Tôi là một người đàn ông đã có gia đình, nhìn từ bên ngoài ai cũng nghĩ là trọn vẹn. Tôi có một người vợ hiền, chịu khó, cùng tôi đi qua những ngày tháng gian nan nhất của cuộc đời. Chúng tôi đến với nhau từ hai bàn tay trắng, không dựa dẫm, không nhờ vả ai. Những ngày đầu lập nghiệp, từng đồng tiền đều là mồ hôi và sự cố gắng của cả hai. Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc của mình đơn giản lắm, chỉ cần mỗi ngày đi làm về, có vợ chờ cơm, có người để chia sẻ. Tôi từng tin rằng cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như thế. Rồi cuộc sống thay đổi, vợ tôi có cơ hội phát triển sự nghiệp ở một khách sạn mới mở tại một tỉnh ở miền Nam, đó là cơ hội tốt, là bước đệm cho tương lai của cô ấy.
Tôi không thể ích kỷ giữ vợ lại nên chúng tôi chấp nhận sống xa nhau. Tôi ở lại Sài Gòn với công việc giám sát bán hàng, còn vợ khăn gói về miền Tây. Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn, chúng tôi gọi điện mỗi ngày, chia sẻ với nhau từng chuyện nhỏ. Cuối tuần hoặc rảnh rỗi, vợ lại bắt xe lên thăm tôi, cũng có khi tôi tranh thủ xuống thăm vợ. Rồi khoảng cách địa lý, công việc bận rộn, những mệt mỏi thường ngày… tất cả dần khiến những cuộc trò chuyện thưa đi, những lần gặp mặt cũng ít lại.
Có những ngày, tôi trở về căn phòng trống, ăn một mình, ngủ một mình, cảm giác cô đơn len lỏi lúc nào không hay. Rồi tôi gặp em, là cô gái tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học rồi ở lại làm việc. Em học kế toán nhưng cuộc sống không dễ dàng để theo đúng ngành. Em làm đủ thứ nghề, từ việc chân tay đến công việc văn phòng, miễn là có thu nhập để tự nuôi bản thân. Em sống cùng em trai trong một căn phòng trọ nhỏ, chật chội nhưng gọn gàng.
Chúng tôi quen nhau rất tình cờ, như bao mối quan hệ xã giao khác. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi, vài lần cà phê giết thời gian, tôi chưa từng nghĩ sẽ đi xa hơn. Trong đầu tôi khi đó chỉ đơn giản có thêm một người để nói chuyện, để bớt cảm giác trống trải khi vợ không ở bên. Em khi ấy đang làm một công việc tạm bợ, thu nhập thấp, thời gian làm việc kéo dài từ sáng đến tối muộn. Có hôm 22h đêm em mới về tới phòng trọ, người mệt rã rời. Tôi nhìn em, thấy một sự cố gắng rất thật, rất đời, một cô gái nhỏ bé nhưng luôn gồng mình để sống.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Em kể tôi nghe về những khó khăn, những lần bị ép việc, bị đối xử không công bằng. Tôi chia sẻ lại những kinh nghiệm của mình, chỉ cho em cách ứng xử, cách bảo vệ bản thân trong công việc. Không hiểu từ lúc nào, tôi trở thành người mà em tìm đến mỗi khi mệt mỏi. Em cũng dần trở thành thói quen của tôi. Có những ngày, tôi chủ động nhắn tin hỏi em đã ăn chưa. Có những buổi tối, chúng tôi ngồi cùng nhau hàng giờ chỉ để nói chuyện linh tinh. Những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến cả hai thấy nhẹ lòng.
Chúng tôi từng thỏa thuận với nhau: không ràng buộc, không đi quá giới hạn, chỉ là bạn và là người chia sẻ. Thế nhưng con người đâu phải lúc nào cũng giữ được lý trí. Tôi bắt đầu quan tâm em nhiều hơn mức cần thiết. Tôi lo khi em đi làm về khuya, khi bị người khác bắt nạt. Tôi giúp em tìm công việc mới phù hợp hơn. Khi em được nhận vào làm kế toán đúng chuyên ngành, tôi còn vui hơn em. Em cũng vậy, quan tâm tôi theo cách rất nhẹ nhàng, nhớ những thứ tôi thích, để ý những thói quen nhỏ của tôi. Em chưa bao giờ đòi hỏi điều gì, cũng không hỏi tôi về tương lai.
