Đại thủy nông Bắc Hưng Hải – hệ thống từng cung cấp nước tưới cho 130.000 ha đất nông nghiệp vùng đồng bằng Bắc Bộ, đang bị ô nhiễm nghiêm trọng, ảnh hưởng đến hàng chục triệu dân. Phải làm gì để hồi sinh hệ thống là câu hỏi khiến cả nhà quản lý và chuyên gia sông ngòi phải tính toán thấu đáo.
Tổng điều tra và đánh giá lại toàn bộ hệ thống
Bắc Hưng Hải gồm hơn 230 km kênh trục chính, hàng nghìn km kênh mương nội đồng cùng khoảng 1.900 cống, trạm bơm. Với mạng lưới quy mô lớn, trải dài qua Hà Nội, Hưng Yên, Bắc Ninh và Hải Phòng, PGS.TS Đào Trọng Tứ, Trưởng ban điều hành Mạng lưới sông ngòi Việt Nam, cho rằng muốn cải tạo phải bắt đầu từ tổng điều tra và đánh giá lại toàn bộ hệ thống.
Bắc Hưng Hải được thiết kế trong bối cảnh cơ cấu sử dụng đất, nhu cầu nước tưới rất khác so với hiện nay. Nhiều năm qua, một phần lớn diện tích đất nông nghiệp trong lưu vực đã được chuyển đổi sang đô thị, khu công nghiệp hoặc các loại hình sử dụng đất khác. Điều này khiến nhu cầu cấp nước và tiêu thoát nước của hệ thống thay đổi đáng kể so với thiết kế chỉ phục vụ tưới tiêu ban đầu.
“Cần xem lại năng lực tưới tiêu thực tế của hệ thống hiện nay đã thay đổi như thế nào, diện tích đất nông nghiệp còn bao nhiêu và nhu cầu cấp nước ra sao. Trên cơ sở đó mới có thể tính toán phương án cải tạo phù hợp”, ông Tứ nói và nhận định việc đánh giá lại toàn bộ hiện trạng hệ thống là bước quan trọng để xác định quy mô đầu tư hợp lý, bảo đảm hiệu quả lâu dài của dự án cải tạo.
Cấp bách kiểm soát nguồn thải
Sau bước đánh giá toàn bộ hệ thống Bắc Hưng Hải, ông Nguyễn Tùng Phong, Cục trưởng Quản lý và Xây dựng công trình thủy lợi, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, cho rằng phải cấp bách kiểm soát nguồn thải. Cùng với quá trình đô thị hóa và phát triển công nghiệp nhanh của khu vực, lượng nước thải từ các khu công nghiệp, làng nghề và khu dân cư đổ vào Bắc Hưng Hải ngày càng tăng, tạo áp lực lớn đối với chất lượng nước.
Theo tính toán, hiện tổng lượng nước thải xả vào Bắc Hưng Hải khoảng 538.838 m3 mỗi ngày đêm, phân bố rộng khắp trên toàn lưu vực. Trong đó, Hưng Yên chiếm tỷ lệ lớn nhất 31%, tiếp đến là Hải Phòng 21%, Hà Nội 13%, Bắc Ninh hơn 9%. Nhiều nguồn xả thải vẫn chưa được kiểm soát hoặc xử lý đạt yêu cầu khiến nhiều đoạn kênh rơi vào tình trạng ô nhiễm kéo dài.
Cũng cho rằng phải kiểm soát nguồn thải, ông Lương Xuân Chính, Phó giám đốc Công ty TNHH MTV Khai thác công trình thủy lợi Bắc Hưng Hải, phân tích khả năng tự làm sạch của kênh chỉ tồn tại trong giới hạn nhất định. Khi lượng nước thải vượt quá khả năng chịu tải, chất lượng nước sẽ suy giảm nhanh.
“Bổ sung nguồn nước chỉ giúp pha loãng ô nhiễm trong một số thời điểm, còn muốn xử lý tận gốc thì phải kiểm soát được nguồn thải”, ông Chính nói.
Tuy nhiên, kiểm soát nguồn thải trên mạng lưới như Bắc Hưng Hải là bài toán rất tốn kém, có thể vượt quá nguồn lực của địa phương, theo GS.TS Trần Đức Hạ, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Cấp thoát nước và Môi trường. Bởi chi phí xây dựng và vận hành các nhà máy xử lý nước thải đạt tiêu chuẩn cao rất lớn, trong khi nhiều địa phương chưa hoàn thiện hệ thống thu gom nước thải đô thị.
