Vậy giáo viên, trường học phải làm gì để giải quyết những sự cố truyền thông, chưa kể phải hỗ trợ rất nhiều tình huống về tâm lý của học sinh?
Hôm nay (18.4), Sở GD-ĐT tỉnh Đồng Nai phối hợp với Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng tổ chức chương trình tập huấn cho gần 500 cán bộ quản lý, giáo viên các trường mầm non, tiểu học, THCS, THPT, cơ sở giáo dục nghề nghiệp trên địa bàn tỉnh với chủ đề “Công tác truyền thông trong hoạt động giáo dục và đào tạo, hỗ trợ tâm lý học sinh”.
“Thay vì im lặng hay né tránh, lãnh đạo các trường nên sẵn sàng đối thoại, cung cấp thông tin đúng sự thật, minh bạch, kịp thời, nói lời xin lỗi sớm nếu có sai sót… Những điều này có thể giúp trường hóa giải được sự cố và giảm đi những hệ lụy”, nhà báo Trọng Phước, Giám đốc Trung tâm Phát triển Nội dung số, kiêm phụ trách Ban Giáo dục Báo Thanh Niên chia sẻ tại buổi tập huấn.
Để tránh thông tin chưa rõ đúng sai có thể lan truyền từ chính giáo viên hay học sinh, theo nhà báo Trọng Phước, nhà trường cần có quy định bằng văn bản về quy chế phát ngôn, bên cạnh đó là quy chế ứng xử trên mạng xã hội cho giáo viên và học sinh. Giúp học sinh và giáo viên nhận thức về trách nhiệm khi sử dụng mạng xã hội.
Có mặt tại buổi tập huấn, cô Cao Thị Xuyến, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nam Hà, P.Trấn Biên, tỉnh Đồng Nai, nhận định trong công tác giáo dục, mối quan hệ giữa nhà trường, học sinh và phụ huynh, đặc biệt là giữa giáo viên với phụ huynh và học sinh đôi khi vẫn phát sinh những vấn đề cần nhìn nhận thẳng thắn.
“Tại trường chúng tôi cũng có xảy ra một vài tình huống, chẳng hạn, cách ứng xử hay ngôn từ của thầy cô trong một số tình huống chưa thật sự phù hợp khiến nhiều học sinh có xu hướng chia sẻ bức xúc trong các nhóm kín, hoặc tâm sự với người thân thậm chí là phản ánh với báo chí. Điều đó cho thấy khủng hoảng truyền thông trong môi trường học đường diễn ra rất đa dạng, khó lường”, cô Xuyến chia sẻ.
Theo cô Xuyến, không phải lúc nào nhà trường cũng có thể xử lý triệt để ngay từ đầu. Tuy nhiên, khi trường tiếp cận được những thông tin không hay, thì đều tiến hành xác minh để xử lý kịp thời.
Tiến sĩ tâm lý học Trịnh Viết Then, Trưởng Bộ môn Tâm lý học Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng, cho biết, một khảo sát với 400 học sinh tỉnh đồng Nai cho thấy 65,5% gặp lo âu, 50,3% bị stress và 32,8% bị trầm cảm. Trong đó 5,5% học sinh bị trầm cảm ở mức nặng, nguy cơ tăng mạnh ở học sinh lớp 12.
“Những vấn đề tâm lý này đến từ áp lực học tập và thi cử, bị bắt nạt, bạo lực học đường, khủng hoảng bản sắc, rối loạn cảm xúc và lo âu, khó khăn trong các mối quan hệ tình cảm… Chúng ta có thể nhận diện, phát hiện thông qua các biểu hiện của học sinh qua học tập và nhận thức, qua cảm xúc và khí sắc, qua hành vi và tương tác xã hội…”, tiến sĩ Then nhìn nhận.
Khi đã phát hiện những vấn đề tâm lý của học sinh, theo tiến sĩ Then, tùy vào từng mức độ mà giáo viên có cách hỗ trợ phù hợp. Ở mức độ 1 (80% học sinh), hỗ trợ tại chỗ (giáo viên chủ nhiệm và gia đình) bằng cách trò chuyện, lắng nghe, điều chỉnh nhẹ nhàng môi trường học tập và phối hợp với phụ huynh để ổn định sinh hoạt.
