Mục Lục
ToggleTừ ngày 20.4 – 23.5, trong 5 tuần, với 3 khung giờ cố định (16 giờ 30, 18 giờ 30 và 20 giờ 30) thứ hai đến thứ bảy, chương trình “Bí quyết ôn thi tốt nghiệp THPT đạt điểm cao năm 2026” do Báo Thanh Niên phối hợp cùng Trường ĐH Quốc tế Sài Gòn (SIU) và Hệ thống Trường quốc tế Á Châu (Asian School) thực hiện, sẽ phát sóng trực tiếp lần lượt 88 chuyên đề ôn tập của 9 môn thi trong kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026.
Bằng kinh nghiệm đúc kết sau nhiều năm giảng dạy, các giáo viên (GV) tại TP.HCM từ các trường THPT chuyên Lê Hồng Phong (P.Chợ Quán), Bùi Thị Xuân (P.Bến Thành), Lê Quý Đôn, Marie Curie (P.Xuân Hòa), Nguyễn Hiền (P.Bình Thới) và hệ thống Trường quốc tế Á Châu… sẽ hướng dẫn cách ôn, làm bài thi tốt nghiệp THPT sao cho đạt kết quả cao nhất.
Trung bình mỗi môn thi có 10 chuyên đề, mỗi chuyên đề khoảng 20 phút. GV phụ trách mỗi môn thi đã xây dựng những chuyên đề bài giảng một cách khoa học và thiết thực theo nguyên tắc ôn đến đâu chắc đến đó. Ngoài ra, GV còn đưa ra các định dạng bài tập phù hợp, bám sát định hướng của Bộ GD-ĐT giúp học sinh (HS) làm quen, tiếp cận tốt nhất với đề thi chính thức.
Ngoài thời gian ôn thi trực tuyến, HS có thể xem lại các chuyên đề ôn tập mọi lúc, mọi nơi với điện thoại thông minh, máy tính trên các nền tảng của Báo Thanh Niên.
Lịch phát sóng tuần từ 20 đến 25.4 các chuyên đề ôn thi tốt nghiệp năm 2026
Tin Gốc: Thanh Niên
Tuổi Trẻ
Ngày hội tuyển sinh lớp 10 ở ngôi trường THPT công lập ‘ít người biết’ giữa trung tâm TP.HCM

Ở phần đầu của ngày hội tuyển sinh vào lớp 10, thầy Dương Văn Thư, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Thị Diệu, phường Xuân Hòa (quận 3 cũ), TP.HCM, cho biết:
"Năm học 2026-2027 nhà trường đề xuất với Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM xin tuyển 17 lớp 10 với 765 học sinh. Tất cả học sinh sẽ học 2 buổi/ngày, đồng thời nhà trường đáp ứng được tất cả nhu cầu của phụ huynh muốn cho con em nghỉ trưa và ăn bán trú tại trường.
Các học sinh sẽ học từ thứ hai đến thứ sáu, sáng thứ bảy là hoạt động của câu lạc bộ học thuật, năng khiếu, thể dục thể thao, hoạt động trải nghiệm - hướng nghiệp…
Song song với việc bồi dưỡng học sinh giỏi, học sinh có năng khiếu thể thao, nghiên cứu khoa học kỹ thuật…, chúng tôi còn mở lớp bổ trợ kiến thức ở nhiều môn học khác nhau cho những học sinh chưa đạt. Những lớp bổ trợ này hoàn toàn miễn phí" - thầy Thư nhấn mạnh.
Bước sang phần 2 của Ngày hội tuyển sinh lớp 10, các phụ huynh và học sinh lớp 9 đã không ngừng "ồ", "à" khi đi tham quan cơ sở vật chất và trải nghiệm các hoạt động STEM ở sân trường.
Một điều đặc biệt là mặc dù tọa lạc trên đường Trần Quốc Toản (quận 3 cũ) - nằm ngay trung tâm thành phố nhưng rất ít phụ huynh, học sinh lớp 9 biết đến Trường Nguyễn Thị Diệu.
