Mục Lục
ToggleNhà đấu giá Henry Aldridge & Son của Anh ngày 18/4 tổ chức buổi đấu giá các kỷ vật liên quan thảm kịch Titanic xảy ra năm 1912. Nổi bật nhất trong số này là áo phao được bà Laura Mabel Francatelli, hành khách hạng nhất trên con tàu định mệnh, mặc khi sơ tán.
Francatelli khi đó đi cùng bà chủ là nhà thiết kế thời trang Lucy Duff Gordon và chồng Cosmo Duff Gordon. Cả ba đều sống sót trên xuồng cứu sinh số 1 của Titanic. Xuồng này chỉ chở 12 người khi được thả xuống nước, dù có sức chứa tối đa tới 40 người.
Chiếc áo phao, có chữ ký của bà Francatelli và những người có mặt trên xuồng cứu sinh, được bán với giá 670.000 bảng Anh (906.000 USD) cho một nhà sưu tập đấu giá qua điện thoại, Henry Aldridge & Son cho biết. Giá này cao hơn đáng kể so với mức dự đoán 250.000-350.000 bảng Anh ban đầu.
Chiếc đệm ghế từ một xuồng cứu sinh của Titanic cũng được bán trong cùng phiên với giá 527.000 USD cho chủ sở hữu của hai bảo tàng về Titanic tại Mỹ.
Tàu Titanic khởi hành từ thành phố Southampton, Anh ngày 10/4/1912 để tới New York, Mỹ, đánh dấu hải trình đầu tiên vượt Đại Tây Dương. Tàu va phải núi băng trôi đêm 14/4/1912 và chìm xuống độ sâu hơn 3.657 m rạng sáng hôm sau, khiến 1.517 người thiệt mạng. 706 người sống sót sau thảm kịch này.
Mức đấu giá kỷ lục cho kỷ vật từ tàu Titanic là chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng được bán với giá gần 2 triệu USD vào năm 2024.
“Những mức giá kỷ lục này cho thấy câu chuyện về Titanic vẫn luôn thu hút sự quan tâm của công chúng, đồng thời thể hiện sự trân trọng đối với các hành khách và thủy thủ đoàn, bởi ký ức của họ được lưu giữ qua các kỷ vật”, nhà đấu giá Andrew Aldridge cho biết.
Tin Gốc: Vnexpress

Nói đến ông Nguyễn Thanh Toàn, hay còn gọi là Hai Toàn (ông sinh năm 1944) không người yêu bóng đá nào của TP.HCM hơn 4 thập niên trước lại không biết đến. Ông từng khoác áo đội tuyển quốc gia năm 1959 thi đấu ở 6 nước châu Âu rồi thi đấu cho trường huấn luyện những năm 1959-1963, trước vài năm so với những tên tuổi nổi tiếng như Trần Duy Long, Lê Thế Thọ. Sau đó ông đi học ở Kiev (Liên Xô cũ) rồi trở về Việt Nam, sau 1975 vào nam và trở thành Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM rồi kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP.HCM.
Sự nghiệp cầu thủ hay huấn luyện bóng đá của ông không quá lẫy lừng, ngoài lần tham gia đội tuyển thập niên 60 thì sau đó năm 1980 ông lại quay lại làm trợ lý cho HLV Trần Duy Long dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Nhưng sự nghiệp quản lý của ông gắn bó nhiều với TP.HCM khi ông là một trong 12 người vào tiếp quản thể thao thành phố sau năm 1975. Sau đó ông được coi là một trụ cột chính khai phá sức mạnh cho bóng đá thành phố, thúc đẩy ra đời nhiều giải đấu và đặc biệt là luôn hướng đến việc tổ chức thi đấu các trận giao hữu hay giải đấu quốc tế.
Thời những năm cuối 1970 và đầu những năm 1980, ông cùng với ông Nguyễn Minh Cảnh, khi đó là trưởng bộ môn bóng đá đã có sáng kiến tổ chức các giải A1, các giải A2, hạng B TP.HCM rất thu hút, quy tụ cả trăm đội tranh tài. Mật độ thi đấu các giải dồn dập và nhiều vô kể, giúp cho cầu thủ không chỉ được cọ xát tích lũy kinh nghiệm, mà còn nâng trình độ lên rất nhiều. Đặc biệt là việc tổ chức cho các đội trẻ đá mở màn trước các trận đấu của đội A1 thời đó thật hay, làm cho khí thế bóng đá TP.HCM luôn sục sôi.