Mức độ 2 (15% học sinh) cần tham vấn chuyên môn (cán bộ tâm lý học đường), sử dụng các liệu pháp tâm lý như nhận thức – hành vi để giúp học sinh thay đổi tư duy tiêu cực.
Mức độ 3 (5% học sinh) là nặng nhất, cần chuyển tuyến can thiệp (chuyên gia/bác sĩ tâm thần). Lúc này nhà trường hỗ trợ gia đình kết nối với các bệnh viện hoặc trung tâm trị liệu chuyên sâu, tiếp tục theo dõi và tạo điều kiện cho học sinh tái hòa nhập sau điều trị.
Phát biểu tại buổi tập huấn, ông Phạm Hữu Thắng, Phó Giám đốc Sở GD-ĐT Đồng Nai, cũng nhấn mạnh tại thời điểm này, các kỳ thi kết thúc năm học, kỳ thi tuyển sinh 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT đang được chuẩn bị và diễn ra. Do đó, việc tăng cường thêm kỹ năng để cán bộ quản lý, giáo viên nắm vững bản chất, quy trình tư vấn và biết cách phối hợp với gia đình, các chuyên gia, cơ sở y tế khi học sinh gặp rối loạn tâm lý lo âu hoặc căng thẳng quá mức vượt quá khả năng hỗ trợ của nhà trường, là rất cần thiết.
Tháng 4 năm 2025 có lẽ là một trong những tháng tôi không bao giờ quên. Đó là thời điểm tôi chính thức ký vào tờ giấy ly hôn, khép lại 5 năm hôn nhân với người đàn ông từng là chồng tôi. Khi ấy tôi vừa tròn 40 tuổi, anh 44. Bây giờ tôi 41, anh 45. Một năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân, vẫn chưa tìm được một "anh trai" nào khác như cách nhiều người hay nói vui. Nhưng nếu hỏi tôi có còn tiếc nuối không, câu trả lời không còn đơn giản như trước.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều không còn quá trẻ. Tôi từng nghĩ kết hôn ở tuổi 35 sẽ đủ chín chắn để tránh những va vấp bồng bột. Tôi tin rằng khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhiều thử nghiệm, con người ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và có thể dung hòa với người khác tốt hơn. Nhưng thực tế cho tôi một bài học khác: tuổi tác không tự động mang lại sự trưởng thành nếu mỗi người không học cách điều chỉnh cái tôi của mình.
Năm năm chung sống của chúng tôi không phải không có hạnh phúc. Có những ngày bình yên, những bữa cơm giản dị, những kế hoạch cho tương lai. Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách âm thầm: tiền bạc và quan điểm sống. Tiền không phải là tất cả trong hôn nhân nhưng thiếu sự minh bạch và đồng thuận về tiền bạc, hôn nhân rất khó bền. Tôi là người cẩn trọng, thích tiết kiệm, tính toán cho tương lai. Anh lại thoải mái, cho rằng "tiền làm ra để tiêu", miễn hiện tại vui vẻ là được.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là khác biệt nhỏ nhưng theo thời gian, những khác biệt ấy biến thành mâu thuẫn. Chúng tôi cãi nhau vì chi tiêu, vì đầu tư, vì những khoản vay, vì cách hỗ trợ hai bên gia đình. Mỗi lần tranh luận, cả hai đều tin mình đúng. Tôi cho rằng anh thiếu kế hoạch dài hạn. Anh cho rằng tôi quá khắt khe, làm mất đi sự thoải mái trong gia đình. Không ai chịu lùi. Nhìn lại, tôi hiểu rằng điều khiến hôn nhân rạn nứt không chỉ là tiền, mà là cách chúng tôi đối diện với sự khác biệt. Chúng tôi tranh luận nhưng không lắng nghe. Chúng tôi phản biện nhưng không thấu hiểu. Hai cái tôi đứng đối diện nhau, ngày càng mệt mỏi.