Chị Bùi Thị Mỹ, phụ huynh lớp 9 ở phường Cầu Kiệu, chia sẻ: "Đó giờ tôi không hề biết ở ngay đường Trần Quốc Toản lại có trường THPT công lập. Chỉ đến khi cô chủ nhiệm lớp 9 của con gợi ý tôi mới biết và tham gia ngày hội này.
Tôi ngạc nhiên hơn khi tận mắt chứng kiến tất cả các phòng học đều được trang bị màn hình, máy chiếu, máy lạnh mát rượi… Con trai tôi thì thích thú khi đi tham quan nhà thể dục thể thao đa năng của trường. Khi nghe giới thiệu môn bóng bàn có vận động viên từng đoạt huy chương bạc giải vô địch bóng bàn Đông Nam Á phụ trách, cháu rất vui và phấn khởi".
Tương tự, chị Nguyễn Mỹ Phụng, phụ huynh ở phường Bình Thạnh, cười rất tươi khi bày tỏ: "Tôi rất mừng khi được một người bạn hướng dẫn đến tham quan Trường THPT Nguyễn Thị Diệu. Bởi đây là trường công lập có điểm chuẩn đầu vào phù hợp với năng lực học tập của con gái tôi mà lại nằm ngay trung tâm thành phố. Học sinh trường công lập ở TP.HCM được miễn học phí nên tôi mong mỏi con mình được học ở trường công lập".
Năm học 2025-2026, Trường THPT Nguyễn Thị Diệu có 10 học sinh đoạt giải học sinh giỏi cấp thành phố; 4 dự án đoạt giải cuộc thi khoa học kỹ thuật cấp thành phố. Năm học 2024-2025, trường có 488/541 học sinh lớp 12 trúng tuyển vào đại học, đạt tỉ lệ 90,2%.
Một số hình ảnh của Ngày hội tuyển sinh lớp 10 ở Trường THPT Nguyễn Thị Diệu:
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chiều 18.4, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng cùng đoàn công tác đi kiểm tra thực địa một số công trình trọng điểm trên địa bàn TP.Hà Nội, trong đó có dự án thi công kênh La Khê, thuộc dự án cải thiện hệ thống tiêu nước khu vực phía tây thành phố (Trạm bơm tiêu Yên Nghĩa).
Báo cáo về tiến độ dự án, ông Hoàng Trọng Tùng, Giám đốc Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng công trình hạ tầng kỹ thuật và nông nghiệp TP.Hà Nội (viết tắt là Ban Nông nghiệp) cho biết, dự án này có tổng 19 gói thầu, trong đó có 12 gói thầu thi công kênh dẫn La Khê.
Đa phần các gói thầu đạt khối lượng 80 - 90%, riêng 2 gói thầu 16H và 16I (có tổng mức đầu tư 230 tỉ đồng sau điều chỉnh) thì bị 2 nhà thầu bỏ thi công, trả lại tiền vốn đã được tạm ứng.
Theo ông Hoàng Trọng Tùng, khó khăn, vướng mắc nhất đối với 2 gói thầu này là phải thanh lý hợp đồng được với nhà thầu cũ và việc thanh lý thì rất phức tạp.
"Cách đây 3 ngày, Phó bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Trọng Đông có chỉ đạo đưa gói thầu vào diện đầu tư khẩn cấp, từ đó Ban Nông nghiệp mới có cơ sở pháp lý đưa nhà thầu mới vào. Ban quyết tâm trước ngày 30.4 sẽ thanh thải xong lòng kênh La Khê để đảm bảo tiêu nước được trước mùa mưa", ông Hoàng Trọng Tùng nói.
Chỉ đạo tại hiện trường, Bí thư Hà Nội Trần Đức Thắng nhấn mạnh đến ngày 30.4, Ban Nông nghiệp phải hoàn thành toàn bộ hệ thống kênh theo hình thức khẩn cấp.
