Mục Lục
ToggleViệc trao trả được thực hiện qua cửa khẩu quốc tế Bình Hiệp (xã Bình Hiệp, Tây Ninh).
73 người được trao trả gồm 26 nữ và 47 nam có quê từ 25 tỉnh, thành phố trong cả nước. Đây là những người sang Campuchia làm việc trong các tổ chức hoạt động lừa đảo trực tuyến và các nghề bán hàng, phục vụ bếp, cắt tóc… tại Phnom Penh và tỉnh Svay Rieng được phát hiện cư trú, lao động bất hợp pháp.
Qua quá trình sàng lọc, đơn vị chức năng phát hiện trong số này có Phạm Ngọc Hải (22 tuổi, ngụ phường Hiệp Hòa, Quảng Ninh) là người bị truy nã về hành vi giữ người trái pháp luật.
42 người xuất cảnh hợp pháp đã được làm thủ tục nhập cảnh, bên cạnh đó xử phạt vi phạm hành chính đối với 29 người về hành vi qua lại biên giới quốc gia mà không làm thủ tục xuất cảnh theo quy định của pháp luật.

Bộ Quốc phòng đang lấy ý kiến đối với dự thảo nghị định sửa đổi, bổ sung một số điều của 3 nghị định của Chính phủ về chế độ trợ cấp một lần khi thôi phục vụ trong quân đội đối với sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân và viên chức quốc phòng.
Theo dự thảo, mức trợ cấp một lần cho mỗi năm nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm được đề xuất tăng từ 3 tháng tiền lương lên 5 tháng tiền lương hiện hưởng.
Đề xuất này được đưa ra khi sửa đổi, bổ sung Nghị định số 21/2009/NĐ-CP (đã được sửa đổi, bổ sung năm 2025), quy định chi tiết thi hành một số điều của luật Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam.
Dự thảo nêu rõ, các nhóm đối tượng được hưởng chính sách, gồm: sĩ quan dôi dư do sắp xếp tổ chức, thay đổi biên chế theo quy định của cấp có thẩm quyền (trừ đối tượng hưởng chính sách, chế độ trong thực hiện sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị theo quy định riêng của Chính phủ); sĩ quan hết hạn tuổi giữ chức vụ chỉ huy, quản lý đơn vị mà quân đội không còn nhu cầu bố trí sử dụng thì khi nghỉ hưu trước hạn tuổi cao nhất theo cấp bậc quân hàm.
Cạnh đó, còn có nhóm đối tượng là sĩ quan thôi giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý do cơ cấu lại bộ máy hoặc tự nguyện nghỉ hưu trước tuổi; hoặc được cấp có thẩm quyền bổ nhiệm chức vụ lãnh đạo, quản lý thấp hơn nhưng có nguyện vọng nghỉ hưu trước tuổi và được cấp có thẩm quyền đồng ý; sĩ quan trong năm trước liền kề hoặc trong năm xét nghỉ hưu trước hạn tuổi được cấp có thẩm quyền kết luận không còn đủ tiêu chuẩn về sức khỏe phục vụ quân đội.
Với các trường hợp này, khi nghỉ hưu trước hạn tuổi, sĩ quan sẽ được trợ cấp một lần bằng 5 tháng tiền lương cho mỗi năm nghỉ hưu sớm.
Dự thảo đề xuất nâng các mức trợ cấp với sĩ quan phục viên. Theo đó, sĩ quan thôi phục vụ tại ngũ không đủ điều kiện để nghỉ hưu, nghỉ theo chế độ bệnh binh hoặc không chuyển ngành được thì phục viên.
Ngoài hưởng chế độ BHXH và các chế độ khác theo quy định của pháp luật (nếu có) còn được hưởng trợ cấp tạo việc làm bằng 3 tháng tiền lương hiện hưởng; được hỗ trợ đào tạo học nghề hoặc giới thiệu việc làm; được hưởng trợ cấp phục viên một lần, cứ mỗi năm công tác có đóng BHXH bắt buộc được trợ cấp bằng 1,5 tháng tiền lương (mức hiện nay là 1 tháng).
Ngoài khoản trợ cấp theo số năm nghỉ hưu trước tuổi, dự thảo cũng giữ nguyên quy định về trợ cấp theo thời gian công tác có đóng bảo hiểm xã hội (BHXH) bắt buộc.
