Tháng Tư từng được xem là giai đoạn bản lề, khi các đội đua vô địch thể hiện bản lĩnh và độ ổn định. Nhưng với HLV Mikel Arteta, đây lại là cái dớp ám ảnh, bởi Arsenal tiếp tục gây thất vọng đúng vào thời điểm quan trọng nhất của mùa giải.
Trước vòng 32, Arsenal nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vô địch. Họ hơn Man City chín điểm, dù đá nhiều hơn một trận, và được đánh giá có lịch thi đấu tương đối thuận lợi. Trận tiếp Bournemouth trên sân nhà Emirates được xem là cơ hội để “Pháo Thủ” gia tăng cách biệt, tạo áp lực tối đa lên đối thủ trước khi hai đội gặp nhau ở Etihad ngày 19/4.
Nhưng thay vì củng cố vị thế, Arsenal lại tự làm khó bản thân bằng thất bại 1-2. Họ lỡ cơ hội nới rộng khoảng cách, đồng thời phơi bày nhiều vấn đề cũ, đặc biệt là sự sa sút quen thuộc trong tháng tư dưới thời Arteta.
Tháng Tư là giai đoạn Arsenal đạt tỷ lệ thắng thấp nhất kể từ khi Arteta nắm quyền. Dưới trướng HLV này, “Pháo Thủ” chơi 26 trận trong tháng tư, thắng 11, hòa 7 và thua 8, tỷ lệ thắng chỉ 42%. Họ ghi trung bình 1,9 bàn mỗi trận, những con số khiêm tốn hơn nhiều so với đối thủ.
Pep Guardiola thường tăng tốc cùng Man City trong thời gian này. CLB thành Manchester thắng tới 30 trong 38 trận Ngoại hạng Anh diễn ra trong tháng này dưới thời Guardiola, đạt hiệu suất gần 79%, ghi 102 bàn, trung bình 2,7 bàn mỗi trận.
Sự tương phản đó từng nhiều lần định đoạt cuộc đua vô địch, và dấu hiệu lặp lại đang ngày càng rõ rệt. Thất bại trước Bournemouth là minh chứng mới nhất.
Arsenal bước vào trận với dấu hiệu bất ổn về lực lượng. Việc thiếu vắng Bukayo Saka và Martin Odegaard khiến khả năng sáng tạo giảm sút rõ rệt, trong khi Eberechi Eze chưa đạt thể trạng tốt nhất. Ở tuyến dưới, Ben White tiếp tục bị đặt dấu hỏi về vị trí và khả năng phòng ngự.
Những vấn đề đó nhanh chóng lộ diện. Ngay phút 17, sai lầm vị trí của White khiến Arsenal thủng lưới sau pha dàn xếp đơn giản của Bournemouth. Bàn gỡ của Viktor Gyokeres trên chấm đá phạt đền chỉ mang tính giải tỏa tạm thời, bởi thế trận mà đội chủ nhà tạo ra không đủ thuyết phục.
Thống kê phản ánh rõ điều đó. Trong hiệp một, Arsenal chỉ dứt điểm bốn lần, dù chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) đạt 1,26. Nhưng quan trọng hơn, cách họ triển khai bóng thiếu mạch lạc, phụ thuộc nhiều vào các quả tạt và tình huống cố định.
Sang hiệp hai, Arteta tung thêm Leandro Trossard và Eze nhằm cải thiện hàng công, nhưng tình hình không khá hơn. Arsenal thậm chí trở nên đơn điệu, liên tục sử dụng bóng dài hướng tới Gyokeres. Khi không thể kiểm soát thế trận, họ phải trả giá bằng bàn thua ở phút 74 sau một pha phản công.
Cú sẩy chân ở Emirates nối dài chuỗi phong độ đáng lo ngại của “Pháo Thủ”. Sau khi chỉ thua ba trong 49 trận đầu mùa trên mọi đấu trường, Arsenal đã thua tới ba trong 4 trận gần nhất. Sự chững lại này diễn ra đúng vào giai đoạn họ cần duy trì sự ổn định nhất.
