Trong hôn lễ hôm 20/3, trước sự chứng kiến của hai gia đình, anh nhắc lại lời hứa từ 5 năm trước sẽ luôn chăm sóc và ở bên cô.
Cả hôn trường lặng đi. Nhiều người biết để đi đến đám cưới này, Khánh Trình, 27 tuổi, và Xuân Thủy, 26 tuổi, đã vượt qua 5 năm sóng gió bởi căn bệnh hiếm của cô.
Họ quen nhau năm 2021 khi cùng làm việc tại một nhà hàng Nhật Bản ở TP HCM. Trình quê Đồng Nai, làm giám sát, còn Thủy là sinh viên, làm trưởng ca bán thời gian.
Ấn tượng của Trình với cô gái đến từ một lần anh lạc đường khi đi dự tiệc của công ty. Anh hỏi đường trong nhóm chat nhưng không ai phản hồi, Thủy là người duy nhất nhắn tin hướng dẫn anh từng đoạn. Dù chưa gặp, cách nói chuyện rõ ràng và sự nhiệt tình khiến anh chú ý.
Tuy nhiên, trong quá trình làm việc, mâu thuẫn xuất hiện. Một lần xử lý sự cố tại quầy bar, Trình trách móc khiến Thủy tổn thương. Dù chàng trai đã xin lỗi sau đó, Thủy vẫn “chiến tranh lạnh” suốt 6 tháng.
Sau dịch Covid-19, khoảng cách giữa họ dần được gỡ bỏ khi hai người nối lại liên lạc. Cùng thời điểm, Thủy trải qua biến cố khi bà ngoại qua đời. Mất mát khiến cô trầm cảm nhẹ.
Trình bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Thủy. Anh nhắn tin hỏi thăm, rủ cô đi ăn, mang trà sữa đến tận nơi để động viên. Sau hai tháng, Trình bày tỏ tình cảm. Anh nói rằng ai cũng có lúc sai, nhưng nếu có người ở bên đủ lâu, họ có thể cùng nhau sửa lại và đi tiếp. “Câu nói là lời tỏ tình, và cũng là lời hứa”, Trình kể.
Giữa năm 2022, Thủy bắt đầu thấy cơ thể có dấu hiệu lạ. Khi nhìn vào điện thoại hay bảng menu, hình ảnh bị tách đôi. Cô chóng mặt, bước đi chệch hướng, nhiều lần phải bám tường để giữ thăng bằng. Ban đầu, Thủy nghĩ chỉ là mệt vì làm việc quá sức nên vẫn cố chịu đựng cho đến khi không thể đứng vững.
Sau khi đi khám, bác sĩ kết luận cô mắc hội chứng OMAS (Opsoclonus Myoclonus Ataxia Syndrome), một chứng rối loạn thần kinh hiếm ở người trưởng thành, gây rung giật nhãn cầu liên tục, mất kiểm soát thăng bằng và suy giảm vận động.
Thủy được điều trị bằng corticoid liều cao. Cơ thể cô tích nước nhanh, tăng khoảng 10 kg. Một buổi chiều trở về sau đợt điều trị, cô đứng trước gương rất lâu. Nhìn gương mặt, tay chân sưng phù, Thủy đề nghị chia tay. “Tôi không muốn người đồng hành với mình phải khổ, để anh tìm người khác khỏe mạnh hơn”, Thủy nói.
Nhưng Trình từ chối. Hàng ngày sau giờ làm, anh ghé nhà dìu cô tập đi. Khi việc điều trị kéo dài, anh xin nghỉ việc vào bệnh viện cùng bạn gái. Anh đi theo cô từng buổi truyền thuốc, ghi lại giờ giấc, mang vớ, nhắc cô ăn đúng bữa. Những đêm ở lại phòng bệnh, anh ngủ trên ghế gấp cạnh giường, sáng sớm lại ra ngoài mua đồ ăn rồi quay về trước khi Thủy tỉnh giấc. “Tôi chỉ muốn ở cạnh cô ấy nhiều nhất có thể”, Trình nói.
Nhưng bốn tháng sau, bệnh của cô tái phát nặng hơn. Quá trình điều trị hơn một năm sau đó chỉ giúp cô phục hồi khoảng 70% chức năng vận động.
