Tôi báo đại một món ăn như câu trả lời đối phó, rồi khẽ thừ người ngồi nghĩ vẩn vơ.
Ngày trôi ngang đời mình bỗng đầy vội vã, nhưng mà, tôi cứ tất bật từ sáng tới tối như thế, để làm gì?
Nghe cũng có lý. Tôi đi làm, kiếm tiền, gửi về quê, nghĩ rằng như vậy là đang làm tròn bổn phận. Mỗi tháng một khoản, mỗi năm vài lần về thăm, tôi tin rằng như vậy là đủ.
Nhưng rồi có những lúc bất chợt tự hỏi, một năm mình về nhà được mấy ngày? Ba ngày Tết, thêm vài dịp giỗ chạp, cưới hỏi. Còn lại, mấy trăm ngày kia, ba mẹ sống ra sao, vui buồn thế nào, tôi đâu có thật sự biết.
Rồi một ngày, ba mẹ lên thành phố, báo tôi ra bến xe để đón. Tôi xin nghỉ phép, đưa gia đình đi ăn, hỏi chuyện nhà, kể vài câu về công việc. Cuối buổi, mẹ bảo tôi chở qua bệnh viện, bảo “Tiện lên đây khám bệnh luôn”.
Hóa ra những lần tranh thủ lên thành phố thăm con, chỉ vì cơ thể ba mẹ đã rệu rã tới mức cần cái cớ để đi thăm khám. Và hóa ra, những chuyện quan trọng của ba mẹ, tôi không còn tham gia trong đó từ đầu nữa. Tôi chỉ biết khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, khi họ đã tự lo xong phần lớn, và chỉ “tiện” ghé qua thăm mình một chút cho vơi nỗi nhớ con.
Hay như chị gái tôi quần quật làm từ sáng tới tối trong nhà máy, tăng ca liên miên, cố gắng dè xẻn từng đồng, chịu áp lực tứ phía, tất cả cũng là để cháu tôi có cuộc sống tốt hơn.
Chị muốn thằng nhỏ không thiếu ăn hay lo lắng mỗi lần làm mất bút mực chỉ vì sợ sẽ chẳng có tiền mua mới như chị em tôi ngày nhỏ. Chị muốn nó sống cuộc đời không nhiều nỗi sợ, khác chúng tôi.
Nhưng có những buổi tối chị về nhà, đèn vẫn sáng, mà con đã ngủ. Cánh cửa phòng khép hờ, tiếng con thở đều đều. Tôi thấy chị đứng đó một lúc, nhìn con, rồi thôi. Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác. Chị ở cùng nhà với con, mà lại như không thật sự ở cùng.
Có những câu chuyện con muốn kể nhưng chị không có mặt. Có những khoảnh khắc con lớn lên từng chút, nhưng chị không kịp nhìn thấy. Hôm nọ thằng bé từ trường về, khoe khám sức khỏe học đường, cao lên được 5cm. Chị nhìn con, mới ngỡ ngàng thấy nó đã lớn bổng từ lúc nào.
Tôi đã cố gắng, chịu đựng, rồi đi qua những ngày mệt mỏi, cũng vì nghĩ đến một lúc nào đó, mọi thứ sẽ “ổn” hơn.
Vậy mà, một cơn ho kéo dài hai tuần, tôi vẫn chưa có thời gian để đi khám. Một lần chóng mặt thoáng qua, tôi tự nhủ chắc do mệt mà chẳng quan tâm. Một buổi tối kiệt sức, tôi vẫn mở laptop vì “việc chưa xong”. Tôi luôn nghĩ sẽ có lúc rảnh để chăm sóc bản thân. Nhưng lúc “rảnh” đó, hình như chưa bao giờ đến.
Đổi lại, ngoài có thêm một chút tiền trong tài khoản, một vài lời khen, một tấm bằng, một vị trí, một cái gì đó gọi là thành quả, thì phần lớn thanh xuân đã trôi qua trong những ngày chạy theo áp lực, công việc, mệt mỏi, hơn thua,…
Dù biết thành công nào cũng cần đánh đổi bằng nỗ lực. Nhưng thật sự, cái giá đang trả có phải quá đắt hay không?
Đổi thời gian bên ba mẹ để lấy tiền gửi về. Đổi những buổi tối bên con lấy những giờ làm thêm mỏi mệt. Đổi sức khỏe của mình lấy một cảm giác an tâm khi thấy tiền trong tài khoản còn đủ cho những lần đóng tiền trọ tiếp theo.
Chúng ta vẫn phải làm việc, vẫn phải cố gắng. Cuộc sống không cho phép mình dừng lại hoàn toàn. Nhưng có lẽ, điều cần thay đổi không phải là làm ít đi, mà là hiểu rõ hơn mình đang sống vì điều gì.