“Cần kết hợp nhiều biện pháp, từ kiểm soát nguồn thải, điều tiết dòng chảy đến tận dụng khả năng tự làm sạch của hệ thống sông kênh”, ông Hạ đề xuất.
Phối hợp liên tỉnh
So sánh với việc cải tạo sông Tô Lịch, PGS.TS Đào Trọng Tứ cho rằng bài toán của Bắc Hưng Hải phức tạp hơn nhiều. Tô Lịch nằm hoàn toàn trong phạm vi Hà Nội, hệ thống Bắc Hưng Hải lại trải dài qua nhiều tỉnh với hàng loạt nguồn thải. Nếu mỗi địa phương làm một kiểu, không có cơ chế điều phối thống nhất thì rất khó đảm bảo các hạng mục cải tạo được triển khai đồng bộ và phát huy hiệu quả.
TS Trần Đức Hạ cũng cho rằng thách thức lớn nhất hiện nay là làm sao thiết lập được cơ chế quản lý thống nhất cho toàn hệ thống Bắc Hưng Hải. Nếu không có cơ chế điều phối đủ mạnh ở cấp vùng, việc xử lý ô nhiễm hay cải tạo hạ tầng sẽ khó đạt hiệu quả lâu dài.
Bởi Bắc Hưng Hải không chỉ là công trình thủy lợi phục vụ nông nghiệp như trước đây. Nó đang phải gánh thêm nhiều chức năng mới như tiêu thoát nước cho đô thị, khu dân cư và khu công nghiệp; tiếp nhận nước thải và là khung sinh thái cảnh quan cho khu vực.
“Cần có cơ quan đầu mối đủ thẩm quyền để điều phối chung toàn bộ hệ thống, từ đầu tư hạ tầng đến kiểm soát nguồn thải”, ông Hạ kiến nghị.
Chờ đề án cải tạo quy mô lớn
Bộ Nông nghiệp và Môi trường đang xây dựng đề án xử lý ô nhiễm và phát triển tổng thể hệ thống Bắc Hưng Hải, mục tiêu từng bước phục hồi chất lượng nước, nâng cao năng lực tưới tiêu và điều tiết nước, đồng thời thích ứng với quá trình đô thị hóa nhanh trong lưu vực.
Đề án tập trung vào ba nhóm giải pháp chính. Đầu tiên là nâng cấp và hiện đại hóa hệ thống công trình thủy lợi, cải tạo các công trình đầu mối, nạo vét tuyến kênh trục và kênh nhánh, đồng thời lắp đặt trạm quan trắc tự động để theo dõi chất lượng nước và điều tiết dòng chảy.
Nhóm giải pháp thứ hai là kiểm soát ô nhiễm và quản lý chất lượng nước, thông qua việc xây dựng các công trình kiểm soát nguồn thải tại vị trí xả lớn, từng bước thu gom và xử lý nước thải trước khi đổ vào hệ thống. Cuối cùng là khai thác tổng hợp không gian hai bên kênh, kết hợp chỉnh trang cảnh quan, phát triển các tuyến đô thị sinh thái và dịch vụ.
Bộ Nông nghiệp và Môi trường tính toán tổng kinh phí dự kiến để cải tạo toàn diện hệ thống khoảng 38.500 tỷ đồng. Trong đó, khoảng 6.000 tỷ đồng vốn đầu tư công để hoàn thiện hạng mục chính của hệ thống, gồm 4.505 tỷ nâng cấp hạ tầng thủy lợi, 100 tỷ hiện đại hóa công tác quản lý vận hành và khoảng 1.394 tỷ cải tạo các tuyến kênh trục. Các địa phương tham gia đầu tư nhiều hạng mục liên quan kiểm soát ô nhiễm và chỉnh trang hệ thống kênh.
Với quy mô lớn và lịch sử vận hành hơn nửa thế kỷ, chuyên gia và nhà quản lý cho rằng việc hồi sinh Bắc Hưng Hải không chỉ là chuyện cải tạo hệ thống thủy lợi mà là bài toán quản lý tổng hợp cả lưu vực rộng lớn. Nó đòi hỏi sự chung sức của nhiều địa phương, bộ ngành và người dân trong lưu vực.
