Khi các bên trung gian đang nỗ lực thúc đẩy vòng đàm phán thứ hai giữa Mỹ và Iran để chấm dứt xung đột, một vấn đề trọng tâm đang nổi lên như điểm mấu chốt gây tranh cãi là khối tài sản của Tehran bị đóng băng ở nước ngoài.
Hôm 10/4, trước khi vòng đàm phán ngừng bắn đầu tiên diễn ra tại Pakistan, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf đã viết trên X rằng những tài sản bị phong tỏa của nước này phải được giải phóng trước khi bất kỳ cuộc thương lượng nào diễn ra.
Đến ngày 11/4, tại cuộc đàm phán ngừng bắn ở thủ đô Islamabad, Pakistan, một số thông tin xuất hiện cho rằng Mỹ đã đồng ý giải tỏa ít nhất một phần tài sản của Iran ở nước ngoài. Tuy nhiên, chính phủ Mỹ đã nhanh chóng bác bỏ khẳng định những tài sản đó vẫn bị phong tỏa.
Khối tài sản 100 tỷ USD
Nền kinh tế Iran đã suy yếu nhiều năm qua do loạt lệnh trừng phạt từ Mỹ và các quốc gia khác. Những lệnh trừng phạt này bắt đầu từ năm 1979, đầu tiên là do vụ bắt con tin tại đại sứ quán Mỹ ở Tehran sau cuộc cách mạng Hồi giáo, sau đó gia tăng vì chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo Iran.
Các lệnh trừng phạt này khiến Iran không thể tiếp cận nhiều tài sản của chính mình, như doanh thu bán dầu đang bị đóng băng tại các ngân hàng nước ngoài. Theo thông tin tổng hợp từ phía Iran và giới chuyên gia, ước tính tổng tài sản của nước này đang bị kẹt ở nước ngoài là hơn 100 tỷ USD.
Frederic Schneider, chuyên gia tại Hội đồng các Vấn đề Toàn cầu Trung Đông, cho hay khối tài sản này gấp khoảng 4 lần doanh thu từ dầu khí hàng năm của Iran.
“Đó là khoản tiền rất lớn, đặc biệt đối với một đất nước đã phải chịu các lệnh trừng phạt do Mỹ áp đặt trong nhiều thập kỷ”, ông nói.
Tuy nhiên, Schneider lưu ý thêm rằng ngay cả khi đồng ý giải phóng những tài sản này, vẫn chưa rõ liệu Mỹ có đặt ra điều kiện về cách Iran sử dụng chúng hay không.
Jacob Lew, bộ trưởng tài chính dưới thời tổng thống Mỹ Barack Obama, từng phát biểu vào năm 2016 rằng Iran sẽ không thể tiếp cận toàn bộ tài sản bị phong tỏa ở nước ngoài ngay cả khi mọi lệnh trừng phạt được dỡ bỏ. Tại thời điểm đó, Iran vừa đạt được thỏa thuận lịch sử với Mỹ và các cường quốc khác, chấp nhận hạn chế chương trình hạt nhân của mình để đổi lấy việc nới lỏng trừng phạt.
Lew đã phát biểu trước quốc hội Mỹ rằng trên thực tế, Iran cùng lắm cũng chỉ có thể tiếp cận khoảng một nửa số tài sản bị phong tỏa, bởi phần còn lại đã bị ràng buộc vào các cam kết đầu tư từ trước hoặc để thanh toán các khoản vay.
Hiện tại, yêu cầu then chốt của Tehran trong các cuộc đàm phán ngừng bắn là Mỹ phải giải phóng ít nhất 6 tỷ USD tài sản bị phong tỏa, coi đây như một cách xây dựng lòng tin.
Tài sản bị đóng băng là gì?
Khi tiền bạc, của cải hoặc số dư chứng khoán của các cá nhân, doanh nghiệp hoặc ngân hàng trung ương một quốc gia bị nhà chức trách nước khác hoặc tổ chức quốc tế tạm giữ, đó chính là phong tỏa tài sản.
