Có người than thở “25 năm ra trường không biết ứng dụng kiến thức Toán vào đâu”. Đó có thể là do công việc của họ không đòi hỏi trực tiếp, hoặc họ ít để ý đến mối liên hệ của việc học và công việc. Còn trong thực tế, ứng dụng Toán có rất nhiều. Đơn cử, tính diện tích miếng đất hình chữ nhật, hình vuông thì dễ, nhưng với hình đa giác méo mó, không có góc vuông, ta phải chia thành các tam giác và dùng công thức Hê-Rông để tính diện tích.
Một bài Toán đơn giản khác, thợ nề đã tạo ra ô cửa sổ, trát chít cẩn thận, nhưng góc không thật vuông. Giờ muốn làm cửa hoa sắt lắp vào cho sát, cũng phải cần kiến thức môn hình học. Trước hết, ta phải đo bốn cạnh thông thủy của cửa sổ, tiếp đến đo một đường chéo của cửa sổ. Từ các kích thước này, ta mới xác định kích thước chính xác của cửa hoa sắt bằng phương pháp dựng tứ giác, khi biết bốn cạnh và một đường chéo. Có kiến thức Toán, ta mới biết đo thêm đường chéo và mới dựng hình chính xác được. Đây cũng là một ứng dụng nhỏ của Toán.
Hay nếu có hai làng cùng nằm về một phía của con đường liên xã. Yêu cầu đặt ra là phải tìm vị trí trạm biến áp nằm cạnh đường, truyền tải điện về hai thôn, sao cho tổng đường dây đến hai thôn là ngắn nhất. Ở bài này cũng chỉ cần Toán hình sơ cấp là giải được. Và cũng lại là ứng dụng của Toán vào đời sống.
Hoặc giả bạn đang lái xe, công tơ mét chỉ 60 km/h ngay lúc này. Đó chính là đạo hàm của quãng đường theo thời gian. Nó cho bạn biết độ dốc hay chiều biến thiên của vận tốc. Còn với tích phân là ngược lại của đạo hàm, dùng để cộng dồn những phần siêu nhỏ lại để ra một kết quả lớn. Chẳng hạn bạn biết vận tốc của xe ở từng giây, tích phân sẽ giúp tính tổng quãng đường bạn đã đi được sau một tiếng. Nó thường dùng để tính diện tích, thể tích của những hình thù ngoằn ngoèo không có công thức sẵn. Nếu không dùng tích phân thì không tính được.
>> Hoài nghi ‘học lắm tích phân đạo hàm để làm gì?’
Chỉ cần ta để ý một chút là thấy được, thực ra ứng dụng của Toán học có rất nhiều trong cuộc sống, chẳng phải là điều quá cao siêu. Còn với những người hoài nghi “học Toán để làm gì?” liệu là đúng hay sai? Câu trả lời theo tôi là: “Vừa đúng, vừa sai”.
Đúng vì đối với đại đa số công việc đời thường (bán hàng, làm hành chính, nghệ thuật…), bạn thực sự sẽ chẳng bao giờ phải cầm bút tính một cái tích phân, đạo hàm nào nữa sau khi rời ghế nhà trường. Việc bắt tất cả phải học quá sâu đôi khi gây áp lực không cần thiết.
Còn sai là về mặt tư duy. Học Toán cao cấp giống như tập gym cho bộ não. Nó luyện khả năng tư duy logic, phân tích vấn đề phức tạp thành những mảnh nhỏ.
Về mặt thực tế (thế giới vận hành nhờ Toán học), nếu không có đạo hàm, tích phân, chúng ta sẽ không có: điện thoại, Internet (các thuật toán nén dữ liệu, truyền sóng đều dựa trên chúng); y tế (tính toán tốc độ thuốc ngấm vào máu hay sự phát triển của khối u); kinh tế (dự báo biến động chứng khoán, tối ưu hóa lợi nhuận); xây dựng (đảm bảo những cây cầu cong vút không bị sập)…
Tóm lại, nếu bạn không định làm kỹ sư, nhà khoa học hay chuyên gia tài chính, bạn không cần giỏi giải các bài tập Toán, nhưng ít nhất cũng phải học để hiểu nguyên lý của nó. Đó là cách con người hiểu về sự chuyển động và thay đổi của vũ trụ.
Sáng 18.4, HĐND TP.HCM thông qua nghị quyết dừng đầu tư Cung thiếu nhi TP.HCM bằng ngân sách, chuyển sang hình thức BT, doanh nghiệp đầu tư nhưng không yêu cầu thanh toán.