Chiều 8/4, Công an phường Sơn Trà cho biết đã làm việc với bà Lê Thị Kiều (40 tuổi, tạm trú địa phương) về hành vi ném đồ đạc xuống hẻm núi tại bán đảo Sơn Trà, gây phản cảm.
Theo hồ sơ của cơ quan công an, vào 16h ngày 28/3, bà Kiều bày bàn ghế, kinh doanh đồ uống trái phép tại khu vực trụ điện số 46 đường Hoàng Sa. Khi nghe tin tổ công tác liên ngành đang kiểm tra, xử lý vi phạm trật tự đô thị trên tuyến đường, bà Kiều gom ghế xếp bằng kim loại ném xuống sườn núi bên dưới để tránh bị thu giữ.
Hành động của chủ quán cà phê chiều 28/3 đã được Jess, một du khách người Serbia, ghi hình lại.
"Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong khoảng 5 giây người phụ nữ đã quăng xong ba chiếc ghế. Tôi thực sự bối rối vì cảnh tượng kỳ quặc này nên đã quay lại", Jess nói. Cô cho biết không thể chấp nhận hành động ném ghế xuống vực của chủ quán. Sau đó, Jess chia sẻ video lên mạng xã hội, thu hút nhiều bình luận thể hiện sự bất bình trước hành vi làm tổn hại môi trường của chủ quán.
Làm việc với cơ quan chức năng, bà Kiều cho biết ném ghế xuống hẻm núi vì "sợ bị phạt". Khoảng một tiếng sau khi ném ghế, bà đã leo xuống vực để lấy lại số đồ dùng và không định vứt rác thải gây ô nhiễm.
Cơ quan Công an đã chấn chỉnh, yêu cầu bà Kiều cam kết không tái phạm các hành vi lấn chiếm lòng lề đường và bảo vệ cảnh quan môi trường tại khu vực bảo tồn.
Đà Nẵng đang thực hiện đợt cao điểm lập lại trật tự đô thị. Ngày 8/4, lực lượng chức năng phường Sơn Trà đồng loạt ra quân xóa bỏ các điểm kinh doanh tự phát trên tuyến Hoàng Sa. Theo chính quyền địa phương, tình trạng hàng rong "bủa vây" đường lên bán đảo có xu hướng gia tăng, các hộ kinh doanh thường dùng xe đẩy, bày bàn ghế sát mép vực gây nhếch nhác và tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông trên cung đường đèo dốc.
Ngoài ra, việc kinh doanh không đảm bảo điều kiện còn đặt ra nhiều lo ngại về vệ sinh an toàn thực phẩm, đồng thời gây phiền hà, ảnh hưởng đến trải nghiệm của du khách khi lưu thông trên tuyến đường lên bán đảo Sơn Trà.
Đợt ra quân này nằm trong kế hoạch siết quản lý trật tự đô thị của UBND TP Đà Nẵng với nội dung trọng tâm là không được phép sử dụng vỉa hè để kinh doanh buôn bán.
Lực lượng chức năng xử lý dứt điểm các trường hợp lấn chiếm vỉa hè để kinh doanh. Những trường hợp cố tình chây ỳ sẽ bị sẽ lập biên bản xử phạt hành chính và tạm giữ phương tiện, vật dụng vi phạm.
Chính quyền địa phương cũng khuyến cáo người dân và du khách không tiếp tay cho hoạt động buôn bán trái phép trên vỉa hè, góp phần xây dựng hình ảnh thành phố du lịch văn minh, sạch đẹp.
Bán đảo Sơn Trà được ví là "lá phổi xanh" của Đà Nẵng với diện tích hơn 4.400 ha, là nơi cư ngụ của loài voọc chà vá chân nâu quý hiếm. Việc siết chặt quản lý không chỉ bảo vệ cảnh quan mà còn nhằm ngăn chặn các tác động tiêu cực đến hệ sinh thái rừng gắn liền với biển đặc biệt tại đây.
Cảnh tượng quen thuộc mỗi mùa Masters không bắt đầu trên sân golf, mà thành hình ngay ở bãi đỗ máy bay Augusta Regional. Hàng loạt chuyên cơ riêng xếp thành hàng dài, tạo nên một "bãi đỗ xa xỉ" hiếm thấy.
