Thủ đô Islamabad của Pakistan đang là địa điểm thu hút sự chú ý, khi Mỹ và Iran xác nhận phái đoàn hai nước cuối tuần này sẽ đến thành phố để đàm phán. Theo đề xuất của Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif, Mỹ và Iran ngày 7/4 đã đạt thỏa thuận ngừng bắn hai tuần, tạo điều kiện cho nỗ lực ngoại giao tiếp diễn.
Trên cương vị chủ nhà, Pakistan đang tập trung chuẩn bị để đàm phán diễn ra thuận lợi. Quốc gia này sở hữu lợi thế để trở thành cầu nối hóa giải xung đột, bởi Pakistan là một trong những bên hiếm hoi còn duy trì được quan hệ với cả Mỹ và Iran.
Giới chức Pakistan đã tuyên bố ngày 9-10/4 là ngày nghỉ lễ tại Islamabad, chỉ duy trì các dịch vụ thiết yếu như cảnh sát, bệnh viện và hệ thống tiện ích công cộng. An ninh được siết chặt trên toàn thành phố, trong đó Vùng Đỏ, nơi đặt các cơ quan quan trọng của chính phủ Pakistan được phong tỏa hoàn toàn.
Đàm phán có thể diễn ra thế nào
Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt ngày 8/4 thông báo các cuộc thương lượng sẽ bắt đầu vào sáng 11/4. Phó tổng thống JD Vance sẽ dẫn đầu phái đoàn của Mỹ. Các đại diện từ Washington còn có đặc phái viên Mỹ về Trung Đông Steve Witkoff và Jared Kushner, con rể Tổng thống Donald Trump.
Dẫn đầu phái đoàn phía Iran được cho là Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf và Ngoại trưởng Abbas Araghchi. Hiện chưa rõ Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), lực lượng có ảnh hưởng đáng kể trên chính trường, có cử đại diện tham gia hay không.
Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran cho biết các cuộc đàm phán có thể kéo dài tới 15 ngày. Điều này mở ra khả năng ít nhất một số thành viên trong các phái đoàn sẽ lưu lại Islamabad sau ngày 11/4, hoặc quay trở lại thủ đô của Pakistan để tham gia các vòng đàm phán tiếp theo.
Giới chức Pakistan lưu ý không có điều gì là chắc chắn, cho đến khi các phái đoàn thực sự đặt chân đến Islamabad.
Nơi tiếp đón phái đoàn Mỹ và Iran là khách sạn Serena, nằm gần Bộ Ngoại giao Pakistan trong Vùng Đỏ. Đây là khu vực có nhiều tòa nhà quan trọng của chính phủ Pakistan cùng đại sứ quán các nước. Khách sạn đã được trưng dụng từ ngày 8/4 đến hết 12/4, yêu cầu khách lưu trú rời đi để phục vụ công tác tổ chức. Khách sạn này cũng được cho là nơi tổ chức đàm phán.
Thủ tướng Sharif dự kiến chủ trì đàm phán và sẽ họp sơ bộ với riêng từng bên trong ngày 10/4 hoặc sáng sớm 11/4, tùy thuộc vào thời điểm phái đoàn hai bên đến khách sạn.
Ngoại trưởng Pakistan Ishaq Dar, người đã tham gia nỗ lực ngoại giao con thoi trong suốt thời gian xung đột diễn ra, dự kiến trực tiếp điều phối các cuộc đàm phán. Hiện vẫn chưa rõ Tổng tham mưu trưởng quân đội Pakistan Asim Munir có tham gia hay không.
Theo kế hoạch, phái đoàn Mỹ và Iran sẽ ngồi ở hai phòng riêng biệt, trong khi các quan chức Pakistan đảm nhiệm việc chuyển thông điệp qua lại giữa hai bên.
Việc Phó tổng thống Vance tham gia đàm phán được xem là diễn biến đáng chú ý, bởi ông vốn có quan điểm phản đối Mỹ can thiệp quân sự tại Trung Đông.
Nội dung đàm phán
Phái đoàn Mỹ và Iran bước vào đàm phán với những khác biệt đáng kể về phương hướng chấm dứt xung đột.
Iran đã đưa ra đề xuất hòa bình 10 điểm, bao gồm các yêu cầu như quyền giám sát eo biển Hormuz, Mỹ rút lực lượng chiến đấu khỏi Trung Đông, và chấm dứt các chiến dịch nhằm vào những nhóm vũ trang đồng minh của Tehran cùng nhiều điều khoản khác. Mỹ chưa chính thức chấp nhận các điều kiện này, dù Tổng thống Trump từng mô tả kế hoạch 10 điểm là “có thể đàm phán được”.
