Vụ việc giáo viên phạt 5 học sinh bằng cách bắt tự dùng kim tiêm chích vào tay gây phẫn nộ dư luận.
Nhân sự vụ này, tôi muốn bàn đôi chút về vấn đề âm thầm tồn tại từ lâu là: Làm thế nào khi giáo viên biến lớp học thành nơi trút giận, xả stress, nhưng lại gắn cho nó cái mác “nghiêm khắc”.
Nhiều người vẫn nghĩ chỉ khi có hành vi gây tổn thương thân thể mới là “bạo lực học đường”. Thực tế, những tổn thương tinh thần kéo dài còn nguy hiểm hơn vì âm thầm và khó nhận diện.
Tôi từng là học sinh trong một môi trường như vậy. Năm lớp 6, tôi học lớp chuyên Toán. Cô giáo chủ nhiệm, vì những vấn đề cá nhân, thường xuyên trút cảm xúc lên học sinh. Lớp có 25 bạn, chia thành 3 tổ, mỗi tổ phải chọn ra một người “có nhiều lỗi nhất” để viết kiểm điểm.
Việc này tưởng như rèn kỷ luật nhưng thực chất tạo áp lực và chia rẽ. Khi không có lỗi rõ ràng, các bạn buộc phải “tạo lỗi” cho nhau. Tôi đã phải viết tới 22 bản kiểm điểm trong một năm học.
Áp lực lặp lại khiến học sinh luôn căng thẳng, mất niềm tin và sợ hãi. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ học. Cho đến giờ tôi vẫn ghét cô giáo và 7 bạn cùng tổ của mình thời đó.
Hậu quả không dừng lại ở đó. Có hai bạn khác trong lớp tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì viết quá nhiều bản kiểm điểm: Một bạn rơi vào rối loạn tâm lý sau này lớn lên không bình thường được, một bạn học lực sa sút rồi bỏ học. Khi ấy, không có chế tài nào xử lý cô giáo đó.
30 năm trôi qua, tôi tưởng những điều đó đã là quá khứ. Nhưng khi theo dõi con, cháu mình đi học, tôi nhận ra vẫn có những giáo viên như vậy.
Thầy dạy môn toán lớp 9 của con trai tôi không hiệu quả nhưng thường xuyên chửi mắng học sinh, đồng thời gây áp lực để các cháu phải đến nhà học thêm. Điều đáng nói là dù học thêm vẫn không tiến bộ. May mắn là sau khi có quy định không cho giáo viên dạy thêm học sinh của mình, con tôi chuyển sang học thêm một thầy khác và khả năng Toán được cải thiện rõ rệt.
Câu chuyện đó cho thấy một thực tế khi giáo viên thiếu kiểm soát cảm xúc hoặc năng lực không đáp ứng, lớp học rất dễ trở thành nơi trút áp lực cá nhân. Và điều này thường được che đậy dưới danh nghĩa “kỷ luật” hay “nghiêm khắc”.
Cần khẳng định rằng giáo dục luôn cần kỷ luật. Nhưng kỷ luật phải nhằm giúp học sinh tiến bộ, chứ không phải để người lớn giải tỏa cảm xúc. Một hình thức kỷ luật đúng sẽ có giới hạn, có mục tiêu rõ ràng và không gây tổn thương tinh thần kéo dài.
Vấn đề là những hành vi trút giận thường khó phát hiện sớm. Khi hậu quả xảy ra – học sinh sợ học, rối loạn tâm lý, hoặc sa sút thì đã quá muộn.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng ngành giáo dục cần chuyển từ “xử lý sau sự việc” sang “phòng ngừa từ sớm”. Theo tôi, hiệu trưởng các trường phổ thông cần nghiêm túc kiểm tra, đánh giá để phát hiện những giáo viên có dấu hiệu tâm lý thiếu ổn định hoặc hành vi sư phạm lệch chuẩn, từ đó có biện pháp điều chỉnh kịp thời.
Đồng thời, ngành Giáo dục cần coi trạng thái tâm lý của giáo viên là một tiêu chuẩn quan trọng trong chất lượng dạy học. Một người thầy khi bước vào lớp với tâm thế căng thẳng, bức xúc sẽ khó có thể truyền đạt kiến thức hiệu quả, thậm chí còn gây tổn hại cho học sinh.
