Kể từ khi cuộc chiến giữa Mỹ – Israel và Iran bắt đầu từ ngày 28-2, eo biển Hormuz – huyết mạch năng lượng toàn cầu – luôn là tâm điểm chú ý.
Trước khi giao tranh nổ ra, eo biển nói trên là tuyến đường vận chuyển 20% lượng dầu mỏ và khí hóa lỏng (LNG) của thế giới từ các nhà sản xuất vùng Vịnh. Eo biển này được Iran và Oman chia sẻ về mặt địa lý.
Để đáp trả cuộc tập kích của Mỹ và Israel, Iran đã tấn công các tàu buôn “của kẻ thù” tại eo biển Hormuz. Hậu quả là các tàu chở dầu bị mắc kẹt, tạo ra một trong những cuộc khủng hoảng phân phối năng lượng mà Đài Al Jazeera đánh giá là lớn nhất từ trước đến nay.
Sau hơn 1 tháng giao tranh, hôm 7-4, Tổng thống Mỹ Donald Trump đăng tải trên nền tảng Truth Social, tuyên bố đồng ý với một thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 2 tuần – do Pakistan làm trung gian.
Động thái trên được đưa ra sau khi Iran công bố đề xuất hòa bình 10 điểm. Ông Trump gọi đây là cơ sở “khả thi” để đàm phán chấm dứt vĩnh viễn các cuộc xung đột ở Trung Đông.
Đáng chú ý, trong đề xuất 10 điểm nói trên, Tehran khẳng định việc lưu thông qua eo biển Hormuz phải được kết hợp chặt chẽ với quân đội Iran. Từ đó, Cộng hòa Hồi giáo vẫn duy trì sự ảnh hướng lên tuyến đường này.
Iran tuyên bố sẽ cho phép tàu thuyền qua lại trong thời gian ngừng bắn nhưng dưới sự phối hợp chặt chẽ của Lực lượng Vũ trang Iran. Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã công bố một bản đồ mới, yêu cầu các tàu đi lệch về phía bắc (gần bờ biển Iran) và tránh xa lộ trình truyền thống gần bờ biển Oman, với lý do “nguy cơ có mìn chống hạm tại các khu vực giao thông chính”.
Tuy nhiên thỏa thuận ngừng bắn đã xuất hiện những rạn nứt khi Israel tấn công dữ dội thủ đô Beirut của Lebanon ngày 8-4, khiến hàng trăm người thiệt mạng. Cuối ngày 8-4, Iran tuyên bố sẽ tiếp tục hạn chế di chuyển của các tàu chở dầu trên Hormuz, viện lý do Israel không tuân thủ lệnh ngừng bắn.
Tổng thống Trump khẳng định trên mạng xã hội Truth Social rằng quân đội Mỹ sẽ “túc trực” tại khu vực để giám sát việc lưu thông và đe dọa sẽ tái khởi động các cuộc tấn công nếu đàm phán thất bại.
Theo chuyên gia phân tích hàng hải C Uday Bhaskar, tình trạng “không chắc chắn” vẫn bao trùm. Cho đến nay, mới chỉ có 3 – 5 tàu thực hiện quá cảnh kể từ khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực.
Trong kế hoạch 10 điểm của Tehran, một trong những yêu cầu chính là Mỹ và Israel phải chấm dứt vĩnh viễn mọi cuộc tấn công vào Iran và các đồng minh của nước này – đặc biệt là Lebanon, và cho phép Iran duy trì quyền kiểm soát eo biển Hormuz.
Truyền thông Iran đưa tin nước này đang cân nhắc mức phí lên tới 2 triệu USD mỗi tàu qua Hormuz, hoặc thu 1 USD trên mỗi thùng dầu vận chuyển qua eo biển. Khoản thu này sẽ được chia cho Oman.
Tehran tuyên bố doanh thu sẽ được dùng để tái thiết cơ sở hạ tầng dân sự và quân sự bị hư hại do các cuộc không kích của Mỹ và Israel.