Thủy rơi vào trầm cảm. Có những ngày cô bật khóc không lý do, những đêm mất ngủ kéo dài. Khi cảm giác bất lực tăng lên, Thủy một lần nữa đề nghị chia tay.
Trình vẫn nói không. Sáng hôm sau anh mang về bốn chú chó con. Kể từ hôm đó, Thủy bận rộn với việc chăm sóc đàn chó, cho ăn, nấu nướng, chải lông và chơi đùa cùng chúng. Cô bắt đầu nhận vài công việc online để khuây khỏa, không bị kéo vào nỗi buồn bệnh tật.
Họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất cũng là lúc Trình nhận ra mình không thể thiếu Thủy. Tháng 8/2025, chàng trai cầu hôn ở Mũi Điện, Phú Yên.
Hôn nhân của họ nhận được sự chúc phúc từ hai bên gia đình. Chị Thu Hiền, 33 tuổi, chị ruột của Trình, cho biết trước đó Trình thường đưa Thủy về nhà chơi. Khi mẹ Trình bệnh, anh phải về chăm sóc. Thủy cũng theo để phụ giúp. Chính khoảng thời gian đó giúp gia đình dần gắn bó và thương mến cô gái này. Sau này khi biết Thủy bệnh, gia đình cũng luôn động viên em.
“Tôi thấy em trai mình thay đổi, trưởng thành, biết lo cho gia đình hơn”, chị Hiền nói.
Trình nói suốt 5 năm qua anh chưa từng thấy khó khăn khi ở cạnh Thủy. Dù sức khỏe thay đổi, cô vẫn giữ nguyên sự chân thành và ấm áp như ngày đầu. “Tình yêu không phải phép tính thiệt hơn mà nằm ở sự đồng điệu về tâm hồn”, anh nói.
Tại đại hội cổ đông thường niên sáng 9/4, Ngân hàng Á Châu (ACB) thông qua kế hoạch thành lập công ty bảo hiểm phi nhân thọ với vốn điều lệ ban đầu 500 tỷ đồng. Trong đó, hai công ty của ACB là Công ty quản lý nợ và khai thác tài sản ACB (ACBA) góp 91% vốn; Công ty Chứng khoán ACB (ACBS) góp 9%.
Công ty bảo hiểm này dự kiến ra mắt ngay trong năm nay, hoạt động theo định hướng Insurtech - tức phân phối trên nền tảng số - và phục vụ tệp khách hàng sẵn có trong hệ sinh thái ACB.
Tại đại hội, Tổng giám đốc ACB, ông Từ Tiến Phát nhận định thị trường bảo hiểm gặp nhiều khó khăn trong hai năm qua, khiến doanh thu mảng bán chéo bảo hiểm tại ACB giảm khoảng 20%. Tuy nhiên, quý I ghi nhận sự phục hồi rõ nét với doanh thu mảng bán chéo tăng 33% so với cùng kỳ. Theo ông, mảng bảo hiểm được kỳ vọng sẽ cải thiện và đóng góp doanh số hơn 1.000 tỷ đồng trong cả năm nay.
Ông Trần Hùng Huy nhấn mạnh việc đưa ACB thành tập đoàn tài chính hiệu quả. Trong đó, chiến lược ký hiệu C1425 được ông Huy nhắc tới.
Trong chiến lược này, ACBS đóng một vai trò quan trọng khi mảng chứng khoán và quản lý gia sản sẽ là lĩnh vực mang lại lợi nhuận rất tốt. ACBS là trung tâm để phát triển các sản phẩm và dịch vụ phục vụ tệp khách hàng trong hệ sinh thái của tập đoàn, tạo thành một vòng tuần hoàn giá trị.
Năm ngoái, ACB không hoàn thành mục tiêu kết quả kinh doanh. Điều này cũng được ông Trần Hùng Huy chia sẻ cụ thể tại đại hội.
"Bước vào cuối năm 2025 khi ACB đang trên đà hoàn thành kế hoạch lợi nhuận, chúng tôi nhìn thấy những tín hiệu kinh tế khó khăn. Lúc đó, ngành bất động sản có dấu hiệu tăng nóng, lượng tín dụng bơm vào mảng này tăng khá mạnh", ông Huy cho biết.