Cạnh đó, Ban Nông nghiệp cần phát giấy mời các nhà thầu cũ đến để ký biên bản chấm dứt hợp đồng. Nếu nhà thầu không đến thì tiếp tục thông báo cho kín kẽ.
"Những nhà thầu đó thì sau này sẽ có cơ quan chức năng giải quyết, chứ không phải thích thì làm, không thích thì bỏ. Các nhà thầu làm việc với thành phố cơ bản đều tốt cả, nhưng có một số nhà thầu chưa tốt thì phải xem xét xử lý theo quy định, nếu gây thất thoát thì phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình", Bí thư Trần Đức Thắng nói.
Bí thư Hà Nội Trần Đức Thắng yêu cầu các bên liên quan phải triển khai dự án này thật nhanh để "trả lại lòng tin cho người dân". "Còn vướng gì cứ báo cáo với thành phố hoặc báo cáo trực tiếp với tôi. Không để những dự án tồn đọng kiểu này rồi gây hậu quả", ông Thắng cho hay.
Dự án trạm bơm tiêu Yên Nghĩa (gồm hạng mục xây dựng cụm công trình đầu mối trạm bơm tiêu Yên Nghĩa và cứng hóa kênh La Khê dẫn nước về bể hút) có tổng mức đầu tư hơn 4.700 tỉ đồng; có tổng diện tích cần giải phóng mặt bằng là 29,15 ha.
Dự án nhằm đảm bảo tiêu úng cho 6.300 ha các khu vực của huyện Hoài Đức, Hà Đông, Từ Liêm (cũ) và hơn 18.600 ha đất tự nhiên các khu vực phát triển phía tây thành phố.
Dự án được khởi công từ năm 2015, do Sở NN-PT-NT Hà Nội (cũ) làm chủ đầu tư nhưng đến tháng 1.2020 mới hoàn thành hạng mục trạm bơm tiêu Yên Nghĩa.
Riêng hạng mục cứng hóa toàn bộ kênh La Khê chưa thể hoàn thiện do vướng mắc về giải phóng mặt bằng. Hậu quả, dù trạm bơm tiêu Yên Nghĩa được đưa vào sử dụng thì khu vực phía tây vẫn chịu cảnh ngập úng. Trong khi đó, trạm bơm thì "khát nước", chưa thể vận hành toàn bộ 10 tổ máy do hệ thống kênh dẫn nước La Khê chưa hoàn thiện.
Dự án này thường xuyên bị HĐND TP.Hà Nội chất vấn gay gắt do chậm tiến độ kéo dài, ảnh hưởng đến khả năng thoát nước. Hồi tháng 6.2025, dự án được UBND TP.Hà Nội bàn giao về Ban Nông nghiệp để thực hiện.
Tin Gốc: Thanh Niên
Tuổi Trẻ
Vợ nói gia đình chồng là gánh nặng khi tôi hỗ trợ bố mẹ 500 triệu đồng

Vợ chồng tôi định cư ở Australia, có con trai 2 tuổi rất trộm vía. Tôi có công việc ổn định và thu nhập tốt đủ nuôi gia đình, có nhà có xe ở Australia, nhà đang trả góp nhưng không đến mức quá căng thẳng.
Về bản thân, tôi ưa nhìn, học vấn thạc sĩ ở Australia, đang làm IT chuyên viên phân tích cho một công ty khá lớn tại đây và có làm riêng những dự án bên ngoài để có thêm thu nhập đi du lịch cho cả nhà. Tôi không rượu chè, cờ bạc hay hút chích gì, chỉ đam mê với bóng đá và thể thao. Tính tôi hòa đồng và có chút gia trưởng vì sóng gió cuộc đời bắt tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Vợ tôi ưa nhìn, học hết đại học ở Việt Nam nhưng không ứng dụng được ở Australia, hiện ở nhà chăm con được ba năm. Cô ấy nóng tính, hơi thiếu kiên nhẫn, hay cằn nhằn. Cô ấy gần như không có bạn mà toàn là bạn của tôi chơi chung. Nhưng cô ấy chăm sóc gia đình tốt, chăm con khéo, nấu ăn ngon.
