Ngày 17.4, ngày cuối cùng làm việc tại Bắc Kinh (Trung Quốc), đoàn đại biểu Việt Nam trong chuyến “Hành trình đỏ nghiên cứu, học tập năm 2026” đã đi khảo sát Đại học Bắc Kinh, khảo sát Đại học Nhân dân Trung Quốc, tham quan Trung tâm giao lưu văn hóa KH-CN Thanh thiếu niên Tống Khánh Linh, tham quan Bảo tàng lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc, làm việc với Báo Thanh Niên Trung Quốc… và tham gia hội nghị giao lưu, chia sẻ chuyến đi nghiên cứu thực tế với chủ đề “Thanh niên thời đại mới dấn thân, đảm đương trách nhiệm trong hành trình hiện đại hóa”.
Phát biểu tại hội nghị, chị Tô Thị Tuyết Ngân, Phó bí thư Tỉnh đoàn Khánh Hòa, cho hay với tinh thần “đâu cần thanh niên có, việc khó có thanh niên”, tuổi trẻ tỉnh Khánh Hòa đã để lại dấu ấn đậm nét qua những công trình, phần việc thiết thực. Trong đó, chị kể lại trận lụt lịch sử cuối năm 2025, hình ảnh những chiếc áo xanh tình nguyện dầm mình trong dòng nước để hỗ trợ người dân đã trở thành biểu tượng của sự sẻ chia.
Các đội hình xung kích đã không quản ngại khó khăn, trực tiếp giúp dân dọn dẹp nhà cửa, vệ sinh môi trường tại các “điểm nóng” là trường học và cơ sở y tế. Đáng chú ý, mô hình “Phiên chợ rau 0 đồng” đã cùng đơn vị phối hợp cung cấp hàng nghìn suất cơm miễn phí và rau xanh, kịp thời ấm lòng bà con vùng rốn lũ, minh chứng cho tinh thần tương thân tương ái của thế hệ trẻ.
Đứng trước làn sóng công nghệ, Đoàn thanh niên tỉnh đã tạo nên đột phá với chiến dịch gắn hoạt động tình nguyện với chuyển đổi số. Mô hình “Hành trình bình dân học vụ số” đã trở thành cầu nối đưa dịch vụ công trực tuyến đến gần hơn với nhân dân.
Chị Ngân cho hay, chỉ tính riêng 2 tháng cao điểm (7 và 8.2025), toàn tỉnh đã huy động gần 6.000 lượt tình nguyện viên, thành lập 65 đội hình chuyên sâu. Kết quả, hơn 157.000 lượt người dân đã được hướng dẫn, hỗ trợ giải quyết các thủ tục hành chính trên nền tảng số. Đây không chỉ là con số về mặt kỹ thuật mà còn là nỗ lực thay đổi tư duy và thói quen sinh hoạt cho cộng đồng của tuổi trẻ tỉnh nhà.
Khát vọng của thanh niên Khánh Hòa còn vươn xa hơn qua việc đảm nhận nòng cốt Đề án “Người dân Khánh Hòa nói tiếng Anh”. Dự án này không chỉ lan tỏa phong trào học ngoại ngữ trong cộng đồng mà còn xuất sắc nhận được các giải thưởng danh giá cả trong nước lẫn quốc tế nhờ tác động bền vững cho xã hội.
Gần đây nhất, tại Giải vô địch quốc gia marathon Báo Tiền Phong 2026, 1.200 đoàn viên đã tham gia chạy, hướng dẫn vận động viên và truyền thông quảng bá hình ảnh quê hương. Những hành động này không chỉ lan tỏa tinh thần thể thao mà còn khẳng định sự chuyên nghiệp của thanh niên Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.
Thông qua các diễn đàn giao lưu, đại diện cho tuổi trẻ Khánh Hòa, chị Ngân bày tỏ mong muốn được kết nối, học hỏi kinh nghiệm từ thanh niên các nước, đặc biệt là Trung Quốc, để cùng xây dựng những mô hình tình nguyện sáng tạo, đóng góp vào sự hưng thịnh của quốc gia.