Do đó, ban lãnh đạo ACB dự phóng định hướng chính sách có thể thay đổi trong năm 2026, chúng tôi quyết định đẩy mạnh trích lập dự phòng và nhận thấy sự cần thiết phải có quyết sách táo bạo để phát triển bền vững những năm tới.
Ông Huy cho rằng ngân hàng lựa chọn hy sinh lợi nhuận ngắn hạn, duy trì lãi suất cạnh tranh để hỗ trợ khách hàng và bảo vệ thị phần, đồng thời tăng mạnh trích lập dự phòng nhằm nâng cao khả năng chống chịu rủi ro cho năm 2026.
Và theo Chủ tịch ACB, đúng như dự báo, từ đầu năm 2026, Ngân hàng Nhà nước đã có những động thái quyết liệt, nhằm nắn dòng tín dụng hạn chế vào bất động sản và hướng vào lĩnh vực ưu tiên.
Chia sẻ thêm, lãnh đạo ACB đánh giá, sự phát triển của trí tuệ nhân tạo (AI), đặc biệt là AI Agent (tác nhân AI) đang tác động mạnh đến ngành ngân hàng. Do đó, nhà băng ưu tiên đầu tư nền tảng dữ liệu và công nghệ trong 3-5 năm tới nhằm phục vụ mục tiêu cá nhân hóa trải nghiệm khách hàng.
Bên cạnh đó, mảng cho vay doanh nghiệp và FDI sẽ được ngân hàng tiếp tục đẩy mạnh, nâng tỷ trọng đóng góp lên gấp đôi so với mức 5-7% doanh thu và lợi nhuận hiện tại.
Quý I/2026, lợi nhuận hợp nhất của ACB đạt khoảng 5.400 tỷ đồng, tăng 17% so với cùng kỳ. Tăng trưởng tín dụng đạt trên 3%. Tỷ lệ nợ xấu duy trì ở mức thấp khoảng 0,97%. Hệ số an toàn vốn (CAR) đạt khoảng 11%, cao hơn mức tối thiểu 8% theo quy định.
Năm nay, ACB đặt tiêu lợi nhuận trước thuế tăng 14% lên 22.340 tỷ. Dư nợ tín dụng mục tiêu tăng trưởng 16%, thấp hơn so với mức tăng của năm ngoái, song lãnh đạo ACB cho biết thu nhập từ lãi vay được kỳ vọng cải thiện rõ rệt, tỷ lệ nợ xấu tiếp tục được duy trì ở mức thấp.
Ngân hàng dự kiến chia cổ tức tổng tỷ lệ 20%, gồm 13% bằng cổ phiếu và 7% bằng tiền mặt. Trong đó, việc chia cổ tức tiền dự kiến được thực hiện từ đầu tháng 6, và chia cổ phiếu thực hiện sau đó khoảng hai tuần.
Năm nay tôi 38 tuổi. Lần đầu tiên sau hơn 20 năm đi làm, tôi quyết định dừng lại. Tôi bắt đầu đi làm từ khi mới chưa đầy 20 tuổi. Quãng thời gian đó dài đến mức, đôi khi tôi cũng không nhớ rõ mình đã bao giờ nghỉ ngơi đúng nghĩa hay chưa?
Cuộc sống của tôi trước giờ khá đơn giản với vòng lặp bất tận: làm việc - kiếm tiền - rồi lại làm tiếp. Đến khi kinh tế bắt đầu chậm lại, việc buôn bán không còn hiệu quả như trước, tôi mới không cố gồng nữa và quyết định "nghỉ hưu sớm". Tôi chọn dừng lại không phải vì cùng đường, mà vì tôi thấy mình cần nghỉ thật sự, cho cơ thể, đầu óc được phục hồi.
Ngồi lại nhìn những gì mình đã đạt được, tôi thấy không phải là bản thân không có gì. Thậm chí, tôi đang ở trong một căn nhà ba tầng mặt phố - nơi mà hàng xóm nhà cấp bốn sát bên, cùng diện tích, vừa bán được giá 5 tỷ. Tôi còn có một ôtô bảy chỗ, giờ cho thuê cũng được 5 triệu mỗi tháng. Ngoài ra, tôi còn sở hữu một lô đất trống giá thị trường khoảng 10 tỷ, đang để hàng xóm vừa trồng rau, vừa giữ đất giúp. Họ tự gửi lại tôi 2 triệu mỗi tháng, chứ thực ra tôi cũng không đặt nặng chuyện đó. Ở vùng ven, tôi còn hai lô đất nữa, giá trị lần lượt khoảng 1,4 và 1,5 tỷ.