Chúng tôi cứ thế bước vào cuộc sống của nhau một cách âm thầm. Những buổi đi xem phim, những chuyến đi ngắn về biển, những lần lang thang ăn uống… tất cả đều rất bình thường nhưng lại khiến tôi thấy bình yên theo một cách khác. Một cảm giác đã lâu rồi tôi không còn nhận ra trong cuộc hôn nhân của mình, không phải vì hết yêu mà vì mọi thứ đã trở thành thói quen. Em từng nói yêu tôi, tôi không trả lời. Không phải vì tôi không có cảm xúc mà vì biết một khi thừa nhận, mọi thứ sẽ không thể quay lại như cũ. Sự im lặng của tôi không có nghĩa là không yêu, chỉ là tôi không dám đối diện. Tôi vẫn yêu vợ, điều đó là thật, đồng thời tôi cũng không thể phủ nhận tình cảm dành cho em. Hai thứ tình cảm tồn tại song song, giằng xé tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu thấy mình thay đổi, hay cáu gắt vô cớ, suy nghĩ nhiều. Tôi tự hỏi mình là ai trong câu chuyện này? Một người chồng tốt hay một kẻ phản bội?
Tôi biết rõ mối quan hệ với em là sai. Càng cố dứt ra, tôi lại càng lún sâu. Chúng tôi giống như hai kẻ đi lạc, vô tình nắm tay nhau giữa một con đường không có lối ra. Biết là sai, biết là không đi đến đâu, thế nhưng vẫn không thể buông. Cho đến một ngày, tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục, người đau nhất sẽ là em. Tôi không thể cho em một danh phận, một tương lai rõ ràng. Tôi chỉ đang giữ em lại bằng những cảm xúc không trọn vẹn. Tôi chọn dừng lại. Quyết định đó không hề dễ dàng, nó giống như tự tay cắt đi một phần cảm xúc của chính mình. Tôi nói với em rằng chúng tôi nên dừng, em xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn, một người có thể ở bên em công khai, đường đường chính chính.
Em không khóc trước mặt tôi nhưng tôi biết em đau. Tôi cũng đau. Có những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình: nếu không gặp em, cuộc sống của tôi có khác không? Nếu tôi ích kỷ hơn, giữ em lại, liệu có hạnh phúc không? Rồi tôi hiểu, có những thứ không phải cứ muốn là được. Tình cảm không sai nhưng cách mình lựa chọn mới quyết định đúng sai. Tôi trở về với cuộc sống của mình, là một người chồng, một người đàn ông với trách nhiệm và nghĩa vụ. Có điều sâu trong lòng, tôi biết mình từng đi lạc. Em rời khỏi cuộc sống của tôi, nhẹ nhàng như cách em đến, không oán trách, không làm ầm ĩ, chỉ là biến mất. Đôi khi, giữa những ngày bình thường, tôi lại nhớ về em, nhớ những câu chuyện vu vơ, những buổi tối dài, những lần em cười rất nhẹ, tất cả chỉ còn là ký ức.
Tôi không dám nói mình là người tốt, cũng không biện minh cho những gì mình đã làm. Tôi chỉ là một người đàn ông từng yếu lòng, từng lạc lối giữa cảm xúc và lý trí. Cuộc đời có những cuộc gặp gỡ rất lạ, gặp để hiểu rằng mình đã cô đơn như thế nào, để biết trái tim vẫn còn có thể rung động. Cũng có những cuộc gặp gỡ, sinh ra là để chia xa, tôi và em là một trong số đó. Hai con tim lạc lối từng tìm thấy nhau, rồi lại buộc phải buông tay. Có lẽ, điều tốt nhất tôi có thể làm cho em là rời đi.
Ngày 11-4, Bộ Công an tổ chức lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân (18-4-1946 - 18-4-2026) và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Phát biểu chỉ đạo, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định trong lịch sử vẻ vang của lực lượng Công an nhân dân anh hùng luôn có dấu ấn thầm lặng nhưng mang tính chiến lược, quan trọng của Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân.
Trải qua 80 năm, Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân đã khẳng định vai trò, ý nghĩa trong tham mưu chiến lược, tham mưu tác chiến, bảo đảm vừa là "trung tâm trí tuệ", vừa là "cánh tay nối dài", "bộ óc thứ hai" của cấp ủy, lãnh đạo, chỉ huy công an các cấp.
Đội ngũ cán bộ tham mưu công an các cấp ngày càng trưởng thành, phát triển bản lĩnh chính trị vững vàng, trung thực, trung thành, nhạy bén, tận tụy, tâm huyết, luôn nỗ lực phấn đấu để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.
