Cách đây vài năm, vợ chồng tôi thống nhất với nhau rằng mỗi tháng, sau khi trừ hết chi phí sinh hoạt, mỗi tháng phải để ra ít nhất 10 triệu đồng cho quỹ hưu trí. Đây được xem như là một khoản chi bắt buộc, giống như tiền điện hay tiền học của con và tuyệt đối không đụng vào nếu không thật sự nguy kíp.
Khoản tiền đó, mỗi năm chúng tôi lại cân đối để mua vàng để giữ giá trị trong bối cảnh lạm phát khó đoán. Khi tích lũy đủ, chúng tôi sẽ bắt đầu tìm đất vườn ở những khu vực xa trung tâm, giá còn thấp để dành.
Chúng tôi tin rằng vài chục năm nữa, những vùng đất hôm nay còn heo hút rồi cũng sẽ thay đổi. Sau này chúng tôi sẽ về đó sống.
Chúng tôi chọn cách này vì nhìn tới lui và phát hiện một thực tế rất rõ: Nhiều gia đình gần như không có tích lũy vì họ tiêu hết cho con cái trong thời gian dài.
Với nhiều gia đình, việc nuôi con dường như không có điểm dừng rõ ràng. Con 18 tuổi vẫn được xem là chưa đủ lớn. 25 tuổi, đi làm rồi nhưng vẫn ở nhà, ăn uống, sinh hoạt phụ thuộc vào cha mẹ. Thậm chí có những trường hợp ngoài 30 tuổi, chưa lập gia đình thì vẫn sống như một đứa trẻ lớn. Mọi chi phí từ ăn uống, điện nước đến cả những khoản cá nhân vẫn do cha mẹ gánh.
Không dừng lại ở đó, khi con lập gia đình, nhiều người vẫn không ra riêng. Cha mẹ tiếp tục hỗ trợ, thậm chí nuôi luôn cả cháu. Một vòng lặp kéo dài khiến tài chính của cha mẹ bị bào mòn dần theo năm tháng. Đến khi nhận ra cần chuẩn bị cho tuổi già thì đã muộn.
Tôi từng chia sẻ quan điểm này với nhiều người, nhưng không phải ai cũng đồng tình. Lý do lớn nhất vẫn là yếu tố văn hóa “hy sinh tất cả vì con” được xem là chuẩn mực. Nhiều người cho rằng, đã là cha mẹ thì phải lo cho con đến khi nào không lo nổi nữa mới thôi.
Về phía con cái thì sao, chúng suy nghĩ gì? Con cái ngày nay có thể phải di chuyển liên tục vì công việc, sống ở những thành phố đắt đỏ, thậm chí ra nước ngoài. Không gian sống ngày càng thu hẹp, chi phí ngày càng cao. Việc ở chung nhiều thế hệ không còn dễ dàng như trước. Ngay cả khi muốn báo hiếu, không phải ai cũng đủ điều kiện về tài chính hay thời gian.
Quan trọng hơn, kỳ vọng “con cái sẽ chăm sóc mình khi về già” đôi khi là một sự đặt cược đầy rủi ro. Không hẳn là chúng bất hiếu, mà là vì hoàn cảnh không cho phép. Như tôi chỉ có một đứa con, nếu không tự lo cho tuổi già của hai vợ chồng, thì trong tương lai, làm sao có thể “ép” hay “trách” đứa con một phải hiếu thảo, chăm sóc chúng tôi?
Vậy nên, theo tôi, cách báo hiếu thiết thực nhất mà cha mẹ có thể dạy cho con, chính là tự lo được cho chính mình. Mà muốn lo được cho chính mình sau này, cha mẹ cần phải bớt “thương” con.
Tối 15/4, trao đổi với phóng viên Dân trí, Chủ tịch UBND phường Bến Cát Trần Thị Thảo xác nhận đã yêu cầu Trường Tiểu học Lương Thế Vinh làm quy trình kỷ luật đối với một nữ giáo viên chủ nhiệm vì đã phạt học sinh bằng cách đâm kim tiêm vào tay.
