Tại khu chợ trời nằm ở trung tâm thủ đô Seoul vào mỗi cuối tuần, hàng nghìn người đổ xô đến và cố gắng tìm kiếm những “món hời” như quần áo, đồng hồ, trang sức, biển số xe, thực phẩm tồn kho, những bao thuốc lá vài chục năm tuổi và đủ loại sản phẩm “chỉ có trên TV”.
Khu chợ trời không chính thức này dài 5,5 km, cùng vô số ngõ ngách, diễn ra vào mỗi cuối tuần quanh năm tại Seoul, bất chấp thời tiết. Ngày nhộn nhịp nhất diễn ra vào mỗi Chủ nhật.
Hàng hóa tràn từ trong cửa hàng ra vỉa hè và cả các dải phân cách, nơi người bán đổ thành từng đống quần áo, đồ gia dụng, thiết bị điện tử, mỹ phẩm và nước hoa – cả mới lẫn cũ – để người mua thoải mái bới tìm những thứ họ gọi là “kho báu này.
Chính quyền đôi khi điều xe phát loa yêu cầu người bán dọn dẹp lại quầy hàng. Tuy nhiên sức hút của “chợ săn kho báu” ngày Chủ nhật quá lớn, cảnh sát chỉ có thể kiểm soát trong chốc lát.
Nguồn gốc của khu chợ bắt đầu từ khu phố Sinseol-dong, nơi có chợ trời Dân Gian Seoul, không gian rộng hơn 5.000 m2 với 868 cửa hàng. Nơi đây vốn là một trường học cũ, được chính quyền thành phố cải tạo thành chợ vào năm 2008, khi các tiểu thương được di dời từ khu vực khác trong quá trình cải tạo đô thị.
Sau đó, chợ bắt đầu mở thêm phiên bán ngoài trời vào Chủ nhật. Nhận thấy lượng khách đông đúc, các tiểu thương xung quanh tự phát mở gian hàng vỉa hè, dần lan sang các khu lân cận, tạo thành khu chợ đường phố khổng lồ như ngày nay.
Dù địa điểm mua sắm này mới hình thành chưa đến hai thập kỷ, văn hóa chợ đường phố ở Seoul đã có từ thập niên 1960. Thời điểm đó, nhiều người gặp khó khăn kinh tế, phải bán đồ đạc để mưu sinh. Một số người lập quầy bán đồ cũ, di chuyển qua nhiều khu vực khác nhau.
Changhoon Han, chủ một cửa hàng đồ cũ, đang bày các món nổi bật ra ngoài cửa, cố gắng làm đồ tràn xuống lòng đường, tránh sự chú ý của lực lượng chức năng. Ông nói những bao thuốc lá đã vài chục năm tuổi không phải để hút, mà để sưu tầm.
Không chỉ bán, tại đây, Han còn mua mọi thứ. Theo ông, nhiều nhà sưu tầm từng rất đam mê đã bán lại bộ sưu tập của mình. Khi sự quan tâm giảm đi, đồ vật được bán, và những xu hướng, người sưu tầm mới lại xuất hiện.
“Đó là một vòng lặp”, ông nói.
Chỉ cách cửa hàng của Han khoảng 10 bước chân là một con ngõ cụt, nơi người mua chen chúc quanh những thùng đồ lẫn lộn: dây điện, đồng hồ, sơn móng tay, ấm đun nước điện, vài chai phấn hoa. Nơi này không có tên chính thức, nhưng ai cũng biết đến qua vị trí, một nhân viên cửa hàng cho biết. Điều giữ chân khách chính là sự thân thiện của người bán.
Một khách quen khác, Lee Si Hwa, cho biết bà đã đến khu chợ trời này vào mỗi Chủ nhật sau giờ đi lễ suốt 10 năm qua. “Cảm giác gây nghiện” và “đầy phấn khích” khi có thể tìm thấy những thứ bất ngờ là điều khiến Lee cảm thấy không bao giờ thấy chán khi đến nơi này.
