Mục Lục
ToggleTôi 27 tuổi, bạn gái 30 tuổi, quen nhau qua mạng gần một năm, đến với nhau khi tôi rời thành phố về quê sinh sống và làm việc. Mối quan hệ ban đầu khá nhẹ nhàng, cả hai nói chuyện hợp, quan tâm nhau và dần xác định nghiêm túc. Hiện tại, tôi có căn nhà do chính mình mua được. Khi nghĩ đến chuyện tương lai, tôi từng nói với cô ấy rằng nếu cưới nhau, chúng tôi có thể cùng đứng tên căn nhà đó. Với tôi, đó là một sự cam kết rõ ràng. Tôi cũng có thể tự nấu ăn, rửa chén, lo những việc cơ bản trong gia đình.
Cô ấy siêng năng, tháo vát. Tôi từng nghĩ nếu về chung một nhà thì cuộc sống sẽ ổn. Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu nhắc đến chuyện kết hôn, cô ấy lại tỏ ra chưa sẵn sàng. Có lần, cô ấy nói mỗi khi nghĩ đến cảnh lấy chồng sinh con, rồi gánh vác gia đình, thấy rất mệt. Tôi không rõ đó là nỗi sợ, áp lực hay đơn giản là cô ấy chưa thực sự muốn tiến xa hơn.
Gần đây, chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Mọi chuyện trở nên căng thẳng từ dịp tết vừa rồi, khi tôi thả tim bài đăng của một bạn nữ trên mạng. Tôi giải thích rằng hôm đó là ngày đầu năm mới, đã thả tim khá nhiều bài đăng như một cách chúc năm mới, không có gì đặc biệt. Bạn gái không tin. Cô ấy cầm điện thoại tôi, đọc hết tin nhắn, rồi phát hiện tôi nhắn tin với đồng nghiệp cũ ở Sài Gòn. Tôi bảo chúng tôi chẳng có gì mờ ám, chỉ là bạn bè lâu lâu hỏi thăm nhau về cuộc sống. Cô ấy vẫn không chấp nhận, thậm chí có lúc lấy dây thắt lưng đập xuống bàn, liên tục hỏi tôi có gì với người ta không.
Chưa dừng lại ở đó, cô ấy còn dùng công cụ để kiểm tra điện thoại, xem tôi thường xuyên nhắn tin với ai. Những lúc cãi nhau, cô ấy lên mạng xã hội đăng trạng thái như đang độc thân, rồi nói với tôi rằng tết có người này người kia nhắn tin, lì xì. Dù cô ấy nói là đùa, tôi vẫn cảm thấy mình không được tôn trọng trong mối quan hệ này. Tôi mệt mỏi. Một mặt, tôi vẫn còn tình cảm và từng nghĩ nghiêm túc về tương lai với cô ấy. Mặt khác, những hành động gần đây của bạn gái khiến tôi hoài nghi về sự tin tưởng và cách chúng tôi đối xử với nhau. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại trước khi mọi thứ đi xa hơn. Mong nhận được chia sẻ từ quý độc giả.
Duy Phương

Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. "Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán", Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. "Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán", Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. "Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này", Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. "Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này", Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình "thực sự kịch tính" bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình "thực sự kịch tính" bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
"Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách", đại diện đơn vị nói.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
"Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách", đại diện đơn vị nói.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
"Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó", bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
"Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó", bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Hai bé gái cùng tập các dụng cụ thể dục công cộng trong khi những người lớn không mấy hào hứng vì mệt sau quãng đường đạp xe.
Nhóm khách đến chùa Võ Thị và đem trái cây, hoa mua ở chợ để gửi hướng dẫn viên cúng. Trong lúc đó, nhóm khách đứng sau và quan sát cách người Việt thực hành tín ngưỡng, mong cầu vận may, sức khỏe. Họ chia sẻ dù khác biệt tôn giáo, việc tham quan những ngôi chùa Phật giáo vẫn rất đặc biệt khi được khai mở thêm tri thức.