Ông cũng góp phần khai sinh ra trường năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM đào tạo ra lứa tài năng cho bóng đá TP.HCM khi đó như Đặng Trần Chỉnh, Võ Hoàng Bửu, Nguyễn Hồng Phẩm, Hà Vương Ngầu Nại, Phan Huy Khải, Phạm Văn Tám, Lương Vĩnh Lễ, Nguyễn Thanh Tùng (con trai ông) chắp cánh cho họ gia nhập các đội Cảng Sài Gòn, Hải Quan, Sở Công nghiệp tung hoành ngang dọc. Dưới tài quản lý thao lược của ông, bóng đá TP.HCM khi đó rất thịnh không chỉ là "lò" cung cấp cầu thủ giỏi mà đội ngũ trọng tài cũng phong phú, chất lượng, uy tín chiếm gần 50% tổng số trọng tài quốc gia.
Nhưng dấu ấn lớn nhất của ông Hai Toàn chính là tham mưu cho Giám đốc Sở TDTT TP.HCM Lê Bửu khơi nguồn cho việc thúc đẩy hợp tác quốc tế. Rất nhiều đội bóng từ Liên Xô (cũ) hay các đội từ châu Âu và Đông Nam Á, châu Á lần lượt sang TP.HCM thi đấu, đầu tiên là giao hữu rồi tiến tới tham dự các giải mời đều diễn ra tại sân Thống Nhất như Cúp liên Cảng, Cúp bóng đá TP.HCM mở rộng hoặc phối hợp với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đưa các giải quốc tế khác về TP.HCM thi đấu như Cúp Độc Lập, Dunhill Cup.
Chính nhờ thi đấu quốc tế nhiều mà đời sống bóng đá TP.HCM thời đó vô cùng phong phú. Người hâm mộ thành phố luôn được sống trong bầu không khí bóng đá liên tục mỗi tuần hoặc 3-4 ngày là có trận đấu. Sân Thống Nhất luôn sáng đèn bất kể nắng mưa và cảnh hàng nghìn người rồng rắn xếp hàng mua vé vào sân, thực sự là những hình ảnh khó quên của bóng đá TP.HCM, có phần đóng góp không nhỏ của ông Nguyễn Thanh Toàn.
Cuối năm 1989, lãnh đạo TP.HCM đã chỉ đạo Sở TDTT tìm hướng xã hội hóa bóng đá, đặt nền móng cho việc ra đời của Liên đoàn Bóng đá TP.HCM (HFF). Đây là giai đoạn chuyển mình quan trọng, phù hợp với xu thế phát triển chung khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng được thành lập vào năm 1989. Ông Nguyễn Thanh Toàn khi đó vừa là Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM và cũng trở thành Phó chủ tịch HFF. Đến năm 1993, ông trở thành Phó tổng thư ký VFF hỗ trợ cho Tổng thư ký Trần Bảy, đứng đầu văn phòng 2 của khu vực phía nam.
Dù là văn phòng 2 nhưng thời đó hoạt động của bóng đá Việt Nam chủ yếu là ở TP.HCM khi tiếng nói của cặp bài trùng Nguyễn Tấn Minh (phó chủ tịch) và Nguyễn Thanh Toàn luôn có trọng lượng. Ông Hai Toàn thậm chí được Ban Chấp hành tín nhiệm giao nắm luôn các vấn đề chuyên môn như hoạt động thi đấu, đào tạo, xây dựng nguồn nhân lực cho bóng đá Việt Nam. Ông Tấn Minh khi đó lo tư duy kiếm tiền, còn ông Hai Toàn làm chuyên môn đỉnh đạc, giới thiệu nhiều cán bộ tài năng tham gia AFC. Cả 2 đã trở thành "cặp đôi hoàn hảo" trong mắt của người hâm mộ khắp cả nước.
Ông Hai Toàn tính tình ôn hòa, luôn ẩn mình, thái độ lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử có tình có nghĩa với nhiều thế hệ bóng đá lúc bấy giờ và lúc nào cũng nở nụ cười hiền hòa khi tiếp chuyện. Tôi nhớ giai đoạn đó rất nhiều lần đến văn phòng 2 VFF đặt ở khán đài B sân Thống Nhất, đường Đào Duy Từ để phỏng vấn viết bài về hoạt động của bộ máy liên đoàn. Ông Hai Toàn luôn sẵn sàng trả lời các câu hỏi về thi đấu, về quản lý phong trào...