Ở các mùa trước, kịch bản tương tự đã nhiều lần xảy ra. Arsenal từng đánh rơi lợi thế trong cuộc đua vô địch mùa 2022-2023 sau trận thua 1-4 trước Man City, rồi tiếp tục hụt hơi mùa 2023-2024 với thất bại 0-2 trước Aston Villa. Những cú vấp này đều đến trong tháng Tư, thời điểm áp lực tăng cao và đòi hỏi bản lĩnh lớn hơn.
Ngay cả các trận hòa cũng có thể gây tổn hại. Việc mất điểm trước Fulham (2021), West Ham, Southampton (2023), hay Crystal Palace (2025) ở giai đoạn này từng khiến Arsenal trả giá trong cuộc đua đường dài.
Ở chiều ngược lại, Man City thường tận dụng triệt để cơ hội. Kể từ lần thua Leeds United năm 2021, họ thắng 19 và hòa hai trong 21 trận tháng Tư gần nhất. Đội bóng của Guardiola ghi từ hai bàn trở lên trong hầu hết các trận, thậm chí có 10 trận ghi ít nhất 4 bàn.
Khoảng cách về phong độ giữa hai đội trong tháng này phản ánh sự khác biệt về tâm lý và bản lĩnh. Man City sở hữu kinh nghiệm chinh phục danh hiệu, còn Arsenal vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Chiều sâu đội hình và cách xoay vòng cầu thủ cũng có thể là nguyên nhân.
Thất bại trước Bournemouth khiến lợi thế của Arsenal trở nên mong manh. Họ sẽ phải chuẩn bị cho chuỗi trận quyết định, trước mắt là cuộc tái đấu Sporting Lisbon tại Champions League, rồi hành quân đến Etihad trong trận được xem như “chung kết sớm” ở Ngoại hạng Anh.
Trận đấu đó có thể trở thành bước ngoặt của mùa giải. Nếu tiếp tục đánh mất điểm, Arsenal nhiều khả năng sẽ lặp lại kịch bản hụt hơi quen thuộc. Ngược lại, một chiến thắng sẽ giúp họ phá bỏ ám ảnh và chứng minh sự trưởng thành.
Tôi luôn tự xem mình là fan bóng đá "chuẩn chỉnh" vì thuộc lòng lịch thi đấu UEFA Champions League như bản năng, sẵn sàng thức đến 2-3h sáng mà không cần báo thức và giữ niềm tin gần như tuyệt đối với Real Madrid. Đam mê ấy giúp tôi tạm quên áp lực thường ngày để sống trọn trong từng pha bóng. Trớ trêu thay, dù cộng đồng Madridista (người hâm mộ Real Madrid) ở Việt Nam rất đông, tôi lại thường rơi vào cảnh phải xem trận đấu một mình.
Hôm giữa tuần, tôi ngồi trước màn hình, tay cầm ly cà phê vừa pha, mắt dán vào màn chạm trán đầy tốc độ giữa Real Madrid và Bayern Munich. Khi Lunin cứu Real một bàn thua trông thấy sau đường chuyền sai của Pitarch, cảm giác thót tim khiến tôi bật dậy định hét lên nhưng vội hít ngược vào trong vì nhớ ra cả gia đình đang ngủ.
Phút 74, khi Mbappe có pha dứt điểm rút ngắn tỷ số từ đường chuyền sắc lẹm của Trent Alexander-Arnold, những tiếng hò reo bắt đầu vọng lại từ dãy nhà bên kia: "Vàoooo". Hóa ra, quanh tôi cũng có rất nhiều fan Real đang tụ tập xem trận đấu ấy. Giá như tôi cũng được nhập hội, không cần phải kìm nén sự phấn khích. Hay phải chăng chúng tôi đang ngồi xem cùng nhau, có lẽ tôi sẽ quay sang ôm chầm lấy một ông nào đó.
Trải nghiệm trên có lẽ khá quen thuộc với nhiều fan bóng đá Việt: vỡ òa trước những màn cứu thua, hay tiếc nuối khi đội nhà nếm trái đắng, nhưng cảm xúc nào cũng khó trọn vẹn khi xung quanh không có ai để chia sẻ cùng.