Anh Phạm Minh Hiếu, chuyên viên Phát triển văn hóa doanh nghiệp (Công ty CP Beat Việt Nam), đại diện giới trẻ Việt Nam, khẳng định Nghị quyết số 57 của Bộ Chính trị là một cột mốc bước ngoặt. Dưới sự định hướng của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, KH-CN và đổi mới sáng tạo đã trở thành động lực chính để Việt Nam vươn mình. Đối với thế hệ trẻ, đây không chỉ là văn bản chiến lược mà còn là “mệnh lệnh hành động” thúc đẩy khát vọng hiện đại hóa toàn diện.
Anh Hiếu cho hay, thay vì hài lòng với vai trò người tiêu dùng các nền tảng ngoại nhập, thanh niên Việt Nam đang nỗ lực hiện thực hóa mục tiêu tự cường thông qua AI. AI giờ đây được nhìn nhận như “hệ điều hành” của nền kinh tế số. Hai nhiệm vụ trọng tâm được đặt ra là: chủ động sở hữu tri thức thông qua các mô hình AI am hiểu văn hóa, lịch sử dân tộc và làm chủ thuật toán – nơi được coi là “trái tim” của công nghệ. Đây không chỉ là bài toán tăng trưởng mà còn là vấn đề bảo vệ chủ quyền số quốc gia trong bối cảnh mới.
Theo anh Hiếu, tinh thần đổi mới sáng tạo đang được giới trẻ cụ thể hóa vào mọi ngóc ngách của đời sống. Anh cho rằng thanh niên là lực lượng nòng cốt xây dựng chính quyền số. Những trợ lý ảo AI đang giúp các cơ quan nhà nước xử lý hàng triệu hồ sơ, giảm bớt thủ tục rườm rà, đưa chính quyền đến gần người dân hơn. Cạnh đó, việc ứng dụng AI vào thị giác máy tính và robot tự hành đang thúc đẩy quá trình chuyển dịch sang lao động công nghệ cao, tối ưu hóa năng suất lao động.
Nhìn nhận sự phát triển của Trung Quốc trong y tế, giao thông và nông nghiệp thông minh, anh Hiếu đánh giá đó là bài học vô giá. Tuổi trẻ Việt Nam mong muốn thắt chặt tình hữu nghị, học hỏi và phối hợp triển khai các mô hình thực tiễn này.
Anh Hiếu khẳng định, với hành trang là tinh thần Nghị quyết 57 và công cụ sắc bén AI, thế hệ trẻ cam kết sẽ là lực lượng tiên phong xóa bỏ rào cản, chinh phục những đỉnh cao công nghệ mới nhằm phục vụ nhân dân và sự phát triển bền vững của đất nước. Hành trình hiện đại hóa không có đích đến cuối cùng, mà là sự tự hoàn thiện không ngừng nghỉ của một thế hệ trẻ đầy trách nhiệm.
Với vai trò là một nghiên cứu sinh y học, anh Đặng Duệ Dật, sinh viên chương trình đào tạo tiến sĩ 8 năm (khóa 2019) tại Khoa Y học Lâm sàng I (Đại học Bắc Kinh), cho biết đang tìm kiếm những giải pháp y tế mới, đặc biệt là tập trung nghiên cứu hơn 100 loại bệnh hiếm gặp nhằm bảo vệ và chăm sóc sức khỏe nhân dân một cách tối ưu nhất.
Nhấn mạnh về chủ đề “Không quên nguyện ước ban đầu” của Hành trình đỏ năm nay, anh Đặng Duệ Dật cho rằng lý tưởng của thế hệ trẻ hôm nay là không ngừng nỗ lực xây dựng đất nước phát triển mạnh mẽ, vun đắp tình hữu nghị Việt – Trung. Đối với anh, sự kính trọng dành cho các thế hệ đi trước phải được chuyển hóa thành động lực phấn đấu cụ thể trong công việc chuyên môn. Từ đó, anh kêu gọi thanh niên cùng nhau giữ gìn tinh thần dấn thân, không quên tâm thế phụng sự con người để xây dựng một cộng đồng khỏe mạnh và vững mạnh hơn. Anh Đặng Duệ Dật tin rằng việc phát huy sức trẻ và tinh thần dân tộc chính là chìa khóa để xây dựng đất nước với tầm nhìn quốc tế rộng mở.