Lớp học phải là nơi an toàn, nơi học sinh được học hỏi và phát triển, không phải nơi các em phải lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu của những cơn giận dữ.
Trong ký ức của mỗi người, những giáo viên yêu thương học sinh luôn được nhớ đến với sự kính trọng. Ngược lại, những người từng trút giận lên học trò thường để lại một vết đen khó xóa.
Tối 15/4, bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, phường Bến Cát, cho biết sự việc xảy ra cách đây hai ngày, ở lớp 3.6.
Theo bà Hạnh, 5 học sinh nói chuyện riêng, nghịch ngợm trong lớp bị cô chủ nhiệm phạt bằng cách để các em tự dùng kim tiêm chích vào tay. Số kim tiêm này cô giáo mua cho con trai bị ốm nhưng chưa dùng. Giáo viên bị đình chỉ dạy từ ngày hôm nay.
“Cô giáo mới vào nghề được 3 năm. Tôi điếng người, không hiểu vì sao cô có suy nghĩ lệch lạc, hành vi sai trái như vậy”, hiệu trưởng nói.
Trong poster vừa được nhà sản xuất hé lộ, sự xuất hiện của Lê Khánh gây chú ý. Khác với hình ảnh hài hước, duyên dáng quen thuộc, trong lần đầu đóng phim kinh dị, nữ diễn viên mang đến cảm giác tò mò khi xuất hiện trong không gian của một nghi lễ tâm linh.
Chia sẻ về vai diễn, Lê Khánh cho hay: "Khi nhận được kịch bản, tôi đọc liền trong một buổi vì bị cuốn hút vào câu chuyện và nhân vật. Sau đó tôi nhận lời tham gia dự án vì thấy được đây là hình mẫu nhân vật mà mình muốn hóa thân vào từ trước tới nay nhưng chưa có cơ hội thử sức".
Ngoài Lê Khánh, phim Ma xó còn có sự góp mặt của Tín Nguyễn. Trong khi đó, Avin Lu xuất hiện trong poster với hình ảnh khắc khổ, được nhận xét là "lột xác" so với những vai diễn "chàng thơ" trước đó.
Nhà sản xuất cho biết đã nghiên cứu các truyền thuyết và quan niệm tâm linh trong đời sống người Việt, đặc biệt là khu vực Nam bộ để xây dựng thế giới phim một cách có chọn lọc và tôn trọng, từ đó hướng đến phản ánh bi kịch con người trong hoàn cảnh bế tắc. Phim dự kiến ra rạp tháng 6.2026.
Tại nhiều nơi, việc đỗ xe trước cửa nhà là điều hiển nhiên với các hộ gia đình. Tuy nhiên ở thành phố Annapolis, bang Maryland (Mỹ), thói quen này đang khiến không ít người phải trả giá đắt.
Theo phản ánh của cư dân địa phương, hàng loạt trường hợp đã bị phạt tới 200 USD (5,3 triệu đồng) vì đỗ xe ngay trước lối vào nhà của chính mình - khu vực bị xem là vi phạm quy định giao thông.
Một số người dân trong cùng khu phố cho biết họ bị xử phạt sau khi đỗ chiếc xe thứ hai chắn trước lối xe ra vào nhà. Đáng chú ý, có trường hợp ba hộ gia đình sống trong cùng một ngõ cụt bị lập biên bản chỉ trong một buổi sáng, dù cách đỗ xe này đã tồn tại suốt nhiều năm mà không gặp vấn đề.
Nhiều gia đình cho biết họ đã sinh sống tại đây hơn 20 năm nhưng chưa từng bị xử phạt trước đó. Các lỗi vi phạm chủ yếu rơi vào hai nhóm: đỗ xe trên đường chắn lối ra vào nhà, hoặc đỗ xe trong sân nhưng phần đầu hoặc đuôi xe lấn ra vỉa hè.
Trường hợp thứ hai gây nhiều bức xúc hơn cả. Thực tế, nhiều mẫu xe hiện đại như bán tải cỡ lớn hay SUV gia đình có kích thước vượt quá thiết kế của các driveway cũ. Điều này khiến xe dễ bị nhô ra vài inch, vô tình lấn chiếm vỉa hè - hành vi đủ để bị lập biên bản.
Không chỉ dừng ở mức 200 USD, một số trường hợp còn bị phạt hơn 300 USD (8 triệu đồng) tùy theo mức độ vi phạm.