Nielsen.com từng thống kê Việt Nam có tỷ lệ người quan tâm bóng đá cao nhất ở châu Á, với 75% dân số yêu môn thể thao vua. Mỗi khi đội tuyển quốc gia thi đấu, đường phố lập tức biến thành biển người đi "bão". Người lạ khoác vai nhau hò reo, thậm chí leo cả lên xe người khác ăn mừng. Tuy nhiên khi trở lại với bóng đá quốc tế, người hâm mộ lại quay về trạng thái "ẩn thân".
Nguyên nhân không khó lý giải. Các trận cầu quốc tế thường diễn ra vào những khung giờ "oái oăm". Không phải ai cũng sẵn sàng tụ tập lúc 2-3h sáng để xem bóng, nhất là khi hôm sau vẫn phải có mặt đúng giờ ở nơi làm việc. Xem tại nhà là lựa chọn hợp lý nhưng cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận sự tĩnh lặng.
Bên cạnh đó là khoảng cách địa lý. Chúng ta không sống giữa "cái nôi" của bóng đá châu Âu - nơi chỉ cần bước chân ra đường sẽ gặp fan cùng đội, người cùng đam mê. Nhìn sang những khán đài tại London (Anh) hay Madrid (Tây Ban Nha) mà thèm, chỉ một bàn thắng cũng có thể khiến hai người xa lạ ôm chầm lấy nhau như anh em thất lạc.
Lâu dần, việc xem bóng đá một mình trở thành điều quen thuộc với tôi và nhiều fan Việt, không phải vì không muốn kết nối, mà do chưa có đủ cơ hội hoặc thói quen để kết nối.
Thực tế, xem trận cầu một mình cũng có cái hay là bạn tập trung hơn, không bị "bình luận viên nghiệp dư" nào làm phiền. Nhưng đồng thời nó cũng thiếu đi một phần quan trọng, đó là cảm giác được chia sẻ và "sống" cùng trận đấu.
Fan Việt không hề thiếu nhiệt, ngược lại chúng ta rất nhiệt, chỉ là sự nhiệt thành ấy chưa có nhiều cơ hội để lan tỏa. Tôi cho rằng giải pháp không cần quá lớn lao, chỉ cần chút thay đổi nhỏ như rủ thêm một người bạn, đôi khi dịp cuối tuần có thể bước ra không gian đông hơn hoặc đơn giản là thử bắt chuyện với người ngồi cạnh trong một quán bia xem bóng đá.
Không cần phân biệt bạn là ai, chỉ cần chung đam mê là đủ để kết nối, và điều đáng nói là sự gắn kết ấy diễn ra rất tự nhiên. Một pha suýt thủng lưới làm cả quán ồ lên, bàn thắng ở phút bù giờ khiến tất cả bật dậy cụng ly, choàng vai bá cổ. Chính sự cộng hưởng ấy khiến trận đấu trở nên sống động hơn và mang đến cảm giác "thuộc về" một cộng đồng anh em chung đam mê cháy bỏng.
Bóng đá, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện của 22 cầu thủ trên sân mà còn là nỗi niềm của hàng triệu người ngoài sân - những người có thể đã dành những năm tháng tuổi trẻ để cùng vui, cùng buồn và cùng mất ngủ với đội bóng yêu thích.
Còn tôi, tôi vẫn sẽ xem bóng đá lúc rạng sáng. Nhưng hy vọng ở trận lượt về Champions League, khi Real Madrid lội ngược dòng, tôi sẽ có cơ hội gào thét cùng một ông bạn mới quen ở quán bia nào đó, chứ không phải hét thầm một mình nữa.
Sau hai tuần phát hành, phim tạo hiệu ứng với doanh thu hơn 80 tỷ đồng, theo Box Office Vietnam. Trong phim, nhạc phẩm vang lên ở phân đoạn Ân (Thiên Ân đóng) - cô gái theo đạo Công giáo - tìm gặp Thiên (Khương Lê) để trao trả hộp kỷ vật cho tình cũ, trước khi thực hiện nghi thức khấn trọn, thề phụng sự Chúa.
Trong cảnh Ân và Thiên ngồi gần nhau trên chuyến xe đò sau 5 năm xa cách, ca khúc khiến người nghe xúc động khi nói thay nỗi lòng nhân vật chính: "Chỉ chừng một năm trôi/ Là quên lời trăn trối/ Ai nuối thương tình đôi/ Chỉ chừng một năm thôi". Nhiều khán giả cho biết sau khi xem phim, họ tiếp tục tìm nghe ca khúc, để một lần nữa sống cùng câu chuyện của Ân và Thiên.