Oman, quốc gia cùng chia sẻ eo biển Hormuz, đã bác bỏ ý tưởng trên. Bộ trưởng Giao thông Oman Said Al Maawali, khẳng định nước này đã ký kết các thỏa thuận hàng hải quốc tế, bao gồm cấm thu phí trên các tuyến đường này.
Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển (UNCLOS) quy định không được thu phí đối với tàu thuyền đi qua các eo biển quốc tế hoặc vùng biển lãnh hải.
Công ước trên cho phép các quốc gia ven biển thu phí cho các dịch vụ được cung cấp, chẳng hạn như hỗ trợ hàng hải hoặc sử dụng cảng, nhưng không cho phép thu phí cho việc vận chuyển
Tuy nhiên cả Mỹ và Iran đều chưa phê chuẩn UNCLOS.
Theo nhà phân tích Bhaskar, Iran có thể “lách luật” bằng cách thu phí để rà phá thủy lôi trên eo biển Hormuz và đảm bảo an toàn cho tàu thuyền đi qua.
Các nhà phân tích nhận định Tổng thống Trump khó có thể chấp nhận yêu cầu thu phí vô thời hạn của Iran. Anh và 40 quốc gia khác cũng đã bắt đầu thảo luận các biện pháp để mở cửa lại eo biển một cách tự do.
Tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc ngày 7-4, Bahrain đã đề xuất một nghị quyết kêu gọi mở cửa lại eo biển bằng “mọi phương tiện cần thiết” và được 11/15 thành viên ủng hộ. Tuy nhiên Nga và Trung Quốc đã phủ quyết nghị quyết này với lý do thiên vị chống lại Iran.
Bộ Tài chính vừa gửi Bộ Tư pháp thẩm định hồ sơ dự án luật sửa đổi một số điều của các luật thuế, gồm thuế thu nhập cá nhân, thuế giá trị gia tăng và thuế thu nhập doanh nghiệp.
Điểm đáng chú ý là đề xuất không "đóng khung" mức doanh thu miễn thuế đối với hộ kinh doanh ở trong luật, mà giao Chính phủ quy định.
Theo tờ trình, ngưỡng doanh thu không phải nộp thuế thu nhập cá nhân và không chịu thuế giá trị gia tăng đối với hộ kinh doanh, cá nhân kinh doanh sẽ không quy định mức cụ thể trong luật như hiện nay. Thay vào đó, Chính phủ sẽ căn cứ tình hình kinh tế - xã hội để điều chỉnh.
Bộ Tài chính cho rằng dù đã nâng ngưỡng từ đầu năm 2026, nhưng bối cảnh kinh tế còn nhiều biến động. Chi phí đầu vào tăng, sức mua suy giảm khiến hoạt động của hộ, cá nhân kinh doanh vẫn gặp khó. Vì vậy, cần cơ chế linh hoạt để kịp thời điều chỉnh, hỗ trợ đúng đối tượng.
Việc này cũng nhằm khuyến khích khu vực hộ kinh doanh phát triển, từng bước chuyển đổi lên doanh nghiệp.
Đáng chú ý, dự thảo cũng đề xuất bổ sung ngưỡng doanh thu miễn thuế thu nhập doanh nghiệp đối với doanh nghiệp nhỏ, mức cụ thể do Chính phủ quy định.
Theo Bộ Tài chính, quy định này sẽ giúp tạo sự công bằng giữa các mô hình kinh doanh, đồng thời khuyến khích hộ kinh doanh chuyển đổi lên doanh nghiệp.
Hiện doanh nghiệp có doanh thu không quá 3 tỉ đồng/năm áp dụng thuế suất 15%, từ trên 3 tỉ đến 50 tỉ đồng áp dụng mức 17%.
Doanh nghiệp chuyển đổi từ hộ kinh doanh, quy mô không quá 50 tỉ đồng, được miễn thuế trong 2 năm kể từ khi phát sinh thu nhập chịu thuế.
