Mục Lục
ToggleNghị quyết dừng chủ trương đầu tư dự án bằng vốn công được HĐND TP HCM thông qua tại kỳ họp sáng 17/4. Theo đó, công trình sẽ do Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Bcons nghiên cứu đầu tư theo hợp đồng BT (xây dựng – chuyển giao) và không yêu cầu thanh toán.
Dự án này đã được khởi công từ tháng 10 năm ngoái tại lô đất 5-2, khu chức năng số 5, phường An Khánh, với nguồn vốn ngân sách. Công trình quy mô một tầng hầm, 10 tầng nổi, tổng diện tích sàn hơn 38.000 m2, dự kiến hoàn thành cuối năm 2028.
Theo quy hoạch phân khu tỷ lệ 1/2000 Phân khu số 1 Khu đô thị mới Thủ Thiêm được phê duyệt hồi tháng 3, vị trí Cung thiếu nhi được điều chỉnh sang khu đất ký hiệu 1.K5.1 VH rộng 2,8 ha. Khu đất cũ chuyển thành công viên cây xanh, mặt nước cấp đô thị, góp phần hoàn thiện không gian trung tâm chính trị – hành chính – văn hóa gắn với hồ trung tâm.
Sau khi chuyển hình thức đầu tư, Bcons đề xuất thực hiện dự án theo mô hình “chìa khóa trao tay”, sử dụng vốn doanh nghiệp để thiết kế, thi công và bàn giao. Thời gian thiết kế dự kiến 3 tháng, thi công khoảng 12 tháng.
Chính quyền TP HCM thống nhất tiếp nhận công trình sau khi hoàn thành theo quy hoạch, thiết kế được duyệt. Việc doanh nghiệp tài trợ toàn bộ kinh phí được kỳ vọng giảm áp lực cho ngân sách trong bối cảnh thành phố cần ưu tiên vốn cho nhiều dự án cấp bách.
Bcons là doanh nghiệp tư nhân hoạt động trong lĩnh vực bất động sản và xây dựng, có trụ sở tại khu vực Dĩ An, Bình Dương (cũ), đồng thời kinh doanh khách sạn, giáo dục và logistics.
Trước đó, Công ty cổ phần thực phẩm dinh dưỡng Nutifood cũng tài trợ khoảng 1.000 tỷ đồng xây cầu đi bộ vượt sông Sài Gòn, kết nối trung tâm TP HCM với Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Công trình hiện đang thi công.
Tin Gốc: Vnexpress

Danh sách bạn bè trên Facebook hơn 3.000 người, messenger (tin nhắn Facebook) lúc nào cũng "sáng đèn" (chế độ đang online), vậy nhưng Đỗ Thị Minh Châu, sinh viên Trường ĐH Đồng Nai, cho biết vẫn loay hoay không biết nhắn cho ai mỗi khi có chuyện buồn. "Khi gặp chuyện buồn gì đó trong cuộc sống, chuyện tình cảm, hay chuyện học, mình muốn chia sẻ cho người khác nghe, cũng không biết nhắn cho ai", Châu kể.
Nghịch lý này không chỉ của riêng Châu. Nhiều bạn trẻ thừa nhận họ đang kết nối rất nhiều bạn trên mạng xã hội, nhưng lại thiếu những mối quan hệ đủ sâu sắc ngoài đời thực. Để rồi hàng ngàn bạn bè trên mạng, chỉ cách nhau cái màn hình nhưng "dẫu gần mà xa", vì chẳng thể tâm sự.
Anh Nguyễn Thanh Long (32 tuổi), ngụ tại đường Lê Văn Chí, P.Linh Xuân, TP.HCM, cho biết anh có thể nhắn tin với vài chục người mỗi ngày, nhưng hầu hết chỉ dừng lại ở mức xã giao. "Nhắn tin thì rất dễ, còn để gặp mặt, nói chuyện một cách thoải mái thì lại ngại. Thành ra mối quan hệ cứ dừng ở mức xã giao, khó tìm hiểu nhau sâu hơn", anh Long chia sẻ. Anh Long cũng thừa nhận nhiều lần chỉ có thể "tâm sự" qua tính năng story của Facebook, qua những dòng trạng thái ẩn ý, chứ khó mở lời trực tiếp với một ai đó.