Phiên bản trong phim từng được ca sĩ Quốc Thiên trình diễn tại đêm nhạc Musique De Salon năm 2025, do nhạc sĩ Đức Trí hòa âm. Đạo diễn Lê Thiện Viễn quyết định sử dụng bản thu live để đưa vào phim vì tâm đắc với lối hát giàu chất tự sự của Quốc Thiên. Bản ballad mang âm hưởng da diết với tiếng sáo cùng giai điệu dương cầm.
Sau một ngày phát hành, bản MV nhạc phim đạt hơn 100.000 lượt nghe trên YouTube. Nhiều trích đoạn MV lan truyền trên mạng xã hội, được hàng nghìn người dùng TikTok lồng ghép trong các video chia sẻ cảm xúc về phim.
Ca khúc do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác thập niên 1970, lấy cảm hứng từ mối tình cũ. Ông và người yêu từng có 10 năm gắn bó, đồng cảm, trao nhau nhiều vần thơ, khúc nhạc. Ngày quyết định chia tay nhạc sĩ để lập gia đình, bà gửi cho ông lá thư, trong đó viết: "Mười năm, quá đủ cho một mối tình đẹp và một đời người ngắn ngủi...".
Nhạc sĩ từng cho biết viết tặng bà 40 ca khúc, trong đó, ba bài hát đánh dấu thời điểm họ yêu nhau, xa nhau, và quên được nhau là Ngày đó chúng mình, Nghìn trùng xa cách, Chỉ chừng đó thôi. Nhiều thế hệ ca sĩ từng thu âm bài hát, một trong những bản nổi tiếng nhất do cố ca sĩ Duy Quang - con trai nhạc sĩ - thể hiện trên sân khấu hải ngoại.
Hẹn em ngày nhật thực là dự án của đạo diễn Lê Thiện Viễn và nhà sản xuất Lý Minh Thắng, xoay quanh câu chuyện của nhân vật chính - Thiên Ân, một cô gái theo đạo Công giáo, sống ở xóm đạo Trà Mây cuối thập niên 1980. Một lần, cô tình cờ gặp Thiên - chàng trai trẻ làm nghề thợ điện từ nơi khác đến, dần nảy sinh tình cảm. Chuyện tình bị bà Hoa - mẹ của Ân (nghệ sĩ Lê Khanh) - phản đối vì không muốn con quen người ngoại đạo. Mâu thuẫn đẩy lên cao trào, Ân buộc lựa chọn giữa chữ hiếu và hạnh phúc cá nhân.
Nhạc sĩ Phạm Duy (1921-2013), tên thật là Phạm Duy Cẩn, sinh tại Hà Nội. Ông là một trong những nhạc sĩ lớn của nền tân nhạc với số lượng sáng tác đồ sộ, đa dạng về thể loại. Nhiều sáng tác của ông trở thành ca khúc kinh điển như Tình ca, Áo anh sứt chỉ đường tà (thơ Hữu Loan), Nghìn trùng xa cách, Cây đàn bỏ quên, Thuyền viễn xứ (thơ Huyền Chi), Đừng bỏ em một mình (thơ Minh Đức Hoài Trinh), Đưa em tìm động hoa vàng (thơ Phạm Thiên Thư).
Ngoài sáng tác, Phạm Duy còn có nhiều công trình khảo cứu về âm nhạc Việt Nam. Nghệ sĩ từng giữ chức giáo sư nhạc ngữ tại trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn. Sau năm 1975, nhạc sĩ sang Mỹ định cư. Từ năm 2005, ông về Việt Nam sống an hưởng tuổi già.
Quốc Thiên, 38 tuổi, quê Đồng Nai, từng đoạt quán quân Vietnam Idol 2008. Ca sĩ từng ra mắt một số album như Vì ta quá yêu, Hát cùng tôi, Quốc Thiên Collection. Anh cũng được yêu mến khi cover nhiều bản hit như Ngày mai người ta lấy chồng (Đông Thiên Đức), Cánh hồng phai (Dương Khắc Linh). Năm 2024, anh gây chú ý khi tham gia show Anh trai vượt ngàn chông gai.