Thời đó bóng đá Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng hay đón ông Peter Velappan, Tổng thư ký AFC và ông Paul Mony, Tổng thư ký AFF sang TP.HCM. Ông Hai Toàn luôn đứng đầu những quan chức bóng đá nước nhà cùng với các ông Trần Văn Mui, Trần Duy Long tiếp xúc trao đổi, học hỏi và định hướng cách làm bóng đá theo chuẩn của châu Á, từ đó có sự hòa nhập nhanh chóng của bóng đá Việt Nam mà điển hình là thành tích ở SEA Games Chiang Mai năm 1995 hay Tiger Cup năm 1996.
Dấn ấn quản lý của ông luôn đậm nét, khi về hưu ông vẫn thường xuyên ra xem bóng đá ở sân Thống Nhất, vẫn tư vấn, góp ý cho những người quản lý sau này để có những cải cách, thúc đẩy cho bóng đá TP.HCM và quốc gia tiến bộ. Nhiều năm qua ông trở bệnh cộng với tuổi già sức yếu nên ngày 9.4 ông đã mãi mãi ra đi ở tuổi 90. Vĩnh biệt ông, một trụ cột quản lý, một người khơi nguồn cho sự đổi mới với nhiều hoạt động thi đấu quốc tế sôi nổi tại TP.HCM, một người giữ ngọn lửa cháy bỏng cho bóng đá nước nhà suốt hơn 50 năm qua.
Ông ra đi thanh thản ông nhé!
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/khong-con-nua-nguoi-khoi-nguon-doi-moi-cho-bong-da-tphcm-185260409203536046.htm

Trên fanpage sở hữu hơn 1,1 triệu lượt theo dõi, danh ca Ngọc Sơn gây chú ý khi chia sẻ đoạn clip ghi lại khoảnh khắc hội ngộ 2 học trò. Trong video, giọng ca Đêm cuối gây chú ý khi bịt mắt đệm đàn piano ca khúc Người ở đừng về - Bèo dạt mây trôi, để Hồ Phương Liên (á quân Thần tượng bolero 2017) và Thùy Anh (á quân Solo cùng bolero 2025) hòa giọng.
Hai học trò khoe chất giọng ngọt ngào dưới sự đệm đàn của danh ca Ngọc Sơn
ẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Dù bịt mắt nhưng nam ca sĩ vẫn đệm đàn thuần thục, hỗ trợ 2 học trò. Khi theo dõi clip, nhiều khán giả bất ngờ trước khả năng của nam ca sĩ. Trong khi đó, Ngọc Sơn dành lời khen ngợi cho chất giọng ngọt ngào của 2 ca sĩ bolero Thùy Anh và Hồ Phương Liên.
Dưới phần bình luận, một khán giả ngỏ ý: “Hôm nào đánh piano bài Tình cha đi anh Ngọc Sơn”. Người xem khác chia sẻ: “Thầy đàn giỏi, trò hát hay”. Trong khi đó, ca sĩ Thùy Anh viết: “Thầy đàn hay quá làm tụi con cũng hát đầy cảm xúc theo”. Ca sĩ Hồ Phương Liên bình luận: "Con rất vui và hạnh phúc vì được thầy đánh đàn cho hát. Đặc biệt hơn, lần này thầy bịt mắt mà đánh không trật nốt nào nữa”.
Trước đó, trong lần gặp gỡ Satoshi Aida - nhà vô địch bóng bàn đơn nam thế giới WTT Feeder Fort Lauderdale 2022, Ngọc Sơn gây chú ý bởi cuộc so tài ngay tại căn biệt thự của nam ca sĩ ở TP.HCM. Đáng chú ý, màn bịt mắt chơi bóng bàn của giọng ca Đêm cuối khiến cộng đồng mạng phải trầm trồ.
