Mục Lục
ToggleCông ty vàng bạc đá quý Sài Gòn – SJC giảm giá vàng miếng 1,2 triệu đồng mỗi lượng, mua vào còn 167,3 triệu đồng, bán ra 170,8 triệu đồng. Ngân hàng TMCP Á Châu (ACB) giảm giá vàng miếng SJC 1 triệu đồng mỗi lượng, mua vào 168 triệu đồng, bán ra 171 triệu đồng. Công ty Mi Hồng giảm 1 triệu đồng mỗi lượng vàng miếng, mua vào 168,5 triệu đồng, bán ra 170,5 triệu đồng. Công ty Phú Quý giảm 1,2 triệu đồng mỗi lượng, mua vào 167,3 triệu đồng, bán ra 170,8 triệu đồng
Giá vàng nhẫn cũng giảm 1,2 triệu đồng mỗi lượng, Công ty SJC mua vào 166,8 triệu đồng, bán ra 170,3 triệu đồng. Công ty Phú Quý giảm giá vàng nhẫn 4 số 9 mỗi lượng 700.000 đồng, mua vào còn 167,3 triệu đồng, bán ra 170,8 triệu đồng…
Giá vàng thế giới giảm mạnh 70 USD/ounce, xuống 4.765 USD/ounce, có lúc xuống đến 4.736 USD. Kim loại quý “quay xe” sau đà tăng mạnh cuối tuần qua bởi căng thẳng tại eo biển Hormuz gia tăng trở lại. Cuối tuần qua, thông tin eo biển Hormus mở cửa khiến vàng tăng mạnh nhưng sau đó Iran tuyên bố tái kiểm soát khiến giá vàng rơi nhanh trong phiên giao dịch đầu tuần. Diễn biến tại Iran thay đổi nhanh chóng nằm ngoài những dự báo của giới phân tích về biến động của vàng. Xung đột tại Trung Đông vẫn đang là yếu tố tác động mạnh đến giá vàng.
Ngoài ra, trong tuần này, một số thông tin kinh tế Mỹ đáng lưu ý như doanh số bán lẻ, số lượng giao dịch nhà ở đang chờ xử lý, số đơn xin trợ cấp thất nghiệp hàng tuần, chỉ số PMI tổng hợp toàn cầu S&P (sơ bộ), kết quả cuối cùng của khảo sát tâm lý người tiêu dùng Đại học Michigan…
Tin Gốc: Thanh Niên

Trước lượt cuối, Việt Nam dẫn đầu bảng A với 6 điểm, hơn Indonesia và Malaysia 3 điểm. Ở hai lượt đầu, Việt Nam hạ Malaysia 4-0, còn Malaysia thắng Indonesia 1-0. Sau điểm, hiệu số đối đầu được sử dụng để phân bậc, vì vậy Indonesia chỉ cần thắng Việt Nam là có thể chiếm ngôi đầu, hoặc ít nhất đi tiếp với tư cách đội nhì thành tích tốt nhất.
Tuy nhiên, trận đấu trên sân Gelora Delta tối qua chứng kiến Indonesia chơi phòng ngự phản công. Chủ nhà không tạo ra cơ hội rõ rệt, trong khi khung thành nhiều lần chao đảo khi đối phương kiểm soát thế trận và liên tục dứt điểm.
Cách tiếp cận của Indonesia khiến HLV Cristiano Roland bất ngờ. "Chúng tôi chuẩn bị để đối mặt với áp lực tấn công từ Indonesia", ông nói ở họp báo sau trận. "Tôi hơi ngạc nhiên khi Indonesia lại cứ chờ đợi chúng tôi tấn công".
HLV của Việt Nam dự đoán Indonesia sẽ thay đổi chiến thuật khi sang hiệp hai. "Nhưng họ vẫn tiếp tục chơi như hiệp đầu. Họ cố gắng tạo ra một vài cơ hội, nhưng như vậy vẫn làm tôi ngạc nhiên", Roland nói thêm.
Trong khi đó, HLV Kurniawan Dwi Yulianto cho biết các cầu thủ đã làm đúng chiến thuật đề ra là không tấn công vội vàng. Kurniawan rút kinh nghiệm từ hai trận đầu khi bị đối thủ khoan phá ở hai cánh sau những pha phản công. Vì vậy, ông hướng tới sự an toàn và phát triển lối chơi, để hướng đến vòng chung kết U17 châu Á 2026.