Trước bối cảnh đất nước càng phát triển, thách thức an ninh càng lớn, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đề nghị Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân thực hiện tốt một số nhiệm vụ trọng tâm.
Đó là thống nhất nhận thức về vai trò, trách nhiệm tham mưu không chỉ với cấp ủy, chỉ huy công an các cấp mà còn với Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, cấp ủy các cấp trong bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội.
"Giữ vững môi trường hòa bình, ổn định, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội là điều kiện tiên quyết để thực hiện khát vọng, mục tiêu phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, xây dựng nước Việt Nam hùng cường vào giữa thế kỷ 21", Tổng Bí thư, Chủ tịch nước nêu.
Với quan điểm an ninh chủ động, bao trùm, kiến tạo, tạo động lực trực tiếp, thuận lợi cho sự phát triển, Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân cần chủ động theo dõi, đôn đốc việc thực hiện, gương mẫu đi đầu, lan tỏa tinh thần hành động kỷ luật, kỷ luật trách nhiệm, kỷ luật thực thi, lựa chọn đúng, triển khai nhanh, làm đến nơi đến chốn, đo lường bằng kết quả cụ thể mà Nghị quyết Đại hội lần thứ XIV của Đảng đã xác định.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước cũng lưu ý việc xây dựng đội ngũ cán bộ tham mưu phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, đạo đức trong sáng, tuyệt đối trung thành, trung thực, nhanh nhẹn, tâm huyết, dũng cảm song song với ứng dụng khoa học công nghệ, chuyển đổi số.
"Tham mưu phải có tầm nhìn chiến lược, dám nghĩ, dám đề xuất, phân công nhiệm vụ để giải quyết hiệu quả những vấn đề thực tiễn của công tác an ninh, trật tự. Dám va chạm, phát hiện, kiến nghị xử lý kịp thời những biểu hiện chây ì, né tránh, thiếu quyết liệt trong thực hiện nhiệm vụ, đồng thời biểu dương cách làm hay, đổi mới sáng tạo mang lại những hiệu quả thiết thực", ông nói.
Trình bày diễn văn, Trung tướng Đặng Hồng Đức - Thứ trưởng Bộ Công an - nhấn mạnh Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân là trung tâm tổng hợp thông tin trí tuệ, "bộ não chiến lược", từ đó hình thành, kết tinh, chuyển hóa thông tin thành quyết sách, chủ trương lãnh đạo, chỉ đạo nhằm bảo vệ an ninh, trật tự.
Công tác tham mưu đã bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn các hoạt động của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, nguyên thủ quốc gia đến thăm và làm việc tại Việt Nam cũng như những sự kiện chính trị quan trọng của đất nước, không để xảy ra sơ suất.
Nhấn mạnh yêu cầu giai đoạn mới, Thứ trưởng Đặng Hồng Đức lưu ý Lực lượng Tham mưu Công an nhân dân phải là tiên phong của tiên phong, chủ động tham mưu thực hiện các chủ trương, chính sách, tuyệt đối không để xảy ra tình trạng "biết muộn, xử lý chậm".
Tham mưu phải bảo đảm "sớm - sắc - chắc - sâu", thấy trước, dự báo trước, đi bước trước, nhìn xa, trông rộng, vươn ra thế giới, góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu chiến lược của Đảng, Nhà nước.
Trong đó có việc nắm bắt tình hình từ sớm, từ xa, từ cơ sở để phát hiện, đấu tranh làm thất bại âm mưu, hoạt động "diễn biến hòa bình", bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch, phản động, đồng thời giữ vững an ninh quốc gia, không để xảy ra bị động, bất ngờ.
Ngày 18-4, Trường đại học Luật TP.HCM tổ chức hội thảo quốc tế "Bảo vệ dữ liệu cá nhân trong môi trường số từ khía cạnh pháp lý", thu hút nhiều đại biểu các cơ quan, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp tại TP.HCM và cả nước.
Phát biểu khai mạc, GS.TS Đỗ Văn Đại - Phó hiệu trưởng Trường đại học Luật TP.HCM - thông tin hội thảo không đi tìm định nghĩa dữ liệu cá nhân là gì, phân loại ra sao mà thông qua các kinh nghiệm của nước ngoài và thực tiễn tại Việt Nam, đi sâu trả lời câu hỏi: Làm thế nào để bảo vệ dữ liệu cá nhân hiệu quả?