Để khi tất bật, mình không quên mất những điều đáng giữ. Để khi mệt, mình biết dừng lại đúng lúc mà yêu bản thân. Để khi nhìn lại, không thấy mình đã đi quá xa những người mình thương.
Chúng ta tất bật, đến cuối cùng, chỉ để “sống” trọn vẹn một cuộc đời ý nghĩa, mà thôi.
Hôm 15.4, Johnny Trí Nguyễn gây chú ý khi xuất hiện tại buổi công bố phim Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh diễn ra tại TP.HCM. Lần hiếm hoi góp mặt trong một sự kiện giải trí, nam diễn viên gây ấn tượng bởi vẻ ngoài phong độ, điển trai ở tuổi 52. Đây cũng là một trong những dự án đánh dấu sự trở lại của nam nghệ sĩ sau quãng thời gian vắng bóng trên màn ảnh rộng.
Trong Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh của đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình, Johnny Trí Nguyễn đảm nhận vai Hữu tướng quân. Ngoài ra, anh còn giữ vai trò chỉ đạo võ thuật, tham gia tuyển chọn diễn viên. Nói về lý do tái xuất, sao nam cho biết đây là một dự án hoành tráng, có sự cộng hưởng giữa kịch bản, yếu tố lịch sử… Do đó, nam diễn viên cho rằng nếu không góp mặt sẽ là điều tiếc nuối đối với mình.
Anh bộc bạch: “Đời người sẽ ít có những cơ hội được tham gia trong một dự án như vậy, với những cộng sự nghiêm túc để làm một bộ phim mà chúng ta đã muốn làm từ xưa đến nay”.
Với tinh thần đó, Johnny Trí Nguyễn khẳng định bản thân đã “toàn tâm toàn ý” cho tác phẩm. Theo anh, Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh không phải là một dự án cá nhân, mà là sự nỗ lực của toàn bộ ê kíp.
Diễn viên 52 tuổi bày tỏ: “Chúng tôi cùng nhau làm nên một tác phẩm không chỉ là dự án điện ảnh bình thường mà nằm trong bối cảnh lịch sử quan trọng. Cho nên trong quá trình tham gia, không riêng gì tôi mà rất nhiều anh em đã hợp sức. Đây đúng là nỗ lực của cả một tập thể để thực hiện tốt nhất trong điều kiện chúng ta có, để có được một tác phẩm mà mọi người cảm thấy tự hào”.
Tiết lộ thêm về vai diễn của mình, Johnny Trí Nguyễn cho biết đó là một chiến binh, chấp nhận hy sinh cuộc sống riêng vì đại cuộc. Theo anh, Hữu tướng quân là nhân vật sẽ bộc lộ tính cách qua từng diễn biến phim, chứ khán giả không nhìn thấy được toàn bộ về nhân vật từ ban đầu.
Nói về khó khăn khi trở lại màn ảnh rộng sau quãng thời gian vắng bóng, Johnny Trí Nguyễn quan niệm trong diễn xuất sẽ không gọi là khó, mà quan trọng là bản thân có nhập vai được hay không.
“Nếu làm không được thì đó là dở, còn làm tốt thì đó là hay. Kịch bản không bao giờ viết hết về nhân vật, nhưng người diễn viên phải xây dựng được nhân vật từ khi còn thơ ấu đến khi trưởng thành để tạo ra độ dày cho vai diễn. Đó là sự sáng tạo của người diễn viên. Nhiều khi mình phải thay đổi chút xíu về kịch bản, về lời thoại để tạo nên sự chân thật, hấp dẫn”, anh chia sẻ.
Cũng theo nam nghệ sĩ, đây là dự án có nhiều phân cảnh hành động nhất từ trước đến nay mà anh thực hiện. Thậm chí ban đầu, kịch bản phim có gấp đôi cảnh hành động so với một tác phẩm thông thường khác. Do đó, Johnny Trí Nguyễn đã chủ động xin đạo diễn giảm bớt để mình có thể tập trung làm tốt nhất.
“Nhưng cuối cùng vẫn là dự án có nhiều cảnh đánh nhau, vì nó là phim của thời chiến nên mình phải cố gắng thực hiện. Tôi và ê kíp đã bỏ rất nhiều sự sáng tạo vào. Với thời đại AI sắp tới, đây cũng có thể là một trong những bộ phim cuối cùng mà chúng ta phải bỏ rất nhiều công sức như vậy để thực hiện. Nhưng như vậy càng đáng giá”, anh nói.
