Cuối tháng 3, video quay cảnh bà Chen Wengui bưng hai bát cơm và thức ăn đi trên đường đất được lan truyền trên mạng xã hội. Ở một đoạn video khác, bà đứng cạnh giường cởi tất và lau chân cho một người đàn ông. Video do con dâu bà, Zhang Yunyan, ghi lại.
Năm 2003, ông Ran Xuegan, hàng xóm cạnh nhà bà Chen tại thôn Yinfeng, huyện Vu Khê mắc bệnh và liệt giường. Vợ ông là bà Li Meiju và con trai lớn Ran Qicai bị khuyết tật trí tuệ. Chỉ có con trai út Ran Qihe phát triển bình thường.
Bà Chen kể, khi đi ngang qua và thấy gia đình họ ăn cơm chưa chín, bà về nhà lấy thức ăn mang sang. “Lúc đó tôi nghĩ giúp được bữa nào hay bữa nấy”, bà nói.
Sau khi ông Ran qua đời, người con trai út Ran Qihe phải đi làm thuê. Hàng tháng, anh mua gạo, mì và thực phẩm để sẵn ở nhà, còn bà Chen nhận trách nhiệm nấu nướng và chăm sóc bà Li cùng người con lớn. Mỗi ngày ba bữa, bà mang cơm sang nhà hoặc gọi họ qua ăn chung.
Bà Chen có chồng 63 tuổi, bị khuyết tật ở chân nên không làm được việc nặng. Con trai làm thợ trát tường, con dâu ở nhà chăm hai con nhỏ. Bà Chen phụ trách công việc đồng áng và nuôi hơn 20 con gia súc. Buổi tối, bà sang nhà hàng xóm kiểm tra. Vào mùa đông, bà giặt khăn lau chân cho Ran Qicai khi ông đi tất ướt lên giường ngủ. Người hàng xóm này còn đun nước cho họ tắm, cắt tóc và thái nhỏ thịt vì bà Li có răng yếu.
Con trai bà Chen, 32 tuổi, cho biết quen với việc mẹ nấu ăn cho hàng xóm từ khi anh còn đi học. Anh nói từng hỏi mẹ về việc này và bà trả lời, giúp được ai thì giúp. Hiện, anh đưa Ran Qihe đi làm thợ sơn trát cùng để có nghề mưu sinh.
Con dâu Zhang Yunyan cho biết, ban đầu không hiểu vì sao mẹ chồng lại làm công việc này khi việc nhà đã nhiều. Sau đó, cô bắt đầu phụ giúp bà. Khi Ran Qicai làm rơi rác lúc quét nhà, bà Chen lại gần, cầm chổi hướng dẫn lại. “Mẹ dạy anh ấy cách ăn cơm, mặc quần áo và rửa mặt hàng ngày”, Zhang cho biết.
Sau khi video được đăng tải, nhiều người dùng mạng xã hội đề nghị gửi tiền và hiện vật hỗ trợ. Nhưng bà Chen từ chối. Khi được hỏi về dự định tương lai, bà cho biết sẽ tiếp tục làm công việc này đến khi không đủ sức, sau đó để con trai và con dâu tiếp quản.
Đầu tháng 4, một dự án công ích đã trao tặng bà Chen “Giải thưởng dành cho người hành động công ích” cùng 10.000 nhân dân tệ (khoảng 1.400 USD).
Bà Chen cho biết sẽ dùng số tiền này để đóng tủ đựng quần áo cho hai mẹ con bà Li và sửa lại mái che mưa nối giữa hai ngôi nhà. “Khi mái che sửa xong, những ngày mưa họ bước sang nhà tôi ăn cơm sẽ không bị trượt ngã”, bà nói.
Trong phần tuyên dương bà Chen, hội đồng giải thưởng viết: “Nơi núi sâu, tiếng gọi ‘Ăn cơm thôi’ đã vang lên suốt 23 năm. Chỉ bằng việc thêm nắm gạo bên bếp, thêm vài bước chân trong mưa gió, bà đã giúp hai mẹ con được sống đàng hoàng. Cảm ơn bà đã chứng minh sức mạnh vĩ đại nhất trên đời không phải là sóng to gió lớn, mà là sự dịu dàng ngày qua ngày chưa từng vắng mặt”.