TS Trần Thanh Thảo (Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ rõ tại Việt Nam, chưa có các tội danh riêng đối với dữ liệu cá nhân trong khi Bộ luật Hình sự hiện hành đã quy định 9 tội phạm riêng biệt. Từ đó ông Thảo đề xuất bổ sung các quy định, thiết kế theo hướng bao quát toàn bộ vòng đời của dữ liệu, từ thu thập, ghi nhận, lưu trữ, xử lý, sử dụng, chia sẻ hoặc công bố, chuyển giao cho đến xóa, hủy hoặc khử nhận dạng dữ liệu.
Bên cạnh đó cần dựa trên tính chất nguy hiểm cho xã hội của hành vi để xác định trách nhiệm hình sự thay vì quy định dấu hiệu hậu quả là bắt buộc để cấu thành tội phạm.
TS Trần Thị Thu Hà (Trưởng bộ môn Luật Hành chính, Khoa Luật hành chính - Nhà nước, Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ ra thêm Việt Nam chưa có một nghị định chuyên biệt về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vi phạm dữ liệu cá nhân. Bản chất các quy định hiện hành còn phân tán, chủ yếu tiếp cận dưới khái niệm "thông tin cá nhân".
Từ kinh nghiệm các nước, PGS.TS Phan Hoài Nam (Phó Trưởng khoa Luật Quốc tế, Trường đại học Luật TP.HCM) đề xuất các kiến nghị liên quan đến cải thiện các quy định xác định thiệt hại và mở rộng phạm vi trách nhiệm của bên kiểm soát và bên xử lý dữ liệu cá nhân. Đặc biệt là vấn đề chấp nhận sự thỏa thuận liên quan đến bồi thường thiệt hại ước tính, chế tài đối với các vi phạm.
PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa (Trưởng khoa Luật Hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cho biết pháp luật Việt Nam về quyền của chủ thể dữ liệu cá nhân ghi nhận chủ thể dữ liệu có một hệ thống quyền cơ bản, quan trọng. Tuy nhiên, theo bà Hoa, vẫn cần tiếp tục hoàn thiện.
Cụ thể, xây dựng một cơ chế độc lập về việc tiến hành khởi kiện tập thể trước hiện trạng các vi phạm dữ liệu thường ảnh hưởng đến nhiều người, trong khi thiệt hại của từng người khó xác định và không đủ lớn để khởi kiện riêng lẻ.
Ngoài ra, nghiên cứu bổ sung quyền được thông báo về vi phạm dữ liệu cá nhân và các biện pháp khắc phục cho chính chủ thể dữ liệu, thay vì chỉ giới hạn ở cơ quan quản lý nhà nước.
TS Nguyễn Thị Ánh Hồng (Trưởng bộ môn Luật Hình sự, Khoa Luật Hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cũng nêu một số giải pháp tăng cường trách nhiệm của các bên liên quan. Trong đó, tăng cường nghĩa vụ công khai, minh bạch trong quản lý dữ liệu. Quy định cụ thể trách nhiệm của các chủ thể trong các lĩnh vực đặc thù, nhạy cảm. Đồng thời, tăng cường năng lực cho cơ quan thực thi, nâng cao nhận thức và trách nhiệm tuân thủ...
Ngày 16.4, nguồn tin Thanh Niên cho biết ông Vũ Đức Dân bị bắt tạm giam để điều tra về hành vi "lợi dụng chức vụ, quyền hạn khi thi hành công vụ".
Qua xác minh của PV Thanh Niên, ông Dân bị bắt để phục vụ công tác điều tra khi cơ quan điều tra Công an tỉnh Gia Lai phát hiện những sai phạm xảy ra tại Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai liên quan về khoản kinh phí dịch vụ môi trường rừng.
Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai hiện quản lý vùng rừng thuộc địa phận hai xã Ia Rsai và Phú Túc với lâm phần trên 17.000 ha.
Liên quan đến những sai phạm trên của ông Vũ Đức Dân, ngày 15.4, ông Cao Thanh Thương, Giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Gia Lai đã ký quyết định tạm đình chỉ công tác đối với ông Vũ Đức Dân, Giám đốc Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai. Thời hạn đình chỉ công tác được tính theo thời hạn quy định của pháp luật.
Những sai phạm của ông Dân đang được Công an tỉnh Gia Lai tiếp tục điều tra làm rõ, xử lý theo quy định.