Theo ước tính, khoảng 4.000 máy bay cá nhân, từ khắp châu Âu, Mỹ và Trung Đông, sẽ đổ về Augusta trong tuần lễ diễn ra giải Masters. Lượng chuyên cơ quá lớn khiến sân bay địa phương không thể đáp ứng, buộc phải hình thành một hệ sinh thái dịch vụ riêng để phục vụ nhóm khách đặc biệt này.
Nhiều hành khách khách còn đưa những yêu cầu mang tính cá nhân cao, chẳng hạn máy bay có đủ chỗ để mang theo bộ gậy riêng. Chi phí cho những chuyến bay này không hề rẻ. Một hành trình khứ hồi trung bình bằng có giá khoảng 15.000 - 18.000 USD, trong khi các dòng máy bay lớn, giảm tiếng ồn, nhiều tiện ích khi đang bay có thể vượt mức giá 30.000 USD.
Ngoài ra, phí đỗ máy bay tại Augusta cũng tăng mạnh trong dịp giải Masters, dao động từ 150 đến 4.000 USD tùy kích cỡ máy bay và thời gian lưu trú. Đây được xem là mức giá "dễ chịu" so với những sự kiện lớn khác như Super Bowl, nơi chi phí có thể lên tới 20.000 USD cho mỗi lần hạ cánh.
Để tránh phí cao, một số CĐV chọn bay đến sớm vài ngày trước giải và rời đi ngay sau khi sự kiện kết thúc. Với họ, giải Masters không chỉ là bốn vòng đấu, mà là kỳ nghỉ kéo dài tới 10 ngày, kết hợp tham dự các sự kiện bên lề như Par 3 Contest hay giải nghiệp dư nữ Augusta National.
Nếu sân bay Augusta quá tải, một số chuyên cơ sẽ phải chuyển hướng sang các sân bay lân cận như Daniel Field, nơi có quy mô nhỏ hơn và mức phí "dễ chịu" hơn. Trong những tuần gần đây, việc chính phủ Mỹ đóng cửa khiến nhiều sân bay rơi vào tình trạng quá tải, hành khách phải xếp hàng chờ đợi hơn 4 tiếng mới có thể nhập cảnh.
Điều đó khiến một số nhóm lựa chọn bay chung bằng chuyên cơ riêng. Dĩ nhiên chi phí sẽ tăng, nhưng bù lại là thời gian. Thông thường, khách bay chuyên cơ chỉ cần đến trước 5 - 10 phút vì các thủ tục, giấy tờ hầu hết đã được kiểm tra và hoàn tất từ trước. Kể từ khi LIV Golf ra đời, lượng khách từ khu vực Trung Đông tăng lên đáng kể.
NetJets đang xây dựng nhà ga riêng, dự kiến hoàn thành trước Masters 2027. Công trình đang tiến hành giai đoạn đầu tiên, với bản thiết kế có phòng chờ, phòng họp và thêm nhiều vị trí đỗ máy bay. Năm ngoái, NetJets vận hành gần 600 chuyến bay đến và rời Augusta, tăng khoảng 430 chuyến so với năm 2024. Năm nay, con số này có thể lên tới 775 chuyến bay.
Thiết kế chỗ đỗ không phải mối bận tâm duy nhất của các công ty hàng không, họ còn tìm cách cá nhân hóa trải nghiệm ngay từ trên trời. Một số chuyến bay chuẩn bị sẵn áo vest xanh lá, biểu tượng của giải Masters, đặt trong cabin, hoặc thiết kế đồ ăn theo chủ đề golf như bánh mì xoắn hình gậy putter và bóng. Một trong những dịch vụ được yêu cầu phục vụ nhiều nhất là cocktail Azale, thức uống đặc trưng của giải Masters.
Các đơn đặt chỗ thường xuất hiện từ 6 tháng trước khi giải đấu khởi tranh. Tuy nhiên, vào ngày cất cánh, giới siêu giàu vẫn có thể đăng ký và đến sát giờ.
Hành trình tới Augusta xem golf giờ chỉ là một phần nhỏ trong trải nghiệm xa xỉ. Ở kỳ giải Masters 2026, các gói dịch vụ và tiếp đãi du khách bao gồm lớp học golf, tập phát bóng giờ đẹp tại sân địa phương, thử rượu vang, gặp gỡ các nhà vô địch Masters và ăn tối với đầu bếp riêng. Mức giá cao nhất cho các dịch vụ có thể lên tới gần 220.000 USD.