Theo thông tin công bố, Pullman Ninh Bình đã chính thức khai trương, trở thành khách sạn quốc tế đầu tiên hoạt động tại địa phương này. Dự án do thương hiệu Pullman Hotels & Resorts quản lý, thuộc hệ sinh thái của Tập đoàn Accor một trong những tập đoàn khách sạn lớn trên thế giới.
Nằm cách Hà Nội khoảng 2 giờ di chuyển, Ninh Bình từ lâu đã nổi tiếng với các danh thắng như Tràng An, Tam Cốc hay cố đô Hoa Lư. Những năm gần đây, lượng khách đến địa phương này tăng trưởng mạnh, đặc biệt là khách quốc tế tìm kiếm trải nghiệm thiên nhiên và văn hóa bản địa. Hạn chế du lịch Ninh Bình là thiếu các cơ sở lưu trú đạt chuẩn quốc tế, nhất là ở phân khúc cao cấp. Điều này khiến thời gian lưu trú của khách còn ngắn, chi tiêu chưa cao và khó thu hút các nhóm khách MICE hoặc khách nghỉ dưỡng dài ngày.
Đại diện đơn vị vận hành cho biết, việc đưa thương hiệu vào Ninh Bình hướng tới thiết lập chuẩn mực mới cho phân khúc khách sạn cao cấp tại đây. Pullman Ninh Bình có 283 phòng và suite hiện đại, tất cả đều có ban công hướng cảnh quan núi đá vôi. Khách sạn sở hữu không gian hội nghị 1.700 m² với ballroom và phòng họp linh hoạt, phù hợp tổ chức sự kiện lớn. Dịp khai trương, giá phòng từ 3,3 triệu đồng/đêm kèm ưu đãi.
Theo Sở Du lịch Ninh Bình, trong quý 1/2026, toàn tỉnh ước đón gần 9,9 triệu lượt khách, trong đó khách quốc tế vượt mốc 1 triệu lượt. Tổng doanh thu từ hoạt động du lịch đạt hơn 10.053 tỉ đồng, con số này tăng gần 60% so với cùng kỳ năm 2025. Riêng trong tháng 3, lượng khách đến Ninh Bình đạt hơn 4,1 triệu lượt. Dòng khách tăng nhanh không chỉ phản ánh nhu cầu du lịch phục hồi mà còn cho thấy hiệu quả của các chương trình kích cầu và nâng cao chất lượng dịch vụ.
Khoảng 1,3 tỉ người trên thế giới sống với khuyết tật, tức khoảng 16% dân số toàn cầu. Điều tra năm 2023 cho thấy Việt Nam có khoảng 7 triệu người khuyết tật (khoảng 6,11% dân số).
Có thể nói số liệu trên đây là một bộ phận không nhỏ trong xã hội song vẫn đang gặp nhiều rào cản trong tiếp cận giáo dục, việc làm, giao thông, dịch vụ công… Rào cản lớn nhất không nằm ở bản thân khuyết tật mà ở môi trường chưa được thiết kế để mọi người cùng tham gia bình đẳng.
Một công trình không có lối đi phù hợp, một trang thông tin không thể truy cập bằng công nghệ hỗ trợ hay một doanh nghiệp từ chối tuyển dụng vì định kiến… tất cả đều là rào cản xã hội, tạo ra khuyết tật về cơ hội với người khuyết tật. Điểm nghẽn lớn nhất hiện nay không phải là thiếu chính sách mà là thiếu cơ chế thực thi hiệu quả và trách nhiệm giải trình rõ ràng.
Muốn xóa bỏ rào cản cần chuyển từ cách làm mang tính phong trào sang cách làm dựa trên chuẩn tiếp cận, có kiểm tra giám sát, có chế tài và có sự tham gia của chính người khuyết tật. Một trong những biểu hiện rõ nhất của rào cản xã hội là khoảng cách về việc làm. Tỉ lệ người khuyết tật trong độ tuổi lao động đang làm việc chỉ khoảng 23,5% (theo số liệu điều tra năm 2023).
