Ở phần đầu của ngày hội tuyển sinh vào lớp 10, thầy Dương Văn Thư, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Thị Diệu, phường Xuân Hòa (quận 3 cũ), TP.HCM, cho biết:
“Năm học 2026-2027 nhà trường đề xuất với Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM xin tuyển 17 lớp 10 với 765 học sinh. Tất cả học sinh sẽ học 2 buổi/ngày, đồng thời nhà trường đáp ứng được tất cả nhu cầu của phụ huynh muốn cho con em nghỉ trưa và ăn bán trú tại trường.
Các học sinh sẽ học từ thứ hai đến thứ sáu, sáng thứ bảy là hoạt động của câu lạc bộ học thuật, năng khiếu, thể dục thể thao, hoạt động trải nghiệm – hướng nghiệp…
Song song với việc bồi dưỡng học sinh giỏi, học sinh có năng khiếu thể thao, nghiên cứu khoa học kỹ thuật…, chúng tôi còn mở lớp bổ trợ kiến thức ở nhiều môn học khác nhau cho những học sinh chưa đạt. Những lớp bổ trợ này hoàn toàn miễn phí” – thầy Thư nhấn mạnh.
Bước sang phần 2 của Ngày hội tuyển sinh lớp 10, các phụ huynh và học sinh lớp 9 đã không ngừng “ồ”, “à” khi đi tham quan cơ sở vật chất và trải nghiệm các hoạt động STEM ở sân trường.
Một điều đặc biệt là mặc dù tọa lạc trên đường Trần Quốc Toản (quận 3 cũ) – nằm ngay trung tâm thành phố nhưng rất ít phụ huynh, học sinh lớp 9 biết đến Trường Nguyễn Thị Diệu.
Chị Bùi Thị Mỹ, phụ huynh lớp 9 ở phường Cầu Kiệu, chia sẻ: “Đó giờ tôi không hề biết ở ngay đường Trần Quốc Toản lại có trường THPT công lập. Chỉ đến khi cô chủ nhiệm lớp 9 của con gợi ý tôi mới biết và tham gia ngày hội này.
Tôi ngạc nhiên hơn khi tận mắt chứng kiến tất cả các phòng học đều được trang bị màn hình, máy chiếu, máy lạnh mát rượi… Con trai tôi thì thích thú khi đi tham quan nhà thể dục thể thao đa năng của trường. Khi nghe giới thiệu môn bóng bàn có vận động viên từng đoạt huy chương bạc giải vô địch bóng bàn Đông Nam Á phụ trách, cháu rất vui và phấn khởi”.
Tương tự, chị Nguyễn Mỹ Phụng, phụ huynh ở phường Bình Thạnh, cười rất tươi khi bày tỏ: “Tôi rất mừng khi được một người bạn hướng dẫn đến tham quan Trường THPT Nguyễn Thị Diệu. Bởi đây là trường công lập có điểm chuẩn đầu vào phù hợp với năng lực học tập của con gái tôi mà lại nằm ngay trung tâm thành phố. Học sinh trường công lập ở TP.HCM được miễn học phí nên tôi mong mỏi con mình được học ở trường công lập”.
Năm học 2025-2026, Trường THPT Nguyễn Thị Diệu có 10 học sinh đoạt giải học sinh giỏi cấp thành phố; 4 dự án đoạt giải cuộc thi khoa học kỹ thuật cấp thành phố. Năm học 2024-2025, trường có 488/541 học sinh lớp 12 trúng tuyển vào đại học, đạt tỉ lệ 90,2%.
Một số hình ảnh của Ngày hội tuyển sinh lớp 10 ở Trường THPT Nguyễn Thị Diệu:
Smartphone, laptop đến các thiết bị smarthome như công tắc hay bóng đèn thông minh,… đều cần được cập nhật thường xuyên. Tuy nhiên, nhiều người thường bỏ qua hoặc quên việc cập nhật cho thiết bị của mình, mở ra những cánh cửa bảo mật.
Hiện tại, có hai loại cập nhật chính mà người dùng cần nắm rõ: firmware và phần mềm. Đây là hai dạng cập nhật có chức năng khác nhau mà người dùng thường bị nhầm lẫn.
Cập nhật firmware là phần mềm gắn liền với phần cứng, giúp điều khiển và hỗ trợ hoạt động của thiết bị. Nó chứa các chức năng cốt lõi và thường được lưu trữ trên bộ nhớ không khả biến như ROM hoặc bộ nhớ flash. Người dùng không thể tương tác trực tiếp với firmware.
Ngược lại, phần mềm bao gồm các ứng dụng mà người dùng cài đặt, như trò chơi hay công cụ xử lý văn bản. Các bản cập nhật phần mềm thường được tải xuống và cài đặt trên ổ cứng hoặc SSD nhằm cải thiện trải nghiệm người dùng.