Khi đã tới Augusta, các dịch vụ cùng bầu không khí "thượng lưu" được nâng tầm. Công ty NetJets tổ chức các sự kiện riêng cho khách hàng, thường có sự góp mặt của các đại sứ thương hiệu như golfer số một thế giới Scottie Scheffler. Trong khi đó, chương trình dịch vụ khách hàng chính thức của giải Masters 2026 đưa ra gói "Private Home Program" dành cho 8 người, với giá khoảng 219.600 USD/tuần.
Theo Sports Business Journal, gói dịch vụ này bao gồm hai căn nhà (khoảng 98.000 USD), hai tài xế riêng (29.000 USD), một nhân viên phục vụ toàn thời gian (13.000 USD), các bữa tối do đầu bếp chuẩn bị (23.500 USD). Ngoài ra, những người mua phương án này sẽ được chơi nhiều vòng golf tại Augusta Country Club, kèm ăn trưa và thuê gậy, tương ứng với con số 13.500 USD.
Giải Masters cũng đưa ra nhiều lựa chọn khác, tùy thuộc nhu cầu, sở thích và mức độ chịu chi của khách hàng. Ví dụ, ban tổ chức đưa ra mức giá khoảng 17.000 USD cho phép vào sâu trong Augusta National trong cả tuần. Tại đây, họ được tiếp cận khu ẩm thực, cửa hàng lưu niệm, khu vườn và quầy bar thể thao.
Với những CĐV là golfer, họ có thể mua gói trải nghiệm cảm giác thi đấu. Không chỉ được vào trong sân, khu vực cao cấp Berckmans Place cung cấp kem, đồ ăn vặt và bánh chanh, họ còn được chơi golf điện tử, mô phỏng các green hố số 7, 14 và 16. Đáng chú ý, vị trí cắm cờ được thay đổi mỗi ngày để giống với sân thi đấu thực tế, gồm cả sự hỗ trợ từ các caddie của Augusta.
Những gói dịch vụ này chỉ tồn tại khi có khách sẵn sàng chi tiền. Thực tế hình ảnh tại sân bay Augusta cho thấy nhu cầu vẫn rất lớn.
Masters là một trong 4 major của làng golf thế giới, bên cạnh PGA Championship, US Open và The Open Championship. Masters diễn ra thường niên vào tháng 4 tại sân Augusta National Golf Club, thuộc bang Georgia, Mỹ. Ra đời từ 1934, giải nổi tiếng với truyền thống lâu đời, cảnh quan tuyệt đẹp và những nghi thức đặc trưng như "Green Jacket" - chiếc áo vest xanh lá - trao cho nhà vô địch. Masters cũng gắn liền với các biểu tượng như hố Amen Corner đầy thử thách và bảng điểm thủ công mang đậm dấu ấn lịch sử. Nhiều huyền thoại như Tiger Woods, Jack Nicklaus hay Arnold Palmer đã ghi dấu ấn sâu đậm tại đây.
Ngày 7/4, Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa phát cáo phó Chủ tịch danh dự, Giám đốc Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc Trần Lệ Hoa đã qua đời ngày 5/4 tại Bắc Kinh, thọ 85 tuổi. Bà từng là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc nhưng nhiều người chỉ biết đến với danh hiệu "vợ Đường Tăng" Trì Trọng Thụy.
Bà là người Mãn Châu, thuộc dòng dõi quý tộc, lớn lên ở Di Hòa Viên - cung điện mùa hè của các triều đình phong kiến. Từ khi bà còn nhỏ, gia cảnh đã sa sút. Bà bỏ học từ cấp ba làm thợ may, sau đó chuyển sang sửa chữa đồ gỗ cho một xưởng nội thất.
Giữa hoàn cảnh khó khăn, bà vẫn thường làm bánh chia cho lối xóm và luôn có mặt khi người khác cần giúp đỡ. Những đức tính này giúp bà kết giao được nhiều mối quan hệ và nắm bắt nhiều thông tin kinh doanh độc quyền.