Việc trở thành quốc gia châu Á đầu tiên đăng cai giải đấu này không chỉ là một cột mốc lịch sử, mà còn là minh chứng cho tham vọng vươn tầm thế giới của Hiệp hội Bóng đá Thái Lan (FAT).
Giải diễn ra từ ngày 12 đến 15-4 tại tỉnh Ratchaburi, với sự góp mặt của chủ nhà Thái Lan, Indonesia, Congo và New Caledonia. Đối với bóng đá Thái Lan, đây là sự kiện cấp FIFA đầu tiên họ làm chủ nhà kể từ Futsal World Cup 2012.
Chủ tịch FAT, bà Madam Pang, gọi đây là "cơ hội vô giá". Giải đấu không chỉ giúp các nữ tuyển thủ Thái Lan cọ xát với những đối thủ trên thế giới mà còn mang lại cú hích khổng lồ về cơ sở hạ tầng. Nhờ giải đấu FIFA Series, Thái Lan đã tiến hành nâng cấp đồng bộ các sân tập và sân thi đấu đạt chuẩn quốc tế.
Đặc biệt, nguồn quỹ từ Chương trình FIFA Forward đã giúp FAT tích hợp thành công công nghệ VAR vào giải đấu. Nó đảm bảo chất lượng chuyên môn cao nhất và khẳng định sự bình đẳng giữa bóng đá nam và nữ.
Sự kiện này là kết quả của mối quan hệ hợp tác bền chặt giữa FAT và FIFA. Trên trang chủ, FIFA đánh giá rất cao tiềm năng và năng lực tổ chức của Thái Lan. Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã bày tỏ sự ủng hộ đối với các chiến lược phát triển chuyên nghiệp hóa của FAT. Sự tín nhiệm này còn được khẳng định khi bà Madam Pang trở thành người phụ nữ đầu tiên được bổ nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban Phát triển FIFA.
Dù tuyển nữ Thái Lan từng hai lần dự World Cup (2015, 2019), nhưng Madam Pang nhấn mạnh rằng để duy trì thành công cần phải có nền móng vững chắc. Bà khẳng định "thế hệ trẻ" và "cơ hội thi đấu" là hai ưu tiên tối thượng trong nhiệm kỳ 4 - 5 năm tới.
Theo đó, hàng loạt dự án được FIFA tài trợ đang được FAT triển khai mạnh mẽ. Tiêu biểu là FIFA Football for Schools (giúp đưa bóng đá vào học đường) và FIFA TDS Talent ID (chiến dịch tìm kiếm, xây dựng cơ sở dữ liệu các bé gái tài năng từ lứa U17 trên khắp lãnh thổ Thái Lan).
Theo bà Madam Pang, sự xuất hiện của các giải đấu lớn như FIFA Series chính là nguồn cảm hứng to lớn và thúc đẩy các bé gái tự tin theo đuổi giấc mơ khoác áo đội tuyển quốc gia.
Tổ chức FIFA Series 2026, Thái Lan không chỉ muốn tạo ra những màn so tài trên sân cỏ, mà còn quyết tâm cho một kỷ nguyên mới của bóng đá nữ: chuyên nghiệp, bài bản, vững chắc từ gốc rễ, và sẵn sàng cho mục tiêu trở lại đấu trường World Cup trong tương lai gần.
Thông tin này được ông Nguyễn Minh Đức, Phó chủ tịch UBND xã Tân Hiệp (Cù Lao Chàm, TP Đà Nẵng), thông tin tại chương trình tập huấn nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch tại Cù Lao Chàm do Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng tổ chức sáng 17-4.
Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng cho biết Cù Lao Chàm luôn là một điểm đến đầy hấp dẫn và giá trị cao.
Để hỗ trợ cộng đồng làm du lịch chuyên nghiệp hơn, Sở đã phối hợp UBND xã Tân Hiệp tổ chức lớp tập huấn nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch, hướng dẫn từng hộ gia đình xây dựng hình ảnh điểm đến chuyên nghiệp, văn minh và thân thiện.
Lớp tập huấn có các chuyên gia du lịch, các phòng ban chuyên môn Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng, chính quyền cùng gần 50 cơ sở kinh doanh du lịch, lưu trú, nhà hàng ở xã đảo.
Tại buổi tập huấn, các đại biểu được phổ biến nhiều nội dung trọng tâm như tổng quan tình hình du lịch Đà Nẵng; các chương trình xúc tiến, kích cầu và sự kiện năm 2026.