"Cô M. đã thừa nhận có làm việc này để răn đe học sinh. Tôi không rõ tại sao cô M. lại chọn cách xử lý như vậy. Phường đang làm báo cáo để gửi Sở Giáo dục", Chủ tịch UBND phường Bến Cát nói.
Cũng theo lãnh đạo phường Bến Cát, nhân viên y tế của phường đã lấy mẫu để làm xét nghiệm, kiểm tra sức khỏe học sinh. Hiện, tình hình sức khỏe của các em ổn định.
Theo nội dung vụ việc, ngày 13/4, chị N.T.T.L. (ngụ phường Bến Cát) phát hiện con trai học lớp 3 ở Trường Tiểu học Lương Thế Vinh có biểu hiện bất thường.
Chị L. gặng hỏi, cậu bé cho biết bản thân cùng một số bạn khác trong lớp bị cô giáo chủ nhiệm tên L.T.M. xử phạt bằng hình thức đâm kim tiêm vào tay.
Vụ việc sau đó được chị L. trình báo với nhà trường. Trong ngày 15/4, lãnh đạo trường đã cho xác minh vụ việc, đồng thời mời các bên liên quan đến đối chất.
Tại buổi làm việc, cô L.T.M. cho biết, tối 12/4, cô M. có mua một ống kim tiêm mang về nhà vì con bị bệnh. Hôm sau, giáo viên này để kim tiêm trong túi xách và mang lên lớp học.
Tại lớp, cô M. mang kim tiêm ra để trên bàn và nói với các em học sinh rằng "cô có mua kim tiêm và để trên bàn, bạn nào vi phạm, không ngoan thì tự cầm kim tiêm chích vào tay mình".
Qua kết quả xác minh của nhà trường, có ít nhất 5 học sinh của lớp đã dùng kim tiêm nói trên để đâm vào tay.
Ngay khi nắm được thông tin, UBND phường Bến Cát đã yêu cầu Trường Tiểu học Lương Thế Vinh phân công công việc khác đối với cô L.T.M., không để giáo viên này tiếp xúc với học sinh.
Sáng 18.4, tại Trường THPT Tân Túc (xã Tân Nhựt, TP.HCM), chương trình hướng dẫn kỹ năng lái xe máy an toàn cho học sinh đã chính thức khai mạc, nhằm trang bị kiến thức và kỹ năng tham gia giao thông an toàn cho lứa tuổi học đường.
Đây là hoạt động trọng tâm thực hiện kế hoạch phối hợp giữa Công an TP.HCM và Sở Giáo dục - Đào tạo TP.HCM về tăng cường tuyên truyền, phổ biến pháp luật trật tự an toàn giao thông và hướng dẫn kỹ năng lái xe máy an toàn cho học sinh trên địa bàn TP.HCM.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Dương Trí Dũng, Phó giám đốc Sở Giáo dục - Đào tạo TP.HCM, nhấn mạnh việc đảm bảo an toàn giao thông cho học sinh là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.
Theo ông Dũng, dù ngành giáo dục luôn chú trọng tuyên truyền, nhưng thực tế vẫn còn một bộ phận học sinh thiếu ý thức, chưa nhận thức đầy đủ nguy cơ tai nạn hoặc vi phạm quy định khi sử dụng xe máy, xe máy điện.
"Từ ngày 1.1.2025, khi luật Trật tự an toàn giao thông đường bộ có hiệu lực, việc hướng dẫn kỹ năng lái xe máy an toàn cho học sinh không chỉ là hoạt động tuyên truyền mà là yêu cầu phải triển khai nghiêm túc, bài bản. Tôi đề nghị các cơ sở giáo dục lồng ghép thực chất nội dung này vào giảng dạy, phát huy vai trò của giáo viên chủ nhiệm và đoàn đội để bảo vệ thế hệ trẻ thành phố", ông Dũng chỉ đạo.
Tại buổi tập huấn điểm, thượng tá Nguyễn Thị Thanh Nga, Phó trưởng phòng Cảnh sát giao thông (PC08) Công an TP.HCM, bày tỏ sự trăn trở trước những vụ tai nạn giao thông thương tâm liên quan đến học sinh thời gian qua.
