Tôi báo đại một món ăn như câu trả lời đối phó, rồi khẽ thừ người ngồi nghĩ vẩn vơ.
Ngày trôi ngang đời mình bỗng đầy vội vã, nhưng mà, tôi cứ tất bật từ sáng tới tối như thế, để làm gì?
Nghe cũng có lý. Tôi đi làm, kiếm tiền, gửi về quê, nghĩ rằng như vậy là đang làm tròn bổn phận. Mỗi tháng một khoản, mỗi năm vài lần về thăm, tôi tin rằng như vậy là đủ.
Nhưng rồi có những lúc bất chợt tự hỏi, một năm mình về nhà được mấy ngày? Ba ngày Tết, thêm vài dịp giỗ chạp, cưới hỏi. Còn lại, mấy trăm ngày kia, ba mẹ sống ra sao, vui buồn thế nào, tôi đâu có thật sự biết.
Rồi một ngày, ba mẹ lên thành phố, báo tôi ra bến xe để đón. Tôi xin nghỉ phép, đưa gia đình đi ăn, hỏi chuyện nhà, kể vài câu về công việc. Cuối buổi, mẹ bảo tôi chở qua bệnh viện, bảo “Tiện lên đây khám bệnh luôn”.
Hóa ra những lần tranh thủ lên thành phố thăm con, chỉ vì cơ thể ba mẹ đã rệu rã tới mức cần cái cớ để đi thăm khám. Và hóa ra, những chuyện quan trọng của ba mẹ, tôi không còn tham gia trong đó từ đầu nữa. Tôi chỉ biết khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, khi họ đã tự lo xong phần lớn, và chỉ “tiện” ghé qua thăm mình một chút cho vơi nỗi nhớ con.
Hay như chị gái tôi quần quật làm từ sáng tới tối trong nhà máy, tăng ca liên miên, cố gắng dè xẻn từng đồng, chịu áp lực tứ phía, tất cả cũng là để cháu tôi có cuộc sống tốt hơn.
Chị muốn thằng nhỏ không thiếu ăn hay lo lắng mỗi lần làm mất bút mực chỉ vì sợ sẽ chẳng có tiền mua mới như chị em tôi ngày nhỏ. Chị muốn nó sống cuộc đời không nhiều nỗi sợ, khác chúng tôi.
Nhưng có những buổi tối chị về nhà, đèn vẫn sáng, mà con đã ngủ. Cánh cửa phòng khép hờ, tiếng con thở đều đều. Tôi thấy chị đứng đó một lúc, nhìn con, rồi thôi. Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác. Chị ở cùng nhà với con, mà lại như không thật sự ở cùng.
Có những câu chuyện con muốn kể nhưng chị không có mặt. Có những khoảnh khắc con lớn lên từng chút, nhưng chị không kịp nhìn thấy. Hôm nọ thằng bé từ trường về, khoe khám sức khỏe học đường, cao lên được 5cm. Chị nhìn con, mới ngỡ ngàng thấy nó đã lớn bổng từ lúc nào.
Tôi đã cố gắng, chịu đựng, rồi đi qua những ngày mệt mỏi, cũng vì nghĩ đến một lúc nào đó, mọi thứ sẽ “ổn” hơn.
Vậy mà, một cơn ho kéo dài hai tuần, tôi vẫn chưa có thời gian để đi khám. Một lần chóng mặt thoáng qua, tôi tự nhủ chắc do mệt mà chẳng quan tâm. Một buổi tối kiệt sức, tôi vẫn mở laptop vì “việc chưa xong”. Tôi luôn nghĩ sẽ có lúc rảnh để chăm sóc bản thân. Nhưng lúc “rảnh” đó, hình như chưa bao giờ đến.
Đổi lại, ngoài có thêm một chút tiền trong tài khoản, một vài lời khen, một tấm bằng, một vị trí, một cái gì đó gọi là thành quả, thì phần lớn thanh xuân đã trôi qua trong những ngày chạy theo áp lực, công việc, mệt mỏi, hơn thua,…
Dù biết thành công nào cũng cần đánh đổi bằng nỗ lực. Nhưng thật sự, cái giá đang trả có phải quá đắt hay không?
Đổi thời gian bên ba mẹ để lấy tiền gửi về. Đổi những buổi tối bên con lấy những giờ làm thêm mỏi mệt. Đổi sức khỏe của mình lấy một cảm giác an tâm khi thấy tiền trong tài khoản còn đủ cho những lần đóng tiền trọ tiếp theo.
Chúng ta vẫn phải làm việc, vẫn phải cố gắng. Cuộc sống không cho phép mình dừng lại hoàn toàn. Nhưng có lẽ, điều cần thay đổi không phải là làm ít đi, mà là hiểu rõ hơn mình đang sống vì điều gì.
Để khi tất bật, mình không quên mất những điều đáng giữ. Để khi mệt, mình biết dừng lại đúng lúc mà yêu bản thân. Để khi nhìn lại, không thấy mình đã đi quá xa những người mình thương.
Chúng ta tất bật, đến cuối cùng, chỉ để “sống” trọn vẹn một cuộc đời ý nghĩa, mà thôi.