Các cơ sở kinh doanh cũng được hướng dẫn đảm bảo điều kiện hoạt động lưu trú, an ninh, an toàn và nâng cao chất lượng phục vụ theo Bộ tiêu chí Văn hóa Du lịch Đà Nẵng.
Ngoài ra, Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng cũng giới thiệu phần mềm kê khai giá phiên bản nâng cấp, hướng dẫn thực hiện theo quy định của Nghị định số 85/2024/NĐ-CP và các văn bản liên quan nhằm minh bạch giá dịch vụ.
Các nội dung về bảo vệ môi trường, giảm thiểu rác thải nhựa, hướng tới phát triển du lịch xanh và bền vững cũng được trao đổi cụ thể khiến nhiều bà con trên xã đảo thích thú theo dõi.
Cù Lao Chàm là điểm đến du lịch nổi tiếng với sự thành công của việc gìn giữ môi trường, cảnh quan để thu hút du khách thập phương đến trải nghiệm.
Do diện tích nhỏ, cư dân chỉ khoảng hơn 2.000 người nên để giữ cho hòn đảo này bền vững, lâu nay Cù Lao Chàm được quản lý trên tinh thần xuyên suốt là bảo vệ môi trường để thu hút du lịch.
Cù Lao Chàm là nơi đầu tiên ở Việt Nam thực hiện thành công mô hình nói không với túi ni lông. Không chỉ sạch mà còn hấp dẫn du khách bởi mọi sinh hoạt trên đảo dường như chậm lại, người dân giữ được nét mộc mạc, hiền hòa và nhiều nét văn hóa.
Chính điều này thu hút rất lớn du khách đến tham quan, cao điểm mỗi ngày hòn đảo này đón 3.000 - 5.000 khách, người dân đa số sống dựa vào du lịch, đi biển gần.
Chú của chồng tôi sống độc thân, không vợ con, tích cóp được khá nhiều tiền và vàng. Ai trong nhà cũng biết chú có điều kiện tài chính, nhưng điều khiến chúng tôi mệt mỏi là chú gần như không bao giờ chủ động chi tiêu cho bản thân.
Chú sống cùng khu vực gần nhà với vợ chồng tôi. Mỗi ngày, chuyện cơm nước gần như do chúng tôi lo. Thỉnh thoảng phải sai đứa con đem cơm cho chú, hoặc cuối tuần thì chú tự chạy xe qua nhà tôi ăn cơm.
Khi chú ốm phải đi viện, toàn bộ chi phí từ nhập viện, thuốc men đến chăm sóc đều do vợ chồng tôi đứng ra lo liệu. Chú không hề thiếu tiền nhưng lại luôn né tránh hoặc im lặng, chưa lần nào nói đến chuyện sẽ gửi lại tiền cho vợ chồng tôi.
Chồng tôi thì nghĩ "chú không có ai, mình giúp được thì giúp". Người trong họ hàng thừa biết chuyện này và xem đó là chuyện đương nhiên vì bố mẹ chồng của tôi đã mất, chúng tôi phải có bổn phận lo cho chú và "nhà, tài sản sau này cũng sẽ để lại cho vợ chồng tôi chứ ai vào đây".
>> Ác mộng 5 cục nóng máy lạnh của hàng xóm chĩa vào nhà tôi
Nhưng chính chuyện này lại làm tôi thấy bất ổn, khó xử vì "cho nhà, cho tài sản" cũng chỉ là lời nói suông của họ hàng khác chứ chưa bao giờ vợ chồng tôi nghe khẳng định từ chú.
Giúp đỡ người thân là chuyện nên làm, nhưng nếu thành trách nhiệm một chiều, kéo dài mà không có sự rõ ràng thì rất dễ dẫn đến ấm ức.
Tôi bắt đầu lo lắng cho tương lai. Nếu sau này chú tiếp tục ốm đau, chi phí lớn hơn, liệu vợ chồng tôi có phải tiếp tục gồng gánh? Trong khi đó, chúng tôi cũng còn con cái, cuộc sống riêng và nhiều khoản phải lo.
Tôi nên làm gì trong tình huống này? Nói thẳng với chú về chuyện tiền bạc thì sợ mang tiếng "tính toán", còn tiếp tục im lặng thì áp lực ngày càng lớn.