Chị Nguyễn Thị Hoàng Tuyên (30 tuổi), ngụ tại đường Cây Keo, P.Tam Bình, TP.HCM, cho rằng nghịch lý này thể hiện rõ nhất vào những thời điểm nhạy cảm: khi buồn, khi thất bại, khi cần một lời khuyên thật sự.
"Khi buồn, tôi vẫn online, vẫn đăng ảnh, vẫn tương tác với mọi người trên mạng xã hội. Thế nhưng những cảm xúc thật bị "nén" lại phía sau màn hình. Có hôm tôi lướt mạng xã hội cả tiếng đồng hồ, từ Facebook, Zalo cho đến Threads, Instagram và nói chuyện với rất nhiều người, nhưng vẫn thấy trống rỗng, vì không có ai là người thật sự thân thiết để giãi bày nỗi lòng", chị Tuyên kể.
Cũng theo chị Tuyên, dần dần những tương tác nhanh, ngắn trở thành thói quen. "Thật sự là tôi quen với việc chia sẻ một phần cảm xúc của bản thân, nhưng lại ít khi đi đến những cuộc trò chuyện dài, sâu và thật", chị Tuyên tâm sự.
Có một bộ phận người trẻ cho biết sở dĩ đông bạn trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy cô đơn, không có ai để tâm sự ngoài đời, vì sợ làm phiền, sợ bị đánh giá. Cuối cùng, nhiều người trẻ tự "chặn" chính mình.
Phan Ly Na, sinh viên Trường CĐ Nghề TP.HCM, kể: "Có lúc rất muốn gọi cho bạn thân, nhưng lại nghĩ "chắc bạn ấy đang bận", và cũng không biết nói ra nỗi niềm tâm sự của mình thì có phiền không. Nghĩ vậy nên thôi".
Na nói thêm: "Bên cạnh đó là nỗi sợ bị đánh giá. Mạng xã hội đang dần trở thành "không gian trình diễn", không ít người đều cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình. Điều này vô tình khiến việc chia sẻ những cảm xúc tiêu cực trở nên khó khăn hơn. Thấy ai cũng vui, cũng thành công, tự nhiên mình không dám than thở nữa".
Theo chuyên gia tâm lý Lương Vũ Thanh Trường, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống Việt Skills (P.Chánh Hiệp, TP.HCM), câu chuyện "có cả ngàn bạn trên mạng, nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời" không chỉ là một nghịch lý, mà còn là lời nhắc về giá trị của những mối quan hệ thật.
"Sau tất cả những lượt thả tim, bình luận hay tin nhắn, điều con người cần vẫn rất giản dị, là một người có thể ngồi cạnh, lắng nghe và ở lại, không phải trên màn hình, mà ở ngoài đời", ông Trường nói.
Chuyên gia tâm lý Thanh Trường phân tích vấn đề cốt lõi là ở chỗ "tương tác" khác với "gắn kết". "Những hành động như thả tim (yêu thích), bình luận, nhắn tin cho nhau trên mạng xã hội,… tạo cảm giác đang kết nối, nhưng thực chất lại thiếu chiều sâu cảm xúc. Có nhiều trường hợp kể lại, là họ nói chuyện với rất nhiều người mỗi ngày, nhưng đa số chỉ là những câu ngắn, hỏi thăm qua loa. Chính việc giao tiếp bị rút gọn khiến các mối quan hệ khó phát triển thành sự tin tưởng - yếu tố quan trọng để một người có thể trở thành nơi để tâm sự", ông mô tả.
Chuyên gia tâm lý Lê Mỹ Cẩm Hoài, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng trong thời đại số, vấn đề không nằm ở việc người trẻ có quá nhiều kết nối, mà là thiếu những kết nối có chiều sâu.