Khả năng bán tài sản của chủ sở hữu sẽ bị hạn chế do các lệnh trừng phạt, phán quyết từ tòa án hoặc những lý do pháp lý khác.
Tài sản có thể bị đóng băng bởi tòa án, một quốc gia khác, tổ chức quốc tế hoặc một định chế ngân hàng. Các quốc gia thường tuyên bố phong tỏa tài sản của quốc gia hay công ty khác dựa trên những cáo buộc về hoạt động tội phạm, rửa tiền hoặc vi phạm luật pháp quốc tế.
Nhưng những người chỉ trích biện pháp phong tỏa tài sản cho rằng cách làm này đang được sử dụng để nhắm vào những đối thủ của phương Tây thay vì với mục đích răn đe. Phần lớn các nước đang chịu lệnh trừng phạt và bị phong tỏa tài sản là các quốc gia bị phương Tây coi là “không thân thiện”, như Iran, Nga, Triều Tiên, Libya hay Venezuela.
Vì sao Iran bị đóng băng tài sản?
Theo hồ sơ lưu trữ của chính phủ Mỹ, đợt phong tỏa tài sản đầu tiên diễn ra vào tháng 11/1979, khi tổng thống Jimmy Carter lúc bấy giờ tuyên bố Iran “đã tạo ra mối đe dọa bất thường và đặc biệt đối với an ninh quốc gia, chính sách đối ngoại cũng như nền kinh tế Mỹ”.
Vào thời điểm đó, các sinh viên Iran đang bắt 66 công dân Mỹ làm con tin tại đại sứ quán Mỹ ở Tehran.
Ông William Miller, bộ trưởng tài chính Mỹ khi ấy, cho biết tài sản dễ thanh khoản của Iran có giá trị chưa tới 6 tỷ USD, trong đó khoản lớn nhất là 1,3 tỷ USD trái phiếu kho bạc do Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York nắm giữ. Năm 1981, Hiệp định Algiers do Algeria làm trung gian giữa Mỹ và Iran đã dẫn đến việc Mỹ giải tỏa một phần đáng kể các tài sản này để đổi lấy việc Iran trả tự do cho 52 con tin Mỹ vẫn bị giam tại Tehran.
Tuy nhiên, trong những năm sau đó, quan hệ giữa Mỹ và Iran tiếp tục xấu đi do Washington lo ngại về chương trình hạt nhân của Tehran.
Iran luôn khẳng định chương trình làm giàu uranium của mình chỉ phục vụ mục đích năng lượng dân sự, mặc dù họ đã làm giàu uranium vượt xa ngưỡng cần thiết cho mục tiêu đó.
Israel và Mỹ đã liên tục cáo buộc Iran làm giàu uranium để phát triển vũ khí hạt nhân. Mỹ cùng các đồng minh, đặc biệt là châu Âu, đã áp đặt nhiều đợt trừng phạt lên quốc gia này.
Năm 2015, dưới thời tổng thống Obama, Mỹ đã dẫn dắt các cuộc đàm phán để Iran đạt được thỏa thuận với các cường quốc thế giới mang tên Kế hoạch Hành động Chung Toàn diện (JCPOA). Theo thỏa thuận, Tehran đồng ý thu hẹp chương trình hạt nhân và nhờ đó được tiếp cận lại phần lớn tài sản ở nước ngoài của mình.
Tuy nhiên, vào năm 2018, trong nhiệm kỳ đầu tiên, Tổng thống Donald Trump đã đơn phương rút Mỹ khỏi JCPOA, gọi đây là một thỏa thuận “phiến diện” và tái áp đặt các lệnh trừng phạt lên Iran, một lần nữa phong tỏa số tài sản ở nước ngoài của Tehran.