Có thời điểm tôi tự hỏi: tại sao hai người trưởng thành, đều có công việc ổn định, lại không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau? Nhưng trong những cuộc cãi vã, cảm xúc thường lấn át lý trí. Lời nói vô tình có thể trở thành vết cứa sâu. Dần dần, chúng tôi không còn muốn chia sẻ. Im lặng thay cho đối thoại. Quyết định ly hôn không đến trong một ngày. Nó là kết quả của nhiều lần thất vọng chồng chất. Nhưng khi cầm tờ quyết định trên tay vào tháng tư năm ấy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
40 tuổi, bạn bè đã ổn định gia đình, con cái lớn dần. Còn tôi bước ra khỏi tòa án với một cuộc hôn nhân thất bại sau lưng. Có người nói với tôi: "Ở tuổi này ly hôn khó lắm, sau này kiếm ai?". Câu hỏi ấy ám ảnh tôi suốt những tháng đầu. Tôi sợ sự cô đơn, sợ ánh nhìn thương hại, sợ cảm giác mình đã chọn sai và phải trả giá quá muộn. Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì không còn những cuộc cãi vã kéo dài. Đau đớn vì nhận ra một chặng đường 5 năm đã chính thức khép lại. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng có những đêm nằm một mình, tôi vẫn bật khóc.
Một năm trôi qua, tôi không còn khóc nhiều như trước. Tôi học cách sống với sự thật rằng cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc. Tôi cũng học cách nhìn lại mình thay vì chỉ trách đối phương. Tôi nhận ra mình không hoàn toàn vô tội trong câu chuyện đó. Tôi quá cứng rắn trong quan điểm tài chính. Tôi muốn mọi thứ phải theo kế hoạch của mình mà quên rằng hôn nhân là sự thỏa hiệp. Tôi tin rằng mình đang lo cho tương lai chung nhưng lại quên mất việc tạo cho chồng cảm giác được tôn trọng trong quyết định. Tôi cũng hiểu rằng anh có những áp lực riêng. Ở tuổi ngoài 40, đàn ông thường mang trên vai nhiều kỳ vọng: sự nghiệp, tài chính, trách nhiệm gia đình. Có thể sự thoải mái trong chi tiêu của anh là cách anh tự giải tỏa căng thẳng. Nhưng khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy sự khác biệt mà không nhìn thấy nỗi lo phía sau.
Bài học lớn nhất tôi rút ra sau một năm ly hôn là: đừng xem hôn nhân như một cuộc chiến để phân định ai đúng, ai sai. Nếu cả hai đều muốn thắng, gia đình sẽ là người thua. Tôi cũng học được rằng tiền bạc cần được nói rõ ngay từ đầu. Trước khi cưới, chúng tôi chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể về cách quản lý tài chính, mục tiêu dài hạn, ranh giới hỗ trợ gia đình hai bên. Chúng tôi yêu nhau đủ nhiều để nghĩ rằng những điều ấy sẽ tự nhiên ổn thỏa. Nhưng tình yêu không thay thế được sự thống nhất.
Ở tuổi 41, sống độc thân không phải là điều tôi từng mong muốn, nhưng cũng không còn là nỗi ám ảnh. Tôi có thời gian cho bản thân, cho công việc, cho bạn bè. Tôi tự chịu trách nhiệm về tài chính của mình, tự quyết định mọi kế hoạch mà không phải tranh cãi. Có những lúc cô đơn nhưng tôi không còn cảm thấy mình thất bại. Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết cho giá trị của một người phụ nữ trung niên nhưng giờ tôi hiểu, ly hôn chỉ là một biến cố, không phải định nghĩa. Tôi không còn là "người đàn bà bỏ chồng", mà là người phụ nữ đã đi qua một chương đời và đang viết tiếp chương khác.
Nhiều người hỏi tôi có muốn tái hôn không. Tôi không phủ nhận khả năng ấy. Tôi vẫn tin vào tình yêu nhưng nếu bước vào mối quan hệ mới, tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ nói thẳng về quan điểm tiền bạc, về cách sống, về kỳ vọng. Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thay vì chỉ bảo vệ lập trường của mình. Một năm sau ly hôn, tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có chồng hay không, mà ở việc mình có bình an với lựa chọn của mình hay không. Tôi từng chọn kết hôn bằng tất cả niềm tin. Tôi cũng chọn ly hôn khi nhận ra cả hai không còn tìm được tiếng nói chung. Cả hai quyết định ấy đều là một phần hành trình trưởng thành của tôi.
