Trên sân Joko Samudro chiều 16/4, Việt Nam bước vào trận đấu trong điều kiện thời tiết nắng gắt, gần 35 độ C. Dù vậy, đoàn quân Cristiano Roland vẫn trút mưa bàn thắng vào lưới đối thủ, do chênh lệch trình độ.
Bàn mở tỷ số đến ngay phút thứ năm, từ tình huống cố định. Chu Ngọc Nguyễn Lực sút phạt từ sát biên trái, đưa bóng đi thẳng vào lưới khi thủ môn Timor Leste nhảy không với tới bóng.
Cách biệt đã được nới rộng ở phút 21, tiền đạo Lê Trọng Đại Nhân có mặt đúng lúc đệm bóng vào lưới trống sau tình huống khá lập bập. Ba phút sau, Việt Nam phối hợp ghi bàn đẹp mắt, từ một đường chuyền ngang bên phải. Hai cầu thủ bỏ bóng, Trần Ngọc Sơn đặt lòng về góc xa, nâng tỷ số lên 3-0.
Đến phút 31, Nguyễn Lực hoàn tất cú đúp bằng một pha đá phạt chếch bên trái, lần này từ sát cấm địa. Bóng đi chìm vào góc trái khiến thủ môn không thể cản phá, khép lại hiệp một với tỷ số 4-0 cho Việt Nam. Trước đó, đoàn quân Roland còn một lần đưa bóng vào lưới nhưng không được công nhận vì lỗi việt vị gây tranh cãi.
Sang hiệp hai, Việt Nam vẫn không ngừng bắn phá cầu môn. Phút 61, tiền đạo Trần Trí Dũng ghi bàn thứ năm sau pha đi bóng và dứt điểm gọn gàng trong cấm địa.
Từ giữa hiệp hai, trận đấu trở nên sôi động hơn khi các cầu thủ dự bị được tung vào sân. Trong đó, Nguyễn Văn Dương chơi nổi bật nhất. Chỉ trong vòng bốn phút, từ 68 đến 72, cầu thủ này ghi hai bàn và kiến tạo một lần cho Duy Khang lập công, giúp Việt Nam nâng tỷ số lên 8-0.
Sức ép dồn dập khiến hàng thủ Timor Leste hoàn toàn sụp đổ. Đội bóng này thậm chí phải thay thủ môn ở phút 75 sau khi liên tiếp nhận bàn thua. Tuy nhiên, sự điều chỉnh không mang lại khác biệt khi Việt Nam vẫn duy trì khả năng tấn công hiệu quả.
Những phút cuối chứng kiến màn trình diễn ấn tượng của hai cá nhân nổi bật. Phút 81, Văn Dương hoàn tất hat-trick bằng cú cứa lòng kỹ thuật từ ngoài cấm địa. Đến phút 85, Nguyễn Lực cũng ghi hat-trick, ấn định chiến thắng đậm đà 10-0.
Suốt 90 phút, Timor Leste gần như không tạo ra cơ hội đáng kể nào. Thủ môn Lý Xuân Hòa hầu như không phải làm việc. Chiến thắng này giúp Việt Nam củng cố vị trí đầu bảng với 6 điểm tuyệt đối, hiệu số +14 sau hai lượt trận. Trước đó, đội đã thắng Malaysia 4-0 ở trận ra quân.
Ở lượt cuối bảng A ngày 19/4, Việt Nam sẽ đối đầu chủ nhà Indonesia. Trận đấu này sẽ mang ý nghĩa quyết định ngôi đầu bảng, đồng thời xác định tấm vé vào bán kết.
Giải U17 Đông Nam Á 2026 được tổ chức lần thứ 21, tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. Giải quy tụ 12 đội tuyển trẻ trong khu vực, gồm cả Australia, không qua vòng loại, thi đấu tại hai sân ở khu vực Greater Surabaya. Các cầu thủ sinh từ năm 2009 trở về sau đủ điều kiện tham dự. Sau vòng bảng, ba đội nhất bảng cùng đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết.
Bất ngờ lớn nhất từ đầu giải là việc Thái Lan thua Myanmar 0-1 ở lượt hai bảng B hôm qua 15/4.
Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.
Có thể thấy Bóng ma hạnh phúc đi theo mô típ quen thuộc nhưng dễ chạm đến số đông. Đó là cuộc hôn nhân tưởng như bền vững của Thanh Mai (Lê Phương) và Hoàng Dũng (Lương Thế Thành) sau hơn 20 năm chung sống. Người vợ hy sinh sự nghiệp để chăm lo gia đình, người chồng thành đạt mang đến cho vợ con cuộc sống sung túc. Nhưng biến cố xuất hiện khi Như Trang (Ngân Hòa) - cô gái được Mai cưu mang bước vào, trở thành chất xúc tác phá vỡ mọi cân bằng.
Chính mối quan hệ tay ba này là "động cơ drama" mạnh nhất của phim. Như Trang không chỉ là người thứ ba đơn thuần mà được xây dựng với lớp vỏ ngây thơ ban đầu nhưng bên trong là toan tính, tham vọng chiếm đoạt. Sự phản bội đến từ người từng được giúp đỡ khiến xung đột không chỉ là ngoại tình, mà còn là sự tổn thương niềm tin và bất chấp luân thường đạo lý khiến khán giả dễ bị cuốn vào và tranh luận gay gắt.
Ở những tập gần đây, Bóng ma hạnh phúc bước vào giai đoạn cao trào. Nhân vật Thanh Mai không còn cam chịu mà bắt đầu phản kháng: đối diện với "tiểu tam", thay đổi bản thân, tìm lại giá trị cá nhân sau chuỗi ngày bị dồn ép. Diễn biến này tạo cảm giác "giải tỏa" cho người xem sau thời gian dài chứng kiến nhân vật bị đẩy vào thế yếu. Đồng thời, các tình tiết như phát hiện mối quan hệ mập mờ của chồng và "tiểu tam", những màn đối đầu căng thẳng, thậm chí cảnh tát thật giữa hai nhân vật nữ… đều góp phần đẩy cảm xúc lên mức cực điểm.
