Diễn viên nói về công việc, cuộc sống dịp trở lại màn ảnh trong phim Trùm Sò do cô sản xuất, dự kiến ra rạp dịp 30/4.
– Cảm xúc của chị khi trở lại màn ảnh trong tác phẩm mới?
– Sau nhiều năm, tôi mới có dự án phim do chính mình sản xuất, chồng làm đạo diễn nên thấy đầy năng lượng và hào hứng. Trong phim, tôi vào một vai nhỏ tên là Bào Ngư – vợ của quan Chạch. Tôi thích nhân vật này vì đồng cảm với hình ảnh của người phụ nữ trong gia đình.
Suốt thời gian qua, tôi tập trung chăm sóc con và làm giám đốc sản xuất các sản phẩm của công ty riêng. Tôi vẫn yêu nghề diễn nhưng chưa được nhận vai nào mới lạ so với mình trước đây. Khi làm giám đốc sản xuất, việc âm thầm đứng sau giúp cho các diễn viên trong phim tỏa sáng, thấy họ được yêu mến tôi cũng vui lây. Vì vậy, nhìn lại khoảng thời gian dừng công việc diễn xuất, tôi không tiếc nuối điều gì. Nhiều người lo ngại bảy năm là quá dài để một nghệ sĩ giữ được sức hút. Tôi chỉ nghĩ hãy tập trung làm tốt công việc của mình và tạo ra những sản phẩm nghệ thuật chất lượng.
– Làm việc cùng chồng có những khó khăn, thuận lợi gì?
– Tôi để không gian cho anh Thịnh nuôi ý tưởng, sáng tạo. Tôi lo đối ngoại, chấn chỉnh công ty, lên kế hoạch, dự trù ngân sách, xây dựng kế hoạch truyền thông cho phim. Trước khi quyết định việc gì, tôi đều tham khảo ý kiến của anh.
Điều quan trọng phải hiểu được chồng muốn gì trong các sản phẩm và giúp anh ấy đạt được. Sau đó, tôi mới nói đến quan điểm về kinh doanh và tìm giải pháp tốt nhất cho cả hai. Tôi thay đổi nhiều khi làm việc cùng bạn đời. Tôi nghĩ trong gia đình mình là vợ cần có sự nhường nhịn, còn trong công ty là đối tác của chồng thì phải tuân phục anh ấy khi cần thiết. Thành công hay thất bại cũng chỉ là một phần trong cuộc sống, không quan trọng bằng gia đình mình đang có.
– Những dấu mốc nào ảnh hưởng đến vợ chồng chị trong 18 năm sống chung?
– Khi bắt đầu thành lập công ty sản xuất phim năm 2014, bước sang một môi trường mới, tôi và anh Đức Thịnh đều rơi vào khủng hoảng. Anh ấy là một con người chỉ hoạt động nghệ thuật nên nhiều cảm xúc. Còn tôi vừa là nghệ sĩ vừa làm doanh nhân nên đôi khi tư duy có sự khác biệt. Tôi phải khéo léo làm sao dung hòa được lối suy nghĩ của cả hai. Sự tin tưởng và tôn trọng nhau giúp chúng tôi lèo lái công ty phát triển thuận lợi từ đó đến nay.
Con trai thứ hai của tôi – bé Tết – mắc chứng tăng động giảm chú ý, lúc con lên năm chỉ ê a vài tiếng, rất cần có sự theo dõi sát sao của bố mẹ. Có giai đoạn, tôi gác hết công việc để chăm con. Đó là quãng thời gian rất khó khăn với cả nhà. Nhiều đêm, tôi phải thức trắng ngồi ôm bé, dỗ dành. Mất ngủ khiến tâm trạng tôi cũng dễ nổi nóng, khó chịu, ảnh hưởng đến không khí của gia đình. Thấy con trai không phát triển như những đứa trẻ bình thường, chồng liên tục động viên, an ủi tôi về mặt tinh thần. Hiện tình trạng của bé đã tốt hơn nhiều.