Ông Chuck cho biết ở Mỹ, giới nhà giàu có xu hướng sống ở ngoại ô thay vì tập trung ở khu phố cổ, trung tâm đông đúc như Việt Nam. Ngôi nhà của gia đình ông tại Mỹ rộng khoảng 260 m2, có 4 phòng ngủ, và nằm trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2. Theo ông, những người sống ở ngoại ô Mỹ thường sở hữu những cơ ngơi khổng lồ, tạo ra một phong cách sống hoàn toàn khác biệt so với việc chen chúc trong trung tâm thành phố.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được "chạm" vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được "chạm" vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
"Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá", ông Kiên nói.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
"Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá", ông Kiên nói.
Tú Nguyễn
Ảnh: Giang Huy
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về [email protected]
Tin Gốc: https://vnexpress.net/gia-dinh-khach-my-dap-xe-luon-lach-ngo-di-cho-nhu-nguoi-ha-noi-5059953.html

12 năm trước, khi còn non nớt và đầy nhiệt huyết, tôi từng nghĩ đến việc mở một nhà hàng theo mô hình quán ăn chay ở TP HCM, tập trung vào những món ăn đơn giản nhưng chỉnh chu, với tiêu chí: chỉ cần món ăn ngon, sạch sẽ là khách hàng sẽ tự tìm đến, sẽ quay lại, và quán sẽ đông khách từ ngày này sang ngày khác.
Nhưng thực tế phũ phàng đã dạy tôi một bài học sâu sắc: "ngon" chỉ là điểm khởi đầu, chứ không bao giờ là đích đến. Trong quá trình vận hành, tôi từng quyết định mở rộng thêm hai cơ sở mới với kỳ vọng sẽ giúp thương hiệu phát triển nhanh hơn. Tuy nhiên, khi hệ thống chưa đủ vững, việc mở rộng khiến chất lượng và trải nghiệm dịch vụ của khách hàng không còn đồng đều. Sau một thời gian, tôi quyết định đóng lại hai địa điểm này, chỉ giữ lại một quán duy nhất để tập trung cải thiện chất lượng.
Khi bắt tay vào làm, tôi mới nhận ra rằng giữa một thị trường F&B cạnh tranh khốc liệt - nơi có hàng trăm, hàng nghìn quán ăn mọc lên mỗi năm, việc chỉ dựa vào chất lượng món ăn ngon là chưa đủ. Nhiều quán có tô mì ngon xuất sắc, bún chuẩn vị, hay cà phê thơm lừng, nhưng vẫn phải đóng cửa sau một hai năm. Lý do không phải vì đồ ăn, thức uống của họ kém chất lượng, mà vì họ thiếu những thứ "vô hình" khác nhưng quyết định sự sống còn của một thương hiệu. Đó là cách giữ chân khách, cách vận hành bền vững, và cách xây dựng mối quan hệ lâu dài.
Món ăn là thứ khách chạm vào đầu tiên qua thị giác (màu sắc bắt mắt), khứu giác (mùi thơm quyến rũ), và vị giác (hương vị hài hòa). Một tô bún măng với nước dùng vàng óng, và chén nước mắm gừng ớt cay nồng, chắc chắn sẽ khiến thực khách ấn tượng ngay từ miếng đầu tiên. Đó là "cú hook" mạnh mẽ để khách quyết định thử và có thể quay lại lần thứ hai. Nhưng để họ quay lại lần thứ ba, thứ tư, và trở thành khách quen thậm chí giới thiệu cho bạn bè, người thân thì cần rất nhiều thứ khác:
>> Quán cà phê bán chai nước suối 15 K khi khách xin nước lọc
Đầu tiên là không gian và trải nghiệm tổng thể. Thực khách bây giờ không chỉ muốn ăn ngon, mà họ còn cần được "sống" trong không gian đó. Một quán sạch sẽ, ấm cúng, ánh sáng vừa phải, nhạc nền nhẹ nhàng sẽ khiến họ thoải mái, ngồi lâu hơn. Ngược lại, dù món ăn ngon đến mấy, nhưng bàn ghế bẩn, toilet kém vệ sinh, hay nhân viên phục vụ thờ ơ, khách sẽ chọn quán khác lần sau.