Kurniawan nói: "Chúng tôi biết Việt Nam sẽ chơi quyết liệt trong hiệp đầu, vì vậy đội chọn phản công nhưng khả năng tấn công chưa được tối ưu. Việt Nam có khả năng chuyển đổi nhanh từ phòng ngự sang tấn công. Nếu chúng tôi cố gắng gây sức ép rồi để lộ khoảng trống ở giữa sân, họ sẽ có cơ hội".
Trận hòa 0-0 khiến Indonesia dừng bước ở vòng bảng lần đầu sau bốn kỳ. Trong khi đó, Việt Nam vào bán kết với tư cách nhất bảng A, để gặp Australia (nhất bảng C). Trận bán kết còn lại là giữa Lào - nhất bảng B và Malaysia - đội nhì thành tích tốt nhất.
Đây là kỳ giải thứ tư liên tiếp Việt Nam vượt qua vòng bảng. Đội lần lượt đứng thứ tư năm 2019 và 2024, và về nhì năm 2022. Việt Nam còn một lần về nhì vào năm 2016, cùng ba lần vô địch năm 2006, 2010 và 2017.
Giải U17 Đông Nam Á 2026 tổ chức tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. 12 đội chia làm ba bảng thi đấu vòng tròn một lượt, để chọn ra ba đội nhất và đội nhì thành tích tốt nhất vào bán kết.
Giải U16/U17 Đông Nam Á tổ chức lần đầu vào năm 2002, và đã đến kỳ giải thứ 17. Trong quá khứ, giải đấu có nhiều lần mở rộng với các đội khách mời ngoài khu vực như Nhật Bản, Trung Quốc, Bahrain, Bangladesh.
Thái Lan, Việt Nam và Australia dẫn đầu với cùng ba lần đăng quang. Xếp sau là Myanmar, Indonesia, Malaysia (2) và Nhật Bản (1).
Tin Gốc: Vnexpress
Tuổi Trẻ
Nhà Trắng cấm nhân viên dùng thông tin mật trong cuộc chiến với Iran để đặt cược

Theo báo New York Times, một quan chức Nhà Trắng cho biết vào tháng trước, cơ quan này đã ban hành cảnh báo nội bộ, yêu cầu nhân viên không sử dụng thông tin mật liên quan đến xung đột với Iran để đặt cược trên các thị trường tài chính.
Chỉ thị được đưa ra trong bối cảnh xuất hiện làn sóng giao dịch đáng ngờ trên các thị trường dự đoán, hợp đồng tương lai dầu mỏ và cổ phiếu, xoay quanh những thời điểm then chốt của cuộc xung đột Mỹ - Israel và Iran.
Văn bản được gửi qua email ngày 24-3, khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa ném bom cơ sở hạ tầng dân sự của Iran.
Trước đó một ngày, ông Trump gia hạn tối hậu thư yêu cầu Iran mở lại eo biển Hormuz, khiến thị trường toàn cầu biến động mạnh.
Chỉ vài phút trước thông báo, một nhóm nhỏ nhà giao dịch đã mua khoảng 580 triệu USD hợp đồng tương lai dầu mỏ, và thu lợi lớn sau khi giá tăng vọt theo thông báo của ông Trump.
Tổng thống Mỹ cũng đối mặt với chỉ trích cho rằng ông lợi dụng quyền lực để thao túng thị trường, thông qua các hành động và phát ngôn của mình.
Trong giới giao dịch thậm chí xuất hiện từ "TACO" (Trump Always Chickens Out - ông Trump luôn quay xe vào phút cuối), ám chỉ việc ông đôi khi xuống thang các lời đe dọa khi thị trường lao dốc.
Ông Trump cũng có liên hệ với lĩnh vực thị trường dự đoán khi con trai ông - ông Donald Trump Jr. - là cố vấn cho hai sàn Kalshi và Polymarket.
Ngoài ra, công ty truyền thông xã hội của gia đình ông năm ngoái công bố kế hoạch ra mắt dịch vụ thị trường dự đoán.
Phát ngôn viên Nhà Trắng Davis Ingle bác bỏ mọi cáo buộc, khẳng định ông Trump và các quan chức không sử dụng thông tin nội bộ để trục lợi tài chính.
"Tất cả nhân viên liên bang đều phải tuân thủ các quy định đạo đức của chính phủ, trong đó nghiêm cấm việc sử dụng thông tin chưa công khai để trục lợi tài chính", ông nói, đồng thời nhấn mạnh mọi cáo buộc không có bằng chứng đều là vô căn cứ.
Tuy nhiên luật giao dịch nội gián hiện vẫn tồn tại nhiều lỗ hổng. Quan chức chính phủ chưa bị cấm rõ ràng về việc tham gia thị trường dự đoán - hình thức đặt cược vào khả năng xảy ra các sự kiện trong tương lai.