Câu chuyện khá dài nhưng tôi xin tóm gọn vài ý chính. Chúng tôi quen nhau từ đầu năm 2013, chỉ vài tháng trước khi tôi sang Australia du học. Lúc đó tôi đang ở nhà đợi visa thì gặp cô ấy đến mua hàng và làm quen với cô ấy vì ấn tượng với sự xinh xắn, nụ cười nhẹ và ánh mắt ẩn nỗi buồn. Hồi đó thực sự tôi sẽ không nghĩ là đi xa đến vậy vì tôi đi du học tự túc chỉ có học bổng 30%, dù bố mẹ đã hỗ trợ đóng học phí cho một năm đầu khoảng 500 triệu nhưng tôi biết cuộc sống sẽ rất vất vả thời gian đầu. Nhưng tuổi trẻ tôi sợ nhất là không dám thử, không dám thất bại nên tôi quyết tâm đi du học.
Chúng tôi cứ yêu xa như thế. Sau 4 năm, tôi bảo lãnh được cho cô ấy sang cùng. Thời gian ở với vợ nhiều hơn, tôi thấy những điểm chưa được của cô ấy như: hay ngủ dậy muộn, đi làm thì biết là mệt rồi nhưng ngày nào về cô ấy cũng kêu mệt rồi kể những drama ở chỗ làm khiến tôi đau đầu, mệt mỏi theo. Tôi khuyên cô ấy nếu mệt thì đi làm về đi tập thể dục cho khỏe, vợ tôi lại chọn tan làm về tầm 4h chiều là lăn ra ngủ đến hơn 6h30, khi chồng về mới dậy cơm nước. Xong người cứ đơ đơ và tối lại khó ngủ vì ngủ giấc chiều quá sâu, sau đó lại kêu mỏi vai mỏi tay do đi làm. Vòng lặp cứ như vậy khiến tôi thấy chán. Tôi dần ít chịu nghe những lời vợ tâm sự hơn vì quanh quẩn chỉ là những điều tiêu cực rồi vợ chồng lời qua tiếng lại là không tránh được.
Đỉnh điểm là khoảng năm 2021, khi mọi thứ vượt quá giới hạn của tôi, tôi cảm thấy cả hai không cùng tầng suy nghĩ nữa nên bảo ly dị đi, hai người trả lại tự do cho nhau. Nhưng cô ấy níu kéo và bố mẹ hai bên nói vào nên tôi lại xuôi. Trong khoảng năm 2019-2021, bố mẹ tôi ở nhà làm ăn không được thuận lợi, tôi phải hỗ trợ và đến cuối cùng bố mẹ không kham được nữa đành phải bán ngôi nhà bao nhiêu kỷ niệm vào năm 2021 và phải thuê nhà ở nơi khác chật hẹp hơn để ở. Thời gian này, tôi hỗ trợ bố mẹ tầm 500 triệu, toàn bộ là tiền đi làm của tôi.
Lúc đầu tài chính là hai vợ chồng sử dụng chung nhưng sau khi tôi cho bố mẹ mấy trăm triệu hỗ trợ vượt qua nợ nần, vợ cằn nhằn nhiều quá nên cả hai quyết định tiền ai người ấy giữ (chỉ bắt đầu khi vợ kiếm được tiền, đâu đó cũng chỉ dưới 40.000 USD/năm trong khi lương tôi lúc nào cũng gấp hai cô ấy hoặc nhiều hơn).