Tháng 4 năm 2025 từng là tháng thất vọng nhất cuộc đời tôi. Nhưng nhìn lại, đó cũng là tháng tôi buộc phải đối diện với sự thật và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nếu không có cú sốc ấy, có lẽ tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân đầy căng thẳng, tự thuyết phục rằng "rồi sẽ ổn". Ở tuổi 41, tôi không còn mơ về một đám cưới cổ tích. Tôi mơ về một mối quan hệ có sự tôn trọng và đối thoại. Tôi không còn tìm kiếm một người để "cứu rỗi" mình khỏi cô đơn. Tôi tìm kiếm sự vững vàng trong chính bản thân.
Ly hôn sau 5 năm kết hôn là một vết cắt nhưng cũng là một bài học nhớ đời. Nó dạy tôi về tiền bạc, về cái tôi, về sự lắng nghe và về giá trị của sự thỏa hiệp. Nó dạy tôi rằng trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ cách ta nhìn lại sai lầm của mình. Tôi không biết tương lai sẽ thế nào. Có thể tôi sẽ gặp một người mới. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống độc thân thêm nhiều năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã bước qua một biến cố lớn mà không gục ngã. Và đôi khi, sau những đổ vỡ, điều còn lại không phải là mất mát, mà là một phiên bản chín chắn hơn của chính mình.
Sáng 18.4, HĐND TP.HCM thông qua nghị quyết dừng đầu tư Cung thiếu nhi TP.HCM bằng ngân sách, chuyển sang hình thức BT, doanh nghiệp đầu tư nhưng không yêu cầu thanh toán.
Dự án Cung thiếu nhi TP.HCM với tổng mức đầu tư hơn 1.100 tỉ đồng, khởi công hồi tháng 10.2025 trên khu đất gần 40.000 m2 ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm, phường An Khánh.
Đến nay, dự án đã triển khai một số hạng mục như bao che hàng rào, lập lán trại, đắp bờ bao và san lấp mặt bằng, chuẩn bị thử tĩnh tải cọc, san lấp mặt bằng đạt 100%.
Đầu tháng 4.2026, tập thể Thường trực UBND TP.HCM thống nhất chuyển hình thức đầu tư các dự án Cung thiếu nhi TP.HCM và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch từ đầu tư công sang phương thức đối tác công tư.
Ngày 7.4, Công ty cổ phần đầu tư xây dựng Bcons có công văn đề xuất nghiên cứu đầu tư dự án xây dựng Cung thiếu nhi TP.HCM theo hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán. Tập đoàn này sẽ sử dụng nguồn vốn của mình để thực hiện dự án, bao gồm thiết kế, thi công và bàn giao theo hình thức "chìa khóa trao tay". Chi tiết hợp đồng sẽ được làm rõ trong quá trình phối hợp với các cơ quan chức năng của TP.HCM.
Về tiến độ, thời gian thiết kế dự án khoảng 3 tháng, sau khi có giấy phép xây dựng sẽ hoàn thành trong 12 tháng.
Sau đó, TP.HCM thống nhất tiếp nhận công trình do Tập đoàn Bcons xây dựng, tài trợ theo thiết kế và quy hoạch được duyệt. UBND TP.HCM đánh giá việc chuyển từ đầu tư công sang hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán mang lại hiệu quả cao hơn về tài chính, kinh tế - xã hội.
Ngoài dự án Cung thiếu nhi TP.HCM, các đại biểu HĐND TP.HCM cũng biểu quyết thông qua việc dừng dự án Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch theo hình thức đầu tư công.
Phó chủ tịch HĐND TP.HCM Huỳnh Thanh Nhân cho biết việc tạm dừng 2 dự án này theo hình thức đầu tư công nhằm mục đích chuyển đổi phương thức đầu tư. Cung thiếu nhi và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch TPHCM sẽ được xây dựng trong dự án trung tâm chính trị - hành chính mới của thành phố tại Thủ Thiêm với hình thức đối tác công tư (PPP).