>> Tôi 'sợ' nghỉ hưu sớm dù có nhà, đất và 2,7 tỷ đồng tiết kiệm
Trước khi dừng hẳn việc kinh doanh, tôi cũng kịp bán đi một bất động sản, thu về 1,55 tỷ để làm khoản phòng thân. Số tiền đó, tôi không dám tiêu thoải mái mà chia ra nhiều phần: 75 triệu đồng để sẵn chi tiêu trong ba tháng tiếp theo cho cả gia đình và phụ cấp ba mẹ; 1 tỷ đồng gửi ngân hàng (lãi 9% một năm, tính ra mỗi tháng cũng được khoảng 7,5 triệu); phần còn lại khoảng 275 triệu tôi gửi ngắn hạn ba tháng (lãi 6% một năm, mỗi tháng thêm được hơn 1 triệu).
Nếu cộng với khoản tiền cho thuê xe và đất, thì mỗi tháng tôi có thu nhập khoảng gần 16 triệu mà không cần làm gì. Số tiền này sẽ giảm dần khi tôi rút ra lo chi phí hàng tháng cho gia đình (khoảng 25 triệu). Tức là mỗi tháng tôi vẫn âm khoảng 9 triệu, phải lấy từ tiền dự phòng ra để bù vào.
Nghe thì có vẻ không ổn, nhưng nếu nhìn tổng thể những gì mình đang có, tôi biết bản thân vẫn có thể nghỉ ngơi được thêm một thời gian nữa. Hiện tại, tôi là một ông bố đơn thân (vợ tôi mất sớm), đang nuôi con lớn của tôi đang học năm Nhất đại học, đứa nhỏ học lớp 11, và phụng dưỡng bố mẹ già. Với nhiều người, 25 triệu không phải là con số nhỏ, nhưng tôi thấy đó là mức cần thiết để lo cho gia đình một cách đàng hoàng.
Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi: với tình hình này, liệu mình có đang đánh liều không khi chọn dừng làm việc từ sớm? Nhưng rồi tôi cũng nghĩ ngược lại rằng nếu không dừng bây giờ, thì sẽ chịu đựng được đến khi nào? Sức khỏe của tôi đã xuống rõ. Những năm vừa rồi, tôi gần như chỉ biết làm việc, ăn uống thất thường, ngủ nghỉ thiếu khoa học. Nếu cứ tiếp tục như thế, có thể tôi sẽ kiếm thêm nhiều tiền, nhưng chưa chắc còn đủ sức để dùng đến chúng.
Thực ra, tôi không nghĩ mình đã nghỉ hẳn. Nói đúng hơn, tôi đang cho mình một khoảng nghỉ có tính toán. Khoảng nghỉ này có thể kéo dài vài năm, đủ để tôi ổn định lại bản thân, đủ để hai đứa nhỏ học xong đại học. Sau đó, tôi dự định sẽ chia cho mỗi đứa một phần tài sản, còn mình thì tìm một nơi nào đó yên tĩnh, mua miếng đất nhỏ, sống đơn giản lại đến già.
Có thể lúc đó, tôi sẽ không làm kinh doanh lớn nữa. Nếu có làm thì cũng chỉ là thứ gì đó nhẹ nhàng, đủ để tôi thấy mình có ích, chứ không phải gồng lên như trước. Viết ra những dòng này, tôi cũng không chắc mình đang đúng hay sai? Chỉ là lần đầu tiên trong đời, tôi quyết định không "chạy" nữa. Và tôi đang học cách sống chậm lại. Liệu đó có phải là một quyết định sai lầm?
Trong bầu không khí sôi động tại sân Stadio Renato Dall’Ara, Aston Villa chơi không tốt và lép vế trong phần lớn thời gian trận đấu, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Đại diện Anh vượt qua sức ép lớn từ các khán giả Italy, để ra về với lợi thế dẫn trước hai bàn.