Khi cùng vượt qua những khó khăn, cả hai nhận ra cần sống chậm hơn, không vội vàng, trân quý những gì mình đang có. Chúng tôi đều cảm thấy may mắn khi có nhau trong cuộc đời này.
– Điều quan trọng nhất kết nối chị và bạn đời là gì?
– Vợ chồng tôi có chung một niềm vui là nhìn thấy hai con trai phát triển. Dù bận rộn các dự án phim, đi quay, anh Thịnh vẫn luôn quan tâm đến từng thành viên nhỏ trong nhà. Anh lo lắng khi các con bị ốm hay ngã chảy máu. Chồng tôi bình tĩnh đối mặt mọi vấn đề trong cuộc sống nhưng khi thấy người thân gặp chuyện thì thường rối trí.
Tôi không chiều con như anh Thịnh. Khi dạy hai bé, anh nhẹ nhàng, mềm mỏng. Trong nhà, ba bố con luôn đứng về một phe. Con trai đầu – Cà Phê, 18 tuổi – có năng khiếu về diễn xuất nhưng chúng tôi không định hướng, để con tự chọn con đường đi trong tương lai.
Tôi và anh Đức Thịnh không phải vợ chồng son nên không có những buổi hẹn hò ăn tối, tặng hoa lãng mạn vào các dịp lễ. Tuy nhiên cả hai vẫn dành cho bạn đời những lo lắng, quan tâm chân thành. Đôi khi giữa giờ làm, chỉ cần lấy điện thoại nhắn cho nhau một tin nhắn hỏi thăm cũng đã đủ.
– Cách chị cân bằng giữa sự nghiệp và chăm sóc gia đình?
– Trước hết, tôi biết chăm sóc, yêu quý bản thân và biết được giá trị nào là quan trọng. Khi chính mình thấy khỏe khoắn, xinh đẹp, sẽ có nhiều sinh lực cùng chồng vun đắp cho mái ấm. Yêu thương không chỉ ở lời nói suông mà là đồng cam cộng khổ, chọn lựa rời đi hay ở lại khi gặp biến cố. Nếu yêu điều gì, chúng ta sẽ biết cách để giữ được nó lâu dài.
Hiện tôi tận hưởng niềm vui từng giây phút, xem trọng điều này hơn cả danh vọng và tiền bạc. Cuộc sống chính là món quà quý giá nhất mà thượng đế ban tặng, do vậy tôi không muốn phung phí điều này.
Đây cũng là năm thứ 2 sinh viên khối ngành truyền thông của Trường ĐH Kinh tế - Tài chính TP.HCM (UEF) đến học và thực hành tại tòa soạn Báo Thanh Niên, sau khóa đào tạo môn Phương pháp biên tập diễn ra vào tháng 3 năm ngoái.
Tham dự lễ bế giảng, về phía Trường ĐH Kinh tế - Tài chính TP.HCM có tiến sĩ Phan Bảo Giang, Phó hiệu trưởng; thạc sĩ Lê Dũng, Trưởng phòng Đào tạo; thạc sĩ Trần Lê Thúy Quỳnh, Phó trưởng phòng Đào tạo; thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Vân và thạc sĩ Hoàng Mi, cùng là Phó trưởng khoa Quan hệ công chúng và truyền thông.
Bên cạnh đó, buổi lễ còn có sự tham dự của thạc sĩ Trương Thị Ngọc Bích, Giám đốc Trung tâm thông tin - truyền thông và thạc sĩ Lâm Mỹ Trinh, Phó giám đốc Trung tâm Marketing và phát triển thương hiệu của UEF.
Điểm nhấn của lớp học năm nay là sinh viên ngành quan hệ công chúng tại UEF không chỉ được "chạm tay" vào thực tế nghề báo ở tòa soạn mà còn có cơ hội gặp gỡ và đối thoại với các nhân vật nổi tiếng vốn chỉ quen thuộc trên những bản tin. Đó là buổi cùng tham gia đón đoàn đại biểu Hội đồng Giao lưu chính trị Úc; buổi trò chuyện về chủ đề tin giả cùng các diễn viên Đức Thịnh, Thanh Thúy, Ngọc Trai ngay tại lớp.
