Bà Nguyễn Thị Kim Thúy, trú phường Bình Quới, cho biết có 2 cháu kêu bà là “má năm”, học sinh lớp 4/6 và lớp 5/4, Trường tiểu học Bình Quới Tây đều đang nằm trong bệnh viện điều trị. Bà Thúy kể tối, khuya 7.4, các cháu đều bị đau bụng, ói, tiêu chảy, sau đó ngày 8.4, cha mẹ đưa các cháu vào bệnh viện khám, các con được nhập viện, truyền nước. Sau khi ra viện, các con vẫn thấy bị ói, tiêu chảy, đi ngoài nhiều nên lại nhập viện điều trị tiếp.
“Cha mẹ cháu kể là cháu ăn uống không được, cứ ăn vào là bị đi ngoài, phải mang tã suốt, vào bệnh viện chăm là mang thêm xấp quần cho cháu”; “giờ cháu cũng bị xuống ký”, bà Thúy kể.
Bà Thúy kể thêm các bé này đều ăn bán trú suốt từ mấy năm học qua tới giờ. Hôm 7.4, buổi chiều đi học về, bé nói “ăn bánh flan thì thấy bánh có mùi khó chịu”.
“Trước giờ gia đình đăng ký bán trú cho cháu, để các cháu nằm ngủ trưa cho mát, mà giờ thế này cũng sợ quá”, bà kể thêm.
Một phụ huynh nữ giấu tên cho biết nhà chị có 2 bé ăn bán trú tại Trường tiểu học Bình Quới Tây. Một đang học lớp 4, có triệu chứng sốt, đau bụng từ chiều 7.4, ngày 8.4 bé bị tiêu chảy, có nghỉ học 1 ngày, đến nay bé lớp 4 đã khỏe lại, đi học bình thường. Còn một bé lớp 1 bị sốt, tiêu chảy, đã đi khám, còn nghỉ học ở nhà để theo dõi.
“Tôi luôn mong muốn các trường khi tổ chức bữa ăn bán trú cho các con thì dùng thực phẩm tươi, không dùng hàng đông lạnh. Các trường cần dùng thực phẩm đảm bảo an toàn cho trẻ”, chị này nói. Đồng thời cho hay “từ trước đến nay chị chưa vào trường, ăn thử cơm với các con lần nào”.
Chị Dương Thị Sen, mẹ của bé học lớp 1/2, cho biết con của chị mới học ở đây được 3 tuần, vì mới chuyển từ quê lên. Những ngày qua, sức khỏe của con chị Sen bình thường. Phụ huynh này chia sẻ: “Con tôi bình thường, không bị đau bụng hay sốt gì, chỉ thấy mệt mệt thôi, không biết có phải do nắng nóng hay gì”.
“Trước giờ tôi hay hỏi con là đồ ăn có ăn được không, bé nói là “ăn được”. Lớp của bé hôm nay có 20 bạn nghỉ học. Tình hình này xảy ra thì tôi cũng không biết nói gì, chưa có kết quả, kiểm định để xem nguyên nhân vụ việc là dịch hay do nắng nóng, tôi cũng không dám nhận xét gì”, chị Sen nói.
Chị Vân, phụ huynh bé lớp 4, cho biết ngày 8.4 con chỉ ăn canh, vì trong thực đơn có món chả cá, cơm cũng dính nước từ chả cá là món con không thích nên không ăn. Mấy hôm nay bé đều đi học. Từ trước đến nay các bé ăn cơm ở trường, chưa xảy ra tình huống tương tự như vụ việc lần này.
Bản thân chị Vân cũng mong nhà trường, các cơ quan chức năng làm rõ tình hình, xem nguyên nhân vụ việc là do đồ ăn hay vấn đề gì, sớm giải quyết để có thể tổ chức bán trú an toàn trở lại, để phụ huynh an tâm đi làm. Người mẹ cũng cho biết chưa từng đến thăm công ty cung cấp suất ăn mà các con ăn thời gian qua.
Trong khi đó, anh Chi, phụ huynh của bé học lớp 4/4 cho biết tối ngày 8.4, bé gái nhà anh đi học về thấy người nổi mẩn ngứa, không bị ói, sốt. Bé có nói ăn một ít chả cá và canh bí trong bữa ăn bán trú hôm 8.4. Lớp 4/4 hôm nay (10.4-PV) có 11 học sinh nghỉ học. Anh cũng không rõ có bé nào đang nằm viện không.