Chi phí trong nhà ở giai đoạn này, vợ tôi trả tiền thuê nhà nhưng toàn bộ chi phí ăn uống, đi chơi, đi ăn, xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xe, chi phí visa là tôi đóng. Đến khi được công ty bảo lãnh phải đóng tiền visa khoảng 20.000 USD cho hai vợ chồng, thiếu một chút tiền, tôi cũng phải vay tạm bạn để đóng trước rồi trả sau, chưa bao giờ tôi để vợ mang tiếng con nợ trên người. Nhưng tôi thì đến năm 2019 mới hết mang tiếng con nợ dù thời gian ở Australia cũng được sáu năm.
Nhưng cứ hở ra là vợ trách gia đình tôi là gánh nặng của tôi và một phần ảnh hưởng đến cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ nếu không có bố mẹ hỗ trợ, sao vợ chồng tôi có thể sang Australia được. Ngoài tiền bố mẹ cho lúc đầu 500 triệu, thi thoảng mẹ tôi vẫn gửi thêm tiền phụ tôi đóng học phí cho đến năm 2018 mới hết hỗ trợ, mỗi năm trung bình cũng phải 60 triệu nữa.
Vậy mà tôi mới quay lại hỗ trợ bố mẹ khi bố mẹ không còn nhà để ở, cô ấy lại như vậy với bố mẹ tôi. Ngoài ra tôi cũng hỗ trợ bố mẹ vợ trả nợ, ngoài 100 triệu năm đầu tiên, tôi vẫn hỗ trợ thêm 250 triệu nữa chia nhỏ từ 2019 đến 2021 khi bố mẹ vợ cần tiền. Bố mẹ vợ không kinh doanh gì cả nhưng nợ nần thì không thiếu. Tôi không hiểu sao nợ nhiều vậy nhưng bố mẹ vợ cũng không chịu bán nhà để trả nợ, tôi vẫn hỗ trợ để vượt qua được. Biếu Tết bên nội thế nào bên ngoại như vậy, năm nào cũng đầy đủ. Sau nhiều năm, bố mẹ, tôi và em gái tôi đi làm cùng cố gắng thì năm 2024 mới mua được miếng đất và xây nhà cho bố mẹ.
Tôi thấy từ khi vợ bắt đầu đi làm, tiếp xúc với việc nữ quyền độc hại, không phân biệt đâu là nữ quyền, đâu là công bằng, sẻ chia trong gia đình. Bao nhiêu năm ở Australia, vợ chưa bao giờ làm việc thời gian quá nhiều. Cô ấy đi làm cũng chỉ từ năm 2019-2023 là kiếm ra tiền chút. Những lúc không có việc, tôi lo lắng hết cho cô ấy mà chưa bao giờ kêu ca gì.
Năm 2023, vợ có bầu, tôi cố gắng mua nhà ở Australia để mẹ con có chỗ ở. Cả hai góp hết tiền tiết kiệm dành dụm vừa đủ tiền đặt cọc 20%, còn lại 80% tôi vay ngân hàng. Về nhà mới, vợ tôi ở nhà vì bầu nặng nề, một mình tôi đi làm gánh nợ ngân hàng và nuôi cả gia đình từ đó đến giờ đã tròn ba năm, con cũng 2,5 tuổi và đã đi học. Trong thời gian vợ mang bầu, chúng tôi có nhận du học sinh vào ở và nuôi cơm để có thêm thu nhập trả nợ ngân hàng. Lúc đông thì ba người, lúc vắng thì một người nhưng trung bình là hai người.
Tôi để vợ giữ tiền nhà của một người để có tiền chi tiêu cho bản thân, muốn mua gì thì mua. Ngoài ra toàn bộ chi phí gia đình tôi trả hết, có thẻ ngân hàng của tôi để vợ có thể ra ngoài đi chợ mua đồ cho gia đình nếu tôi mua không đủ. Về việc cơm nước, vợ nấu rất ngon. Biết vợ vất vả đi chợ nên 95% là tôi đi hết vì tôi làm ở gần chợ. Cơm xong là tôi dọn dẹp, rửa bát, cuối tuần tôi hút bụi, lau nhà, dọn nhà vệ sinh, cắt cỏ, làm đủ thứ việc để chia sẻ công việc cùng vợ.