Cụ thể, sĩ quan có từ đủ 20 năm công tác trở lên có đóng BHXH bắt buộc được trợ cấp 5 tháng tiền lương cho 20 năm đầu, từ năm thứ 21 trở đi mỗi năm được thêm 0,5 tháng lương. Trường hợp có từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm công tác có đóng BHXH bắt buộc được trợ cấp 5 tháng tiền lương.
Đáng chú ý, sĩ quan nghỉ hưu trước hạn tuổi theo các diện nêu trên sẽ không bị trừ tỷ lệ lương hưu, đồng thời vẫn được hưởng các chế độ BHXH và ưu đãi người có công (nếu có) theo quy định.
Như vậy, dự thảo Nghị định đã kế thừa quy định về chế độ trợ cấp BHXH một lần, chỉ nâng mức hưởng trợ cấp cho mỗi năm nghỉ hưu trước tuổi từ 3 tháng tiền lương (bình quân tiền lương tháng đóng BHXH của 5 năm cuối trước khi nghỉ hưu) lên mức 5 tháng tiền lương hiện hưởng.
Theo luật Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam, hạn tuổi phục vụ tại ngũ cao nhất theo cấp bậc quân hàm lần lượt là: cấp úy 50 tuổi, thiếu tá 52 tuổi, trung tá 54 tuổi, thượng tá 56 tuổi, đại tá 58 tuổi và cấp tướng 60 tuổi.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo thông tin từ Hạt kiểm lâm Trần Văn Thời và Hạt kiểm lâm U Minh, toàn bộ phần rừng U Minh Hạ hiện có gần 20.000ha đang ở cấp V. Tình trạng khô hạn bao trùm toàn bộ diện tích rừng tràm, keo lai và các cụm đảo làm cho nguy cơ cháy rừng rất cao.
Lực lượng chức năng cho biết với thời điểm khô hạn như thế này thì chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng có thể làm bùng phát cháy lớn, gây khó khăn cho công tác chữa cháy.
Ghi nhận tại Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp U Minh Hạ, diện tích báo động cực kỳ nguy hiểm hiện lên tới hơn 11.000ha, cùng với trên 6.000ha ở mức nguy hiểm.
Các khu vực trọng điểm tập trung tại xã Nguyễn Phích, liên tiểu khu Sông Trẹm, liên tiểu khu U Minh 1 và xã Khánh Lâm.
Tình hình cũng đang diễn biến căng thẳng tại Vườn quốc gia U Minh Hạ. Dù là khu vực có khả năng giữ nước tốt, nơi đây vẫn ghi nhận gần 700ha rừng đã đạt mức cảnh báo cực kỳ nguy hiểm, chủ yếu tại các tiểu khu 1 và 3.
Ngoài ra, hơn 3.700ha đang ở mức nguy hiểm và được dự báo sẽ sớm chuyển sang cấp cao nhất trong vài ngày tới nếu thời tiết tiếp tục khô hạn.
Đối với khu vực hải đảo, toàn bộ hơn 524ha rừng đặc dụng tại cụm đảo Hòn Khoai đã ở mức cảnh báo cháy cực kỳ nguy hiểm.
Công tác phòng cháy, chữa cháy tại khu vực này đối mặt với nhiều khó khăn. Nguyên nhân do địa hình đồi núi dốc nên chủ yếu phải dập lửa bằng phương pháp thủ công.
Trước tình hình nguy cấp, các lực lượng bảo vệ rừng đang tăng cường tuần tra, ứng trực 24/24 tại những điểm nóng. Các phương tiện và trang thiết bị chữa cháy luôn được đặt trong trạng thái sẵn sàng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tôi báo đại một món ăn như câu trả lời đối phó, rồi khẽ thừ người ngồi nghĩ vẩn vơ.
Ngày trôi ngang đời mình bỗng đầy vội vã, nhưng mà, tôi cứ tất bật từ sáng tới tối như thế, để làm gì?
Nghe cũng có lý. Tôi đi làm, kiếm tiền, gửi về quê, nghĩ rằng như vậy là đang làm tròn bổn phận. Mỗi tháng một khoản, mỗi năm vài lần về thăm, tôi tin rằng như vậy là đủ.
Nhưng rồi có những lúc bất chợt tự hỏi, một năm mình về nhà được mấy ngày? Ba ngày Tết, thêm vài dịp giỗ chạp, cưới hỏi. Còn lại, mấy trăm ngày kia, ba mẹ sống ra sao, vui buồn thế nào, tôi đâu có thật sự biết.