“Xảy ra sự việc này không ai mong muốn cả. Cha mẹ nào cũng mong con được ăn uống đầy đủ, khỏe mạnh, tôi cũng nghĩ nhà trường không ai mong muốn đâu. 4 năm qua đều không bị sao, bây giờ xảy ra sự việc này, chắc có sai sót ở đâu đó, thôi thì mong các bên cùng khắc phục. Mong nhà trường sau sự việc này làm mọi thứ kỹ càng hơn, lo cho trẻ em tốt hơn”, anh Chi trả lời phóng viên Báo Thanh Niên.
Trường tiểu học Bình Quới Tây, phường Bình Quới, có sĩ số 906 em, trong đó hơn 700 em ăn bán trú. Suất ăn được cung cấp bởi một công ty mang tới.
Giá tiền ăn bán trú là 37.000 đồng/em/ngày (bao gồm bữa trưa và bữa xế). Thực đơn bán trú hôm 7.4 có cơm, gà kho gừng, canh bắp cải nấu thịt, dưa leo xào và mận; bữa xế là bánh flan.
Bà Diệp Thị Ngọc Tiên, Hiệu trưởng Trường tiểu học Bình Quới Tây, cho biết từ trước đến nay, nhân viên y tế, hiệu trưởng nhà trường luôn ăn phần ăn bán trú như học sinh. Trong đó, nhân viên y tế lưu mẫu đồ ăn, ăn thử cơm bán trú trước khi học sinh ăn. Bà Tiên thường ăn sau khi các em đã ăn, vào sau 12 giờ. Ngày 7.4, bà cũng có ăn cơm.
Như Báo Thanh Niên đưa tin, ngày 8.4, Trường tiểu học Bình Quới Tây ghi nhận nhiều học sinh xuất hiện triệu chứng đau bụng, nôn ói, sốt, đau đầu nên nhà trường và chính quyền địa phương khẩn trương phối hợp xử lý. Trong tổng số 906 học sinh, có 116 em khai báo triệu chứng; qua khám sàng lọc, 41 em có biểu hiện đường tiêu hóa. 2 học sinh có dấu hiệu nặng được chuyển đến Bệnh viện đa khoa Bình Thạnh, các trường hợp còn lại được xử trí ban đầu và theo dõi. Đến chiều tối cùng ngày, nhiều học sinh đến khám tại nhiều cơ sở y tế khác.
Ngày 9.4, Trường tiểu học Bình Quới Tây tạm ngừng ăn bán trú. UBND phường Bình Quới tiếp tục phối hợp các cơ quan chức năng điều tra dịch tễ, làm rõ nguyên nhân, xét nghiệm mẫu thức ăn, nước uống.
Sáng nay 10.4, còn 220 học sinh trên tổng số 906 em của Trường tiểu học Bình Quới Tây, phường Bình Quới, TP.HCM, nghỉ học sau vụ nhiều em sốt, mệt, nhập viên.
Sau dấu ấn tại Anh trai vượt ngàn chông gai 2024, sự xuất hiện của Tuấn Hưng trong mùa mới của Mẹ vắng nhà ba là siêu nhân khiến không ít khán giả bất ngờ. Vốn là nghệ sĩ kín tiếng trong việc chia sẻ đời sống gia đình, đặc biệt là hình ảnh các con, quyết định tham gia một gameshow thực tế có yếu tố ghi hình liên tục như vậy được xem là bước đi không hề dễ dàng.
Mẹ vắng nhà ba là siêu nhân trở thành gameshow gia đình duy nhất vào top 10 chương trình nhận được nhiều thảo luận nhất năm 2025. Chính vì vậy, chương trình đang đứng trước áp lực tự vượt qua chính mình. Biểu tượng “kho báu được bật mở” trong logo năm nay chính là lời giải cho hành trình của 4 ông bố.
Chương trình không hướng đến việc xây dựng hình mẫu người cha hoàn hảo vì theo đại diện ê kíp chia sẻ: “Không có cách nuôi dạy con nào đúng tuyệt đối”. Thay vào đó, ống kính máy quay tập trung khai thác những khoảnh khắc đời thường nhất: từ nụ cười hạnh phúc đến những giọt nước mắt lúng túng hay sự mệt nhoài khi mẹ vắng nhà.