"Một mối quan hệ thật sự cần thời gian, sự hiện diện và sự tin tưởng…, những yếu tố mà tương tác online khó có thể thay thế hoàn toàn. Việc duy trì một vài mối quan hệ chất lượng, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ, có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc sở hữu một danh sách bạn bè dài. Người trẻ nên tìm đến các hoạt động cộng đồng, câu lạc bộ, lớp học kỹ năng… để mở rộng những kết nối ngoài đời thực", bà Hoài gợi ý.
Cũng có những người trẻ ý thức được nghịch lý này nên tự tìm lại những kết nối thật. Như Hà Thúy Phương (27 tuổi, làm việc ở 222 Hà Huy Giáp, P.Trấn Biên, Đồng Nai), cho biết sau một thời gian cảm thấy cô đơn đã bắt đầu chủ động hẹn bạn đi cà phê, gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin.
"Lúc đầu cũng ngại, nhưng gặp vài lần thì thấy khác hẳn. Nói chuyện trực tiếp vẫn dễ chia sẻ hơn", Phương nói và kể thêm: "Tôi cũng chọn cách giữ lại một vài mối quan hệ thân thiết, thay vì cố gắng duy trì quá nhiều kết nối hời hợt. Bây giờ tôi nhận ra không cần nhiều bạn, chỉ cần 1 – 2 người thật sự hiểu mình là đủ".
Tin Gốc: Thanh Niên

15 năm trước, chuyến đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải (khoảng 1.300 km) dài hơn 10 tiếng trên những chuyến tàu hỏa kiểu cũ. Với hệ thống đường sắt cao tốc (HSR) hiện tại, khoảng cách giữa hai siêu đô thị chỉ còn hơn 4 giờ di chuyển. Sự thay đổi về tốc độ không chỉ là vấn đề thời gian di chuyển, mà đã tạo ra một cuộc chuyển mình trong cấu trúc ngành du lịch của quốc gia tỷ dân.
Đầu thập niên 1990, hệ thống đường sắt Trung Quốc đối mặt hạn chế về hạ tầng khi vận tốc trung bình chỉ đạt khoảng 48 km/h vào năm 1993. Tốc độ di chuyển thấp khiến ngành đường sắt từng đánh mất thị phần vào tay hàng không và đường bộ. Tháng 8/2008, cục diện thay đổi khi tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên nối Bắc Kinh - Thiên Tân đi vào hoạt động ngay trước thềm Olympic.
Sau đó, tuyến huyết mạch Bắc Kinh - Thượng Hải tiếp tục vận hành vào tháng 6/2011. Cuối tháng 12/2025, tuyến Tây An - Diên An (tỉnh Thiểm Tây) hoạt động, tổng chiều dài mạng lưới HSR Trung Quốc vượt 50.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài đường sắt cao tốc toàn cầu.
So với các hệ thống lâu đời như Shinkansen của Nhật Bản (ra đời năm 1964) mất hàng thập kỷ để phát triển, Trung Quốc mất khoảng 17 năm để thiết lập mạng lưới quy mô lớn nhất thế giới. Hệ thống Shinkansen (Nhật Bản) hay ICE (Đức) vận hành phổ biến ở mức 300-320 km/h, các dòng tàu thế hệ mới của Trung Quốc duy trì tốc độ thương mại 350 km/h.
Theo dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc, năng lực vận tải của mạng lưới đường sắt cao tốc chạm mốc cao nhất từ trước đến nay trong kỳ Xuân vận 2026 dài 40 ngày, kết thúc vào tháng 2, với 538 triệu lượt khách, tăng 4,8% so với cùng kỳ năm trước.
Năng lực vận tải toàn quốc đạt đỉnh với trung bình gần 13.000 chuyến tàu mỗi ngày. Sự tăng trưởng này đến từ việc đưa vào vận hành các tuyến mới khánh thành cuối năm 2025 như Quảng Châu - Trạm Giang, Bao Đầu - Ngân Xuyên và Tây An - Diên An.
