Đến cuối tuần (18-4), đàm phán Mỹ – Iran ghi nhận những tín hiệu tích cực hiếm có.
Theo các nguồn tin Thổ Nhĩ Kỳ được tờ Komsomolskaya Pravda (Nga) trích dẫn, khoảng 80% thỏa thuận hạt nhân đã được nhất trí, bao gồm cả vấn đề then chốt về số phận kho uranium làm giàu của Iran – ước tính 440 – 450kg ở độ tinh khiết 60%, đủ ngưỡng để chế tạo vũ khí hạt nhân.
Theo đề xuất đang được thảo luận, một phần sẽ được chuyển đến nước thứ ba như Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Pakistan, phần còn lại được phân tán trong Iran dưới sự giám sát quốc tế. Bản ghi nhớ còn bao gồm việc tạm ngừng “tự nguyện” làm giàu uranium của Iran.
Ngày 18-4, trang Axios dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên tiết lộ một kế hoạch ba trang về việc chấm dứt chiến tranh ở Trung Đông đã được chuẩn bị cho cuộc gặp ngày 19-4, trong đó có điều khoản “đổi uranium lấy tiền mặt”.
Washington đề nghị giải phóng 20 tỉ USD tài sản đang bị đóng băng của Iran để đổi lấy việc Tehran từ bỏ kho dự trữ uranium làm giàu. Trước đó, Mỹ từng đồng ý dùng 6 tỉ USD cho mục đích nhân đạo, Iran đòi 27 tỉ USD – và con số 20 tỉ USD là mức đang được hai bên thương lượng để chốt.
Tuy nhiên, 20% còn lại của thỏa thuận hạt nhân là khoảng trống không nhỏ. Mỹ yêu cầu Iran tạm ngừng làm giàu uranium trong 20 năm, Tehran chỉ chấp nhận 5 năm. Ông Trump tỏ ra lạc quan, nói thỏa thuận có thể đạt được trong “một hoặc hai ngày” và nhấn mạnh đàm phán đang diễn ra “rất tốt”.
Phía Iran dè dặt hơn: Tehran khẳng định vòng đàm phán mới chưa được nhất trí, và áp lực từ Washington cùng những đòi hỏi quá cao vẫn là trở ngại chính.
Cuộc chiến thông tin cũng không kém phần căng thẳng. Washington tuyên bố Iran đã đồng ý từ bỏ việc đóng cửa eo biển Hormuz và chấp nhận các hạn chế với chương trình hạt nhân. Nhưng Tehran đã lập tức phủ nhận.
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf cáo buộc Mỹ thao túng truyền thông, nói thẳng vào ngày 18-4: “Tổng thống Mỹ đã đưa ra bảy tuyên bố trong vòng một giờ, và mỗi tuyên bố đó đều là dối trá”.
Song song với bàn đàm phán, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 18-4 tái khẳng định quyền kiểm soát quân sự eo biển Hormuz, tuyên bố đóng cửa tuyến đường này cho đến khi Mỹ dỡ bỏ lệnh phong tỏa – chỉ chưa đầy 24 giờ sau khi Tehran đồng ý cho một số lượng hạn chế tàu thuyền qua lại “một cách có tổ chức”.
Lý do IRGC đưa ra: Washington tiếp tục “cướp bóc và xâm phạm dưới cái cớ phong tỏa”, nên eo biển “trở lại trạng thái trước đó” – điều mà IRGC gọi là “phong tỏa hỗn hợp”.
Lời nói đi kèm hành động: cùng ngày, IRGC bắn từ tàu cao tốc vào hai tàu mang cờ Ấn Độ, trong đó có một siêu tàu chở gần 2 triệu thùng dầu của Iraq, buộc cả hai quay đầu. Ấn Độ triệu tập đại sứ Iran để yêu cầu giải thích.
Theo báo Wall Street Journal (WSJ) ngày 18-4, 23 tàu thuyền đang trên đường qua Hormuz đã quay trở lại về hướng Oman. Các vụ tấn công tàu thương mại ngoài khơi Oman tiếp tục gia tăng; Cơ quan an ninh Anh cũng ghi nhận các vụ tấn công vào tàu chở dầu và tàu container.
Lệnh phong tỏa các cảng Iran được Bộ Tư lệnh trung tâm Mỹ ban hành ngày 14-4, nhằm “cắt đứt hoàn toàn” hoạt động thương mại đường biển quốc tế của Tehran – vốn chiếm khoảng 90% nền kinh tế nước này.