Việc phân biệt giữa hai loại cập nhật này là rất quan trọng. Nhiều thiết bị có thể cần cả hai loại cập nhật và việc bỏ lỡ một trong hai có thể dẫn đến những rủi ro về bảo mật. Ví dụ, máy tính có thể cần cập nhật firmware cho BIOS ngay cả khi người dùng đã cài đặt các bản cập nhật phần mềm cho các ứng dụng yêu thích.
Router cũng là một ví dụ điển hình. Nó có thể nhận các bản cập nhật firmware cho phần cứng, trong khi ứng dụng kết nối với nó lại nhận các bản cập nhật phần mềm riêng biệt. Smartphone và hầu hết thiết bị di động hiện nay hỗ trợ cập nhật firmware không dây, nhưng một số thiết bị khác có thể yêu cầu người dùng thực hiện cập nhật thủ công.
Điều quan trọng là người dùng nên theo dõi và cài đặt cả hai loại cập nhật ngay khi có sẵn, đặc biệt là những bản vá bảo mật quan trọng. Việc này không chỉ giúp bảo vệ thiết bị mà còn nâng cao trải nghiệm sử dụng. Hãy nhớ kiểm tra hướng dẫn sử dụng hoặc tài liệu hỗ trợ từ nhà sản xuất để hiểu rõ hơn về quy trình cập nhật firmware cho thiết bị của bạn.
Sáng nay 19.4, không khí tại Thành cổ Quảng Trị trở nên sôi động hơn bao giờ hết khi tiếng còi khai cuộc giải đua xe đạp Vì hòa bình tại Quảng Trị năm 2026 chính thức vang lên. Sự kiện do Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Trị phối hợp cùng Báo Thanh Niên tổ chức với chủ đề "Chung tay kiến tạo hòa bình", đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng người dân và vận động viên quốc tế.
Giải đấu năm nay quy tụ hơn 260 VĐV từ 31 câu lạc bộ trong nước cùng các đoàn quốc tế đến từ Lào và Thái Lan. Sự hiện diện của những người bạn láng giềng không chỉ nâng cao chất lượng chuyên môn mà còn tạo nên nhịp cầu giao lưu văn hóa đặc sắc.
Ông Khammanh Keovilaysack, 61 tuổi, VĐV đến từ Lào, chia sẻ rằng chính sự hiếu khách và không khí tuyệt vời tại đây đã thôi thúc ông quay lại lần thứ 2 để cùng lan tỏa thông điệp "Hãy trân trọng hòa bình, cùng nhau tiến tới tương lai".
"Tôi tham gia giải đua này lần thứ 2, không khí ở đây rất tuyệt vời. Tôi cảm nhận được sự hiếu khách của người dân Quảng Trị cùng sự đón tiếp chuyên nghiệp của ban tổ chức. Tôi muốn lan tỏa thông điệp hãy trân trọng hòa bình, cùng nhau tiến tới tương lai", ông Khammanh Keovilaysack nói.
Theo lãnh đạo Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Trị, việc lựa chọn Thành cổ Quảng Trị, một "địa chỉ đỏ" từng gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt làm nơi tổ chức giải đua mang một ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Mỗi vòng bánh xe lăn qua di tích như một lời tri ân, nhắc nhớ về sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Ghi nhận của PV Thanh Niên dọc tuyến đường đua, dễ dàng cảm nhận được không khí hân hoan, sôi động của người dân. Đây không chỉ là một ngày hội thể thao mà còn là dịp để người dân Thành cổ nhìn lại quá khứ và trân trọng hiện tại.
Đứng dọc hai bên đường cổ vũ, người dân Thành cổ Quảng Trị đón nhận giải đua với niềm hạnh phúc và tự hào len lỏi trong từng ánh mắt. Với họ, sự náo nhiệt của ngày hội đã tô rõ lên bức tranh hòa bình của vùng đất từng bị tàn phá nặng nề.
Ông Hoàng Văn Quả, 70 tuổi, một người dân sống tại Thành cổ, xúc động bày tỏ rằng việc được chứng kiến một lễ hội hòa bình diễn ra trên mảnh đất thiêng là một điều tuyệt vời. Ông tâm sự: "Những ngày thường trong nhịp sống bộn bề, mình chưa cảm nhận hết giá trị của hòa bình nhưng khi chứng kiến một lễ hội lớn như giải đua xe đạp này, tôi càng dâng trào niềm hạnh phúc khi được sống trong sự thịnh vượng của quê hương".
Cùng chung cảm xúc ấy, ông Đoàn Hữu Thoại (60 tuổi) cho biết, kỳ tổ chức nào ông cũng tham gia cổ vũ để tận hưởng không khí vui vẻ và gửi gắm mong ước về một thế giới hòa bình, thịnh vượng cho tất cả mọi người. Sự hào hứng của những người như ông Quả, ông Thoại và người dân Quảng Trị như nói lên rằng hòa bình không nằm ở đâu xa xôi mà hiện hữu ngay trong niềm vui bình dị của ngày hội hôm nay.