Dự án Cung thiếu nhi TP.HCM với tổng mức đầu tư hơn 1.100 tỉ đồng, khởi công hồi tháng 10.2025 trên khu đất gần 40.000 m2 ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm, phường An Khánh.
Đến nay, dự án đã triển khai một số hạng mục như bao che hàng rào, lập lán trại, đắp bờ bao và san lấp mặt bằng, chuẩn bị thử tĩnh tải cọc, san lấp mặt bằng đạt 100%.
Đầu tháng 4.2026, tập thể Thường trực UBND TP.HCM thống nhất chuyển hình thức đầu tư các dự án Cung thiếu nhi TP.HCM và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch từ đầu tư công sang phương thức đối tác công tư.
Ngày 7.4, Công ty cổ phần đầu tư xây dựng Bcons có công văn đề xuất nghiên cứu đầu tư dự án xây dựng Cung thiếu nhi TP.HCM theo hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán. Tập đoàn này sẽ sử dụng nguồn vốn của mình để thực hiện dự án, bao gồm thiết kế, thi công và bàn giao theo hình thức "chìa khóa trao tay". Chi tiết hợp đồng sẽ được làm rõ trong quá trình phối hợp với các cơ quan chức năng của TP.HCM.
Về tiến độ, thời gian thiết kế dự án khoảng 3 tháng, sau khi có giấy phép xây dựng sẽ hoàn thành trong 12 tháng.
Sau đó, TP.HCM thống nhất tiếp nhận công trình do Tập đoàn Bcons xây dựng, tài trợ theo thiết kế và quy hoạch được duyệt. UBND TP.HCM đánh giá việc chuyển từ đầu tư công sang hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán mang lại hiệu quả cao hơn về tài chính, kinh tế - xã hội.
Ngoài dự án Cung thiếu nhi TP.HCM, các đại biểu HĐND TP.HCM cũng biểu quyết thông qua việc dừng dự án Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch theo hình thức đầu tư công.
Phó chủ tịch HĐND TP.HCM Huỳnh Thanh Nhân cho biết việc tạm dừng 2 dự án này theo hình thức đầu tư công nhằm mục đích chuyển đổi phương thức đầu tư. Cung thiếu nhi và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch TPHCM sẽ được xây dựng trong dự án trung tâm chính trị - hành chính mới của thành phố tại Thủ Thiêm với hình thức đối tác công tư (PPP).
Bên cạnh đổi hình thức đầu tư, Cung thiếu nhi TP.HCM cũng chuyển sang vị trí mới, tại khu đất ký hiệu 1.K5.1.VH, rộng 2,8 ha, cũng ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Việc hoán đổi này giúp công trình có khuôn viên tương đối độc lập, thuận lợi để tổ chức các hoạt động đặc thù cho thiếu nhi và gắn liền với không gian cây xanh, mặt nước, không gian công cộng.
Với thiết kế mở, các em thiếu nhi sẽ có nhiều không gian để hoạt động hơn so với phương án cũ, các em cũng có thể sử dụng những không gian, tiện ích trong khu vực Trung tâm hành chính TP.HCM.
Tôi và vợ đã kết hôn được 10 năm, có với nhau hai đứa con, một trai một gái. Các con rất thương bố mẹ, đó cũng là lý do lớn nhất khiến tôi cố gắng giữ gìn cuộc hôn nhân này suốt nhiều năm qua. Thực tế, càng sống với vợ, tôi càng thấy mệt mỏi. Vợ chồng tôi đều xuất thân nghèo, cùng lên Hà Nội học rồi ở lại lập nghiệp. Những ngày đầu rất vất vả, hai đứa cùng cố gắng, chịu đựng. Càng về sau, sự khác biệt về quan điểm sống, cách cư xử và cách dạy con càng rõ rệt. Vợ tôi nóng tính, dễ cáu gắt, lời nói nhiều lúc rất nặng nề. Không ít lần vợ xúc phạm khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi từng nghĩ, vì tình yêu, vì con cái, rồi vợ sẽ thay đổi.
Mười năm trôi qua, tôi nhận ra có những thứ không thể thay đổi nếu chính người trong cuộc không muốn. Cuộc sống hôn nhân của tôi lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng, đi làm về không được nghỉ ngơi, luôn thấy áp lực. Chuyện tiền bạc cũng khiến tôi mệt mỏi. Tôi kiếm tiền chính trong nhà, khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng, vợ thu nhập thấp hơn, toàn bộ tiền bạc đều do vợ giữ. Mỗi tháng tôi chỉ được giữ lại một khoản nhỏ, gần như không có không gian hay điều kiện cho nhu cầu cá nhân. Tôi không tụ tập bạn bè, không có thú vui riêng, cuối tuần chỉ quanh quẩn ở nhà với con. Tôi không thấy sai nhưng dần dần cảm giác không còn là chính mình.