Theo báo cáo từ Ngân hàng Thế giới (World Bank), đường sắt cao tốc mang lại lợi ích cho du lịch theo ba khía cạnh, tính tiện lợi khi mua vé, rút ngắn thời gian di chuyển và trải nghiệm sạch sẽ, thoải mái. Sự phát triển của HSR tạo ra hiệu ứng "nén không gian". Những hành trình từng mất cả ngày đêm nay chỉ còn khoảng 1/3 thời gian.
Trước đây, du khách từ các siêu đô thị miền Đông như Thượng Hải hay Hàng Châu phải mất 2-3 ngày di chuyển bằng đường bộ quãng đường 2.000 km để đến được Ninh Hạ. Nhờ trục đường sắt cao tốc kết nối qua các nút giao như Từ Châu và Tây An, hành khách có thể khởi hành từ Thượng Hải vào buổi sáng và đến Ninh Hạ để ăn tối sau khoảng 10 tiếng di chuyển. Sự kết nối giao thông đã biến những khu vực hẻo lánh trở thành điểm nghỉ dưỡng cuối tuần cho cư dân đô thị.
Tuyến cao tốc Bao Đầu - Ngân Xuyên hoạt động cuối tháng 12/2025 đã kết nối hai đô thị nằm giữa vùng sa mạc và thảo nguyên tại biên giới phía bắc Trung Quốc. Quãng đường 600 km trước đây mất hơn 6 giờ di chuyển bằng đường bộ, nay rút ngắn chỉ còn 2,5 giờ.
Dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc cho thấy HSR đã hiện diện tại 97% thành phố có dân số trên 500.000 người. Tính đến cuối năm 2024, hệ thống này vận chuyển hơn 22,9 tỷ lượt hành khách, cao điểm phục vụ 16 triệu lượt mỗi ngày.
Sự phổ biến của HSR buộc các đơn vị lữ hành phải thay đổi sản phẩm. Thay vì những tour dài ngày trên xe khách, các công ty du lịch hiện ưu tiên mô hình tàu cao tốc kết hợp ôtô tại điểm đến.
Theo báo cáo năm 2025 của nền tảng du lịch trực tuyến lớn nhất Trung Quốc Trip.com, lượng khách sử dụng dịch vụ kết hợp máy bay và tàu hỏa tại Trung Quốc đã tăng 35% trong năm qua. Du khách quốc tế sau khi hạ cánh tại các sân bay lớn như Đại Hưng, Bắc Kinh hay Hồng Kiều, Thượng Hải có thể nối chuyến trực tiếp bằng tàu cao tốc để đi sâu vào nội địa nhờ hệ thống nhà ga tích hợp.
Thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank) ghi nhận du khách sử dụng tàu cao tốc có mức chi tiêu trung bình cao hơn 30% so với nhóm đi tàu truyền thống. Nhu cầu lưu trú và dịch vụ tại các địa phương có ga tàu tăng mạnh, góp phần quan trọng vào phát triển kinh tế đêm và tiêu thụ đặc sản vùng miền.
Không chỉ phục vụ nhu cầu nội địa, mạng lưới đường sắt của Trung Quốc đang từng bước vươn ra khu vực thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường, với định hướng hình thành hành lang đường sắt xuyên Đông Nam Á dài hơn 3.000 km.
Một trong những dự án tiêu biểu là tuyến đường sắt bán cao tốc Lào - Trung, nối Côn Minh, tỉnh Vân Nam với Viêng Chăn. Tuyến dài hơn 1.000 km, chính thức vận hành từ cuối năm 2021. Đến năm 2025, tuyến này đã phục vụ hơn 30 triệu lượt hành khách. Tuyến đường sắt giúp rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển, hành trình từ biên giới Trung Quốc (Boten) đến Viêng Chăn hiện mất khoảng 3-4 giờ, thay vì hơn một ngày bằng đường bộ như trước.
Giai đoạn tiếp theo của chiến lược này hướng tới Thái Lan và Malaysia nhằm hoàn thiện mạng lưới kết nối các di sản văn hóa và trung tâm kinh tế khu vực.