Tinh thần ấy cũng được thể hiện rõ qua sự nỗ lực của những tay đua đến từ "đất lửa" Quảng Trị như VĐV Phạm Văn Phước (60 tuổi, CLB Đường 9 Xanh), VĐV đã cố gắng hết mình để trở thành người xuất sắc cán đích đầu tiên. Chia sẻ với PV Thanh Niên sau khi nhận giải thưởng, VĐV này không giấu được niềm tự hào.
"Tôi đã nỗ lực hết mình để đạt thành tích tốt nhất cho đội nhà ngay trên mảnh đất quê hương. Chứng kiến giải đấu năm nay được tổ chức rất hoành tráng với những vòng đua thoáng đãng, tôi thấy vô cùng tự hào. Đây thực sự là một sân chơi ý nghĩa và năm sau chắc chắn tôi vẫn muốn tiếp tục tham gia", ông Phước phấn khởi nói.
Tôi là một giáo viên đã dạy Toán hơn 40 năm ở bậc phổ thông. Đọc nhiều ý kiến trái chiều về môn học này thời gian qua, tôi muốn chia sẻ góc nhìn của mình, không phải để tranh luận hơn thua, mà để nói rõ giá trị cốt lõi của Toán học:
Trước hết, tôi cho rằng nhiều người "quay lưng" với Toán vì từng học nó như một nghĩa vụ: học để thi, để "trả nợ", chứ không phải học để hiểu. Khi không nắm được bản chất, người ta dễ chán nản, rồi đi đến phủ nhận toàn bộ giá trị của môn học. Nhưng Toán không phải tự nhiên được xem là khoa học cơ bản, cũng không phải ngẫu nhiên mà nó hiện diện ở mọi cấp học.
Trong quá trình dạy học, tôi thấy rõ, Toán không chỉ là con số hay công thức. Có bao giờ bạn than phiền "không biết bắt đầu công việc từ đâu"? Toán cho ta câu trả lời đấy. Nó dạy người ta cách bắt đầu một vấn đề khi còn mơ hồ, giống như việc rút gọn một biểu thức để nhìn rõ bản chất; dạy ta cách phân tích rồi tổng hợp, như khi giải một bài hình học. Những thứ nhiều học sinh cho là "khô khan" như định nghĩa, định lý, tiên đề thực chất chính là công cụ tư duy. Bỏ qua công cụ thì không thể làm việc hiệu quả, cũng giống như vào bếp mà thiếu dụng cụ thì khó có một bữa ăn tử tế.
Học sinh sợ Toán, theo tôi, phần lớn không phải vì Toán quá khó, mà vì thiếu sự kiên nhẫn. Đây là môn học có tính kế thừa rất cao: chưa hiểu bước trước thì khó đi tiếp bước sau. Khi nền tảng không vững, cảm giác "Toán khó" là điều dễ hiểu.
Tôi cũng không đồng tình với quan điểm cho rằng học Toán là vô ích, rằng những kiến thức như tích phân, đạo hàm hay đa thức "không dùng vào đâu". Nếu vậy, có lẽ cũng có thể phủ nhận nhiều môn học khác. Vấn đề không nằm ở việc áp dụng trực tiếp từng công thức, mà ở chỗ Toán rèn cho người học cách suy nghĩ có căn cứ: dựa trên giả thiết, dữ kiện, lập luận rõ ràng, thay vì cảm tính. Một người quen tư duy như vậy khi bước vào đời sẽ biết cách tìm lời giải cho vấn đề, thay vì né tránh.
>> Kiến thức tích phân, đạo hàm 'vứt sọt rác' sau khi tôi ra trường
Thực tế hiện nay có một nghịch lý: nhiều người than Toán khó, xa rời thực tế, nhưng số học sinh giỏi, điểm cao lại rất nhiều. Điều đó cho thấy vấn đề không hoàn toàn nằm ở bản thân môn học, mà còn ở cách học, cách dạy và cách đánh giá.
Ở góc độ hệ thống, tôi cho rằng ngành giáo dục cần nhìn lại cách kiểm tra, đánh giá để tránh chạy theo thành tích. Khi điểm số trở thành mục tiêu chính, việc dạy và học dễ bị lệch khỏi thực chất. Chương trình và đề thi cũng cần được rà soát để phù hợp hơn, giúp học sinh hiểu và vận dụng, thay vì chỉ luyện kỹ năng làm bài.
Tôi cho rằng mỗi bên đều có phần việc của mình. Phụ huynh và học sinh cần nhìn nhận đúng về Toán, học nghiêm túc thay vì chạy theo điểm số; nếu thấy không phù hợp, có thể chọn hướng khác, thay vì cố theo rồi chán nản. Giáo viên cần nắm vững chương trình, hướng dẫn học sinh cách tư duy và phương pháp học. Còn cơ quan quản lý nên lắng nghe ý kiến từ người dạy trực tiếp để điều chỉnh kịp thời.
Với tôi, Toán chưa bao giờ chỉ là những con số. Nó là công cụ để ta suy nghĩ và giải quyết vấn đề một cách khoa học. Và nếu học đúng cách, giá trị đó không dừng lại trong lớp học.