Ở tuổi U.60, Ngọc Sơn vẫn say mê với nghệ thuật, sẵn sàng hỗ trợ các học trò phát triển sự nghiệp. Cách đây không lâu, giọng ca 6X từng chơi lớn khi công khai tặng 5.000 euro cho ca sĩ Ngọc Thảo trong lần biểu diễn ở Đức, khẳng định tình cảm thầy trò vượt lên trên mọi giá trị vật chất. Hay khi nhận lời mời ghi hình cho MV của Michael Lang, nam nghệ sĩ sẵn sàng tham gia mà không nhận bất kỳ một đồng cát sê nào.
Ở thời điểm hiện tại, Ngọc Sơn xem sự yêu thương của khán giả là nguồn động lực để bản thân làm nghề. Trước tình cảm của khán giả, nam ca sĩ chọn “đến với mọi người một cách chỉn chu, với vai trò người con trong đại gia đình”. Ông cũng khuyên thế hệ đàn em sống vì nghệ thuật, vì đam mê, đừng nghĩ về vật chất hay tiền tài nhiều quá bởi “sẽ làm mất đi cái hay của một người nghệ sĩ”.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/clip-bit-mat-dem-dan-cua-danh-ca-ngoc-son-gay-chu-y-185260410111311345.htm

Với vị thế "tựa sơn hướng thủy", Đền Bến Dược nằm phía thượng nguồn sông Sài Gòn. Khác với vẻ lộng lẫy của những khối bê tông ở hạ nguồn, công trình này là sự kết tinh từ trái tim và trí tuệ của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân TP.HCM cùng đội ngũ trí thức, nghệ nhân tâm huyết.
Được khởi công vào dịp 103 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19.5.1993), Đền Bến Dược mang sức nặng của lời tri ân. Đó là nơi hơn 45.000 người con từ khắp mọi miền ngã xuống vì nền độc lập của mảnh đất Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định qua 2 cuộc kháng chiến trường kỳ.
Ấn tượng về kiến trúc của Đền Bến Dược không nằm ở sự đồ sộ, mà ở trục đường thẳng tắp, dẫn bước người thăm đi qua từng lớp không gian. Mỗi điểm dừng là một nấc cảm xúc của hành trình tưởng niệm: từ tam quan, nhà văn bia, đến tháp chín tầng, đền chính...
Từ cổng Tam quan, người viếng đi qua Nhà văn bia với khối đá Ngũ Hành Sơn nặng 3,7 tấn. Tại đây, bài văn tế Đời đời ghi nhớ của nhà thơ Viễn Phương khắc trên đá như lời nhắc nhở lặng lẽ: "Chiến thắng lớn từ hy sinh to lớn - Ai đếm khăn tang, ai đong máu chiến trường?".
Chính lời thơ ấy khiến bước chân chúng tôi chậm lại để suy ngẫm trước khi tiến sâu hơn vào trung tâm của khu tưởng niệm. Đường thẳng này không chỉ là lối đi của kiến trúc, mà còn là hành trình đi vào ký ức, nơi mỗi bước chân là một lần đối diện với sự hy sinh.
Vượt qua khoảng sân rộng là tòa tháp chín tầng cao 39 m vươn mình giữa khuôn viên Đền Bến Dược. Phóng mắt từ đỉnh tháp, ngôi đền nép mình bên dòng sông hiền hòa như chưa từng đi qua khói lửa. Nhờ kiến trúc mở, gió sông Sài Gòn có thể lồng lộng thổi vào từng ngóc ngách, giữ cho không gian luôn thông thoáng.
Bên cạnh đó là đền chính, được bố trí theo kiến trúc hình chữ U. Ở vị trí trung tâm là tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh; xung quanh là 3 mặt tường khắc 45.666 tên các anh hùng liệt sĩ. Hình chữ U như vòng tay lớn, bao bọc những người lính đã về với đất mẹ. Trong số đó, hơn 14.000 người con từ hàng chục tỉnh, thành khác đã nằm lại đất này.
Điểm kết của hành trình tưởng niệm là biểu tượng "Hồn thiêng đất nước" cao 16 m, nặng 243 tấn bằng đá granit. Ở khoảng cách gần, công trình mang dáng dấp giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng lùi ra xa, giọt nước mắt bỗng hóa thành ngọn bút sừng sững, kiên nhẫn viết tiếp những trang sử vàng của dân tộc lên nền trời xanh thẳm Củ Chi.
"Làm sao để đưa hơn 45.000 cái tên vào 3 bức tường của đền chính, mà người đời sau vẫn đọc rõ từng quê quán, đơn vị?".