Người dân cho biết họ đã gửi kiến nghị đến chính quyền địa phương và đơn vị quản lý đỗ xe, song chưa nhận được giải pháp thỏa đáng. Có trường hợp đơn khiếu nại bị bác bỏ ngay từ lần đầu, trong khi các đơn tiếp theo vẫn đang chờ xử lý.
Trước phản ứng từ dư luận, Thị trưởng Annapolis, ông Jared Littmann, cho rằng tình trạng này có thể xuất phát từ chính các phản ánh của cư dân. Theo ông, khi người dân yêu cầu tăng cường kiểm tra tại khu vực mình sinh sống, lực lượng chức năng sẽ kiểm tra toàn diện, không chỉ xử lý đúng lỗi được phản ánh mà còn xử lý tất cả vi phạm phát hiện được.
Hiện chưa có thay đổi nào trong quy định hoặc cách thực thi được công bố. Trong bối cảnh đó, chính quyền khuyến cáo người dân cần thận trọng hơn khi đỗ xe, kể cả tại khu vực trước nhà mình.
Câu chuyện tại Annapolis cũng được xem là lời nhắc đối với người dân ở các khu vực khác: ngay cả những thói quen tưởng chừng hợp lý cũng có thể vi phạm quy định nếu không nắm rõ quy định.
Các loài động vật đều tìm kiếm nơi trú ẩn và với bản năng sinh tồn mạnh mẽ, chuột thường chọn các công trình của con người làm nơi cư trú. Không phân biệt tài sản cá nhân hay công cộng, chuột có xu hướng gặm nhấm mọi thứ, từ thực phẩm đến cáp internet.
Một ví dụ điển hình vào đầu năm 2026, G.Network, một nhà cung cấp dịch vụ internet tại London (Anh) đã phải nộp đơn xin phá sản do thiệt hại nặng nề từ một đàn chuột đã gặm nát cáp internet của họ. Mặc dù đối thủ Community Fibre đã có ý định mua lại G.Network, nhưng sau đó rút lại đề nghị do mức độ thiệt hại quá lớn.
Đây không phải là lần đầu tiên chuột gây ra sự cố liên quan đến internet. Năm 2023, khu vực Tring ở Hertfordshire (Anh) đã mất hoàn toàn kết nối internet vì chuột gặm nhấm nhiều dây cáp. Theo các kỹ sư từ Openreach, việc sửa chữa không hề đơn giản do lớp vỏ cáp quá cứng. Vào tháng trước, một sự cố tương tự đã xảy ra tại Doncaster (Anh), khi chuột lại tiếp tục làm hỏng dây cáp.
Theo BGR, chuột không chỉ gây thiệt hại cho cáp quang thông thường mà còn đặc biệt nhắm đến các loại cáp tự phân hủy sinh học, như loại mà G.Network sử dụng, được làm từ vật liệu gốc đậu nành hoặc ngô. Với khứu giác nhạy bén, chuột có thể dễ dàng phát hiện và gặm nhấm các loại cáp này, dẫn đến nhiều sự cố mất kết nối hơn.
Mặc dù Openreach cho biết sự việc chuột gặm nhấm cáp "hiếm khi xảy ra", nhưng CEO Community Fibre Graem Oxby khẳng định chuột vẫn thường tìm đến cáp vì chúng "rất ngon". Nếu các công ty tiếp tục sử dụng vỏ cáp tự phân hủy sinh học, hiện tượng chuột gặm nhấm có thể trở thành vấn đề thường xuyên và tốn kém.
Ngoài chuột, còn nhiều loài gặm nhấm khác cũng gây hại cho cơ sở hạ tầng cáp. Với sức sống mãnh liệt, chuột chũi đã gây thiệt hại cho mùa màng và các loại cáp điện, trong khi sóc cũng là một mối đe dọa lớn với khả năng leo trèo và gặm nhấm lớp cách điện của dây dẫn. Một sự cố nổi bật xảy ra vào năm 1987, khi một con sóc làm mất điện tại NASDAQ, gây gián đoạn công việc của các nhà giao dịch trong hơn một tiếng rưỡi.
Rõ ràng, chuột và các loài gặm nhấm khác đang trở thành những kẻ phá hoại ngầm của hệ thống internet, đặt ra thách thức lớn cho các nhà cung cấp dịch vụ trong việc bảo vệ cơ sở hạ tầng của họ.