Đầu năm 1980, Trần Lệ Hoa phát hiện nhiều bàn ghế cũ làm từ gỗ tử đàn, kim tơ nam mộc, hoàng hoa lê, bị bỏ đi trong một xưởng nội thất. Nhờ kinh nghiệm sống tại Di Hòa Viên, bà nhận ra giá trị của những món đồ này. Bà mua lại với giá rẻ, tự sửa chữa rồi bán ra với giá cao. Thương vụ đầu đời mang về cho bà một số vốn lớn.
Năm 1981, bà sang Hong Kong, mua 12 căn biệt thự và bán lại khi thị trường bất động sản tăng giá, thu lãi hàng chục triệu USD. Năm 1988, bà lập Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa.
Đầu thập niên 1990, bà trở về Bắc Kinh mua khu đất sát quảng trường Thiên An Môn, chi hơn 60 triệu USD xây Tòa nhà Trường An và thành lập Câu lạc bộ Trường An dành cho giới siêu giàu. Đến nay, đây vẫn là một trong bốn câu lạc bộ cao cấp của Bắc Kinh, với các thành viên là những tỷ phú như Lý Gia Thành, Hoắc Anh Đông, Quách Bỉnh Tương.
Năm 2000, bà đầu tư 555 triệu USD cải tạo Phố Kim Bảo ở Vương Phủ Tỉnh. Dự án yêu cầu di dời 2.100 hộ dân, được bà hoàn tất ký hợp đồng giải tỏa trong 28 ngày. Khoản đầu tư biến khu nhà cũ nát thành đại lộ với khách sạn, trung tâm mua sắm và câu lạc bộ đua ngựa, mang về hàng trăm triệu USD tiền thuê mỗi năm.
Năm 2016, bà Trần Lệ Hoa là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc với tài sản 7,11 tỷ USD. Dù quản lý 1,5 triệu m2 bất động sản thương mại, bà duy trì chi phí sinh hoạt cá nhân ở mức khoảng 1,4 USD một ngày. Thức ăn chính của bà là cơm trộn nước nguội và rau xào.
Đối với nhân viên, bà áp dụng nguyên tắc không nợ lương, cung cấp 4 bữa ăn mỗi ngày. "Nhân viên làm việc là đang giúp đỡ bạn, tương đương với việc bạn có thêm một cánh tay, nợ tiền nhân viên là không hợp lý", bà từng nói.
Nửa sau cuộc đời, bà Trần Lệ Hoa tập trung cho nghệ thuật điêu khắc gỗ tử đàn. Năm 1999, bà trực tiếp sang Ấn Độ và Myanmar tìm gỗ tử đàn nguyên khối. Bà chi 28 triệu USD xây dựng Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc rộng gần 10.000 m2 tại Bắc Kinh. Tại đây, bà cùng các thợ thủ công dùng cấu trúc mộng ngàm không đinh phục dựng 16 cổng thành và 10 tháp canh Bắc Kinh xưa.
Dù tiền bán vé không đủ trả chi phí vận hành, Trần Lệ Hoa từ chối mọi đề nghị mua lại bộ sưu tập. "Tuy tôi là thương nhân, nhưng toàn bộ tài sản nên đặt vào nơi này để lưu giữ cho đất nước", bà nói.
Bảo tàng là nơi giao lưu văn hóa, đón tiếp nhiều chính khách và người nổi tiếng như cựu Thủ tướng Đức Helmut Kohl, Công chúa Thái Lan Sirindhorn, Chủ tịch Quốc hội Sri Lanka Chamal Rajapaksa.
Sau chuyến tham quan năm 2018, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger viết tặng bà: "Người phụ nữ huyền thoại, một kỳ tích vĩ đại!". Đại học Nghệ thuật và Thiết kế Savannah (Mỹ) trao bà danh hiệu "Tiến sĩ danh dự về nhân văn" và chọn ngày 25/5 hằng năm làm "Ngày Trần Lệ Hoa". Năm 2012, tạp chí Time đưa bà vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.
Trần Lệ Hoa làm việc liên tục đến những năm cuối đời. Bước qua tuổi 80, bà vẫn thức dậy lúc 6h30 và đến xưởng điêu khắc lúc 7h30.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đứng trên người khác, càng không muốn trở thành người bị kẻ khác coi thường. Bất kể làm gì, miễn là việc chân chính thì cứ làm, nỗ lực rồi sẽ thành công", Trần Lệ Hoa nói.