"Điều khiến tôi ấn tượng là nhiều sinh viên đã mạnh dạn, tự tin bày tỏ chính kiến một cách rõ ràng, có chiều sâu khi được trao cơ hội tham gia trực tiếp vào các chương trình của báo", nhà báo Ngọc Mai, phó trưởng ban Quốc tế Báo Thanh Niên, cũng là giáo viên đứng lớp, chia sẻ.
Nhà báo Ngọc Mai đồng thời đánh giá sinh viên cả hai lớp đều có ý thức và tinh thần học tập rất tốt, cầu tiến và mong muốn học hỏi - thể hiện rõ nét qua việc luôn đặt rất nhiều câu hỏi cho các giảng viên. "Dù mỗi buổi học kéo dài 5 tiết, các bạn vẫn duy trì sự tập trung, chủ động chuẩn bị kỹ lưỡng và tham gia rất tích cực, tạo nên không khí lớp học sôi nổi", nhà báo Ngọc Mai chia sẻ.
"Mục tiêu của chương trình đào tạo thực chiến là giúp nhà trường tự hào, nhà tuyển dụng hài lòng và sinh viên tự tin. Và những người làm báo như chúng tôi rất vui vì được góp sức cho mục tiêu ấy", nhà báo Ngọc Mai nhấn mạnh.
Nguyễn Thị Bảo Trang, sinh viên năm ba, vừa hoàn thành khóa học, cho biết mình không chỉ được đào tạo các kỹ năng cứng như kỹ thuật quay chụp và dẫn dắt một chương trình talkshow chuyên nghiệp, mà còn học được tư duy tìm chọn khách mời, sản xuất chương trình hay từ cả những điều nhỏ nhặt như làm sao giúp khách mời bắt nhịp với người dẫn chương trình, làm sao thống nhất các ý kiến trong nhóm...
"Sau khi thực hành ngay tại Báo Thanh Niên, chúng tôi nhận ra mình vẫn còn nhiều sai sót và chính những va vấp này sẽ giúp chúng tôi trưởng thành hơn khi bước chân vào thị trường lao động sắp tới", nữ sinh viên có dự định theo đuổi các vị trí công việc ở phía sau cánh gà, đặc biệt là vai trò đạo diễn, chia sẻ.
Sau đây là một số hình ảnh khác về hai lớp học vừa được tổ chức tại tòa soạn:
Trong buổi làm việc chiều 16/4 với 52 doanh nghiệp do Hội đồng kinh doanh Mỹ - ASEAN (USABC) dẫn đầu, Thủ tướng Lê Minh Hưng bày tỏ quan điểm sẵn sàng tạo điều kiện thuận lợi nhất cho các doanh nghiệp nước ngoài, trong đó có Mỹ, tiếp tục mở rộng kinh doanh, đầu tư tại Việt Nam.
Đề cập một số lĩnh vực hợp tác cụ thể, Thủ tướng nêu rõ Chính phủ ủng hộ các tập đoàn và doanh nghiệp năng lượng hàng đầu của Mỹ đầu tư tại Việt Nam. Việc này có thể góp phần bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia và phát triển thị trường năng lượng bình đẳng, minh bạch, hiệu quả.
Việt Nam cũng coi hợp tác khoa học và công nghệ là một trụ cột mới trong quan hệ song phương. Chính phủ sẵn sàng tạo điều kiện cho các doanh nghiệp viễn thông có năng lực của Mỹ tiếp cận thị trường nhằm nghiên cứu đầu tư, chuyển giao công nghệ và phát triển hạ tầng viễn thông, 5G, cáp quang biển tại Việt Nam trên cơ sở bảo đảm an ninh quốc gia, tuân thủ hành lang pháp lý.