Lee đã lập một nhóm trò chuyện với những người bạn quen tại chợ, nơi họ chia sẻ các món đồ độc lạ vừa mua được và hẹn nhau đi ăn. Những người yêu thích chợ trời Chủ nhật ở Seoul tin rằng: tìm đủ lâu rồi cũng sẽ gặp kho báu.
Nếu khu Sinseol-dong vẫn còn phần nào trật tự, đi về phía tây đến khu Dongmyo, không khí trở nên hỗn loạn hơn khi nằm ở nơi giao nhau của hai tuyến tàu điện ngầm lớn. Không gian bụi bặm, đông đúc càng làm tăng cảm giác săn tìm “điên cuồng” lan khắp các con phố.
Chỉ riêng việc chọn rẽ vào con đường nào cũng đã là thử thách, khi mọi ngã rẽ đều chất đầy hàng hóa. Nhưng chính trong những đống đồ hỗn độn ấy lại có thể ẩn chứa “viên ngọc” giúp chuyến săn trở nên thành công.
Ngoài sự đa dạng của hàng hóa, người bán ở đây cũng rất “chịu chơi” trong cách mời chào. Có người quảng cáo sản phẩm của mình sẽ mang lại “niềm vui trong phòng ngủ”, người khác lại khẳng định món đồ của họ giúp giữ cơ bắp bắp chân săn chắc.
Khu Dongmyo còn nổi tiếng với thời trang vintage, thu hút người mua ở mọi độ tuổi. Park, sinh viên 22 tuổi, đến để tìm đồ họa tiết rằn ri. Anh chọn Dongmyo vì nơi này được xem là cái nôi của xu hướng vintage đang lan rộng ở Seoul, và cũng vì bị thuyết phục bởi các video trên Instagram về những “kho báu” mà người khác tìm được.
Dù có thể tạo ra xu hướng, khu chợ này cũng đi ngược lại một điều: ở đây có quá nhiều thứ để nhìn và dễ bỏ lỡ nếu lơ đãng nên rất ít người dán mắt vào điện thoại khi đi dạo.
Khi trời dần tối vào một tối Chủ nhật, hai cậu thiếu niên dùng đèn pin điện thoại soi vào đống mặt đồng hồ và dây đeo, hy vọng tìm được một chiếc Louis Vuitton, một “kho báu” thực sự. Hai cô gái trẻ khác cũng ngồi xổm, chăm chú lục tìm giữa hàng nghìn chiếc đồng hồ.
Không khí đôi khi cũng trở nên căng thẳng. Người mua có thể tranh giành hàng, người bán đôi khi cũng xung đột với khách.
Ha Tae-sung đã quen với những khách hàng thiếu lịch sự. Khi một người ném chiếc vape dùng một lần xuống đất, ông lập tức nhắc nhở. Cư xử tốt lại giúp mua được giá hời. Một người phụ nữ đã mặc cả thành công chiếc chảo rán trứng chỉ bằng cách nói chuyện nhẹ nhàng.
Những món hàng của Ha, từ chảo rán đến chiếc rìu cao gần 2 m, phần nào phản ánh tinh thần của “chợ Chủ nhật Seoul”: hỗn độn, ngẫu nhiên và không thể đoán trước. Chính sự pha trộn kỳ lạ ấy đã khiến nơi đây trở thành một trải nghiệm độc nhất vô nhị.
Theo Sina, kết quả đêm thứ 2 của công diễn 1 Đạp gió 2026 đang gây tranh cãi dữ dội. Ngay trong đêm, cụm từ "Thấy thương cho team Trang Pháp" lập tức chiếm lĩnh hạng 1 hot search Weibo, còn "Trang Pháp Tiêu Tường không nên PK" ở hạng 19.
Trong đêm công diễn 1, ca sĩ Thái Lan Duy Nina (đội Trang Pháp) bị loại vì đội của cô xếp cuối về tổng số phiếu.
Sau khi kết quả được công bố, cô nghẹn ngào nói: "Tôi không biết tiêu chuẩn chấm điểm của sân khấu này là gì nhưng tôi đã cố gắng và khán giả đã nhìn thấy điều đó". Sau đó cô lặp lại bằng tiếng Anh: "I did my best, but I don't know why". (Tôi đã cố gắng hết sức nhưng tôi không hiểu tại sao).