Chia sẻ về quyết định tham gia, Tuấn Hưng cho biết anh đã phải suy nghĩ rất nhiều, thậm chí tổ chức “họp gia đình” để lắng nghe ý kiến từ người thân. Là nghệ sĩ có lượng khán giả lớn, đồng thời cũng không tránh khỏi những ý kiến trái chiều, nam ca sĩ thừa nhận lo ngại lớn nhất chính là tác động của mạng xã hội đến các con.
“Bản thân tôi có nhiều antifan, nên việc đưa con xuất hiện trước công chúng luôn khiến tôi đắn đo. Không phải ai cũng kiểm soát được lời nói, và tôi sợ con sẽ bị ảnh hưởng”, anh chia sẻ.
Dù vậy, sau nhiều lần cân nhắc, Tuấn Hưng vẫn quyết định nhận lời. Theo nam ca sĩ, mục đích nhận lời không nằm ở yếu tố danh tiếng hay trải nghiệm cá nhân, mà xuất phát từ mong muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Nam ca sĩ muốn các con có cơ hội trải nghiệm thực tế, va chạm nhiều hơn và hiểu rõ hơn về cuộc sống xung quanh.
Không chỉ Tuấn Hưng, các ông bố khác cũng mang đến những câu chuyện riêng. Đăng Khôi tham gia với mong muốn ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ bên ba cậu con trai, đặc biệt là bé út mới hơn một tuổi. Trong khi đó, Mạnh Cường xem đây là cơ hội thử thách giới hạn bản thân khi phải chăm sóc cặp song sinh trong điều kiện không có sự hỗ trợ.
Ở một góc nhìn khác, Tuấn Dương, đại diện cho thế hệ Gen Z, lại tham gia với tâm thế tự tin vào khả năng chăm con. Tuy nhiên, thực tế cho thấy việc một mình xoay xở trong 48 giờ không hề đơn giản như tưởng tượng.
Trong tập phát sóng đầu tiên, nhiệm vụ Tuấn Hưng giao cho các con là đi chợ chuẩn bị bữa trưa, dù đã nhiều lần cùng bố Tuấn Hưng đi chợ nhưng đây là lần đầu tiên các bé đi chợ một mình khiến các bé đối mặt với nhiều tình huống mới mẻ, góp phần tạo nên màu sắc đời thường cho chương trình.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn với Đài truyền hình NBC News, Chủ tịch Cuba Miguel Diaz-Canel hôm 9.4 tuyên bố ông sẽ không từ chức dưới áp lực của Mỹ và kêu gọi đối thoại một cách cởi mở, theo AFP.
"Chúng tôi có một quốc gia tự do, có chủ quyền... Chúng tôi có quyền tự quyết và độc lập, và chúng tôi không bị lệ thuộc vào các kế hoạch của Mỹ", ông Diaz-Canel nói với NBC News, theo bản dịch lời phát biểu của ông. Ông cũng nhấn mạnh rằng chính phủ Mỹ, với chính sách thù địch chống lại Cuba, không thể đòi hỏi bất cứ điều gì từ Cuba.
Washington đã tiến hành một chiến dịch gây sức ép lên Cuba, áp đặt một cuộc phong tỏa dầu mỏ trên thực tế đối với quốc đảo này bằng cách đe dọa áp thuế đối với bất kỳ quốc gia nào bán dầu cho Cuba.
Nhà lãnh đạo Cuba nói với NBC rằng Havana muốn "tham gia đối thoại và thảo luận bất kỳ chủ đề nào mà không có bất kỳ điều kiện nào".
Hôm 7.3, Thứ trưởng Ngoại giao Cuba Josefina Vidal nói với AFP rằng các cuộc đàm phán với Mỹ đang "ở giai đoạn rất sơ bộ".
Trong khi đó, các hãng tin Nga hôm nay 10.4 đưa tin Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov tuyên bố Nga sẽ không bao giờ bỏ rơi hay phản bội Cuba và có kế hoạch hỗ trợ quốc đảo này giải quyết các vấn đề năng lượng liên quan đến lệnh cấm vận của Mỹ, theo Reuters.