Washington trước đó được cho là đã chuyển đề xuất 15 điểm cho Tehran, thông qua các trung gian. Trong số các điều khoản có yêu cầu Iran phải từ bỏ toàn bộ năng lực hạt nhân hiện có, chấm dứt làm giàu uranium và cam kết vĩnh viễn không theo đuổi vũ khí hạt nhân, đảm bảo eo biển Hormuz luôn thông suốt. Đổi lại, Washington đề xuất dỡ bỏ tất cả lệnh trừng phạt Iran, hỗ trợ phát triển chương trình hạt nhân dân sự.
Một bất đồng khác là về Lebanon, nơi Israel đang không kích nhằm vào nhóm vũ trang Hezbollah, đồng minh của Iran, và gây thương vong lớn. Ngoại trưởng Araghchi cảnh báo Iran có thể rút khỏi thỏa thuận ngừng bắn nếu các cuộc tấn công của Israel tiếp diễn. Ông viện dẫn quan điểm của Thủ tướng Sharif rằng thỏa thuận ngừng bắn bao gồm toàn khu vực, trong đó có Lebanon.
Trong khi đó, ông Vance cho hay vấn đề Lebanon không nằm trong thỏa thuận ngừng bắn, cảnh báo Iran gánh hậu quả nghiêm trọng nếu phá vỡ cam kết. Tổng thống Trump sau đó cho biết ông đã điện đàm với Thủ tướng Israel và đề nghị nước này giảm tấn công vào Lebanon.
Cựu đại sứ Pakistan tại Trung Quốc Masood Khalid cho rằng bầu không khí trước thềm đàm phán đang trở nên không thuận lợi. Ông cảnh báo các diễn biến quân sự, đặc biệt tại Lebanon, có thể khiến lập trường của các bên trở nên cứng rắn hơn và làm gia tăng thách thức cho tiến trình đối thoại.
Theo ông Khalid, triển vọng hiện tại chỉ cho phép duy trì sự lạc quan thận trọng, trong bối cảnh đàm phán có thể phức tạp, kéo dài và thậm chí vượt quá thời hạn 15 ngày dự kiến.
Nhà phân tích Sahar Khan tại Washington cho rằng trở ngại lớn nhất là sự thiếu lòng tin giữa các bên.
“Hiện tại, cả Washington và Tehran đều tìm cách thể hiện lợi thế của mình thông qua các yêu cầu ở mức cao”, bà Khan nói với Al Jazeera. “Tuy nhiên, nếu lệnh ngừng bắn được duy trì và hai bên có thể gặp trực tiếp, đó sẽ là bước tiến đáng kể”.
Dù vậy, ông Khalid cho rằng các lập trường cứng rắn hiện tại có thể sẽ dần được điều chỉnh, khi cả hai bên đều bắt đầu chịu áp lực và có dấu hiệu mệt mỏi sau thời gian dài đối đầu.
“Một mức độ đồng thuận nhất định giữa Mỹ và Iran về vấn đề hạt nhân cùng với hình thức đa phương nhằm mở lại eo biển Hormuz là điều có thể đạt được, khi cả hai bên đều cho thấy dấu hiệu mệt mỏi và muốn tạm thời giảm căng thẳng”, cựu đại sứ Pakistan nói.
Cuối tháng 1, chị Nguyễn Thị Thái, 43 tuổi, trú phường Bá Xuyên, vừa kết thúc ca làm việc thì nhận được một đường link video từ người quen. Trong đoạn phim, một phụ nữ tự xưng là Nguyễn Thanh Trúc sống ở Trung Quốc muốn tìm gia đình ở Việt Nam. Ký ức của chị chỉ còn hai cái tên: bố Nguyễn Đức Khánh và em út Nguyễn Thị Thái.
"Chỉ cần nhìn mặt, tôi nhận ngay ra đó là chị gái mình", chị Thái nói.
Chị Nguyễn Thanh Trúc, 51 tuổi, là con thứ ba của ông Nguyễn Đức Khánh, 78 tuổi và bà Nguyễn Thị Thi, 74 tuổi ở tổ 2, phường Mỏ Chè, TP Sông Công (nay là phường Bá Xuyên).
Thông qua người phiên dịch, chị Trúc kể mùa hè năm 1993, khi đang làm việc tại một lò gạch, được một phụ nữ rủ đi làm công việc lương cao. Sau đó, cô gái 18 tuổi năm đó bị đưa đến sống với một người đàn ông không minh mẫn ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Hàng ngày, chị phải lên núi hái thảo dược đem bán. Không tiền, không biết tiếng địa phương, không có phương tiện liên lạc, chị kẹt lại xứ người.