Câu nói này nhanh chóng leo top tìm kiếm, được khán giả hiểu như một lời phản đối việc "độ nổi tiếng lấn át thực lực". Cùng thời điểm, thí sinh Đào Hân Nhiên lạnh lùng cho rằng "kết quả không phải lỗi của chúng tôi", còn Tiêu Tường thậm chí đề nghị thay Duy Nina rời cuộc thi.
Tại công diễn 1, nhóm Trang Pháp diễn ca khúc Nghệ thuật gia vĩ đại. Đây là tiết mục được đánh giá có độ khó cao. Cả 3 thành viên phải vừa hát live vừa nhảy, thay trang phục trên sâu khấu.
Tuy nhiên, nhóm Trang Pháp chỉ giành được 824 phiếu, thấp hơn đội đối thủ là nhóm Lý Tiểu Nhiễm với 857 phiếu dù tiết mục này có những hạn chế trong biểu diễn như sai nhịp, lệch tông.
Trên Weibo, một số ý kiến cho rằng kết quả này liên quan đến mức độ nổi tiếng của các thành viên trong đội, trong đó có Lý Tiểu Nhiễm và Vương Mông.
Bên cạnh đó, cơ chế chấm điểm cũng là dấu hỏi lớn khi ban giám khảo chiếm 50% tổng số nhưng thiếu chuyên môn và dễ bị ảnh hưởng bởi yếu tố quan hệ hoặc danh tiếng.
Trong khi đó, phiếu khán giả không có tiêu chí rõ ràng, dễ bị chi phối bởi cảm xúc hoặc độ nổi tiếng.
Ngoài ra, luật loại cuối bắt buộc khiến các nhóm mạnh bị "tự loại lẫn nhau", trong khi những nhóm nổi tiếng dù yếu hơn vẫn an toàn, tạo ra cảm giác bất công. Duy Nina cũng bị xem là bất lợi vì là thí sinh ngoại quốc, gặp rào cản ngôn ngữ và thiếu hỗ trợ trong quá trình kêu gọi bình chọn.
Làn sóng tranh cãi lan rộng khi nhiều khán giả cho rằng chương trình đã rời xa tinh thần "thi đấu thực lực" và chuyển thành sân khấu dựa vào độ nổi tiếng và kịch bản.
Đáng nói, phát biểu "Tôi không biết tiêu chuẩn chấm điểm của sân khấu này" của Duy Nina còn bị cắt khỏi bản phát sóng chính thức, làm dấy lên nghi ngờ về tính minh bạch của chương trình. Trước đó, việc kết quả bị dự đoán chính xác càng khiến công chúng tin rằng kết quả đã được sắp đặt sẵn.
Theo Sina, hiện có hơn 80% người xem kêu gọi Đạp gió 2026 cải cách hệ thống chấm điểm, yêu cầu giải tán ban giám khảo hiện tại, thay bằng đội ngũ chuyên môn về âm nhạc và vũ đạo, đồng thời công khai tiêu chí chấm điểm và tăng tỉ lệ phiếu khán giả để đảm bảo công bằng hơn.
Cuối tháng 3-2026, trong không gian ấm cúng thuộc Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật huyện Củ Chi (TP.HCM), những đứa trẻ ngồi ngay ngắn, đôi mắt ánh lên sự chờ đợi, và một người phụ nữ đứng trước các em vừa mảnh mai, điềm tĩnh, nhưng đủ sức khiến cả căn phòng lặng đi.
Hoa hậu Trăng khuyết 2025 Nguyễn Thị Minh Tâm (sinh năm 1986, quê Đồng Tháp), cô giáo dạy toán chỉ còn một chân, chậm rãi chia sẻ về dự án học bổng "Hoa hậu Trăng khuyết - Ươm mầm nghị lực, chắp cánh ước mơ". Thực ra, đó không chỉ là một dự án mà là phần tiếp nối của chính cuộc đời chị.