Thượng tá Nga khẳng định: "Chúng tôi bắt đầu triển khai làm điểm tại xã Tân Túc để các địa phương học hỏi kinh nghiệm. Mục tiêu trong tháng 5.2026 phải hoàn thành tập huấn cho toàn bộ học sinh khối 10 và tiếp sau đó là các khối lớp còn lại, đảm bảo 100% học sinh cấp 3 trên địa bàn TP.HCM được trang bị kỹ năng lái xe an toàn".
Lãnh đạo PC08 yêu cầu các cán bộ, kỹ thuật viên truyền đạt kiến thức gần gũi, sát thực tế lứa tuổi để các em nắm vững hệ thống biển báo và kỹ năng xử lý tình huống thực tế ngoài đường.
Vừa hoàn thành bài thi thực hành, em Huỳnh Thị Lan Phương (lớp 10C7, Trường THPT Tân Túc) hào hứng: "Việc học này rất bổ ích vì giúp chúng tôi biết cách xử lý các tình huống thực tế ngoài đời, không chạy quá tốc độ để tránh gây tai nạn".
Tương tự, em Sơn Thái Khang (lớp 10C8) chia sẻ chương trình giúp em đi lại trên đường vững vàng, cẩn thận và an toàn hơn rất nhiều.
Bà Lý Hỷ Yến - nguyên tổng ban điều phối học bổng INTENSE - cho biết chương trình được ngành giáo dục Đài Loan triển khai từ năm 2024 nhằm giải quyết tình trạng thiếu hụt nhân lực chất lượng cao.
INTENSE hướng đến tuyển chọn sinh viên đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học có nền tảng tốt, đào tạo chuyên sâu và kết nối trực tiếp với doanh nghiệp. Đây là chương trình đào tạo theo hướng kỹ sư thực hành, nghiên cứu ứng dụng, thuộc nhóm nhân lực trình độ cao.
Chương trình được thiết kế theo mô hình "2+2": hai năm đầu học tại trường, hai năm tiếp theo làm việc tại doanh nghiệp đã tuyển chọn từ đầu. Ngay từ khi còn ở Việt Nam, sinh viên được học tiếng Trung miễn phí trong một năm và tham gia phỏng vấn trực tiếp với doanh nghiệp.
Theo bà Yến, sau khi sang Đài Loan, sinh viên được tài trợ toàn bộ học phí cho 4 học kỳ, tương đương khoảng 160 triệu đồng. Doanh nghiệp hỗ trợ 10.000 Đài tệ mỗi tháng chi phí sinh hoạt. Sinh viên không cần đi làm thêm, tập trung học và thực tập.
Từ năm thứ hai, sinh viên vào doanh nghiệp làm luận văn và thực tập trực tiếp. Sau khi tốt nghiệp, sinh viên làm việc tối thiểu hai năm cho doanh nghiệp với mức lương khởi điểm khoảng 40.000 - 50.000 Đài tệ mỗi tháng đối với bậc thạc sĩ.
Theo bà Lý Hỷ Yến, năm 2024 có hơn 100 sinh viên Việt Nam tham gia chương trình, đến năm 2025 con số này đã tăng lên hơn 200. Ngoài Việt Nam, chương trình còn thu hút sinh viên từ Indonesia, Thái Lan, Philippines, trong đó Việt Nam là một trong những quốc gia tham gia tích cực.
Chương trình phù hợp với sinh viên tốt nghiệp cao đẳng hoặc đại học, đặc biệt là các ngành kỹ thuật, công nghệ. Sinh viên cao đẳng sẽ học nâng cao hai năm, còn sinh viên đại học có thể học văn bằng 2 hoặc thạc sĩ, trong đó bậc thạc sĩ là phổ biến nhất.
Sinh viên quan tâm có thể tìm kiếm thông tin về "INTENSE Taiwan" và liên hệ các trường đại học tại Việt Nam đang tham gia chương trình như Trường đại học Bách khoa (Đại học Quốc gia TP.HCM), Đại học Cần Thơ, Đại học Thái Nguyên.