WSJ còn cho biết Lầu Năm Góc đang chuẩn bị mở rộng chiến dịch ra ngoài Trung Đông, tiến tới bắt giữ tàu chở dầu Iran trong vùng biển quốc tế. Nhà Trắng tuyên bố lệnh phong tỏa sẽ không được dỡ bỏ cho đến khi đạt được thỏa thuận.
Logic quân sự đang lấn át logic ngoại giao ở nhiều mặt trận. Phó tổng thống Iran Mohammad Reza Aref thẳng thừng tuyên bố việc kiểm soát eo biển Hormuz sẽ được đảm bảo “bằng đàm phán hoặc vũ lực”.
Tại miền bắc Iraq, phía Iran đang tiến hành các chiến dịch chống lại các nhóm vũ trang; trong khi ở Lebanon, mặc dù có một thỏa thuận ngừng bắn chính thức giữa Israel và Hezbollah, hai bên vẫn tiếp tục tấn công và cáo buộc lẫn nhau. Israel thông báo sẽ thiết lập “lằn ranh vàng” ở Lebanon, cấm người dân trở về các khu vực bị chiếm đóng. Lực lượng gìn hòa bình Liên hợp quốc tại Lebanon bị tấn công và có thương vong.
Tại Israel, các cuộc biểu tình quy mô lớn ở Tel Aviv yêu cầu chấm dứt đối đầu và tổ chức bầu cử sớm – cho thấy sự mệt mỏi ngày càng lớn trong nội bộ đất nước. Trong giới chuyên gia Mỹ, đặc biệt là các cựu quan chức quân đội, cũng xuất hiện những tiếng nói chỉ trích cho rằng những tuyên bố mâu thuẫn từ Washington đang làm phức tạp thêm tiến trình đàm phán và kéo dài xung đột.
Khi mua router Wi-Fi, nhiều người thường băn khoăn về số lượng ăng-ten có trên chúng, trong đó một số có thể trang bị tới 8 ăng-ten với mục đích gửi và nhận tín hiệu không dây để phát sóng mạng. Tuy nhiên, không phải tất cả router đều hiển thị ăng-ten bên ngoài, như các thiết bị mạng lưới (mesh), và điều đó không có nghĩa chúng cung cấp chất lượng kém.
Các router Wi-Fi thường sử dụng ăng-ten thụ động, vốn không có bộ khuếch đại chuyên dụng mà dựa vào các thành phần khác để tạo ra tín hiệu. Do đó, hiệu suất và thông số kỹ thuật về nguồn điện của router mới là yếu tố quyết định cường độ tín hiệu, thay vì số lượng ăng-ten. Đây là lý do tại sao router mạng lưới có thể hoạt động tốt hơn so với bộ router truyền thống, vốn có cách phát tín hiệu khác nhau.
Ngay cả khi nhiều ăng-ten có thể giúp tăng tốc độ truyền dữ liệu thông qua công nghệ MIMO (Multiple-Input Multiple-Output), chúng không nhất thiết cải thiện đáng kể phạm vi phủ sóng của router. Nếu người dùng kết nối với mạng ở vùng rìa phạm vi phủ sóng, chất lượng tín hiệu sẽ bị suy giảm. Hơn nữa, việc có quá nhiều thiết bị kết nối cũng có thể làm chậm mạng - một vấn đề phổ biến mà nhiều người gặp phải.
Trong trường hợp này, router dạng lưới là giải pháp hiệu quả cho các mạng lớn hoặc toàn nhà, giúp loại bỏ các vùng chết sóng Wi-Fi bằng cách phân bổ vùng phủ sóng giữa router chính và các thiết bị vệ tinh. Nếu muốn tận dụng công nghệ MIMO, người dùng nên chọn router có ít nhất 2 ăng-ten, vì càng nhiều ăng-ten thì tốc độ MIMO càng cao.
Cuối cùng, người dùng nên tránh đặt router gần vùng sóng yếu, bất kể số lượng ăng-ten là bao nhiêu. Việc đặt router cách xa đồ đạc và vật cản lớn, cũng như cách mặt đất ít nhất 1,5 mét, là rất quan trọng. Nếu đã có router nhưng vẫn gặp vấn đề về sóng yếu, việc sử dụng hệ thống mạng lưới sẽ tốt hơn so với bộ mở rộng Wi-Fi (Wi-Fi Repeater).