Khi vợ đẻ, mẹ tôi qua chăm cháu được hơn tháng mà "cơm không lành canh không ngọt", mẹ lau nước mắt về lại Việt Nam. Trong lúc cãi nhau với mẹ, vợ tôi còn đập cả cốc trước mặt mẹ làm tôi thấy hết sức thiếu giáo dục. Tôi chỉ lắc đầu đưa mẹ đi và sớm mua vé cho mẹ về dù mẹ một đời hy sinh vì con vì cháu. Sau bao nhiêu năm mới đặt chân sang thăm con, được bế cháu nội. Tôi làm đơn ly dị sau đợt đó nhưng vợ lại níu kéo, thương con nhỏ nên tôi lại thôi.
Từ ngày có con, tôi thay đổi nhiều lịch sinh hoạt để chăm con và hỗ trợ vợ. Tôi là dân tập thể dục thể thao, ngày nào cũng phải tập một chút cho khỏe người. Cô ấy rất thích ngủ, chỉ tiếng động nhỏ là khó chịu nên tôi "đi nhẹ nói khẽ cười duyên". Buổi tối sau khi con ngủ, tôi muốn chơi một hai trận game cho thư giãn mà cô ấy cũng kêu nên tôi đành phải thôi. Tôi đổi thành sáng dậy sớm từ 6h sáng để tập thể dục rồi mới vào gọi hai mẹ con dậy. Sáng tôi cho con ăn sáng, nhiều khi con dậy mẹ còn chưa dậy. Vợ tôi sáng ra còn đủ các thủ tục, tập thể dục rồi ăn sáng, cứ vứt con cho tôi đến khi tôi gần đi làm mới thôi.
Kể từ khi cô ấy kêu đau vai, tôi ôm con ngủ luôn, ru con ngủ rồi hai bố con ngủ với nhau. Sáng sớm hôm nay, lúc chuông báo thức kêu, con bò dậy cùng bố, vợ mới gắt lên là "từ mai bố tự dậy đi, đừng đặt báo thức". Tôi mới bảo "bị sao vậy, không chuông báo thức sao dậy được", rồi cãi nhau. Tôi thấy vợ can thiệp quá sâu vào thói quen sinh hoạt tốt của tôi. Với tôi, con dậy sớm không sao, dậy cùng bố, hai bố con ăn sáng sớm rồi tập thể dục với nhau nhưng vợ cứ kêu mệt rồi cằn nhằn, gắt gỏng rất khó chịu. Sáng sớm tôi không muốn thấy năng lượng tiêu cực đó xuất hiện như vậy.
Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng về nhà là nụ cười trên môi, không bao giờ ca thán hay cằn nhằn về công việc dù công việc rất áp lực. Những lúc cãi nhau, vợ bảo không muốn đẻ con nữa, nói nhiều tôi thực sự buồn vì tôi muốn có ít nhất hai con. Nhưng với vợ tôi, con cái cảm giác như gánh nặng chứ không phải niềm vui. Rồi còn bảo tôi thích thì đi kiếm vợ hai đi, tôi thực sự rất buồn. Hôm nào vợ vui vẻ thì mọi thứ rất ổn nhưng một tuần số ngày vui chắc được một ngày. Về quan hệ, một tháng được vài lần, dù tôi rất sung và lúc nào cũng ham muốn nhưng vợ kêu mệt và từ chối suốt.
Tôi đang rất loay hoay trong cuộc hôn nhân này, muốn nghe lời tư vấn từ các bạn vì tôi cảm thấy hai vợ chồng như hai đường thẳng song song, không có điểm kết nối giữa suy nghĩ và nhận thức. Thứ kết nối duy nhất chính là cậu con trai. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