Năm 2023, Mỹ và Iran thống nhất một thỏa thuận trao đổi tù nhân, theo đó Iran trả tự do cho 5 công dân Mỹ gốc Iran để đổi lấy việc Mỹ thả một số người Iran, đồng thời cho phép Tehran tiếp cận hàng tỷ USD tiền bị phong tỏa. Khoản tiền này là 6 tỷ USD doanh thu từ dầu mỏ bị phong tỏa tại Hàn Quốc.
Theo kế hoạch trên, số tiền được chuyển đến Qatar để giám sát. Tuy nhiên, một năm sau, tổng thống Mỹ Joe Biden đã áp đặt các lệnh trừng phạt mới nhằm đáp trả cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái (UAV) của Iran vào Israel, khiến họ một lần nữa mất quyền tiếp cận số tiền đang được đóng băng tại Doha.
Ngoài Mỹ, Liên minh châu Âu (EU) cũng phong tỏa một phần tài sản của ngân hàng trung ương Iran với lý do nước này bị cáo buộc vi phạm nhân quyền, không tuân thủ các quy định về hạt nhân…
Tài sản bị đóng băng của Iran hiện do nhiều quốc gia nắm giữ. Số tiền chính xác tại mỗi quốc gia chưa rõ ràng, nhưng truyền thông Iran trước đây đưa tin Nhật Bản, một khách hàng dầu mỏ quan trọng, đang nắm giữ khoảng 1,5 tỷ USD, Iraq giữ khoảng 6 tỷ USD, Ấn Độ giữ 7 tỷ USD.
Mỹ cũng nắm giữ khoảng 2 tỷ USD tài sản bị phong tỏa của Iran, trong khi các quốc gia EU như Luxembourg giữ khoảng 1,6 tỷ USD. Qatar hiện giữ khoảng 6 tỷ USD, số tiền đã được chuyển từ Hàn Quốc để thanh toán cho Iran, nhưng sau đó bị Mỹ chặn lại.
Hy vọng cho nền kinh tế Iran
Nền kinh tế Iran đang lâm vào khủng hoảng khi các lệnh trừng phạt kéo dài nhiều thập kỷ đã hạn chế xuất khẩu dầu mỏ, đồng thời làm tê liệt khả năng thu hút đầu tư và hiện đại hóa công nghiệp cũng như công nghệ của nước này.
Lạm phát tăng cao và đồng nội tệ mất giá đã dẫn đến các cuộc biểu tình quy mô lớn hồi đầu năm nay. Cuộc xung đột với Mỹ – Israel bùng phát từ ngày 28/2 đã khiến cơ sở hạ tầng của Iran bị tàn phá nặng nề.
Fatemeh Mohajerani, người phát ngôn chính phủ Iran, ngày 14/4 cho biết thiệt hại mà nước này hứng chịu trong 6 tuần chiến sự là khoảng 270 tỷ USD, yêu cầu Mỹ, Israel và các nước vùng Vịnh bồi thường.
Trong bối cảnh này, tài sản bị đóng băng nếu được giải phóng sẽ là nguồn tiền mà Iran có thể sử dụng ngay lập tức. 100 tỷ USD tương đương gần 1/4 GDP của Iran.
Roxane Farmanfarmaian, giảng viên chính trị quốc tế chuyên về Iran tại Đại học Cambridge, Anh, cho rằng việc tài sản được phá băng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với Iran.
“Điều này đồng nghĩa với việc Iran có thể đưa các khoản tiền thu được bằng ngoại tệ mạnh từ việc bán dầu mỏ trở lại nền kinh tế trong nước. Nó cũng giúp họ kiểm soát biến động tỷ giá, từ đó hạn chế những tổn thương trước tình trạng trồi sụt của đồng nội tệ”, Farmanfarmaian giải thích.
Bà lưu ý rằng những cơ sở công nghiệp chủ chốt, trong đó có các mỏ dầu, hay hệ thống nước, mạng lưới điện đang xuống cấp của Iran sẽ được nâng cấp nếu họ có quyền tiếp cận với tài sản bị đóng băng của mình. Với nguồn tiền đó, Iran có thể chi trả cho các công ty nước ngoài và cấp vốn cho những ngành công nghiệp trong nước để bắt đầu cải thiện tình hình kinh tế.
“Rõ ràng, Iran cũng sẽ phải tái thiết sau xung đột và các tài sản được giải phóng sẽ ngay lập tức giúp quá trình đó diễn ra nhanh chóng và hiệu quả hơn”, Farmanfarmaian nói thêm. “Ngoài ra, việc tiếp cận các khoản tiền bị phong tỏa còn tạo đà tăng trưởng kinh tế, cải thiện mối quan hệ giữa chính phủ với người dân”.
Quyết định của Mỹ về việc có giải tỏa tài sản của Iran hay không cũng sẽ là một thông điệp ngoại giao quan trọng, Chris Featherstone, chuyên gia chính trị tại Đại học York, bình luận.
“Về mặt quốc tế, việc giải tỏa các tài sản có thể là tín hiệu cho thấy Mỹ đang giảm bớt áp lực lên nền kinh tế Iran”, Featherstone cho biết, song lưu ý rằng với cách tiếp cận khó đoán của chính quyền Trump, ít ai có thể dự đoán được ông sẽ làm gì sau đó.
Khi nhiệt độ vượt 35 độ C, thực phẩm rất dễ trở thành môi trường cho vi khuẩn phát triển nhanh. Vì vậy, chú ý an toàn ăn uống và phòng ngộ độc thực phẩm là điều không thể xem nhẹ trong mùa nóng.
Theo thạc sĩ - bác sĩ Bùi Thị Duyên, phụ trách khoa Dinh Dưỡng, Bệnh viện Quân y 175, việc để thức ăn chín ở nhiệt độ phòng nhiều giờ là nguy cơ ngộ độc thực phẩm phổ biến. Nhiều nơi chế biến thực phẩm sẵn nhưng không bảo quản đúng cách, khiến vi khuẩn phát triển nhanh. Bên cạnh đó, nhiễm khuẩn chéo do dùng chung dao, thớt cho đồ sống - chín, hoặc để lẫn thực phẩm sống với đồ ăn liền trong tủ lạnh cũng làm tăng rủi ro mất an toàn thực phẩm.
“Nếu khâu kiểm soát nguyên liệu đầu vào không chặt chẽ, dẫn đến việc sử dụng thực phẩm đã ôi thiu, biến chất vì mục tiêu lợi nhuận hoặc chủ quan cũng sẽ vô tình tạo ra các ‘ổ’ vi khuẩn phát triển mạnh mẽ, trở thành nguồn gây ngộ độc”, bác sĩ Duyên cảnh báo.
Thạc sĩ - bác sĩ Võ Thị Tố Hi, Trưởng khoa Dinh dưỡng, Bệnh viện Gia An 115, cho biết khoảng nhiệt độ 30 - 40°C thường được gọi là “vùng nguy hiểm” trong an toàn thực phẩm. Nhiều loại vi khuẩn có thể nhân đôi chỉ sau 20 - 30 phút, tức chỉ sau vài giờ, số lượng vi khuẩn có thể tăng lên hàng trăm đến hàng nghìn lần.
Do đó, mọi người cần lưu ý một nguyên tắc quan trọng: Thực phẩm chín không nên để ở nhiệt độ phòng quá 2 giờ; nếu nhiệt độ môi trường trên 32 - 35°C, thời gian này nên rút ngắn còn khoảng 1 giờ. Sau mốc này, nguy cơ vi khuẩn phát triển và sinh độc tố tăng lên rõ rệt. Đáng lưu ý, một số độc tố vi khuẩn không bị phá hủy hoàn toàn khi hâm nóng lại, nên việc “nấu lại cho kỹ” không đồng nghĩa với an toàn.
Các thực phẩm như hải sản, món nhiều nước, sữa hoặc thức ăn chế biến sẵn là nhóm dễ hư hỏng nhanh nhất trong thời tiết nắng nóng. Từ đó, bác sĩ Tố Hi lưu ý khi thực phẩm có dấu hiệu mùi lạ, nhớt, đổi màu hoặc vị bất thường, người dân không nên cố sử dụng lại.
Để chủ động phòng tránh ngộ độc thực phẩm trong mùa nắng nóng, bác sĩ Duyên khuyên người dân cần tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc vệ sinh an toàn thực phẩm sau:
Thực hiện “ăn chín, uống sôi”: Tuyệt đối không sử dụng thức ăn ôi thiu, hỏng mốc hoặc quá hạn sử dụng. Hạn chế tối đa các món gỏi sống, đồ tái trong mùa hè. Thực phẩm thừa cần được đun lại ở nhiệt độ trên 70 độ C trước khi ăn.
Vệ sinh tay: Rửa tay bằng xà phòng ít nhất 20 giây trước và sau khi chế biến thực phẩm, trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh. Giữ khu vực chế biến và vật dụng nấu nướng luôn sạch sẽ, khô ráo.
Bảo quản thực phẩm đúng cách: Thức ăn chín cần được đậy kín để tránh bụi và côn trùng. Nếu dùng tủ lạnh, phải sắp xếp ngăn nắp, tránh việc tích trữ quá tải dung tích tủ. Nhiệt độ ngăn mát nên giữ ở mức 5 độ C hoặc thấp hơn.
Lựa chọn thực phẩm an toàn: Ưu tiên thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, còn hạn sử dụng, không có mùi lạ hay màu sắc bất thường.
Bù nước và điện giải đúng cách: Uống đủ 1,5 - 2,5 lít nước/ngày tùy độ tuổi và mức độ hoạt động. Nên uống chậm, chia thành nhiều lần ngay cả khi không khát. Có thể dùng nước lọc, nước khoáng, nước dừa hoặc Oresol để bổ sung khoáng chất bị thất thoát qua mồ hôi.
Chiều 16.4, đoàn đại biểu Hội đồng Giao lưu chính trị Úc (APEC) do bà Sook Yee Lai, quyền Chủ tịch Hạ viện bang Tây Úc, đến thăm Báo Thanh Niên trong khuôn khổ chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam.
Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Ngọc Toàn, Phó chủ tịch Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Tổng biên tập Báo Thanh Niên, đã nhiệt liệt chào mừng đoàn đến thăm và tìm hiểu về hoạt động của báo.
Tiếp đoàn còn có nhà báo Nguyễn Trọng Phước, Ủy viên Ban Biên tập - Giám đốc Trung tâm Phát triển Nội dung số, ông Võ Thành Tâm, Trưởng phòng Hành chính trị sự, ông Nguyễn Xuân Đức, Giám đốc Trung tâm dịch vụ truyền thông, ông Võ Văn Ba, Trưởng ban Thanh niên và Cuộc sống, bà Nguyễn Thị Mai, Phó trưởng ban Quốc tế, bà Châu Bùi Nữ Vương, Bí thư Đoàn cơ sở, ông Phạm Thế Vinh, Thư ký tòa soạn và bà Phạm Vũ Vân Anh, Thư ký Ban Biên tập.
Sau khi đoàn thăm Trung tâm Phát triển nội dung số và Tòa soạn hội tụ của báo Thanh Niên, Tổng biên tập Nguyễn Ngọc Toàn đã giới thiệu thêm về hoạt động của báo và nhắc lại những dịp đón tiếp các đoàn đại biểu APEC sang thăm, làm việc tại Báo Thanh Niên vào các năm 2014, 2016 và 2019, trước khi bị gián đoạn bởi đại dịch Covid-19.
"Những lần gặp gỡ ấy không chỉ là cơ hội để trao đổi thông tin mà còn là dịp để những người làm báo chúng tôi được học hỏi, chia sẻ kinh nghiệm quý báu từ các chính trị gia Úc trẻ tuổi", Tổng biên tập Nguyễn Ngọc Toàn cho biết.
"Chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng việc thắt chặt tình hữu nghị, sự hợp tác và hiểu biết lẫn nhau giữa thanh niên thế giới, trong đó có Việt Nam và Úc là vô cùng quan trọng. Vì thế, Báo Thanh Niên thường xuyên có nhiều tin, bài phản ánh sinh động về những thành tựu phát triển kinh tế - xã hội toàn diện và những thành công của giới trẻ Úc", ông Nguyễn Ngọc Toàn phát biểu và bày tỏ hy vọng chuyến thăm, làm việc lần này của đoàn đại biểu APEC tại Việt Nam sẽ tiếp tục củng cố sự hiểu biết, tin cậy lẫn nhau, đồng thời thúc đẩy các hoạt động hợp tác giữa thanh niên 2 nước ngày càng hiệu quả hơn trong thời gian tới.
Tại buổi làm việc, bà Sook bày tỏ sự ấn tượng khi đến thăm Báo Thanh Niên và chia sẻ những điểm tương đồng, cũng như nhấn mạnh việc Úc và Việt Nam là 2 láng giềng có quan hệ gần gũi.
"Chúng tôi có thể thấy những điểm khác biệt nhưng đa số là những điểm tương đồng, trong đó có cách sử dụng mạng xã hội, đặc biệt là trên YouTube và đối tượng hướng đến là giới trẻ. Điều này đồng nghĩa với việc hướng đến tương lai và chăm lo cho thế hệ tương lai của đất nước. Những thông tin các bạn chia sẻ trên mạng xã hội ở Việt Nam đã chạm đến những khu vực khác trên thế giới, nhất là ở Úc", bà nhận định.
"Chúng tôi rất hân hạnh và mong có cơ hội đón tiếp các bạn đến đất nước chúng tôi để xem có gì khác biệt và nét văn hóa nổi bật của chúng tôi, và tôi cũng mong ngày đó không còn xa", theo bà Sook.
Tại buổi làm việc, bà Clare Manton, Cố vấn cấp cao của Bộ trưởng Môi trường và Nước Liên bang Úc, thích thú về việc Báo Thanh Niên vẫn giữ truyền thống là tờ báo in và phát triển các nền tảng số.
"Quá trình chuyển đổi số của Báo Thanh Niên rất thú vị. Tôi thắc mắc làm sao Báo Thanh Niên có thể cân bằng được việc vừa xuất bản báo in truyền thống và đưa tin trên mạng xã hội", bà đặt câu hỏi.
Đáp lời, Tổng biên tập Nguyễn Ngọc Toàn cho biết rằng để duy trì báo in, Thanh Niên phân bổ các nguồn thông tin sao cho hài hòa giữa các nền tảng. "Báo in có đối tượng bạn đọc lớn tuổi hơn, chúng tôi dành những vấn đề thời sự, chính trị của đất nước và thế giới, là các vấn đề nhóm bạn đọc này theo dõi và quan tâm", ông thông tin.
Ông cho biết tờ báo đặc biệt quan tâm chuyển đổi số, nhất là trí tuệ nhân tạo (AI) để tiếp cận nhiều hơn với các bạn đọc trẻ. "Ngoài ra, chúng tôi tổ chức nhiều hoạt động phục vụ bạn đọc, ví dụ trong sinh viên, chúng tôi phát động chương trình sống đẹp, các hoạt động văn hóa văn nghệ, cuộc thi phim ngắn, giải bóng đá sinh viên trong nước và quốc tế, đặc biệt là các nước Đông Nam Á", ông nói thêm.
Ông Sam Brennan, Cố vấn của Thượng nghị sĩ Úc David Shoebridge đặt câu hỏi về việc Báo Thanh Niên đã bị ảnh hưởng và vượt qua đại dịch Covid-19 ra sao.
Nhà báo Nguyễn Ngọc Toàn nói rằng đây là câu hỏi để lại rất nhiều cảm xúc. Ông cho biết người dân Việt Nam nói riêng và trên toàn thế giới nói chung vượt qua một cơn đại dịch khủng khiếp trong lịch sử và Báo Thanh Niên cũng bị tác động lớn trong đại dịch. Theo đó, Thanh Niên đã phải tạm đóng cửa nhà in, đóng cửa tòa soạn báo in trong một thời gian, còn một phóng viên ảnh và một nhân viên nhà in cũng qua đời do đại dịch.
Sau khi đại dịch đi qua và báo mở cửa trở lại, để cứu giúp các mảnh đời khó khăn, Thanh Niên đã triển khai vận động bạn đọc, vận động mọi người ủng hộ chương trình nuôi trẻ mồ côi sau đại dịch Covid-19. Đến nay, chương trình rất thành công khi tiếp cận được 2.000 trẻ mồ côi ở TPHCM và hiện nuôi khoảng 500 trẻ mồ côi đến 18 tuổi.
"Tháng 9 sắp tới, chúng tôi sẽ kỷ niệm 5 năm ngày khởi xướng chương trình này. Chúng tôi tự hào đã đồng hành với 500 bạn trẻ mồ côi được 5 năm. Các bạn vượt qua nghịch cảnh khi mất bố mẹ, vẫn tiếp tục đến trường, tiếp tục học hành", ông Nguyễn Ngọc Toàn nhấn mạnh.
Cơ hội giao lưu
Tại buổi làm việc, bạn Vũ Thụy Trúc Linh, sinh viên UEF, đặt câu hỏi về những điều các chính trị gia Úc trông đợi từ những người trẻ đến đất nước này. "Tôi đặt câu hỏi này vì tôi mong Việt Nam và Úc sẽ xích lại gần nhau hơn nữa, và biết đâu tôi sẽ có cơ hội đến Úc làm việc trong tương lai", nữ sinh viên chia sẻ thêm.
Trả lời câu hỏi trên, bà Sook nói rằng người Việt rất được yêu mến tại Úc. "Chúng tôi luôn chào đón các sinh viên. Các bạn sẽ không phải nhớ về ẩm thực Việt, vì bạn có thể tìm thấy những món ăn Việt ở Úc. Có lẽ không giống tuyệt đối nhưng không tệ chút nào", bà cho biết.
Về việc chào đón bạn trẻ người Việt, bà Sook cho biết tại đó, các bạn sẽ có trải nghiệm "ở xa nhà mà như ở nhà".
Bà Sook kể thêm về những mối quan tâm của Úc, trong đó cũng có việc chuyển đổi số và thúc đẩy sự tham gia của người trẻ trong cộng đồng. "Chúng tôi nhìn vào Việt Nam và ý thức được rằng khi thanh niên tham gia đóng góp xây dựng đất nước thì đất nước đó phát triển rất mạnh", bà nhận định.
Sinh viên Nguyễn Trí Dũng (UEF) thắc mắc về những cơ hội hợp tác giữa những tờ báo lớn ở Úc như Sydney Morning Herald với Báo Thanh Niên trong tương lai.
Đáp lời, bà Sook cho biết Úc cũng có các cơ quan truyền thông quốc gia và những tờ báo khác nhau tại các bang, với những phong cách khác nhau phục vụ nhiều đối tượng độc giả.
Ông Sam Brennan, Cố vấn của Thượng nghị sĩ David Shoebridge cho biết rất nhiều báo đài Úc đánh giá cao những nguồn thông tin từ nước ngoài. "Nếu họ muốn tìm hiểu về một nước nào đó, họ cũng sẽ cần những người nắm kiến thức về đất nước đó. Nếu ở Việt Nam có những người nắm vững những vấn đề đó thì chắc chắn là có cơ hội hợp tác với báo đài ở Úc", ông nói.