Tháng 2.2026, doanh số VinFast chỉ đạt 9.903 xe do ảnh hưởng của kỳ nghỉ Tết Nguyên đán. Tuy nhiên, bước sang tháng 3, lượng xe điện bán ra của thương hiệu này đạt mức kỷ lục 27.609 xe, tăng hơn 17.700 xe so với tháng liền trước đó. Tính lũy kế 3 tháng đầu năm 2026, tổng lượng ô tô VinFast bàn giao đến tay khách hàng đạt tới 53.684 xe, bỏ xa Toyota ở vị trí thứ hai với doanh số 16.885 xe.
Góp công lớn vào thành công của VinFast trong tháng 3 là mẫu Limo Green với doanh số đạt 6.795 xe, tăng 276% so với tháng trước đó. Với kết quả này, Limo Green trở thành mẫu xe điện bán chạy nhất trong tháng, vượt mặt VF 3 với lượng xe bán ra chỉ đạt 4.729 xe. Dù vậy, lũy kế doanh số VF 3 sau 3 tháng đầu năm cũng đạt 10.188 xe, duy trì sức hút ổn định trên thị trường.
Ở nhóm xe gia đình, mẫu VinFast MPV 7 cũng bứt phá doanh số trong tháng 3 với lượng xe bán ra đạt 2.521 chiếc, tăng 116% so với tháng trước đó. Con số này giúp mẫu MPV điện của VinFast bỏ xa đối thủ cùng phân khúc, dùng động cơ đốt trong - Mitsubishi Xpander (đạt 1.763 xe).
Bên cạnh đó, mẫu SUV hạng C - VinFast VF 7 ghi nhận doanh số 1.732 xe trong tháng 3.2026, tăng 115% so với tháng 2, nâng tổng lũy kế 3 tháng đầu năm lên 3.514 xe. Trong khi đó, "đàn em" VinFast VF 6 ở phân khúc B-SUV đạt 3.152 xe bán ra, tăng trưởng hơn 200% so với tháng trước. Tổng cộng sau quý 1/2026, mẫu xe này đã đóng góp 6.679 xe vào kết quả chung của hãng.
Ngoài các mẫu xe kể trên, hai dòng xe hướng đến nhóm khách hàng kinh doanh dịch vụ cũng đạt kết quả khả quan. Cụ thể, mẫu xe tải điện EC Van đạt doanh số 1.136 chiếc, xe điện cỡ nhỏ Minio Green bán được 1.969 xe trong tháng 3 vừa qua. Điều này cho thấy các dòng xe điện nhỏ gọn chứng minh được hiệu quả kinh tế cho các đơn vị kinh doanh vận tải nội thành.
Thành công của VinFast trong tháng 3 một phần đến từ các chính sách hỗ trợ khách hàng từ ưu đãi lãi suất vay mua xe đến chương trình "đổi xăng lấy điện". Những rào cản về chi phí đầu tư ban đầu dần được xóa bỏ, tạo động lực mạnh mẽ cho làn sóng chuyển đổi xanh trên diện rộng.
Chiều 9.4, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2025 - 2030 đã bầu chức danh Bí thư Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2025 - 2030; giới thiệu bầu Chủ tịch HĐND, Chủ tịch UBND tỉnh; giới thiệu nhân sự Phó chủ tịch HĐND, Phó chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên.
Tại hội nghị, các đại biểu đã nhất trí bầu ông Phạm Quang Ngọc, Ủy viên T.Ư Đảng, Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh, giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Hưng Yên nhiệm kỳ 2025 - 2030.
Cùng ngày, Văn phòng T.Ư Đảng có công văn thông báo ý kiến của Bộ Chính trị về việc đồng ý giới thiệu ông Phạm Quang Ngọc, Ủy viên T.Ư Đảng, Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên, để bầu giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Hưng Yên nhiệm kỳ 2025 - 2030.
Cũng tại hội nghị, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Hưng Yên đã nhất trí giới thiệu ông Trần Quốc Văn, Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2021 - 2026, đảm nhiệm chức danh Chủ tịch HĐND tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh cũng thống nhất giới thiệu ông Nguyễn Mạnh Quyền, Phó bí thư Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2025 - 2030, để bầu chức danh Chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh cũng nhất trí giới thiệu để bầu chức danh Phó chủ tịch HĐND tỉnh Hưng Yên nhiệm 2026 - 2031 đối với 4 người tái cử gồm: ông Lê Xuân Tiến, ông Đặng Thanh Giang, bà Trần Thị Tuyến Hương, ông Vũ Ngọc Trì.
Nhất trí giới thiệu để bầu chức danh Phó chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên nhiệm kỳ 2026 - 2031 đối với 5 người tái cử gồm: Nguyễn Lê Huy, Lê Quang Hòa, Nguyễn Hùng Nam, Phạm Văn Nghiêm, Lại Văn Hoàn.