Về việc đóng cảnh hành động ở tuổi 52, Johnny Trí Nguyễn cho rằng “mọi thứ cũng đơn giản”. Nam diễn viên nói anh không phải tập luyện nhiều như những đồng nghiệp khác vì võ thuật đã “ăn vào máu”. “Nhưng khi thực hiện, cái quan trọng là làm sao để các diễn viên làm tốt mới khó. Tôi không phải vai chính trong phim. Đối với tôi, những vai của các bạn mới cần phải hấp dẫn nhất”, anh chia sẻ quan điểm.
Apple đã quyết định quay lại sử dụng khung nhôm cho hai mẫu iPhone 17 Pro và 17 Pro Max nhờ khả năng dẫn nhiệt tốt và trọng lượng nhẹ của vật liệu này. Tuy nhiên, nhôm lại mềm hơn titan, đồng nghĩa với việc nó dễ bị hư hại hơn khi rơi từ trên cao xuống bề mặt cứng, dẫn đến những vết nứt rõ rệt.
Dù vậy, nhôm lại dễ sửa chữa hơn titan. Đây chính là cơ hội khi các cửa hàng sửa chữa tại Trung Quốc đang tận dụng điều này để hỗ trợ công việc phục hồi ấn tượng. Một video được chia sẻ bởi tài khoản Pixel Gamer 4K trên nền tảng X cho thấy các nhân viên phục chế đang làm việc với những chiếc iPhone 17 Pro Max bị hư hỏng nặng, khôi phục chúng gần như về trạng thái nguyên bản.
Trong video, những chiếc điện thoại này không chỉ có vết xước nhỏ mà còn có dấu hiệu bị rơi mạnh, với các vết hằn rõ rệt trên khung nhôm. Tuy nhiên, kết quả sửa chữa thật sự ấn tượng. Các kỹ thuật viên đã khéo léo loại bỏ các vết xước và phục hồi lớp vỏ đến mức khó có thể nhận ra chiếc điện thoại từng bị hư hại. Họ thậm chí còn sửa chữa cả các vết lõm, chứng tỏ tay nghề cao của mình.
Câu hỏi đặt ra là liệu dịch vụ sửa chữa này có sẵn ở các quốc gia khác ngoài Trung Quốc? Câu trả lời không đơn giản. Các dịch vụ phục hồi thẩm mỹ chuyên nghiệp như vậy không dễ tìm thấy ở các quốc gia như Mỹ, và nếu có, chúng thường có giá cao hơn đáng kể.
CEO Tim Cook của Apple cũng từng nhấn mạnh rằng nguồn nhân lực lành nghề dồi dào tại Trung Quốc là lý do chính khiến Apple khó có thể chuyển sản xuất ra khỏi nước này. Việc chứng kiến các cửa hàng sửa chữa thực hiện công việc phục hồi như vậy càng làm cho lập luận của ông trở nên rõ ràng hơn.
Vì vậy, nếu sở hữu một chiếc iPhone 17 Pro hoặc 17 Pro Max bị trầy xước và đang ở Trung Quốc, người dùng có thể nhờ đến các dịch vụ phục hồi tại đây. Còn với những người dùng khác, có lẽ nên sử dụng ốp lưng bảo vệ trước khi quá muộn.
Tại dự án luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Thuế thu nhập cá nhân, luật Thuế thu nhập doanh nghiệp và luật Thuế giá trị gia tăng, Bộ Tài chính đề xuất nhiều nội dung đáng chú ý về ngưỡng doanh thu miễn thuế với hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ.
Theo đó, sửa đổi quy định về mức doanh thu không phải nộp thuế thu nhập cá nhân và mức doanh thu không chịu thuế giá trị gia tăng của hộ kinh doanh theo hướng không quy định cụ thể là 500 triệu đồng/năm tại luật mà giao Chính phủ quy định. Tinh thần theo hướng nâng ngưỡng này lên để tiếp tục hỗ trợ hộ kinh doanh quy mô nhỏ và trung bình thấp.
Ngoài ra, cần bổ sung quy định miễn thuế thu nhập doanh nghiệp đối với doanh nghiệp có quy mô nhỏ. Chính phủ sẽ quy định chi tiết việc xác định doanh thu làm căn cứ miễn thuế.
Những đề xuất trên nhận được sự đồng tình của nhiều chuyên gia. Nhìn từ góc độ so sánh tổng thể với một số quốc gia bên cạnh Việt Nam, có GDP bình quân đầu người và mức doanh thu miễn thuế tương ứng, theo ông Lê Văn Tuấn, Giám đốc Công ty TNHH Kế toán thuế Keytas, doanh thu miễn thuế với hộ kinh doanh nên điều chỉnh lên tối thiểu 1 tỉ đồng/năm.
"So với Trung Quốc, ngưỡng doanh thu miễn thuế nên cân nhắc là 1,5 tỉ đồng/năm; so với Malaysia và Thái Lan, các ngưỡng nên cân nhắc lần lượt là 1 tỉ đồng/năm và 750 triệu đồng/năm", ông Tuấn nói.