Ít ai biết người phụ nữ đang đứng trước các em từng có một tuổi trẻ rất đau đớn. Sinh ra lành lặn, mang trong mình ước mơ làm cô giáo, Minh Tâm bước vào đời với những dự định của tuổi trẻ cho đến một tai nạn giao thông năm 23 tuổi đã lấy đi một chân của chị và gần như tất cả những gì chị từng hình dung về tương lai.
"Đó là nỗi đau rất lớn, không chỉ với tôi mà còn với mẹ tôi", chị kể, giọng trầm xuống. Nhưng rồi chính trong biến cố ấy, một hành trình khác bắt đầu. Không gục ngã, Minh Tâm quay lại với nghề dạy học. Chị đứng lớp, kiên trì từng ngày, vừa dạy chữ vừa học cách sống lại với chính mình.
Đến khi bước lên sân khấu cuộc thi Hoa hậu Trăng khuyết Việt Nam 2025, Minh Tâm không mang theo tham vọng nhan sắc, chị mang theo câu chuyện đời mình - một câu chuyện về việc không chấp nhận dừng lại sau biến cố.
Và khoảnh khắc tên chị được xướng lên ở ngôi vị cao nhất, đó không chỉ là chiến thắng của một thí sinh, mà là chiến thắng của một hành trình vượt qua giới hạn. "Tôi muốn nói với những chị em mang khiếm khuyết rằng chúng ta vẫn đẹp theo cách rất riêng", chị chia sẻ sau đăng quang.
Ngay sau đăng quang, thay vì xuất hiện dày đặc trên truyền thông, Minh Tâm trở lại những nơi quen thuộc: lớp học, những chuyến đi thiện nguyện, những buổi phát cháo, những suất học bổng nhỏ. Với chị, thiện nguyện không phải là hoạt động "sau đăng quang" mà là điều đã bắt đầu từ hơn 10 năm trước, khi chị sáng lập và dẫn dắt nhóm thiện nguyện Nhất Tâm.
Ở đó, không có những chương trình lớn, cũng không có những con số gây choáng ngợp. Ở đó chỉ có những việc làm đều đặn như một phần ăn cho bệnh nhân nghèo, một ổ bánh mì cho người lao động, một khoản hỗ trợ cho học sinh khó khăn... "Với tôi, thiện nguyện là hơi thở", Minh Tâm nói.
Có lẽ chính vì vậy, dự án học bổng mà chị khởi động tại Củ Chi không mang màu sắc của một chiến dịch, mà giống như lời hứa dài hơi. Không chỉ trao học bổng, chị và cộng sự còn đặt mục tiêu đồng hành lâu dài với các em khuyết tật, từ việc học, kỹ năng sống đến định hướng nghề nghiệp.
Nghệ nhân quốc gia Nguyễn Đình Phúc - Tổng giám đốc Công ty CP Truyền hình Du lịch Việt Nam, người đứng sau cuộc thi dành cho nữ giới khuyết tật này - cũng nhìn nhận đây là một dự án mang tính bền vững, bởi xuất phát từ chính trải nghiệm của Minh Tâm - một người từng đi qua những giới hạn của cơ thể và hiểu rõ nhất giá trị của cơ hội.
Không dừng lại ở đó, hành trình thiện nguyện của Minh Tâm còn được nối dài qua các hoạt động khác, như kế hoạch tham gia Quỹ Hoa Trà My - nơi hỗ trợ phụ nữ yếu thế tiếp cận nghề nghiệp và kỹ năng sống. Những bước đi ấy đều có một điểm chung, đó là hướng về những người ở phía sau.
Giữa những hoài nghi về hoạt động từ thiện trong xã hội, Minh Tâm chọn một cách đi khác: minh bạch và kiên định. Chị không nói nhiều về những gì mình làm, cô giáo quê sen hồng cứ lặng lẽ làm, rồi đi tiếp. "Tôi chọn xem áp lực là động lực để sống trách nhiệm hơn mỗi ngày", chị bày tỏ.