Bên cạnh đổi hình thức đầu tư, Cung thiếu nhi TP.HCM cũng chuyển sang vị trí mới, tại khu đất ký hiệu 1.K5.1.VH, rộng 2,8 ha, cũng ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Việc hoán đổi này giúp công trình có khuôn viên tương đối độc lập, thuận lợi để tổ chức các hoạt động đặc thù cho thiếu nhi và gắn liền với không gian cây xanh, mặt nước, không gian công cộng.
Với thiết kế mở, các em thiếu nhi sẽ có nhiều không gian để hoạt động hơn so với phương án cũ, các em cũng có thể sử dụng những không gian, tiện ích trong khu vực Trung tâm hành chính TP.HCM.
Trước đối thủ bị đánh giá yếu nhất bảng A, U.17 Việt Nam nhanh chóng thiết lập thế trận một chiều. Bóng gần như chỉ lăn bên phần sân của Timor Leste, trong khi các học trò của HLV Cristiano Roland chủ động dâng cao, pressing ngay từ những phút đầu tiên.
Điểm nhấn lớn nhất trong hiệp thi đấu đầu tiên chính là những cú đá phạt mãn nhãn từ đôi chân của Chu Ngọc Nguyễn Lực. Ngay ở phút thứ 6, cầu thủ mang áo số 10 đã khiến khán đài phải trầm trồ bằng một "siêu phẩm" ở khoảng cách khá xa. Từ chấm đá phạt sát đường biên trái, Nguyễn Lực bất ngờ tung cú dứt điểm thẳng. Bóng đi với quỹ đạo cầu vồng, rót thẳng vào góc hiểm khiến thủ môn Timor Leste hoàn toàn bất lực.
Tiếp đà hưng phấn, phút 20, cách biệt được nhân đôi sau một pha dàn xếp tấn công bài bản bên cánh trái. Đại Nhân có mặt đúng lúc, đúng chỗ để đệm bóng cận thành từ đường "dọn cỗ" của đồng đội. Chỉ 4 phút sau, tỷ số đã là 3-0 cho đoàn quân của HLV Roland. Lần này tới lượt Trần Ngọc Sơn lên tiếng với cú sút xa quyết đoán ngoài vòng cấm, sau hai pha nhả bóng liên tiếp đầy thông minh của đồng đội.
Trước khi hiệp 1 khép lại, Nguyễn Lực một lần nữa chứng minh tại sao anh là "hung thần" ở các quả bóng chết. Phút 31, từ rìa vòng cấm, anh thực hiện cú miết lòng kỹ thuật, đưa bóng đi tầm thấp vào góc hiểm và giúp U.17 Việt Nam dẫn trước 4 bàn.
Với lợi thế quá lớn, bước sang hiệp 2, HLV Cristiano Roland thực hiện hàng loạt sự thay đổi người. Đây là tính toán cần thiết nhằm dưỡng sức cho các trụ cột, đồng thời tạo điều kiện cho các cầu thủ dự bị tích lũy kinh nghiệm trận mạc và duy trì cảm giác bóng.
Dù nhịp độ trận đấu có phần giảm xuống, U.17 Việt Nam vẫn duy trì được sự kiểm soát bóng vượt trội. Phút 61, cầu thủ vào sân thay người Trần Trí Dũng đã điền tên lên bảng đếm số. Đón đường chuyền của đồng đội, Trí Dũng khống chế bước một cực kỳ tinh tế để loại bỏ hậu vệ đối phương trước khi dứt điểm gọn gàng vào góc gần, nâng tỷ số lên 5-0.
Những phút còn lại của trận đấu chứng kiến sự bùng nổ của Nguyễn Văn Dương. Chân sút mang áo số 11 đã phô diễn tất cả những tố chất tốt nhất của mình để ghi hattrick bàn thắng. Các pha lập công của Văn Dương lần lượt đến ở phút 69, 72 và 81.
Trương Nguyễn Duy Khang cũng đóng góp một bàn thắng trong hiệp 2. Chu Ngọc Nguyễn Lực là cái tên đã "chốt sổ" trận đấu, khi ghi bàn ấn định chiến thắng cực đậm 10-0 cho U.17 Việt Nam trước U.17 Timor Leste. Bản thân Nguyễn Lực cũng sở hữu hat-trick bàn thắng trong trận đấu này.