Một số kèo cược thậm chí nhắm tới các kịch bản cực đoan như nguy cơ chiến tranh hạt nhân. Nền tảng Polymarket gần đây đã gỡ bỏ một kèo liên quan đến khả năng nổ bom hạt nhân, khi Mỹ và Israel bắt đầu không kích Iran.
Trước thực tế này, các nhà lập pháp đang thúc đẩy dự luật cấm quan chức sử dụng thông tin từ chức vụ để tham gia thị trường dự đoán, với mức phạt đề xuất lên tới 500 USD hoặc gấp đôi khoản lợi nhuận thu được từ giao dịch vi phạm.

Tháng 4 năm 2025 có lẽ là một trong những tháng tôi không bao giờ quên. Đó là thời điểm tôi chính thức ký vào tờ giấy ly hôn, khép lại 5 năm hôn nhân với người đàn ông từng là chồng tôi. Khi ấy tôi vừa tròn 40 tuổi, anh 44. Bây giờ tôi 41, anh 45. Một năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân, vẫn chưa tìm được một "anh trai" nào khác như cách nhiều người hay nói vui. Nhưng nếu hỏi tôi có còn tiếc nuối không, câu trả lời không còn đơn giản như trước.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều không còn quá trẻ. Tôi từng nghĩ kết hôn ở tuổi 35 sẽ đủ chín chắn để tránh những va vấp bồng bột. Tôi tin rằng khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhiều thử nghiệm, con người ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và có thể dung hòa với người khác tốt hơn. Nhưng thực tế cho tôi một bài học khác: tuổi tác không tự động mang lại sự trưởng thành nếu mỗi người không học cách điều chỉnh cái tôi của mình.
Năm năm chung sống của chúng tôi không phải không có hạnh phúc. Có những ngày bình yên, những bữa cơm giản dị, những kế hoạch cho tương lai. Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách âm thầm: tiền bạc và quan điểm sống. Tiền không phải là tất cả trong hôn nhân nhưng thiếu sự minh bạch và đồng thuận về tiền bạc, hôn nhân rất khó bền. Tôi là người cẩn trọng, thích tiết kiệm, tính toán cho tương lai. Anh lại thoải mái, cho rằng "tiền làm ra để tiêu", miễn hiện tại vui vẻ là được.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là khác biệt nhỏ nhưng theo thời gian, những khác biệt ấy biến thành mâu thuẫn. Chúng tôi cãi nhau vì chi tiêu, vì đầu tư, vì những khoản vay, vì cách hỗ trợ hai bên gia đình. Mỗi lần tranh luận, cả hai đều tin mình đúng. Tôi cho rằng anh thiếu kế hoạch dài hạn. Anh cho rằng tôi quá khắt khe, làm mất đi sự thoải mái trong gia đình. Không ai chịu lùi. Nhìn lại, tôi hiểu rằng điều khiến hôn nhân rạn nứt không chỉ là tiền, mà là cách chúng tôi đối diện với sự khác biệt. Chúng tôi tranh luận nhưng không lắng nghe. Chúng tôi phản biện nhưng không thấu hiểu. Hai cái tôi đứng đối diện nhau, ngày càng mệt mỏi.
Có thời điểm tôi tự hỏi: tại sao hai người trưởng thành, đều có công việc ổn định, lại không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau? Nhưng trong những cuộc cãi vã, cảm xúc thường lấn át lý trí. Lời nói vô tình có thể trở thành vết cứa sâu. Dần dần, chúng tôi không còn muốn chia sẻ. Im lặng thay cho đối thoại. Quyết định ly hôn không đến trong một ngày. Nó là kết quả của nhiều lần thất vọng chồng chất. Nhưng khi cầm tờ quyết định trên tay vào tháng tư năm ấy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
40 tuổi, bạn bè đã ổn định gia đình, con cái lớn dần. Còn tôi bước ra khỏi tòa án với một cuộc hôn nhân thất bại sau lưng. Có người nói với tôi: "Ở tuổi này ly hôn khó lắm, sau này kiếm ai?". Câu hỏi ấy ám ảnh tôi suốt những tháng đầu. Tôi sợ sự cô đơn, sợ ánh nhìn thương hại, sợ cảm giác mình đã chọn sai và phải trả giá quá muộn. Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì không còn những cuộc cãi vã kéo dài. Đau đớn vì nhận ra một chặng đường 5 năm đã chính thức khép lại. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng có những đêm nằm một mình, tôi vẫn bật khóc.