Doanh nghiệp nhỏ và siêu nhỏ hiện chiếm khoảng 90% tổng số doanh nghiệp đang hoạt động.
Theo Bộ Tài chính, dự thảo sẽ được trình Chính phủ để báo cáo Quốc hội theo thủ tục rút gọn tại kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI (đợt 2 từ ngày 20 đến 23-4).
Trong bối cảnh chi phí tăng, sức mua yếu, việc điều chỉnh linh hoạt ngưỡng doanh thu miễn thuế được kỳ vọng giúp giảm áp lực cho hộ, cá nhân kinh doanh, đặc biệt ở các ngành có biên lợi nhuận thấp.
Tôi đã rưng rưng khóc lúc nào không hay khi nhận ra rằng, con trai mình đang bị áp lực của kỳ thi vượt cấp cuốn theo. Ở trường thầy cô nói, nhấn mạnh tầm quan trọng, thậm chí giáo viên chủ nhiệm còn nhắc nhiều lần rằng: "Các con học 9 năm và kết thúc ngõ cửa vào lớp học chuyển cấp chỉ bằng một kỳ thi".
Tôi không đồng ý với cách nói này, nhưng đôi khi nhìn nhận vào thực tế thì đúng là thật. Tỷ lệ đỗ vào các trường cấp 3 công lập hiện nay chỉ vào khoảng 50%-60%, chưa kể nếu là địa bàn gần nhà thì tỷ lệ ở các quận/huyện trọng điểm chỉ còn lại là con số nhỏ hơn nhiều.
Con năm nay đang lớp 8, con hỏi tôi: "Nếu con không đỗ cấp 3 công lập thì con về quê học nghề à mẹ?". Tôi nói: "Ở quê làm gì có nghề gì mà học con".
Con có vẻ băn khoăn, thêm chút lo lắng, áp lực. Trong mỗi câu hỏi con đều nói khéo với tôi là "Mẹ cho con giả sử, con chỉ giả sử thôi nhé. Nếu mà con không đỗ trường công thì học trường tư thục như trường A, trường B thì tốn kém lắm đúng không mẹ?".
Tôi cũng khá bình tĩnh, nói với con là nhiệm vụ của con là nỗ lực học tập, thời gian để chuyển cấp không còn nhiều, chỉ còn hơn một năm học nữa thôi, duy trì phong độ ổn định, cố gắng từng chút một bằng mục tiêu và phương pháp nào đó để vượt lên chính mình, đến lúc thi cứ đúng năng lực mà thi.
Kết quả lúc thi dù có thế nào thì con cũng đã hết sức rồi. Con nghe xong cũng chỉ gật gù, có vẻ vẫn chưa được giải tỏa. Tôi bồi thêm: Thầy cô và bố mẹ có thể làm con áp lực hơi quá theo cách hiểu của con, nhưng con cứ nghĩ mà xem, mọi người là đang tìm giải pháp cùng con và chỉ có con mới điều chỉnh được.
Con cần tự tin, chia sẻ nhiều hơn khi con cần như những câu hỏi hôm nay. Giả sử, đúng theo cách nói của con, mẹ giả sử con đã học tập, rèn luyện để có phong độ ổn định tốt dần đều từ giờ đến hết năm học lớp 9.
Khi thi kỳ thi vượt cấp tính điểm cuối cùng để xét vào các trường công lập, không may vì một rủi ro nào đó mà con không đạt kỳ vọng, thì bố mẹ và thầy cô ghi nhận con cho cả một quá trình, chứ không phải kết quả của một kỳ thi.
Thực tế, tôi là phụ huynh ép con học hành, thậm chí có lần con viết tự sự liền ba trang giấy để nói rằng: con đã bị thúc giục liên tục, bị ép đến mức con phải giả tạo vâng dạ trả lời cho xong việc, là việc ba mẹ vẫn nói con điểm số thế nào còn tùy vào năng lực nhưng khi điểm thấp thì lại làm thái quá lên, là khi con băn khoăn rằng, nếu không đạt được kỳ vọng thì tính sao?