Sức hút của phim còn đến từ việc gây tranh cãi liên tục trên mạng xã hội. Nhân vật Như Trang bị gọi là "tiểu tam bị ghét nhất", nhưng chính sự ghét đó lại phản ánh hiệu quả diễn xuất và độ "chạm" của câu chuyện. Song song, phim cũng không tránh khỏi những "hạt sạn" gây bàn tán, như chi tiết ảnh cưới của cặp đôi chính bị phát hiện cắt ghép từ ảnh thật của diễn viên ngoài đời (Lương Thế Thành - Thúy Diễm) - một chi tiết nhỏ nhưng đủ khiến cộng đồng mạng xôn xao.
Đáng chú ý, bộ phim tạo được hiệu ứng đặc biệt: càng bị chê càng được xem. Khán giả có thể phàn nàn về mô típ cũ, tình tiết gây ức chế, nhưng vẫn theo dõi sát sao từng tập để chờ đợi bước ngoặt, đặc biệt là cú "lật thế cờ" của nhân vật nữ chính.
Bộ phim Bóng ma hạnh phúc đang được "hóng" cái kết dành cho "tiểu tam" và người chồng phản bội. Theo tiết lộ của đại diện đơn vị phát sóng là đài THVL, Bóng ma hạnh phúc sẽ kết thúc ở tập 50.
Có thể thấy Bóng ma hạnh phúc không phải là cú đột phá về nội dung, nhưng lại là ví dụ điển hình cho dòng phim truyền hình biết cách khai thác tâm lý đại chúng: đánh vào sự đồng cảm, đẩy mâu thuẫn đến tận cùng và duy trì nhịp drama dày đặc. Chính điều đó giúp phim giữ được độ nóng, trở thành đề tài bàn luận liên tục trên mạng xã hội.
Không biết khảo sát từ nguồn nào, bao nhiêu tiệm sửa xe nhưng bài đăng đóng khung mức giá vá xe thì bao nhiêu tiền, thay nhớt thì giá ra sao... Tôi đọc qua và nói với con: Nếu có đi sửa xe thì không được đem mức giá này căn vặn các chú thợ nhé, họ mắng cho đấy.
Sửa xe hay thay phụ tùng khó có thể áp một giá sàn, để rồi nói nơi này đắt, chỗ kia rẻ. Thứ nhất là không ai quy định giá chung, thứ hay là tùy loại và thương hiệu phụ tùng thay thế mà có mức giá khác nhau.
Tôi muốn nói một chút về chuyện vá lốp xe máy xăng và điện.
Tôi đi cả xe xăng lẫn xe điện, nên không lạ gì cảnh dắt xe vào tiệm vá. Với xe máy xăng, mọi thứ diễn ra nhanh gọn: Tìm chỗ thủng, vá, bơm hơi, 10-15 phút là xong. Như con xe tay ga của tôi xài lốp không săm, nên mỗi lần vá là các anh thợ phải tháo pô xe, rồi lấy bánh xe cho vào máy chuyên dụng để lấy lốp ra... Giá mấy năm trước là 35 nghìn, năm nay đã lên 50 nghìn.
Nhưng khi chuyển sang xe điện, cùng một cái lốp bị thủng, câu chuyện lại trở nên rắc rối hơn nhiều khi tháo cả bánh xe, xử lý phần động cơ nằm trong đó, gỡ dây điện, rồi lắp lại sao cho không lỗi. Một thao tác sơ suất thì sau khi lắp xong, có thể không truyền tải chuyển động được. Tệ hơn là hư động cơ. Thời gian kéo dài gấp nhiều lần, công sức bỏ ra cũng không còn ở mức đơn giản, rủi ro lại cao.
Vì thế, anh thợ của tiệm mà tôi hay sửa rất ái ngại khi vá lốp xe điện. Anh bảo nếu lấy 50 nghìn thì gần như họ đang tự ép mình làm một công việc phức tạp với thu nhập thấp hơn, lại còn gánh thêm rủi ro. Một giờ đồng hồ loay hoay với chiếc xe điện có thể bằng thời gian họ vá hai, ba chiếc xe máy. Chưa kể nếu có trục trặc, số tiền đền có khi còn lớn hơn cả tiền công của nhiều ngày.
Ngược lại, nếu họ lấy 100 nghìn để bù lại thời gian, chi phí cơ hội thì sẽ bị bảo là chặt chém, "tiền vá vài lần quá tiền thay lốp mới".
Thế là họ từ chối, không làm. Trong một khoảng thời gian, người thợ có thể kiếm được nhiều hơn, an toàn hơn với những công việc quen thuộc. Khi phải cân nhắc giữa thu nhập, rủi ro và áp lực từ khách hàng đó là lựa chọn dễ hiểu.
Thế nên trong nhiều hội nhóm, người ta chia sẻ nhau cách vá lụi, bộ đồ nghề mua trên sàn thương mại điện tử chỉ tốn vài chục nghìn đồng, nhưng giải quyết nhanh gọn và rẻ hơn là đem ra tiệm cho thợ làm.
Sẵn đây, tôi cũng có thắc mắc là công nghệ đã phát triển rất nhiều về động cơ, về các công nghệ khác đi kèm theo xe. Nhưng vì sao lốp xe dường như vẫn giậm chân tại chỗ? Lốp xe không sợ đinh chẳng lẽ khó áp dụng vào thực tế đến vậy sao?