Ông Ryabkov, được các hãng thông tấn Nga trích dẫn tại một cuộc họp báo ở thủ đô Havana, còn nói rằng Moscow không có ý định từ bỏ quan tâm của mình ở tây bán cầu bất kể Mỹ nói gì. Ông Ryabkov nhấn mạnh sự giúp đỡ của Moscow dành cho Cuba sẽ không chỉ dừng lại ở lô dầu lớn mà Moscow đã gửi đến quốc đảo này vào tháng trước.
Rạng sáng 7.4, tại một quán bánh bèo vỉa hè trên đường Hoàng Văn Thụ (ở phường Quy Nhơn Nam, Gia Lai), bà Trần Thị Lan (60 tuổi), bị một thanh niên chửi bới, nhổ nước bọt, ném ghế, dùng dao hăm dọa và tát liên tục vào mặt.
Con trai bà đến can ngăn cũng bị nhóm 3 người đấm đá, rượt đuổi. Clip từ camera lan truyền trên mạng xã hội. Cộng đồng mạng phẫn nộ. Công an tỉnh Gia Lai tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý (35 tuổi) về hành vi gây rối trật tự công cộng.
Câu chuyện trên quen thuộc đến mức cư dân mạng có thể đoán trước được cái kết. Clip lan truyền, dư luận sôi sục, cơ quan chức năng vào cuộc, đối tượng bị tạm giữ.
Rồi vài ngày sau, một clip khác xuất hiện, một nạn nhân khác, một cơn phẫn nộ khác. Tôi gọi đó là vòng lặp, bởi nó lặp đi lặp lại mà không có gì thay đổi ở phần gốc rễ.
Chỉ tính riêng từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4.2026, báo chí đã phản ánh một chuỗi vụ hành hung nơi công cộng với mật độ đáng lo ngại.
Đêm 31.3, tại Đắk Lắk, nhóm thanh niên mang hung khí truy sát người đi đường trên tỉnh lộ 2.
Ngày 5.4, tại Nghệ An, một phụ nữ bị 2 đối tượng bịt mặt dùng hung khí hành hung giữa ban ngày.
Ngày 7.4, tại Huế, một người đàn ông đánh học sinh trong tiệm tạp hóa.
Cùng ngày, tại Lâm Đồng, một sản phụ bị hành hung ngay trước giờ sinh tại bệnh viện. Và cũng trong ngày 7.4, bà Lan bị đánh ở Quy Nhơn Nam.
Năm vụ trong chưa đầy một tuần, trải dài từ Tây nguyên đến Bắc Trung bộ, với nạn nhân đủ mọi lứa tuổi và hoàn cảnh.
Tại Thanh Hóa, theo thống kê của cơ quan chức năng, chỉ trong 3 tháng từ 15.12.2025 đến 15.3.2026, địa bàn tỉnh này đã xảy ra 34 vụ gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích và giết người với khoảng 200 đối tượng liên quan.
Vụ Đặng Chí Thành đánh phụ nữ tại sảnh chung cư Sky Central ở Hà Nội (tháng 8.2025) vừa kết thúc phúc thẩm đầu tháng 4.2026 với mức án 6 tháng tù. Vụ hành hung hàng xóm tại chung cư CT5-ĐN2 tại Hà Nội vào tháng 1.2026 cũng xử lý theo tội gây rối trật tự công cộng.
Những con số ấy cho thấy bạo lực đời thường không phải hiện tượng cá biệt mà đang trở thành một dạng "rối loạn xã hội" có tính hệ thống. Nhưng cách xã hội phản ứng lại mang tính sự vụ. Dư luận chỉ bùng lên khi có clip đủ sốc, đủ rõ nét, đủ biểu tượng.
Clip của bà Lan gây chấn động vì hội tụ tất cả các yếu tố kích hoạt cảm xúc tập thể. Nạn nhân là người già, hành vi côn đồ diễn ra trắng trợn trước camera, lời bà Lan nhẫn nhịn "tôi già rồi, anh cứ chửi thoải mái" trở thành biểu tượng cho sự bất lực. Nhưng không phải vụ nào cũng có camera. Không phải nạn nhân nào cũng đủ "điển hình" để viral (lan truyền).