Nhiều người khuyết tật không thiếu năng lực nhưng lại thiếu cơ hội tiếp cận. Họ không được đào tạo nghề phù hợp, không được hỗ trợ điều chỉnh môi trường làm việc và thường bị loại khỏi vòng tuyển dụng ngay từ đầu do định kiến.
Tăng cơ hội việc làm cho người khuyết tật không thể dựa vào thiện chí mà phải dựa trên hệ thống chính sách đồng bộ, từ chống phân biệt đối xử đến hỗ trợ doanh nghiệp và dịch vụ việc làm công.
Doanh nghiệp đóng vai trò quan trọng trong tạo việc làm cho người khuyết tật song chính sách chưa thực sự tạo động lực. Chẳng hạn doanh nghiệp chỉ được hưởng ưu đãi thuế khi có từ 30% trở lên số lao động bình quân trong năm là người khuyết tật (hoặc các đối tượng yếu thế khác). Đồng thời có quy mô từ 20 lao động trong năm trở lên.
Có những cơ sở đạt tỉ lệ lao động khuyết tật như quy định nhưng vẫn không được hưởng ưu đãi do không đáp ứng điều kiện về quy mô lao động tối thiểu.
Tương tự, doanh nghiệp phải bảo đảm tỉ lệ từ 30% tổng số lao động trở lên là người khuyết tật (hoặc các đối tượng yếu thế khác) mới được hưởng chính sách ưu đãi vay vốn giải quyết việc làm cho người lao động. Không ít doanh nghiệp không thể tiếp cận chính sách này do không đạt ngưỡng tỉ lệ lao động là người khuyết tật.
Do vậy yêu cầu đặt ra là điều chỉnh chính sách theo hướng bỏ hoặc linh hoạt hóa điều kiện về quy mô lao động, đặc biệt với cơ sở có tỉ lệ lao động là người khuyết tật cao.
Hoặc thiết kế cơ chế ưu đãi theo hướng lũy tiến hay đa ngưỡng thay vì áp dụng cứng tỉ lệ 30% nhằm ghi nhận cả những doanh nghiệp có đóng góp đáng kể nhưng chưa đạt ngưỡng.
Cần kết hợp đồng thời tiêu chí về tỉ lệ và số lượng tuyệt đối lao động là người khuyết tật, mở rộng hình thức hỗ trợ ngoài thuế như cải tạo nơi làm việc, công nghệ trợ giúp, đào tạo tại chỗ song song với tận dụng mua sắm công và chuỗi cung ứng.
Kinh nghiệm khu vực châu Á - Thái Bình Dương cho thấy các quốc gia thành công thường kết hợp nhiều công cụ: ưu đãi, hỗ trợ kỹ thuật, cơ chế trách nhiệm và cả áp lực thị trường.
TAND TP Đà Nẵng vừa có bản án dân sự phúc thẩm tranh chấp hợp đồng bảo hiểm giữa nguyên đơn là ông H.T.T. (57 tuổi, trú Đà Nẵng), và bị đơn là Tổng công ty cổ phần B. (TP.HCM).
Theo trình bày của nguyên đơn, ông T. là chủ sở hữu tàu cá QNa 90187. Ngày 17-1-2024, ông T. có mua bảo hiểm của Tổng công ty cổ phần B. cho tàu cá với giá trị trách nhiệm bảo hiểm thân tàu là hơn 2,2 tỉ đồng. Khi mua bảo hiểm, ông T. không được nhân viên bán bảo hiểm giải thích về quyền lợi của người mua cũng như các quy tắc loại trừ bảo hiểm.
Ông T. cùng các thuyền viên xuất bến để hành nghề lưới rê. Khoảng 23h30 ngày 1-4-2024, thuyền trưởng cho tàu di chuyển, bất ngờ có sóng lớn vỗ vào tàu. Lúc này gió khoảng cấp 6, thuyền trưởng cho một thuyền viên cầm lái, còn mình đi kiểm tra và phát hiện nước vào mạn trái, ở gần khoang mũi có vết thủng. Thuyền trưởng đã cho dùng bơm để hút nước ra ngoài.