Câu hỏi hóc búa đó đã theo kiến trúc sư Khương Văn Mười (nguyên Phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam) suốt những năm tháng thiết kế Đền Bến Dược, một công trình của những "lần đầu tiên".
Trong ký ức của kiến trúc sư Khương Văn Mười, thiết kế Đền Bến Dược là hành trình vượt khó đúng nghĩa. Giữa lúc tư liệu về kiến trúc cổ miền Nam còn khan hiếm, vật liệu xây dựng thiếu thốn khi phải đặt tận Bình Dương, ông cùng các cộng sự đã phải "vừa vẽ, vừa mò mẫm" dưới sự góp ý sát sao của các bậc lão thành cách mạng.
"Lúc đó khó lắm, đền không thể làm quá to, mà chữ phải đủ lớn để đứng dưới nhìn lên vẫn đọc được. Nếu làm chữ lớn thì chỉ ghi được hơn chục ngàn tên là hết chỗ", kiến trúc sư Khương Văn Mười chia sẻ.
Những ngày ấy, chiếc xe cũ của ông Mười gần như chạy liên tục giữa trung tâm thành phố và công trường. Đường xa, nhiên liệu thiếu, nhưng các cuộc thảo luận về việc đưa đất thiêng từ Điện Biên Phủ, Trường Sơn về hội tụ; về việc bố trí vị trí trang trọng nhất cho các mẹ Việt Nam anh hùng gần bàn thờ Bác Hồ thì chưa bao giờ dừng.
Cuối cùng, họ cũng tìm thấy câu trả lời cho bài toán hóc búa: thiết kế vách bia giật cấp 8 tầng. Thay vì một mặt phẳng gây ngộp, vách đá được chia thành các lớp so le chồng lên nhau. Cách làm này vừa giúp bao quát được tầm mắt, vừa tận dụng tối đa không gian sát trần nhà.
Chính lối xếp giật cấp này đã tạo ra hiệu ứng thị giác "vô tận". Ở góc nghiêng, các tấm bia trông như những lớp sóng đá chạy dài hút mắt. Hệ thống đèn âm được giấu khéo léo ở các khe giật, rọi ngược từ dưới lên.
Lúc này, chúng tôi không thấy sự nặng nề của những bức tường đá, mà là hàng vạn đốm sáng như những vì sao đêm. Sự sắp xếp ấy buộc người ta phải ngước nhìn, tạo ra tâm thế cung kính tự nhiên.
Khi ngồi nhìn lại công trình mang tính bước ngoặt của đời mình, kiến trúc sư Khương Văn Mười chỉ có một nỗi nuối tiếc: "Hồi đó mải làm quá, gặp gỡ toàn những người nổi tiếng, những bậc tiền bối tâm huyết mà không chụp lại được tấm ảnh nào làm kỷ niệm".
Nhưng có lẽ, nụ cười nghẹn ngào của những người ở lại khi nhìn tên người thân mình trên bia đá chính là "tấm ảnh" giá trị nhất mà ông Mười đã lưu giữ được.
Gần 30 năm, Đền Bến Dược vẫn nằm lặng lẽ giữa khu di tích anh hùng, ôm theo nghĩa tình sâu nặng được gửi gắm trong từng ý tứ của tiền nhân.
Không chỉ là nơi lưu giữ ký ức, nơi đây còn trở thành điểm chạm để những thế hệ hôm nay tìm về, lắng nghe và thấu hiểu quá khứ.
Cô Ngô Thị Đan Phượng, giáo viên Trường THCS Trần Huy Liệu, chia sẻ rằng đến tham quan và tìm hiểu Đền Bến Dược là dịp để các em học sinh chạm vào chiều sâu lịch sử.
"Tôi mong các em lắng lại để cảm nhận những mất mát, hy sinh của các anh hùng liệt sĩ. Từ đó, mỗi em sẽ tự soi lại mình, nhận ra trách nhiệm trong việc gìn giữ, bảo vệ và góp phần xây dựng đất nước hôm nay và mai sau", cô Phượng nói.
Giờ đây, khi những chuyến xe buýt đường thủy đưa du khách ngược dòng Sài Gòn, Đền tưởng niệm Bến Dược không còn là điểm đến xa xôi. Ngôi đèn này đã trở thành một phần không thể tách rời trong mạch sống của TP.HCM.