Về ngưỡng miễn thuế cho doanh nghiệp nhỏ, ông Tuấn cho rằng, nên bằng với ngưỡng của hộ kinh doanh.
Luật sư Nguyễn Văn Được, Tổng giám đốc Công ty TNHH Kế toán và tư vấn thuế Trọng Tín, Ủy viên thường trực Hội Tư vấn thuế Việt Nam, cũng đề xuất nâng ngưỡng doanh thu miễn thuế với hộ kinh doanh lên 1 tỉ đồng/năm và xây dựng ngưỡng miễn thuế với doanh nghiệp nhỏ tương tự.
Tuy nhiên, mấu chốt là sau khi nâng ngưỡng, cần áp dụng việc trừ ngưỡng này khi tính thuế thu nhập cá nhân với cả nhóm hộ kinh doanh có doanh thu năm từ trên 1 tỉ đồng đến 3 tỉ đồng tính thuế theo (doanh thu - chi phí) x thuế suất, thay vì chỉ áp dụng với nhóm hộ kinh doanh quy mô này nhưng tính thuế theo doanh thu (x) thuế suất.
Ông Tô Hoài Nam, Phó chủ tịch thường trực kiêm Tổng thư ký Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, lại đề xuất xác định ngưỡng miễn thuế đối với doanh nghiệp nhỏ trong khoảng 3 - 5 tỉ đồng doanh thu/năm.
Theo ông, vấn đề cốt lõi hiện nay không nằm ở việc doanh nghiệp nhỏ, siêu nhỏ hay các doanh nghiệp chuyển đổi từ hộ kinh doanh có muốn thực hiện nghĩa vụ thuế hay không, mà là khả năng tuân thủ trong điều kiện năng lực quản trị còn hạn chế.
Đối với nhóm doanh nghiệp này, các chi phí liên quan đến kế toán, kê khai, hóa đơn… trong nhiều trường hợp đang trở thành gánh nặng đáng kể. Nếu ngưỡng miễn thuế được xác định ở mức quá thấp, chính sách sẽ khó đạt mục tiêu hỗ trợ thực chất.
Ở góc độ tiếp cận chính sách, ông Nam cho rằng, không nên nhìn thuế theo hướng "thu ngay từ đầu". Cách tiếp cận này có thể tạo ra một phần nguồn thu trước mắt, nhưng lại làm suy giảm khả năng hình thành nguồn thu bền vững trong tương lai.
Một doanh nghiệp không vượt qua được giai đoạn đầu sẽ khó có cơ hội trở thành đối tượng nộp thuế ổn định. Do đó, việc xác định ngưỡng miễn thuế trong khoảng 3 - 5 tỉ đồng/năm không đơn thuần là ưu đãi, mà là lựa chọn chính sách mang tính nuôi dưỡng và đầu tư cho phát triển.
Về tương quan chính sách giữa hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ, ông Nam nhấn mạnh, cần tránh tư duy cào bằng, mà phải thiết kế khoảng chênh lệch hợp lý để tạo động lực chuyển đổi.
Cụ thể, nếu ngưỡng miễn thuế của hộ kinh doanh ở mức 3 tỉ đồng/năm thì ngưỡng đối với doanh nghiệp nhỏ cần tối thiểu khoảng 5 tỉ đồng/năm. Tương tự, nếu hộ kinh doanh ở mức 5 tỉ đồng/năm thì doanh nghiệp nhỏ cần ở mức khoảng 7 - 8 tỉ đồng/năm.
Nếu không tạo ra sự khác biệt đủ lớn về nghĩa vụ thuế và chi phí tuân thủ, hộ kinh doanh và cá nhân kinh doanh sẽ không có động lực chuyển đổi lên mô hình doanh nghiệp. Khi đó, mục tiêu đưa khu vực kinh doanh phi chính thức vào khu vực chính thức sẽ khó đạt được trong thực tiễn.
Về khía cạnh để ngưỡng miễn thuế của hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ bằng nhau, ông Được bày tỏ, không lo hộ kinh doanh ngại "lớn".
Vị này đề xuất, bên cạnh chính sách miễn thuế thu nhập doanh nghiệp trong 3 năm cho doanh nghiệp nhỏ và vừa đăng ký kinh doanh lần đầu như hiện hành, để tạo động lực cho hộ kinh doanh tự nguyện chuyển đổi, cần có thêm chính sách nhóm doanh nghiệp có doanh thu từ 3 tỉ đồng/năm trở xuống đang tính thuế theo (doanh thu - chi phí) x thuế suất cũng được áp dụng trừ đi ngưỡng doanh thu miễn thuế trước khi tính thuế thu nhập doanh nghiệp.