Cuộc sống dần ổn định sau khi chị Trúc kết hôn với người chồng thứ hai. Nhờ mạng xã hội phát triển, chị nhờ một du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc quay video và đăng trên các trang mạng ở Việt Nam để tìm người thân. Sau 33 năm, chị quên gần hết tiếng Việt, chỉ nhớ tên bố và em gái.
Hai ngày sau khi video được đăng tải, chị Trúc kết nối được với gia đình. Gặp lại bố mẹ và em gái qua màn hình, ban đầu chị không nhận ra. Khi được nhắc lại những kỷ niệm cũ, chị mới bật khóc.
Việc tìm thấy chị Trúc khép lại biến cố kéo dài gần 40 năm của gia đình ông Khánh.
Bi kịch của gia đình bắt đầu năm 1987 khi bà Thi có dấu hiệu không tỉnh táo và bỏ nhà đi. Tìm vợ không được, ông Khánh tái hôn hơn một năm sau đó.
Năm 1989, người con gái tên Nguyễn Thị Thủy mất tích. Năm 1993, Nguyễn Thanh Trúc cũng "bặt vô âm tín" giống mẹ và chị.
Những năm đó, ông Khánh chỉ biết trình báo chính quyền, nhờ phát loa tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Năm 2005, sau 16 năm mất liên lạc, gia đình nhận được thư của chị Thủy gửi từ Trung Quốc, kể chuyện bị bán làm vợ một người đàn ông nước này. Hai năm sau, chị đưa chồng con về Việt Nam thăm gia đình.
Năm 2017, hai năm sau khi người vợ kế của ông Khánh qua đời, gia đình nhận được tin công an tìm thấy bà Thi tại cửa khẩu Lạng Sơn. Bà vẫn nhớ tên chồng, 4 người con và địa chỉ gia đình ngoại nên được đón về. Trở về sau 30 năm, bà Thi bạc trắng tóc, lúc nhớ lúc quên. Bà kể từng bị một nhóm người bắt đi sang bên kia biên giới và phải nhặt ve chai cho chủ.
Hiện tại, cuộc sống của bà Thi phụ thuộc vào chồng con. Ban ngày, ông Khánh lo cơm nước; tối đến chị Thái lại sang phụ giúp tắm rửa, trò chuyện, vỗ về mẹ.
Bà Dương Thúy Hằng, Tổ trưởng tổ dân phố số 2, phường Bá Xuyên, cho biết vợ chồng ông Khánh hiện sống trong căn nhà tạm, dựa vào khoản trợ cấp mất sức lao động của ông và trợ cấp khuyết tật của bà. "Bà Thi trở về nhưng trí não không minh mẫn, thi thoảng vẫn lang thang đi nhặt rác. Rất may ông bà có con trai, con gái sống gần thường xuyên qua săn sóc", bà Hằng nói.
Trong cuộc gọi video với chị Trúc đầu tháng 2, chị Thái cùng bố mẹ kết nối với chị Thủy. Lần đầu tiên sau 39 năm gia đình mới nhìn thấy đủ mặt các thành viên.
"Bố mẹ già rồi, các chị sắp xếp về thăm nhé", Thái nói với các chị và nhận được cái gật đầu.
Lớn lên thiếu vắng tình thương và sự chăm sóc của mẹ đẻ, nay mẹ trở về trong cảnh tuổi già, bệnh tật, với anh em chị Thái, đó vẫn là điều may mắn. "Mẹ không có công dưỡng nhưng có công sinh. Còn cha mẹ để được chăm sóc với tôi là niềm vui, hạnh phúc", chị nói.
Ông Khánh cho biết nửa đời người luôn áy náy khi lạc mất vợ, hai đứa con đi biệt tích. Giờ kết nối được với các con, bà Thi tìm được về, tuổi già của ông coi như trọn vẹn.
Năm nay, các chị gái của Thái đều lên kế hoạch về Việt Nam thăm cha mẹ. Lúc đó, đại gia đình "sẽ được ôm nhau, bằng da bằng thịt".
Ngày 11/4, Phong bị Công an xã Thạnh Mỹ Tây tạm giữ, điều tra hành vi Dâm ô trẻ em.
Theo điều tra, hôm 8/2, Phong rình mò nhà hàng xóm, tiếp cận bé gái 13 tuổi khi cha mẹ không có nhà. Bị ông ngoại nạn nhân phát hiện, Phong bỏ chạy, trốn khỏi địa phương.
Người nhà nạn nhân tố cáo. Công an xã cùng các ngành vận động gia đình Phong, thuyết phục gã đầu thú, hôm 4/6.
Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi mặc kệ khi mẹ vợ đi khoe đất do vợ tôi mua
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: "Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả".
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: "Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì". Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: "Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên" rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu "có tiếng phải có miếng". Tôi cứ "em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó....".
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không "phụ, giúp" gì hết. (Mẹ Sề)