Các chuyên gia nhận định việc kết nối trực tiếp các thành phố Trung Quốc với Đông Nam Á bằng đường sắt sẽ mở thêm lựa chọn cho khách quốc tế. Thay vì phụ thuộc vào hàng không, hạ tầng này giúp hành khách di chuyển liền mạch, đưa các hành trình quốc tế trở nên đơn giản như du lịch nội địa.
Tin Gốc: Vnexpress

Em là tác giả bài viết "Hụt hẫng vì bị từ chối suốt ba tháng ‘rải’ hồ sơ xin việc". Khi nhấn nút gửi bài hôm ấy, em chỉ nghĩ mình đang trút ra nỗi ám ảnh cay đắng nhất của tuổi 23: tốt nghiệp, đầy kỳ vọng rồi liên tiếp nhận những email từ chối lạnh lùng. Ba tháng trôi qua, CV gửi đi như cánh chim lạc hướng, em bắt đầu nghi ngờ chính mình. Không ngờ bài viết lại nhận được nhiều chia sẻ đến vậy. Có người nhắn: "Trong đời ai cũng có thời gian thất nghiệp hoặc phải làm tạm công việc không phù hợp để chuyển tiếp. Không tin em cứ hỏi các cô chú anh chị xem có đúng không. Thế nên không có thất bại, chỉ có thử thách. 23 tuổi tương lai bay phấp phới em ơi". Em đọc mà vừa ấm lòng, vừa thấy nghèn nghẹn. Ấm vì được thấu hiểu. Nghèn nghẹn vì giữa động viên và thực tế vẫn là khoảng cách.
Ba tháng thất nghiệp không chỉ là ba tháng không lương. Đó là ba tháng thức dậy mà không biết hôm nay mình có ích ở đâu. Là những buổi phỏng vấn em chuẩn bị kỹ lưỡng, mặc chiếc áo sơ mi đã ủi phẳng, tập trả lời trước gương... rồi nhận về câu "Chúng tôi sẽ liên hệ sau". Là những tối nằm trằn trọc, mở điện thoại xem lại email cũ, tự hỏi: "Mình thiếu điều gì?". Em từng nghĩ mình học không tệ, thực tập cũng nghiêm túc, có kỹ năng giao tiếp, có tinh thần cầu tiến nhưng thị trường lao động không vận hành bằng niềm tin cá nhân, nó vận hành bằng nhu cầu, bằng cạnh tranh, bằng may mắn. Và em đứng giữa vòng xoáy ấy, thấy mình nhỏ bé.
Giữa những khó khăn đó, em chỉ còn hai lựa chọn rõ ràng: một là bước ra khỏi vùng an toàn, khởi nghiệp một công ty bán hàng khi 23 tuổi; hai là chấp nhận làm thêm bán quần áo, coi đó là công việc tạm thời để chờ cơ hội phù hợp hơn. Khởi nghiệp ở tuổi 23 nghe có vẻ "bay phấp phới" như lời mọi người nói. Em từng mơ về một thương hiệu nhỏ của riêng mình: bán những món đồ em chọn lọc, xây dựng trang mạng xã hội, tự chụp ảnh, tự viết nội dung, tự chăm sóc khách hàng. Em thích cảm giác được làm chủ. Em tin nếu đủ quyết tâm, em có thể học dần từ những sai lầm. Nhưng khởi nghiệp không chỉ là đam mê, nó cần vốn, cần kiến thức quản lý, cần khả năng chịu rủi ro. Em tự hỏi: nếu thất bại, em có đủ tiền để đứng dậy không? Nếu lỗ vốn, ai sẽ là người cùng em gánh chịu? Gia đình em không khá giả. Em không muốn quyết định bốc đồng của mình trở thành gánh nặng cho bố mẹ.