Và tôi cũng đã điều chỉnh nhiều hơn cách để định hướng, đồng hành, chia sẻ cùng con.
Tôi chỉ hy vọng, phổ cập cấp 3 nhanh chóng được thực hiện. Bởi một đứa trẻ hay chính phụ huynh đang mắc kẹt trong một kỳ thi để quyết định xem con có được theo tiếp hay không? Khi mà ở Việt Nam, học cấp 3 chưa phải là một tấm vé vào đời hướng nghiệp rõ ràng để thay thế bằng đi học nghề.
Công ty CP Chứng khoán Thiên Việt (TVS) vừa công bố tài liệu đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026.
Tại đại hội này, công ty dự kiến thông qua đơn từ nhiệm của bà Bùi Thị Kim Oanh, thành viên hội đồng quản trị. Đồng thời đề xuất bầu bổ sung ông Lý Xuân Hải vào hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2024-2028.
Trong tờ giới thiệu ứng viên, ông Lý Xuân Hải (sinh năm 1965) được giới thiệu là chuyên gia có kinh nghiệm sâu rộng trong lĩnh vực tài chính - ngân hàng.
Vị này sở hữu bằng tiến sĩ toán - lý của Đại học Tổng hợp quốc gia Belarus và thạc sĩ kinh tế chuyên ngành ngân hàng và tài chính (MEBF) của Đại học Paris Dauphine - ESCP và Đại học Kinh tế TP.HCM.
Về quá trình công tác, ông Hải bắt đầu làm việc tại Ngân hàng TMCP Á Châu (ACB) từ năm 1995, lần lượt đảm nhiệm các vị trí Phó giám đốc và Giám đốc chi nhánh Hải Phòng trong giai đoạn 1995-2002.
Từ năm 2002 đến 2004, ông giữ chức Tổng giám đốc Công ty Chứng khoán ACB (ACBS). Giai đoạn 2004-2005, ông quay lại ACB với vai trò Phó tổng giám đốc kiêm Giám đốc tài chính.
Từ năm 2005 đến 2012, ông đảm nhiệm vị trí Tổng giám đốc ACB, đóng vai trò quan trọng trong quá trình phát triển của ngân hàng này.
Nhưng trong vụ án liên quan đến bầu Kiên tại ACB, ông Hải đã vướng vòng lao lý vào năm 2012 và chấp hành xong bản án năm 2017. Ông Hải còn bị cấm không được giữ các chức vụ chủ chốt trong lĩnh vực này trong thời gian 5 năm.
Trong giai đoạn 2017-2018, ông Hải tiếp tục tham gia lĩnh vực doanh nghiệp khi giữ chức Trưởng Ban Chiến lược Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL).
Cũng từ tháng 6-2017 đến nay, ông là Chủ tịch danh dự hội đồng quản trị Công ty CP Tơ lụa Bảo Lộc.
Về định hướng kinh doanh năm nay, TVS đề xuất mục tiêu lợi nhuận sau thuế đạt khoảng 340 tỉ đồng.
Kết quả này dựa trên kịch bản khá tích cực về VN-Index của TVS Research. Theo đó công ty này dự báo VN-Index có thể đạt 1.850-1.900 điểm vào cuối năm 2026, trong bối cảnh GDP được kỳ vọng tăng khoảng 8,3%.
Bên cạnh đó, việc thị trường chứng khoán Việt Nam được FTSE Russell nâng hạng lên thị trường mới nổi được kỳ vọng sẽ thu hút thêm dòng vốn ngoại, đặc biệt từ các quỹ ETF.
Yếu tố này theo TVS, được cho là sẽ góp phần cải thiện tâm lý nhà đầu tư và tăng cường thanh khoản thị trường.