Về tình cảm vợ chồng, tôi lại càng thấy chán nản. Tôi sống tình cảm, mong muốn sự đồng điệu, gần gũi. Vợ dường như không còn nhu cầu hay quan tâm đến điều đó. Chúng tôi sống cạnh nhau nhưng cảm giác xa cách rất rõ ràng. Có những lúc tôi tự hỏi, đây có còn là đời sống hôn nhân không, hay chỉ là hai người đang cố gắng duy trì một gia đình vì con cái. Tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm kiếm thú vui bên ngoài. Vậy mà gần đây, tôi ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có gia đình hạnh phúc.
Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm tới một người nhưng không để cho họ biết. Tôi không làm gì sai nhưng biết mình đang đứng ở một ranh giới rất nguy hiểm. Tôi sợ một ngày nào đó, khi cảm xúc vượt quá giới hạn, tôi sẽ làm điều khiến bản thân hối hận. Thực ra, tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, không phải một lần, rồi nhìn các con là tôi lại chẳng đành lòng. Tôi sợ các con phải sống trong cảnh thiếu vắng cha hoặc mẹ. Nếu để vợ nuôi con, tôi lo các con sẽ bị ảnh hưởng bởi cách sống, cách nói chuyện tiêu cực của vợ. Còn nếu tôi giành quyền nuôi con, lại thấy mình quá tàn nhẫn với vợ. Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với vợ. Vợ níu kéo nhưng mọi thứ với tôi vẫn không thay đổi. Tôi ngày càng cảm thấy kiệt sức.
Bây giờ, tôi đứng giữa ngã ba, không biết nên đi tiếp hay dừng lại; tiếp tục thì không còn cảm xúc, dừng lại thì vướng con cái. Tôi chỉ sợ, nếu kéo dài tình trạng này, đến một lúc nào đó, sự im lặng sẽ biến thành tổn thương, thậm chí là ghét bỏ lẫn nhau. Tôi thật sự không biết mình nên làm gì? Mong được các bạn chia sẻ.
Nội dung nằm trong báo cáo của UBND phường Bến Cát, chiều 16/4. Theo đó, cô giáo chủ nhiệm lớp 3.6, trường Tiểu học Lương Thế Vinh, thừa nhận do bồng bột, thiếu suy nghĩ nên mang kim tiêm vào lớp để dọa những học sinh chưa ngoan, không làm bài tập hoặc không thắt khăn quàng.
Ba hôm trước, 5 học sinh nói chuyện riêng bị cô yêu cầu tự cầm kim tiêm chích vào tay. Sự việc được phát hiện khi có phụ huynh tố cáo đến trường và phường.
Nhà chức trách đánh giá hành vi của cô giáo này vi phạm đạo đức nhà giáo và quyền trẻ em, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của giáo viên và ngành giáo dục.
Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, cho biết nữ giáo viên 36 tuổi, có bằng Sư phạm tiểu học nhưng không vào ngành sau khi tốt nghiệp. Cách đây 3 năm, cô trở thành giáo viên của trường sau khi vượt qua kỳ thi viên chức của tỉnh Bình Dương cũ.
"Tôi không ngờ. Trường thường xuyên phổ biến các quy định, việc giáo viên không được làm", bà Hạnh nói, cho biết cô giáo bị đình chỉ giảng dạy từ ngày 15/4. Trong cuộc họp với phụ huynh, cô xin lỗi và cam kết chịu chi phí đưa 5 học sinh đi khám sức khỏe tổng quát. Kết quả các xét nghiệm ban đầu không ghi nhận bệnh truyền nhiễm qua đường máu. Cả 5 em đã đi học bình thường.
Theo bà Hạnh, hội đồng kỷ luật của trường dự kiến họp vào tuần tới để thống nhất hình thức xử lý với cô giáo.
"Hình thức kỷ luật sẽ căn cứ mức độ vi phạm, nhưng nhiều khả năng trường sẽ chuyển cô giáo làm văn thư, lưu trữ, không đứng lớp giảng dạy", bà nói.
Giáo viên tiểu học là viên chức, thuộc quản lý của UBND cấp xã/phường. Luật Giáo dục quy định thầy cô không được xúc phạm danh dự, thân thể của người học. Tùy mức độ, có bốn hình thức kỷ luật nếu vi phạm, gồm khiển trách, cảnh cáo, cách chức hoặc buộc thôi việc.