Lựa chọn thứ hai nghe "an toàn" hơn: đi làm thêm bán quần áo ở cửa hàng. Lương không cao, công việc có thể không liên quan đến chuyên ngành em học nhưng ít nhất, em có thu nhập, có nhịp sinh hoạt đều đặn, có môi trường giao tiếp, có cơ hội rèn kỹ năng bán hàng, chăm sóc khách. Có thể đó không phải giấc mơ em từng vẽ, nhưng là bước đệm. Thế nhưng, chính chữ "tạm" lại khiến em chùn bước. Em sợ mình sẽ mắc kẹt, sợ rằng "làm tạm" rồi thành quen, rồi đánh mất khát vọng ban đầu. Sợ một ngày nào đó nhìn lại, em nhận ra mình đã đánh đổi tuổi trẻ cho sự an toàn.
Có những đêm em ngồi một mình, mở lại bài viết cũ và đọc từng bình luận. Em nhận ra một điều: người ta không cổ vũ em liều lĩnh. Họ chỉ muốn em hiểu rằng thất nghiệp không phải bản án, nó là một đoạn đường và đoạn đường nào cũng cần bước đi. Có thể em đã nhìn mọi thứ quá cực đoan như thể chỉ có thành công rực rỡ hoặc thất bại hoàn toàn nhưng thực tế có lẽ mềm mại hơn. Làm thêm bán quần áo không đồng nghĩa với từ bỏ ước mơ. Khởi nghiệp không đồng nghĩa với thành công tức thì.
Em bắt đầu nghĩ theo cách khác: nếu đi làm thêm, em có thể học cách quản lý hàng hóa, cách đọc tâm lý khách hàng, cách vận hành một cửa hàng. Những kỹ năng ấy biết đâu sẽ giúp ích cho việc kinh doanh sau này. Nếu khởi nghiệp, em có thể bắt đầu nhỏ, bán online với số vốn vừa phải, thử nghiệm trước khi mở rộng. Điều quan trọng nhất không phải em chọn con đường nào, mà là em có dám chịu trách nhiệm với lựa chọn ấy hay không.
Ba tháng thất nghiệp đã dạy em nhiều điều hơn bốn năm đại học. Nó dạy em khiêm tốn; Dạy em hiểu giá trị của một công việc; Dạy em biết cảm thông với những người đang loay hoay tìm chỗ đứng trong xã hội. Em không còn muốn tự hỏi "Tại sao là mình?". Em muốn hỏi "Mình học được gì?". Có thể thời điểm này chưa phải lúc em có công việc mơ ước nhưng nó có thể là lúc em rèn bản lĩnh. 23 tuổi không còn quá trẻ để vô tư nhưng cũng chưa quá muộn để bắt đầu lại. Em không muốn sau này nhìn lại và hối hận vì đã không dám thử. Nhưng em cũng không muốn mù quáng lao vào thứ mình chưa chuẩn bị đủ.
Có lẽ con đường đúng không phải là chọn giữa khởi nghiệp hay làm thêm mà là chọn không ngừng tiến về phía trước, dù bước nhỏ. Em có thể đi bán quần áo để nuôi sống mình, đồng thời ấp ủ kế hoạch kinh doanh riêng. Em có thể thất bại lần nữa nhưng ít nhất em đã thử. Em có thể bị từ chối thêm vài lần nữa nhưng điều đó không định nghĩa giá trị của em.
Bài viết trước của em nói về hụt hẫng. Bài viết này, em muốn nói về hy vọng, mong manh nhưng có thật. Em vẫn chưa có việc làm đúng chuyên ngành. Em vẫn lo lắng khi nhìn bạn bè ổn định nhưng em không còn muốn chìm trong cảm giác mình là người thất bại. Nếu ai đó hỏi em hôm nay: "Em chọn gì?", em sẽ trả lời: em chọn tiếp tục bước đi. Dù là bằng công việc tạm thời hay một dự án nhỏ tự mình gây dựng, em vẫn sẽ tiến lên. Vì có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là thất nghiệp mà là đánh mất niềm tin rằng mình có thể thay đổi tương lai. 23 tuổi, em vẫn còn cả bầu trời phía trước. Và lần này, thay vì chỉ "rải" hồ sơ, em muốn gieo cho mình một cơ hội.
Tin Gốc: Vnexpress