Trung vệ Ezri Konsa mở tỷ số sau một sai lầm của thủ môn Federico Ravaglia, trước khi cú đúp trong hiệp hai của Watkins định đoạt kết quả trận đấu và làm lu mờ bàn thắng muộn của cầu thủ Anh Jonathan Rowe cho đội chủ nhà.
"Chúng tôi đã không kiểm soát trận đấu trong hiệp một như kế hoạch", HLV Aston Villa, Unai Emery thừa nhận sau trận. "Chúng tôi không tạo ra những cơ hội rõ ràng, nhưng đã tập trung rất nhiều vào các tình huống cố định cho trận này và chúng tôi tạo ra lợi thế ở đó".
Bologna kiểm soát bóng vượt trội ở giai đoạn đầu với hai cầu thủ chạy cánh là những người nguy hiểm nhất trên sân. Quả tạt từ cánh phải của Federico Bernardeschi suýt chút nữa đã được Juan Miranda dứt điểm đẹp mắt ở phút 21, nhưng cú đá cắt kéo của anh đã bị phá ra.
Tuy nhiên, cánh trái mới là nơi Bologna liên tục tạo ra khác biệt, khi Rowe thắng thế trong các pha đối đầu với Matty Cash. Phút 26, một pha khống chế ngực tuyệt vời từ đường chuyền dài giúp Rowe thoát xuống và kiến tạo cho Santiago Castro, người có cú dứt điểm chạm Konsa đổi hướng rồi đi qua vạch vôi bất chấp nỗ lực phá bóng muộn của Cash. Sân đấu bùng nổ, nhưng niềm vui nhanh chóng tan biến khi VAR vào cuộc và từ chối bàn thắng do Castro việt vị chỉ bằng mũi giày.
Khi hiệp một khép lại, sự hưng phấn từ chủ nhà giảm dần và sự bức xúc gia tăng khi Villa vươn lên dẫn trước một cách "không xứng đáng". Nỗ lực của Watkins mang về những quả phạt góc. Dù không bị ai áp sát, thủ môn Ravaglia lao ra và xử lý hỏng sau quả tạt của Youri Tielemans, tạo điều kiện cho Konsa cúi người đánh đầu ghi bàn.
Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn cho đội chủ nhà ngay sau giờ nghỉ. Khi đang kiểm soát bóng ở rìa vòng cấm, Miranda cố gắng chuyển hướng tấn công nhưng đường chuyền lại quá mạnh khiến Torbjorn Heggem không xử lý được và Emiliano Buendía cướp bóng. Cầu thủ Argentina kiến tạo cho Watkins đang trống trải trong vòng cấm. Tiền đạo Aston Villa không bỏ lỡ cơ hội, bình tĩnh đưa bóng qua hai chân Ravaglia khi đối mặt.
Cầu thủ chạy cánh Rowe, người gia nhập Bologna đầu mùa này với giá hơn 20 triệu Euro, chơi rất thăng hoa khi gặp đội bóng đồng hương. Ngoài bàn thắng không được công nhận, anh còn tạo ra thêm hai cơ hội lớn. Một là quả tạt trivela cho Lewis Ferguson dứt điểm dội xà ngang, hai là đường chuyền cho Bernardeschi nhưng cầu thủ này lại sút chệch khung thành.
Cuối cùng, Rowe phải "làm tất ăn cả", ghi bàn xứng đáng ở phút 90 khi cắt vào từ cánh trái rồi cứa lòng chân phải đưa bóng vượt qua tầm với của Emi Martinez vào góc xa.
Âm thanh trên khán đài lại bùng nổ sau đó và tinh thần chiến đấu dâng cao, nhưng chủ nhà lại thua thêm bàn trong những phút ít ỏi còn lại. Tielemans tiếp tục đá phạt góc, không một hậu vệ Bologna nào tiếp cận được bóng và nó rơi đúng vào chân Watkins. Anh khống chế một nhịp rồi dứt điểm gọn gàng trước khi ăn mừng cuồng nhiệt về phía khán đài đội khách.
Chiến thắng 3-1 mang lại lợi thế lớn cho Aston Villa. Ở các cặp đấu còn lại, Freiburg cũng đặt một chân vào bán kết khi thắng Celta Vigo 3-0, trong khi Porto hòa Nottingham Forest 1-1, còn Braga và Betis cũng cầm chân nhau với tỷ số tương tự.