Rồi một ngày, ba mẹ lên thành phố, báo tôi ra bến xe để đón. Tôi xin nghỉ phép, đưa gia đình đi ăn, hỏi chuyện nhà, kể vài câu về công việc. Cuối buổi, mẹ bảo tôi chở qua bệnh viện, bảo "Tiện lên đây khám bệnh luôn".
Hóa ra những lần tranh thủ lên thành phố thăm con, chỉ vì cơ thể ba mẹ đã rệu rã tới mức cần cái cớ để đi thăm khám. Và hóa ra, những chuyện quan trọng của ba mẹ, tôi không còn tham gia trong đó từ đầu nữa. Tôi chỉ biết khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, khi họ đã tự lo xong phần lớn, và chỉ "tiện" ghé qua thăm mình một chút cho vơi nỗi nhớ con.
Hay như chị gái tôi quần quật làm từ sáng tới tối trong nhà máy, tăng ca liên miên, cố gắng dè xẻn từng đồng, chịu áp lực tứ phía, tất cả cũng là để cháu tôi có cuộc sống tốt hơn.
Chị muốn thằng nhỏ không thiếu ăn hay lo lắng mỗi lần làm mất bút mực chỉ vì sợ sẽ chẳng có tiền mua mới như chị em tôi ngày nhỏ. Chị muốn nó sống cuộc đời không nhiều nỗi sợ, khác chúng tôi.
Nhưng có những buổi tối chị về nhà, đèn vẫn sáng, mà con đã ngủ. Cánh cửa phòng khép hờ, tiếng con thở đều đều. Tôi thấy chị đứng đó một lúc, nhìn con, rồi thôi. Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác. Chị ở cùng nhà với con, mà lại như không thật sự ở cùng.
Có những câu chuyện con muốn kể nhưng chị không có mặt. Có những khoảnh khắc con lớn lên từng chút, nhưng chị không kịp nhìn thấy. Hôm nọ thằng bé từ trường về, khoe khám sức khỏe học đường, cao lên được 5cm. Chị nhìn con, mới ngỡ ngàng thấy nó đã lớn bổng từ lúc nào.
Tôi đã cố gắng, chịu đựng, rồi đi qua những ngày mệt mỏi, cũng vì nghĩ đến một lúc nào đó, mọi thứ sẽ "ổn" hơn.
Vậy mà, một cơn ho kéo dài hai tuần, tôi vẫn chưa có thời gian để đi khám. Một lần chóng mặt thoáng qua, tôi tự nhủ chắc do mệt mà chẳng quan tâm. Một buổi tối kiệt sức, tôi vẫn mở laptop vì "việc chưa xong". Tôi luôn nghĩ sẽ có lúc rảnh để chăm sóc bản thân. Nhưng lúc "rảnh" đó, hình như chưa bao giờ đến.
Đổi lại, ngoài có thêm một chút tiền trong tài khoản, một vài lời khen, một tấm bằng, một vị trí, một cái gì đó gọi là thành quả, thì phần lớn thanh xuân đã trôi qua trong những ngày chạy theo áp lực, công việc, mệt mỏi, hơn thua,...
Dù biết thành công nào cũng cần đánh đổi bằng nỗ lực. Nhưng thật sự, cái giá đang trả có phải quá đắt hay không?
Đổi thời gian bên ba mẹ để lấy tiền gửi về. Đổi những buổi tối bên con lấy những giờ làm thêm mỏi mệt. Đổi sức khỏe của mình lấy một cảm giác an tâm khi thấy tiền trong tài khoản còn đủ cho những lần đóng tiền trọ tiếp theo.
Chúng ta vẫn phải làm việc, vẫn phải cố gắng. Cuộc sống không cho phép mình dừng lại hoàn toàn. Nhưng có lẽ, điều cần thay đổi không phải là làm ít đi, mà là hiểu rõ hơn mình đang sống vì điều gì.
Để khi tất bật, mình không quên mất những điều đáng giữ. Để khi mệt, mình biết dừng lại đúng lúc mà yêu bản thân. Để khi nhìn lại, không thấy mình đã đi quá xa những người mình thương.
Chúng ta tất bật, đến cuối cùng, chỉ để "sống" trọn vẹn một cuộc đời ý nghĩa, mà thôi.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/chung-ta-tat-bat-de-lam-gi-20260412090552927.htm