Thứ hai là dịch vụ và sự chân thành. Đây là yếu tố quyết định sự khác biệt của một quán. Chẳng hạn như nhân viên nhớ tên khách quen, nhớ sở thích của họ (ví dụ vị khách đó thích ít cay hơn và không biết ăn rau muống), hỏi han chân thành, xử lý khiếu nại nhanh chóng và tận tình... Những điều nhỏ này tạo cảm giác "được quan tâm". Nhiều nghiên cứu và kinh nghiệm thực tế ở Việt Nam cho thấy, khách hàng thường quay lại không chỉ vì món ăn, mà vì cảm giác được đối xử như "người nhà" hoặc "bạn bè".
Thứ ba là sự nhất quán và vận hành chuyên nghiệp. Hôm nay có thể món ăn ngon, nhưng bữa sau lại dở chính là lý do lớn khiến khách mất lòng tin. Muốn duy trì chất lượng món ăn ổn định, bạn phải có quy trình bếp rõ ràng, nguyên liệu tươi mới mỗi ngày, và đội ngũ được đào tạo tốt. Đồng thời, quản lý chi phí, dòng tiền, nhân sự cũng cực kỳ quan trọng. Ngành F&B có tỷ lệ thất bại cao (nhiều nơi ghi nhận khoảng 20-60% quán mới đóng cửa trong năm đầu), chủ yếu vì thiếu kế hoạch tài chính và khả năng thích ứng.
Cuối cùng là xây dựng mối quan hệ lâu dài. Đây mới là "chìa khóa vàng" để đi đường dài. Thay vì chỉ chạy quảng cáo tìm khách mới (chi phí cao), bạn phải biết tập trung chăm sóc khách cũ qua chính sách tích điểm, ưu đãi cá nhân hóa, chương trình thành viên, hoặc đơn giản là tương tác trên mạng xã hội. Khách quen sẽ trở thành "đại sứ thương hiệu" miễn phí, họ chia sẻ ảnh món ăn đẹp, tag bạn bè, và mang cả gia đình đến trong những lần sau.
Những biến động lớn nhất đến từ việc phải liên tục điều chỉnh mô hình vận hành, đặc biệt trong giai đoạn thị trường thay đổi và dịch bệnh, buộc tôi phải tìm cách tối ưu chi phí, tinh gọn đội ngũ và thích nghi với nhu cầu mới của khách hàng. Đến hiện tại, quán ăn của tôi vẫn tồn tại và đi tiếp không phải vì mở rộng nhanh, mà nhờ tập trung vào sự ổn định: giữ chất lượng món ăn nhất quán, cải thiện trải nghiệm khách hàng, và xây dựng mối quan hệ lâu dài với khách quen.
Từ hành trình của mình, tôi học được rằng kinh doanh F&B giống như một cuộc hôn nhân dài hạn: món ăn ngon là sự hấp dẫn ban đầu, nhưng sự thấu hiểu, kiên trì và chăm sóc hàng ngày mới giữ được tình cảm. Mỗi ngày, tôi đều tự hỏi: hôm nay khách có cảm thấy vui khi đến quán không? Nhân viên có được hỗ trợ tốt để phục vụ tận tâm không? Mọi thứ có thực sự cân bằng giữa lợi nhuận và giá trị mang lại cho khách?
Sau hơn 10 năm hoạt động trong ngành, tôi không còn ảo tưởng rằng chỉ cần "nấu ngon" là đủ. Thay vào đó, tôi tập trung vào việc xây dựng một hệ thống: từ bếp núc đến phục vụ, từ marketing đến chăm sóc khách hàng, tất cả đều hướng tới một mục tiêu duy nhất tạo ra sự gắn kết.
Nếu bạn đang ấp ủ mở quán, hoặc đã và đang kinh doanh F&B, tôi muốn gửi một lời khuyên chân thành: hãy đầu tư mạnh vào món ăn, đồ uống ngon làm "vốn liếng ban đầu", nhưng hãy dành nhiều tâm huyết hơn cho dịch vụ, không gian, sự nhất quán và mối quan hệ với khách. Đó chính là những thứ sẽ giúp bạn trụ vững và phát triển bền vững trong một thị trường đầy thử thách như hiện nay.