Trong tháng 2, Bộ Khoa học và Công nghệ đã cấp giấy phép cung cấp dịch vụ Internet vệ tinh Starlink tại Việt Nam. Thủ tướng đề nghị các doanh nghiệp Mỹ tăng cường hợp tác với các doanh nghiệp trong nước, thực hiện chuyển giao công nghệ, nhất là những công nghệ lõi, hỗ trợ Việt Nam gắn kết sâu hơn vào chuỗi giá trị khu vực và toàn cầu.
Người đứng đầu Chính phủ cũng đề nghị USABC và các doanh nghiệp Mỹ thúc đẩy hai nước sớm đạt được Hiệp định thương mại đối ứng, công bằng và cân bằng. Ngoài ra, Mỹ sớm xem xét công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường đầy đủ và đưa Việt Nam ra khỏi danh sách các nước hạn chế về xuất khẩu (D1-D3).
Tại buổi làm việc, lãnh đạo các bộ, ngành cũng lắng nghe nhiều đề xuất, kiến nghị của doanh nghiệp Mỹ liên quan đến thủ tục hành chính. Thủ tướng cho biết sẽ tháo gỡ ngay các vướng mắc về mặt thủ tục, điều kiện kinh doanh. Cả hai bên sẽ tiếp tục trao đổi sâu hơn về các vấn đề tồn đọng để tìm ra biện pháp xử lý thỏa đáng trên tinh thần hài hòa lợi ích.
Theo Thủ tướng, Việt Nam đang đẩy nhanh quá trình cải cách, hoàn thiện khuôn khổ pháp lý, thể chế, cải thiện môi trường đầu tư kinh doanh; trong đó, quyết liệt cắt giảm thủ tục hành chính và điều kiện kinh doanh là trọng tâm. Trong quý II, các bộ, ngành phải cắt giảm 50% chi phí tuân thủ, 50% thời gian thực hiện thủ tục. Cấp Bộ không thực hiện quá 30% tổng số thủ tục thuộc lĩnh vực quản lý.
Thời gian qua, quan hệ kinh tế - thương mại - đầu tư giữa hai nước tiếp tục phát triển tích cực. Mỹ tiếp tục là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Kim ngạch thương mại hai chiều đạt 209,5 tỷ USD năm 2025, trong đó xuất khẩu từ Mỹ vào Việt Nam đạt hơn 19 tỷ USD, tăng 28% so với năm 2024. Doanh nghiệp Việt Nam đã ký các hợp đồng mua máy bay, thiết bị của Mỹ trị giá hơn 37 tỷ USD.
Tôi mới ra trường một năm, muốn phụ giúp mẹ thêm, hơn nữa quen chưa lâu nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Tôi bảo anh sang năm cưới. Anh nói cả gia đình đang đợi tin cưới của chúng tôi, giờ xuống nhà tôi đặt vấn đề cho hai đứa chẳng nhẽ chỉ để nghe câu nói chờ thêm thời gian của tôi. Anh bảo nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cả hai dừng lại. Nghe câu nói của anh, tôi thật sự sốc, chẳng lẽ chỉ vì tôi muốn cưới chậm hơn mà anh đối xử với tôi như thế?
Cả một đêm dài tôi thức trắng chỉ để xem lại những tin nhắn trước đây, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp đã qua. Tôi không thể chối bỏ tình cảm của mình, cũng cố gắng níu kéo nó. Hôm sau tôi nhắn tin với anh, đồng ý cuối năm tổ chức cưới, thế nhưng anh lại thay đổi quyết định, bảo cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm của hai đứa. Tôi đợi tin nhắn của anh trong vô vọng. Không để tình yêu của mình im lặng như vậy, tôi gặp anh, muốn nghe lý do từ anh. Từng lời anh nói đều làm tim tôi đau nhói, anh bảo tôi không còn quan trọng trong cuộc đời của anh. Chẳng lẽ tình cảm tôi dành cho anh như vậy vẫn chưa đủ hay sao, tôi đã làm tất cả để giữ nó. Giờ đây tôi phải làm sao đây?