Câu chuyện của Minh Tâm theo chị là một chuỗi những lựa chọn rất bình thường, nhưng với nhiều người quả là không dễ chút nào. Đó là chọn đứng dậy sau mất mát, chọn quay lại với nghề, chọn sống tử tế... ngay cả khi cuộc đời không dễ dàng. Và chọn đi tiếp, không phải cho riêng mình mà cả những người yếu thế hơn hoặc những chị em còn loay hoay chưa đứng dậy được sau nỗi đau, mất mát.
Chia sẻ về ước mơi, chị nói muốn trở thành đại biểu dân cử, để có thể đưa tiếng nói của người khuyết tật vào chính sách. Đó không phải là một giấc mơ xa xôi, mà là một bước tiếp theo của một người đã quen với việc đi chậm nhưng đi rất chắc.
Từ thông tin nhiều tài xế và hành khách bị xử phạt về việc không thắt dây đai an toàn, có ý kiến thắc mắc: nếu xe không có đai an toàn nên hành khách không thể thắt dây thì ai bị xử phạt?
Theo quy định hiện hành về kinh doanh và điều kiện kinh doanh vận tải bằng xe ô tô, yêu cầu xe ô tô dùng để kinh doanh vận tải phải đáp ứng các điều kiện tham gia giao thông theo Luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ; phải có dây đai an toàn tại các vị trí ghế ngồi, giường nằm (trừ xe buýt nội tỉnh) và có hướng dẫn cho hành khách về an toàn giao thông và thoát hiểm khi xảy ra sự cố trên xe.
Luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ cũng quy định người lái xe và người được chở trên xe ô tô phải thắt dây đai an toàn tại những chỗ có trang bị dây đai an toàn khi xe chạy.
Theo Nghị định 168 năm 2024 quy định về xử phạt hành chính về trật tự an toàn giao thông trong lĩnh vực giao thông đường bộ, nếu sử dụng xe ô tô kinh doanh vận tải hành khách không có dây đai an toàn tại các vị trí ghế ngồi, giường nằm theo quy định (trừ xe buýt nội tỉnh), cá nhân bị phạt tiền từ 3 - 4 triệu đồng.
Tổ chức kinh doanh vận tải, dịch vụ hỗ trợ vận tải bị phạt từ 6 - 8 triệu đồng (điểm đ khoản 4 Điều 26).
Ngoài việc bị phạt tiền, cá nhân, tổ chức vi phạm còn bị buộc lắp đặt dây đai an toàn theo đúng quy định.
Cùng với đó, người điều khiển xe ô tô kinh doanh vận tải không có dây đai an toàn tại các vị trí ghế ngồi, giường nằm theo quy định (trừ xe buýt nội tỉnh) bị phạt tiền từ 600.000 - 800.000 đồng (điểm h khoản 3 Điều 20).
Như vậy, nếu ô tô chở khách không có dây đai an toàn nên hành khách không thể thắt dây này khi xe đang chạy thì hành khách không bị xử phạt. Người bị xử phạt trong trường hợp này là tài xế lái xe và nhà xe (đơn vị kinh doanh vận tải hành khách bằng xe ô tô).
Cần lưu ý thêm: tài xế có quyền từ chối lái xe khi phát hiện xe không bảo đảm các điều kiện về an toàn (khoản 2 Điều 59 Luật Đường bộ 2024).
Như vậy, tài xế có quyền từ chối lái xe nếu như trên xe thiếu dây đai an toàn ở những vị trí bắt buộc phải có.
Các hành khách cũng có quyền được vận tải theo đúng vé, hợp đồng vận tải, cam kết của người kinh doanh vận tải về chất lượng vận tải; được từ chối chuyến đi trước khi phương tiện khởi hành và được trả lại tiền vé theo quy định.
Như vậy, khách đi xe có quyền từ chối và yêu cầu nhà xe trả lại vé nếu như xe không có dây đai an toàn. Vì dây đai an toàn có vai trò quan trọng để bảo vệ người ngồi trên xe khi xảy ra sự cố, khách đi xe phải yêu cầu dây đai an toàn để bảo vệ bản thân.