Một năm trôi qua, tôi không còn khóc nhiều như trước. Tôi học cách sống với sự thật rằng cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc. Tôi cũng học cách nhìn lại mình thay vì chỉ trách đối phương. Tôi nhận ra mình không hoàn toàn vô tội trong câu chuyện đó. Tôi quá cứng rắn trong quan điểm tài chính. Tôi muốn mọi thứ phải theo kế hoạch của mình mà quên rằng hôn nhân là sự thỏa hiệp. Tôi tin rằng mình đang lo cho tương lai chung nhưng lại quên mất việc tạo cho chồng cảm giác được tôn trọng trong quyết định. Tôi cũng hiểu rằng anh có những áp lực riêng. Ở tuổi ngoài 40, đàn ông thường mang trên vai nhiều kỳ vọng: sự nghiệp, tài chính, trách nhiệm gia đình. Có thể sự thoải mái trong chi tiêu của anh là cách anh tự giải tỏa căng thẳng. Nhưng khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy sự khác biệt mà không nhìn thấy nỗi lo phía sau.
Bài học lớn nhất tôi rút ra sau một năm ly hôn là: đừng xem hôn nhân như một cuộc chiến để phân định ai đúng, ai sai. Nếu cả hai đều muốn thắng, gia đình sẽ là người thua. Tôi cũng học được rằng tiền bạc cần được nói rõ ngay từ đầu. Trước khi cưới, chúng tôi chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể về cách quản lý tài chính, mục tiêu dài hạn, ranh giới hỗ trợ gia đình hai bên. Chúng tôi yêu nhau đủ nhiều để nghĩ rằng những điều ấy sẽ tự nhiên ổn thỏa. Nhưng tình yêu không thay thế được sự thống nhất.
Ở tuổi 41, sống độc thân không phải là điều tôi từng mong muốn, nhưng cũng không còn là nỗi ám ảnh. Tôi có thời gian cho bản thân, cho công việc, cho bạn bè. Tôi tự chịu trách nhiệm về tài chính của mình, tự quyết định mọi kế hoạch mà không phải tranh cãi. Có những lúc cô đơn nhưng tôi không còn cảm thấy mình thất bại. Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết cho giá trị của một người phụ nữ trung niên nhưng giờ tôi hiểu, ly hôn chỉ là một biến cố, không phải định nghĩa. Tôi không còn là "người đàn bà bỏ chồng", mà là người phụ nữ đã đi qua một chương đời và đang viết tiếp chương khác.
Nhiều người hỏi tôi có muốn tái hôn không. Tôi không phủ nhận khả năng ấy. Tôi vẫn tin vào tình yêu nhưng nếu bước vào mối quan hệ mới, tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ nói thẳng về quan điểm tiền bạc, về cách sống, về kỳ vọng. Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thay vì chỉ bảo vệ lập trường của mình. Một năm sau ly hôn, tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có chồng hay không, mà ở việc mình có bình an với lựa chọn của mình hay không. Tôi từng chọn kết hôn bằng tất cả niềm tin. Tôi cũng chọn ly hôn khi nhận ra cả hai không còn tìm được tiếng nói chung. Cả hai quyết định ấy đều là một phần hành trình trưởng thành của tôi.
Tháng 4 năm 2025 từng là tháng thất vọng nhất cuộc đời tôi. Nhưng nhìn lại, đó cũng là tháng tôi buộc phải đối diện với sự thật và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nếu không có cú sốc ấy, có lẽ tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân đầy căng thẳng, tự thuyết phục rằng "rồi sẽ ổn". Ở tuổi 41, tôi không còn mơ về một đám cưới cổ tích. Tôi mơ về một mối quan hệ có sự tôn trọng và đối thoại. Tôi không còn tìm kiếm một người để "cứu rỗi" mình khỏi cô đơn. Tôi tìm kiếm sự vững vàng trong chính bản thân.
Ly hôn sau 5 năm kết hôn là một vết cắt nhưng cũng là một bài học nhớ đời. Nó dạy tôi về tiền bạc, về cái tôi, về sự lắng nghe và về giá trị của sự thỏa hiệp. Nó dạy tôi rằng trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ cách ta nhìn lại sai lầm của mình. Tôi không biết tương lai sẽ thế nào. Có thể tôi sẽ gặp một người mới. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống độc thân thêm nhiều năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã bước qua một biến cố lớn mà không gục ngã. Và đôi khi, sau những đổ vỡ, điều còn lại không phải là mất mát, mà là một phiên bản chín chắn hơn của chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress

