Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì… mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn…
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua”.
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ… rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 6/4, Bộ Nông nghiệp và Môi trường phối hợp với Bộ Công an tổ chức Lễ ký kết biên bản ghi nhớ và kích hoạt kết nối, đồng bộ cơ sở dữ liệu ngành với Cơ sở dữ liệu tổng hợp quốc gia (C12).
Bộ trưởng Nông nghiệp và Môi trường Trần Đức Thắng nhấn mạnh sự kiện là dấu mốc quan trọng trong tiến trình chuyển đổi số của ngành và cụ thể hóa các chủ trương lớn về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số quốc gia.
Trong bối cảnh dữ liệu được xác định là tài nguyên chiến lược, việc xây dựng hệ sinh thái dữ liệu số trở thành yêu cầu tất yếu, phục vụ hiệu quả công tác quản lý ngành có phạm vi rộng, tác động trực tiếp đến sinh kế của hàng chục triệu người dân, theo ông Thắng.
Thời gian qua, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tập trung xây dựng nền tảng dữ liệu đa ngành quy mô lớn, từng bước tháo gỡ các “điểm nghẽn” như cơ sở dữ liệu đất đai, truy xuất nguồn gốc nông sản.
Đến nay, 12/12 cơ sở dữ liệu chuyên ngành cốt lõi đã hoàn thành kết nối, được chuẩn hóa theo tiêu chí “đúng, đủ, sạch, sống, thống nhất, dùng chung” và sẵn sàng vận hành chính thức.
Chiến dịch 90 ngày đêm làm sạch dữ liệu đất đai do hai bộ phối hợp thực hiện đã rà soát hơn 62,2 triệu thửa đất, xác thực 42,5 triệu thửa với Cơ sở dữ liệu dân cư và đối soát trên 82.000 tàu cá.
Bộ trưởng Trần Đức Thắng khẳng định việc kết nối và đồng bộ dữ liệu không chỉ nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước mà còn góp phần cắt giảm thủ tục hành chính, nâng cao chất lượng dịch vụ công trực tuyến, hướng tới phương thức quản trị dựa trên dữ liệu.
Bên cạnh đó, cơ quan này cũng đang triển khai hệ thống truy xuất nguồn gốc nông sản - ra mắt từ cuối năm 2025 và sẽ được áp dụng đồng bộ trên phạm vi cả nước từ 1/7 tới.
Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Cương, Giám đốc Trung tâm Dữ liệu quốc gia (Bộ Công an) thông tin, đến nay hai Bộ đã hoàn thành kết nối 12 cơ sở dữ liệu chuyên ngành nông nghiệp và môi trường với Trung tâm Dữ liệu quốc gia. Kết quả này góp phần nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước, hỗ trợ cắt giảm thủ tục hành chính, phát triển dịch vụ công trực tuyến cũng như phục vụ công tác chỉ đạo, điều hành của Chính phủ.
Theo biên bản ghi nhớ, hai Bộ thống nhất tiếp tục duy trì kết nối, cập nhật dữ liệu theo thời gian thực hoặc định kỳ; đẩy mạnh số hóa, chuẩn hóa, làm giàu, làm sạch toàn bộ dữ liệu còn lại trong năm nay và các năm tiếp theo.
Bộ Nông nghiệp và Môi trường chịu trách nhiệm tổ chức số hóa và chuẩn hóa dữ liệu; Bộ Công an đảm nhiệm đối khớp, xác thực thông tin với cơ sở dữ liệu dân cư và nền tảng định danh điện tử.
Theo đó, tính đến sáng 10/4, theo báo cáo của các cơ sở y tế trên địa bàn, Sở Y tế TPHCM ghi nhận tổng cộng 148 ca bệnh nghi ngộ độc thực phẩm tại Trường tiểu học Bình Quới Tây (phường Bình Quới). Trong đó, có 102 ca theo dõi điều trị ngoại trú và 46 ca được điều trị nội trú.
Cụ thể, Bệnh viện Nhân dân Gia Định ghi nhận 48 ca (35 ca còn điều trị nội trú,13 ca theo dõi ngoại trú); Bệnh viện Nhi đồng 2 ghi nhận 15 ca (9 ca điều trị nội trú); Bệnh viện Đa khoa Bình Thạnh ghi nhận 72 ca (2 ca còn điều trị nội trú); Trạm Y tế phường Bình Quới ghi nhận 13 ca (tất cả đều được kê đơn thuốc cho về theo dõi).
Sở Y tế TPHCM đã yêu cầu các bệnh viện theo dõi sát tình hình, tuân thủ phác đồ điều trị và thực hiện lấy mẫu xét nghiệm nhằm xác định tác nhân gây bệnh.
Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TPHCM (HCDC) được giao nhiệm vụ phối hợp cùng Sở An toàn thực phẩm và Trường Tiểu học Bình Quới Tây tiếp tục điều tra dịch tễ, xét nghiệm độc chất để làm rõ nguyên nhân vụ việc.
Ngoài việc đôn đốc các đơn vị trong công tác cấp cứu, điều trị, cập nhật diễn tiến ca bệnh và thực hiện chế độ báo cáo theo quy định, Sở Y tế cũng đã chỉ đạo Bệnh viện Nhi đồng 2 sẵn sàng hỗ trợ chuyên môn, đảm bảo nguồn lực tối ưu cho công tác cấp cứu và điều trị khi cần thiết.
Như Dân trí đã thông tin, trưa 8/4, UBND phường Bình Quới nhận được tin báo có một số trẻ tại Trường Tiểu học Bình Quới Tây xuất hiện các triệu chứng đau bụng, nôn ói, có biểu hiện ngộ độc thực phẩm, nên lập tức cử các cán bộ liên quan đến nắm tình hình.
Bước đầu, cơ quan chức năng ghi nhận 116/906 học sinh của trường khai báo có triệu chứng bất thường sức khỏe. Kết quả khám sàng lọc (do Trạm Y tế phường phối hợp với nhà trường và cán bộ an toàn thực phẩm của UBND phường) cho thấy, có 41 ca xuất hiện các triệu chứng đường tiêu hoá.
Theo chị T. (phụ huynh bé G.L. học bán trú tại trường Bình Quới Tây), ngày 7/4 con chị có dùng bữa ăn tại trường và uống thêm sữa khi về nhà. Khoảng 22h cùng ngày, bé bắt đầu mệt, sau đó nôn ói và tiêu chảy liên tục trong đêm. Đến rạng sáng hôm sau, tình trạng bé nặng hơn, phải vào bệnh viện cấp cứu.
Bà Phạm Khánh Phong Lan, Giám đốc Sở An toàn thực phẩm TPHCM cho biết, cơ quan này đang phối hợp cùng Trạm Y tế phường Bình Quới và các đơn vị liên quan điều tra, xử lý vụ việc.
Bước đầu, cơ quan chức năng ghi nhận nguồn thực phẩm dùng chung của các trẻ chưa rõ ràng, nên chưa thể xác định nguyên nhân khiến trẻ bị rối loạn tiêu hóa.
Được biết, Trường Tiểu học Bình Quới Tây có hợp đồng với công ty tên H.P. (địa chỉ đăng ký tại phường Thạnh Mỹ Tây, TPHCM) cung cấp suất ăn bán trú. Sau sự việc nêu trên, UBND phường Bình Quới Tây đã chỉ đạo nhà trường tạm ngưng tổ chức bán trú để chờ kết luận chính thức.
Theo thông tin từ Vùng 2 Hải quân, Tiểu đoàn DK1 vừa hỗ trợ cấp cứu một thuyền viên bị nạn trên vùng biển cụm Tư Chính.
Lúc 10h17 ngày 29/3, Nhà giàn DK1/11 nhận được đề nghị hỗ trợ từ tàu cá BĐ97863TS ở cách 2 hải lý. Ông Tô Văn Dưỡng (SN 1969, trú tại Hoài Nhơn Đông, Gia Lai), thuyền trưởng, báo trên tàu có thuyền viên bị nạn.
Sau khi nhận thông tin, cán bộ, chiến sỹ Nhà giàn DK1/11 đã nhanh chóng hướng dẫn tàu cá tiếp cận, sau đó dùng cáng cứu thương và cần cẩu để đưa bệnh nhân lên nhà giàn.
Bệnh nhân tên L.V.T. (SN 1966, trú tại Hoài Nhơn Đông, Gia Lai), có biểu hiện méo miệng, mắt nhắm, không nói được, chân tay yếu. Qua thăm khám, cán bộ quân y chẩn đoán bệnh nhân bị tai biến mạch máu não.
Quân y nhà giàn đã tiến hành sơ cứu, đồng thời báo cáo Quân y Vùng 2 để được hỗ trợ về chuyên môn.
Do nhà giàn không đủ điều kiện về trang bị máy móc và chuyên môn, cán bộ quân y đã hướng dẫn thuyền trưởng đưa bệnh nhân ra Bệnh xá đảo Trường Sa (đặc khu Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa) để tiếp tục theo dõi, điều trị.