Sáng 19/4, kiểm tra dự án nâng cấp, mở rộng đường 70 đoạn từ Trịnh Văn Bô đến hết địa bàn Nam Từ Liêm cũ, ông Thắng yêu cầu các địa phương hoàn tất giải phóng mặt bằng trong quý 2/2026, tạo điều kiện đẩy nhanh thi công.
Dự án dài gần 5 km, tổng mức đầu tư hơn 3.370 tỷ đồng, đi qua các khu vực Xuân Phương, Tây Mỗ và Sơn Đồng, cần giải phóng khoảng 230.000 m2 đất. Theo kế hoạch ban đầu, công tác này hoàn thành cuối năm 2026 và dự án dự kiến xong vào giữa năm 2027.
Chủ tịch thành phố yêu cầu điều chỉnh tiến độ theo hướng "có mặt bằng đến đâu thi công đến đó". Các nhà thầu huy động tối đa nhân lực, thiết bị để hoàn thành toàn bộ các hạng mục ngay trong năm nay.
Nhấn mạnh vai trò của dự án, Chủ tịch Hà Nội cho biết đây là tuyến trục kết nối quan trọng, góp phần thúc đẩy phát triển đô thị, kinh tế - xã hội khu vực. Vì vậy, việc đẩy nhanh tiến độ, hoàn thành sớm dự án có ý nghĩa trực tiếp đối với hiệu quả đầu tư và khai thác tuyến đường.
Theo ông Vũ Đại Thắng, thành phố đã có đầy đủ cơ chế, chính sách về bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Với các trường hợp còn vướng mắc, các sở, ngành phải phối hợp tháo gỡ kịp thời, địa phương được phép áp dụng linh hoạt chính sách đã ban hành. "Không có lý do để kéo dài tiến độ, việc chậm giải phóng mặt bằng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến giải ngân đầu tư công và phát triển kinh tế - xã hội", ông nói.
Đường 70 hiện không liền mạch, bị chia cắt bởi nhiều trục giao thông, phần lớn chỉ có 2 làn xe và đã xuống cấp, mưa lầy lội, nắng bụi. Theo quy hoạch giao thông Thủ đô, tuyến này sẽ được tách thành 2 trục đô thị, rộng từ 28 đến 50 m, trong đó nhiều đoạn đi trùng với đường 70 hiện hữu. Đến nay đơn vị thi công đã hoàn thành khoảng 4,45 km, các đoạn còn lại đang đầu tư mở rộng, trong đó đoạn dài nhất 7 km đang được đưa vào kế hoạch đầu tư giai đoạn 2024-2026.
Cùng ngày, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Vũ Đại Thắng cũng kiểm tra dự án mở rộng Quốc lộ 21B, tuyến dài 41,77 km qua khu vực phía nam thành phố. Hiện tuyến đã thông xe hơn 6 km, khoảng 17 km đang thi công và gần 19 km chưa đầu tư. Thành phố yêu cầu hoàn thành giải phóng mặt bằng các đoạn đang triển khai trong tháng 6, đồng thời kết hợp hoàn thiện hạ tầng kỹ thuật như vỉa hè, hệ thống điện, viễn thông.
Bangkok United từng thắng Gamba Osaka 1-0 ở trận lượt đi ngay trên sân đối phương. Điều đó khiến cho nhiều người tin rằng đội bóng Thái Lan sẽ giành vé vào chơi trận chung kết, bởi họ được đá trận lượt về tại Bangkok (Thái Lan).
Dù thi đấu trên sân đối phương, nhưng Gamba Osaka tỏ ra đầy bản lĩnh. Họ mở tỷ số ở phút 19. Trong pha bóng này, Ryoya Yamashita đón bóng bật ra từ hàng thủ đối phương, anh dứt điểm chính xác, ghi bàn giúp đội khách đến từ Nhật Bản dẫn trước 1-0.
Phút 37, tiền đạo kỳ cựu Teerasil Dangda của Bangkok United trong pha lùi về hỗ trợ phòng ngự, lại phạm lỗi với tiền đạo Gamba Osaka. Trọng tài sau khi tham khảo công nghệ VAR, cho đội bóng Nhật Bản được hưởng phạt đền.
Từ chấm 11m, Issam Jebali dứt điểm bị thủ môn Patiphan Khammai của Bangkok United đẩy ra. Tuy nhiên, chính Issam Jebali lao vào đá bồi, ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0 cho đội khách.
Bị dẫn trước hai bàn trong hiệp một, Bangkok United đẩy cao đội hình tấn công trong hiệp hai, nhưng họ không thể ghi bàn trước đội hình được tổ chức khoa học của Gamba Osaka.
Không những thế, Bangkok United còn bị thủng lưới thêm bàn thứ 3. Phút 82, Ryotaro Meshino ghi bàn ấn định chiến thắng 3-0 cho Gamba Osaka trong trận bán kết lượt về. Chung cuộc, đội bóng Nhật Bản vào chung kết với tổng tỷ số 3-1 sau hai lượt trận bán kết.
Gamba Osaka sẽ chờ đối thủ từ khu vực phía Tây châu Á ở trận chung kết. Các trận đấu thuộc vòng đấu loại trực tiếp ở khu vực phía Tây, Cúp C2 châu Á 2025-2026, hiện tạm hoãn vì xung đột ở Trung Đông.
Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
"Làm bóng đá nữ khó không kém nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. "Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công".
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
"Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.