Khi thấy ánh điện của tàu khác, tàu QNa 90187 đã di chuyển đến gần, đồng thời thuyền trưởng dùng máy bấm nút "SOS" và gọi điện về cho người thân báo cơ quan chức năng hỗ trợ. Thuyền viên đã quăng dây cố định tàu.
Cùng lúc đó, thuyền viên tàu QB 91449 đã đem các bơm để hút nước trong tàu QNa 90187, nhưng nước càng lúc càng nhanh và mạnh, các thuyền viên vẫn tiếp tục dùng bơm hút nước ra ngoài nhưng không thành công.
Thuyền trưởng cùng các thuyền viên hai tàu thấy không thể cứu tàu và để đảm bảo an toàn nên đã rời qua tàu QB 91449, còn tàu QNa 90187 chìm dần. Sau đó, tàu QB 91449 đưa các thuyền viên cùng thuyền trưởng tàu gặp nạn sang một tàu khác để đi nhờ vào đất liền. Khi về đến bờ, ông H.T.T. đã thông báo cho Tổng công ty cổ phần B. để yêu cầu chi trả tiền bảo hiểm đối với tàu cá QNa 90187 theo hợp đồng đã ký.
Tuy nhiên, Tổng công ty cổ phần B. từ chối chi trả tiền bảo hiểm vì cho rằng sự kiện chìm tàu cá trên không thuộc trường hợp được bảo hiểm do định biên thuyền viên không đủ người và văn bằng chứng chỉ chuyên môn của thuyền trưởng, thuyền viên không phù hợp.
Ông T. cho rằng lý do của Công ty B. đưa ra là không có cơ sở, vì sự cố xảy ra do thời tiết xấu bất thường là nguyên nhân bất khả kháng trực tiếp gây nên thiệt hại tài sản.
Thời điểm tàu đánh bắt tại tọa độ có sóng lớn, gió mạnh đập vào mạn trái gây ra vết thủng dài 50cm và rộng 2cm, khiến nước tràn vào tàu nhanh.
Ngay khi phát hiện sự cố, ông T. và thuyền viên đã thực hiện mọi biện pháp để khắc phục sự cố, lái tàu về phía tàu QB 91449 để nhờ ứng cứu (tất cả thuyền viên hai tàu đã cùng nhau hiệp lực để cứu tàu), gọi SOS... Và ông T. có chứng chỉ thuyền trưởng hạng IV.
Vì vậy, ông T. đề nghị tòa buộc Tổng công ty cổ phần B. chi trả cho ông số tiền hơn 1,7 tỉ đồng và tiền lãi.
Phía bị đơn cho rằng nguyên đơn để máy trưởng và một thuyền viên về bờ (vì giảm chi phí và bị bệnh) mà không có phương án bố trí máy trưởng với thuyền viên thay thế để vận hành trang thiết bị máy móc trong quá trình khai thác hải sản, dẫn đến tình trạng tàu không có máy trưởng, thiếu thuyền viên.
Điều này vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật về duy trì điều kiện khai thác thủy sản và về đảm bảo định biên an toàn tối thiểu…. Vì vậy, Tổng công ty B. không có trách nhiệm bồi thường vụ chìm tàu cá QNa 90187 nên không chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.
Bản án sơ thẩm đã tuyên chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ông H.T.T. về việc tranh chấp hợp đồng bảo hiểm với Tổng công ty cổ phần B.
Buộc Tổng công ty cổ phần B. phải trả tiền bảo hiểm cho ông T. số tiền 2.015.520.000 đồng, gồm tiền bảo hiểm do tổn thất toàn bộ của tàu cá QNa 90187 là 1.768.000.000 đồng và tiền lãi chậm trả của tiền bảo hiểm tính từ ngày 3-5-2024 đến ngày 27-9-2025 là 247.520.000 đồng.
Sau đó, Tổng công ty cổ phần B. đã kháng cáo. Tòa phúc thẩm đã bác toàn bộ kháng cáo của bị đơn; giữ nguyên bản án sơ thẩm.