ghe hoặc đưa lên xe vận chuyển về các nhà máy xay xát. Công đoạn này phụ thuộc hoàn toàn vào sức người, tạo nên một "dây chuyền" lao động đặc trưng của mùa gặt miền Tây.
Giữa cái nắng gay gắt từ 37 đến xấp xỉ 40 độ C, những đội vác lúa (từ 15 - 20 người/đội) vẫn miệt mài làm việc. Mỗi ngày, một đội có thể vận chuyển từ 150 - 170 tấn lúa. Những bao lúa nặng 45 - 50 kg liên tục được vác trên vai trong nhịp điệu khẩn trương và sự phối hợp nhịp nhàng.
Một lao động trẻ chia sẻ: "Công việc nặng nhọc nhưng không khí lao động luôn rộn ràng tiếng nói cười. Mạnh hay yếu cũng vác như nhau, ai mệt thì anh em đỡ cho nhau. Sự tương trợ giúp chúng tôi vượt qua thời gian làm việc từ sáng sớm đến chiều tối, thậm chí không nghỉ trưa".
Buổi trưa, nắng đổ lửa, mồ hôi ướt lưng áo, nhiều người thay phiên nhau tiếp sức. Những vết trầy xước do bao lúa cọ vào vai, vào cổ là điều quá quen thuộc. Đổi lại, thu nhập từ nghề này khá ổn định trong mùa vụ.
Trung bình, mỗi người kiếm được 500.000 - 600.000 đồng/ngày. Công việc không đều, ai nghỉ sẽ dễ "mất mối" nên phần lớn đều cố gắng làm.
Không chỉ nam giới, phụ nữ cũng đóng vai trò quan trọng trong chuỗi công việc mùa gặt. Tại các ruộng lúa, những phụ nữ thoăn thoắt xúc lúa, giữ bao, buộc miệng bao.
Từ 6 giờ đến khoảng 16 giờ, họ làm việc liên tục. Mỗi ngày công được trả khoảng 280.000 đồng, nếu làm thêm sau giờ, thu nhập được tính theo sản lượng với mức 2.500 đồng mỗi bao lúa. Nhờ đó, vào cao điểm mùa vụ, nhiều phụ nữ có thể thu nhập trên 500.000 đồng/ngày.
Chị Thạch Hồng (42 tuổi, ở xã Tân Long) bộc bạch: "Công việc này cực lắm, đứng dưới nắng suốt ngày, tay chân không ngơi nghỉ. Nhưng có việc để làm là may mắn và mùa gặt mà kiếm được chừng đó tiền công là mừng lắm".
Mùa gặt không chỉ mang lại thu nhập mà còn tạo nên không khí lao động sôi động, gắn kết cộng đồng. Tiếng máy gặt, tiếng gọi nhau í ới, xen lẫn tiếng cười nói rôm rả tạo nên bức tranh sinh động của vùng quê mùa thu hoạch.
Với nhiều lao động, cuộc sống gắn liền với mùa vụ. Hết mùa gặt lúa, họ lại chuyển sang cấy, giặm, làm thuê… để duy trì thu nhập.
Dù nhiều nhọc nhằn, nhưng công việc theo mùa như vậy đã giúp người dân Tân Long có thêm nguồn sống. Mỗi bao lúa được vác đi không chỉ là thành quả của người nông dân mà còn là công sức của những người lao động thầm lặng phía sau.