Nam Ninh, thủ phủ của Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, là điểm dừng chân tiếp theo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam trong chuyến thăm cấp Nhà nước đến Trung Quốc từ ngày 14 đến 17-4.
Sau gần 10 tiếng đi từ Bắc Kinh, đoàn tàu cao tốc đến ga Nam Ninh Đông tối 16-4. Khoảng 19h10 (giờ địa phương), Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cùng Phu nhân rời tàu cao tốc. Đông đảo thanh niên Trung Quốc trong trang phục các dân tộc ở Quảng Tây và du học sinh Việt Nam mang theo quốc kỳ 2 nước đã đứng chào mừng.
Việc Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đi tàu cao tốc từ Bắc Kinh đến Nam Ninh là một phần trong các hoạt động khảo sát, tìm hiểu mô hình thí điểm khu đô thị mới, hệ thống hạ tầng và công nghiệp đường sắt, cơ sở nghiên cứu, ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI), đổi mới sáng tạo ở cả Bắc Kinh, Hà Bắc và Quảng Tây – nơi có thành phố Nam Ninh.
Đây là lần thứ hai trong chuyến thăm Trung Quốc lần này Tổng Bí thư, Chủ tịch nước trải nghiệm tàu cao tốc của Trung Quốc.
Trên tàu cao tốc đến Nam Ninh ngày 16-4, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã nghe lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước trong ngành đường sắt Trung Quốc báo cáo về quy mô mạng lưới đường sắt, tầm quan trọng và khả năng kết nối tới các địa phương, sự đóng góp cho phát triển kinh tế – xã hội cùng kế hoạch tương lai.
Nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hợp tác với Trung Quốc trong lĩnh vực giao thông đường sắt tốc độ cao, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đề nghị lãnh đạo ngành đường sắt và các doanh nghiệp Trung Quốc chia sẻ kinh nghiệm và hỗ trợ, tham gia cùng Việt Nam trong quá trình xây dựng, chuyển giao công nghệ cho các dự án đường sắt quan trọng tại Việt Nam.
Theo Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Phạm Thanh Bình, các chuyến khảo sát thực tế sẽ góp phần thúc đẩy hợp tác cụ thể giữa các bộ, ngành, địa phương và doanh nghiệp hai nước.
Qua đó từng bước cụ thể hóa các nhận thức chung cấp cao, các thỏa thuận đã ký kết thành các dự án và chương trình hợp tác cụ thể, mang lại lợi ích thiết thực cho sự phát triển của mỗi nước và cho quan hệ Việt Nam – Trung Quốc.
Trong kỷ nguyên số, con số 1 tỉ người dùng hoạt động hằng tháng (MAU) được ví như 'vương miện' dành cho những đế chế phần mềm. Nhưng bạn có biết ứng dụng nào đã khai phá cột mốc này và thế lực nào đang nắm giữ tốc độ tăng trưởng không tưởng?
Tháng 6.2015, thế giới chứng kiến một cơn địa chấn khi Facebook trở thành ứng dụng di động đầu tiên cán mốc 1 tỉ người dùng. CEO Mark Zuckerberg và các cộng sự đã mất 8,7 năm để đạt được kỳ tích này. Đây là thời điểm đánh dấu sự dịch chuyển hoàn hảo của Facebook từ nền tảng máy tính sang smartphone, biến mạng xã hội này thành lớp tương tác mặc định của toàn nhân loại.
Tiếp bước người đàn anh, các thành viên khác trong gia đình Meta cũng lần lượt đạt cột mốc đáng nhơ. Theo đó, Messenger nhờ chiến lược tách rời ứng dụng đã đạt mục tiêu chỉ sau 4,9 năm. Trong khi đó, WhatsApp - ứng dụng thay thế SMS tại hàng loạt quốc gia - vừa gây sốc khi vượt ngưỡng 3 tỉ người dùng vào năm 2025, trở thành cổng chiến lược cho AI toàn cầu.
Nếu Facebook là người khai phá, thì TikTok chính là nhân tố bứt phá nhất về tốc độ. Ra mắt cộng đồng quốc tế năm 2017, nhưng ứng dụng video ngắn này chỉ mất vỏn vẹn 5 năm để sở hữu 1 tỉ người dùng. Chìa khóa của TikTok không gì khác ngoài thuật toán khám phá nội dung gây nghiện, tạo ra những vòng lặp dopamine 60 giây khiến người dùng không thể rời mắt. Tốc độ này đã bỏ xa cả Instagram (7,7 năm) lẫn YouTube (8,1 năm).