Ngày 10/4, BS.CK2 Đỗ Châu Việt, Trưởng khoa Hồi sức tích cực Nhiễm, Bệnh viện Nhi đồng 2, cho biết khoa vừa cứu sống hai bệnh nhi tay chân miệng độ 4 (mức nặng nhất) liên quan chủng EV71. Trường hợp đầu là bé trai một tuổi, ngụ TP HCM, khởi phát triệu chứng sốt, được chẩn đoán viêm họng nhưng uống thuốc không giảm. Khi xuất hiện các vết hồng ban kín đáo, bé nhanh chóng trở nặng với vã mồ hôi đầu, khó thở, suy hô hấp, phải đặt nội khí quản ở tuyến dưới trước khi chuyển đến Bệnh viện Nhi đồng 2.
Kíp cấp cứu lập tức cho bệnh nhi thở máy, lọc máu và dùng thuốc trợ tim. Sau hơn ba ngày điều trị tích cực, bé qua cơn nguy kịch, cai máy thở, chuyển sang thở CPAP, sinh hiệu tạm ổn và tiếp tục theo dõi di chứng thần kinh.
Ca thứ hai là bé trai 3 tuổi, ngụ Khánh Hòa, nhập viện địa phương khi sốt và nổi ban, nghi mắc tay chân miệng. Dù đáp ứng thuốc hạ sốt ban đầu, trẻ dần xuất hiện giật mình, đi đứng loạng choạng. Sau khi được truyền IVIg và theo dõi sát, bệnh nhi bất ngờ sốt cao liên tục 39 độ C, thở mệt, trào bọt hồng lẫn máu, phù phổi. Nhịp tim tăng vọt 230 lần mỗi phút - gấp đôi trẻ bình thường, huyết áp rối loạn đột ngột.
Khi nhập Nhi đồng 2, SpO2 của bé chỉ còn 75%, rơi vào suy hô hấp, suy tim cấp. Các bác sĩ khẩn trương lọc máu, thở máy, dùng thuốc vận mạch, giúp nhịp tim giảm sau 6 giờ. Đến ngày thứ ba, bệnh nhi được ngưng lọc máu, ngưng thuốc vận mạch, tiếp tục theo dõi di chứng.
Theo bác sĩ Việt, cả hai trường hợp "thập tử nhất sinh" đều mang đặc trưng của chủng EV71. Số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP HCM cho thấy chủng này chiếm 56% mẫu bệnh phẩm tay chân miệng đầu năm 2026, lây qua đường tiêu hóa và tiếp xúc dịch tiết.
Sự nguy hiểm của EV71 nằm ở chỗ dấu hiệu ngoài da như nổi ban, loét miệng thường rất ít hoặc kín đáo. Thay vì bộc lộ ra ngoài, virus có thể tấn công trực tiếp hệ thần kinh trung ương, gây tổn thương não cấp. Nhiều trẻ nhập viện trong tình trạng suy hô hấp, sốc tim, có thể tử vong nhanh trong 12-24 giờ. Khi đã chuyển độ 4, nguy cơ để lại di chứng thần kinh từ nhẹ đến nặng.
Phụ huynh cần đưa con đến cơ sở y tế ngay khi có dấu hiệu cảnh báo, kể cả khi không thấy ban đỏ hay loét miệng. Các biểu hiện gồm giật mình chới với (từ hai lần trở lên trong 30 phút), sốt trên 39 độ C kéo dài quá 48 giờ không đáp ứng thuốc, rối loạn vận động (đi loạng choạng, mất thăng bằng, run chi, ngồi không vững) hoặc nôn ói nhiều kèm bứt rứt, quấy khóc, lừ đừ.
Tuần qua, TP HCM ghi nhận thêm 1.347 ca mắc tay chân miệng, tăng 64% so với trung bình 4 tuần trước, nâng tổng số bệnh nhân từ đầu năm vượt 10.000. Triệu chứng thường gặp gồm sốt, loét miệng, phát ban kèm bóng nước ở lòng bàn tay, bàn chân, đầu gối, mông.