Tôi không phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội trong việc đẩy nhanh xử lý. Nếu không có clip, rất có thể vụ bà Lan sẽ kết thúc bằng việc gia đình Nguyễn Văn Ý đến thăm hỏi, hỗ trợ tiền, và bà Lan chấp nhận bỏ qua, đúng như bà đã bày tỏ khi nói rằng vợ người đó đang mang thai nên không muốn làm lớn chuyện.
Áp lực dư luận đã buộc Công an tỉnh Gia Lai phải tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý thay vì để vụ việc lắng xuống ở cấp phường. Nhưng chính sự phụ thuộc vào áp lực dư luận ấy lại là triệu chứng của một vấn đề sâu hơn.
Khi việc xử lý bạo lực phụ thuộc vào sức nóng truyền thông thay vì quy trình tố tụng, pháp luật không còn vận hành theo nguyên tắc bình đẳng nữa. Một vụ hành hung được xử lý nhanh vì clip có hàng triệu lượt xem. Một vụ khác với mức độ côn đồ tương đương nhưng không có camera thì liệu có trôi vào im lặng?
Chi tiết đáng suy nghĩ nhất trong vụ này là phản xạ đầu tiên của bà Lan. Khi bị hành hung lúc rạng sáng, bà không gọi công an. Bà gọi con trai đến đưa đi bệnh viện.
Phản xạ ấy không phải của riêng bà Lan. Nó phản ánh một thực tế phổ biến rằng với rất nhiều nạn nhân bạo lực đời thường ở Việt Nam, pháp luật không phải nơi họ nghĩ đến đầu tiên khi bị xâm hại.
Có thể vì họ chưa tin vào tốc độ phản ứng của cơ quan chức năng? Có thể vì họ biết rằng với thương tích nhẹ, vụ việc sẽ chỉ dừng lại ở xử phạt hành chính? Có thể vì văn hóa nhẫn nhịn và dĩ hòa vi quý khiến người bị hại tự cắn răng chịu đựng?
Dù lý do nào thì kết quả cũng giống nhau. Nạn nhân không tìm đến pháp luật và pháp luật cũng không chủ động tìm đến nạn nhân.
Vòng lặp ấy vận hành bằng 3 bước. Thứ nhất là bạo lực xảy ra và nạn nhân chọn im lặng. Thứ hai là clip lan truyền phá vỡ sự im lặng, dư luận phẫn nộ, cơ quan chức năng xử lý theo sức ép. Thứ ba là mọi thứ lắng xuống, không có thay đổi nào về cơ chế phòng ngừa, không có đánh giá nào về lỗ hổng xử lý cho đến khi clip tiếp theo xuất hiện.
Điều 318 bộ luật Hình sự 2015 quy định tội gây rối trật tự công cộng với khung hình phạt cơ bản từ phạt tiền 5 triệu đồng đến 50 triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm.
Khung tăng nặng theo khoản 2 lên đến 7 năm tù khi có tổ chức, dùng hung khí, hoặc gây cản trở giao thông nghiêm trọng.
Nhưng phần lớn các vụ bạo lực gặp trong đời thường rơi vào khung 1 với mức án phổ biến quanh 6 tháng tù. Mức chế tài ấy có đủ sức răn đe hay không? Tần suất các vụ việc gây rối trong thời gian gần đây đang tự trả lời.
Để phá vỡ vòng lặp ấy cần thay đổi ở cả 3 bước cùng lúc. Nạn nhân cần được khuyến khích và hỗ trợ để trình báo thay vì im lặng. Cơ quan chức năng cơ sở cần chủ động xử lý theo quy trình thay vì chờ áp lực dư luận. Và chế tài cần đủ nghiêm khắc để người có ý định bạo lực phải cân nhắc trước khi hành động thay vì chỉ hối hận sau khi clip lên mạng.
Camera quán bánh bèo của bà Lan đã ghi lại toàn bộ hành vi côn đồ của Nguyễn Văn Ý. Nhưng camera chỉ là "nhân chứng" thụ động. Nó ghi lại được vòng lặp nhưng không phá vỡ được vòng lặp. Việc phá vỡ ấy là phần việc của pháp luật, của thiết chế và của cả xã hội.
Nếu chúng ta tiếp tục chỉ phẫn nộ theo từng clip rồi quên thì vòng lặp sẽ tiếp tục quay. Và nạn nhân tiếp theo có thể là bất kỳ ai.