Diệp Thị Thanh TuyềnCô gái dùng cốc của quán cà phê cho chó cưng uống nước
Ba khách chỉ gọi một ly cà phê 30 K nhưng ngồi 'cắm rễ'
Vị khách bực bội vì quán cà phê không cho túi nilon đựng ly nước mang về
Hai năm mở quán cà phê, tôi mất trắng 600 triệu
Tôi phát điên vì quán cà phê bắt khách tự bê đồ uống lên xuống cầu thang
Từ hiệu sách cho khách vào 'đọc chùa' đến quán cà phê chê người ngồi 'cắm rễ'
Tin Gốc: https://vnexpress.net/f-b-viet-nam-12-nam-toi-vat-lon-mo-quan-an-ngon-nhung-e-khach-5060475.html

Khoảng 1h ngày 1/4, vùng mây đối lưu phát triển và gây mưa đá cho 28 xã phường ở Hà Nội, trong đó có Yên Hòa, Vĩnh Hưng, Gia Lâm, Từ Liêm, Thanh Trì, Yên Nghĩa, Hát Môn, An Khánh... Sau đó vùng mây di chuyển, gây mưa một số phường trung tâm như Thanh Xuân.
Chị Hải Yên ở Đan Phượng cho biết mưa đá hạt nhỏ xuất hiện lúc 2h, duy trì khoảng 5 phút, sau đó chuyển sang mưa lớn.
Tại Cao Bằng, 16h hôm qua, mưa đá trút xuống xã Hà Quảng trong khoảng 15 phút, đến tối thì xuất hiện ở xã Minh Khai, Nam Quang. Hạt mưa đá dày, kích cỡ 1-2 cm, cùng giông lốc đã khiến nhiều mái nhiều nhà dân bị thủng hoặc cuốn bay. Nhà chức trách đang thống kê thiệt hại.
Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn quốc gia lúc 4h40 tiếp tục phát tin cảnh báo vùng mây đối lưu đang phát triển ở 28 phường xã Yên Hòa, Vĩnh Hưng, Gia Lâm, Từ Liêm, Thanh Trì, Yên Nghĩa, Hát Môn, An Khánh, Quốc Oai, Hưng Đạo, Phú Cát, Chương Mỹ, Phú Nghĩa, Xuân Mai, Quảng Bị, Trần Phú, Hòa Phú, Bình Minh, Tam Hưng, Dân Hòa, Thường Tín, Hồng Vân, Thượng Phúc, Chương Dương, Phú Xuyên, Ứng Hòa, Mỹ Đức, Hương Sơn.
Trong khoảng từ 30 phút đến 3 giờ tới, vùng mây này gây mưa cho các phường xã nói trên, sau đó sẽ mở rộng sang nội thành Hà Nội. Trong mưa giông có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
Đây là lần thứ hai Hà Nội cũng như các tỉnh miền Bắc xuất hiện giông lốc, mưa đá. Trước đó ngày 29-30/3, hiện tượng này đã khiến 6 người chết. Trong đó, có các trường hợp bị sét đánh tại Tuyên Quang và Sơn La, cùng nạn nhân tử vong do lật thuyền khi giông lốc trên biển và sông, hồ. Ngoài ra, 9 người bị thương.
Thiên tai cũng làm 13 ngôi nhà sập đổ, hơn 6.500 nhà bị tốc mái, hư hỏng; hàng trăm công trình, trường học, nhà văn hóa bị ảnh hưởng; hàng trăm hecta hoa màu, cây trồng bị thiệt hại.
Miền Bắc đang chuyển từ mùa xuân sang hè, thời tiết thường xuất hiện các hình thái cực đoan như giông lốc, mưa đá, sấm sét. Mưa đá hình thành do sự chênh lệch nhiệt độ lớn giữa khối không khí lạnh và nền nhiệt tăng nhanh ban ngày khiến khí quyển trở nên bất ổn, tạo điều kiện cho các đám mây giông phát triển mạnh. Chỉ trong thời gian ngắn, gió giật có thể tăng cấp, kèm theo mưa đá và lốc xoáy, gây tốc mái nhà, gãy đổ cây cối, ảnh hưởng đến sinh hoạt và sản xuất.
Cơ quan khí tượng khuyến khích người dân theo dõi sát diễn biến thời tiết, hạn chế ra ngoài khi có giông, gia cố nhà cửa và phương tiện để giảm thiểu rủi ro.
Gia Chính
Nguồn: https://vnexpress.net/ha-noi-va-cao-bang-lai-xuat-hien-mua-da-5056949.html