Để thấy rõ sự tăng trưởng thần tốc của các ứng dụng di động, hãy nhìn lại những 'tượng đài' cũ. Cụ thể, Microsoft từng mất tới 25,8 năm để Windows có 1 tỉ người dùng và Office cần tới 21,7 năm. Ngay cả Google Search nổi tiếng cũng phải tốn 12 năm ròng rã.
Điểm chung của những ứng dụng 'tỉ dân' hiện nay chính là miễn phí, tính toàn cầu, tối ưu cho di động và quan trọng nhất là khả năng hình thành thói quen cho người dùng. Khi thế giới đang chuyển dịch sang AI tạo sinh và mạng xã hội phi tập trung, liệu kỷ lục 5 năm của TikTok có bị xô đổ bởi một 'tân binh' nào khác? Hãy cùng chờ đợi câu trả lời trong tương lai không xa.
Giữa bối cảnh cơn sốt chip AI đẩy giá phần cứng lên mức không tưởng, giá RAM DDR5 dự kiến sẽ tăng thêm 63%, chuẩn cũ DDR4 bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý. Liệu đây là lựa chọn thông minh để tiết kiệm ngân sách hay là một sai lầm khiến bạn phải hối hận khi nâng cấp máy tính sau này?
Bước sang năm 2026, thị trường linh kiện máy tính vẫn chưa thoát khỏi vòng xoáy tăng giá do thiếu hụt chip trầm trọng. Theo báo cáo từ TrendForce, nhu cầu khổng lồ từ các trung tâm dữ liệu AI đã kéo theo sự tăng giá của mọi loại bộ nhớ.
Thực tế cho thấy, một kit RAM DDR4 32 GB từng có giá hơn 2 triệu đồng vào đầu năm nay hiện đã gần vượt ngưỡng 4 triệu đồng. Tuy nhiên, con số này vẫn 'dễ thở' hơn nhiều so với mức gần chục triệu của chuẩn DDR5. Với mức chênh lệch lên tới gần 5 triệu đồng, DDR4 đang là lựa chọn hàng đầu cho những ai muốn lắp ráp PC mà không muốn 'cháy túi'.
Cái giá thực sự của việc chọn DDR4 không nằm ở số tiền bạn chi ra, mà ở khả năng nâng cấp về sau. Hiện tại, cả AMD và Intel đã bắt đầu quay lưng với chuẩn cũ này.
AMD đã chính thức khai tử hỗ trợ DDR4 sau khi kết thúc vòng đời socket AM4. Trong khi đó, Intel thế hệ 14 là dòng CPU cuối cùng còn hỗ trợ chuẩn bộ nhớ này. Nếu chọn DDR4, bạn đang tự khóa mình vào một hệ thống mà nếu muốn nâng cấp CPU sau 1 - 2 năm nữa, bạn buộc phải vứt bỏ cả bo mạch chủ lẫn RAM để mua mới hoàn toàn. Đây chính là rào cản lớn nhất khiến nhiều người dùng phân vân dù ngân sách eo hẹp.
Trong bối cảnh giá SSD và GPU cũng đang leo thang, việc 'thắt lưng buộc bụng' với DDR4 là hoàn toàn hợp lý cho các dàn máy phổ thông hoặc văn phòng. Tuy nhiên, nếu bạn là một game thủ muốn gắn bó với bộ máy trong 5 năm tới, hãy cân nhắc kỹ.
Một giải pháp thay thế thông minh hiện nay là săn tìm các linh kiện cũ hoặc lựa chọn máy bộ (pre-built) từ các đại lý lớn. Thực tế cho thấy, trong vài tháng qua, giá các bộ PC lắp sẵn đôi khi còn rẻ hơn cả việc bạn tự mua lẻ từng linh kiện về lắp ráp.
Nên nhớ rằng việc tiết kiệm hôm nay có thể là gánh nặng cho ngày mai. Hãy cân đối giữa nhu cầu sử dụng thực tế và khả năng tài chính trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.