Theo Agibot, G2 hiện triển khai tại nhà máy sản xuất máy tính bảng của Longcheer Technology. Thay vì chỉ thử nghiệm có kiểm soát ở một bộ phận nhất định như trước đây, các robot đã được tích hợp trực tiếp vào quy trình sản xuất.
Robot hoạt động chủ yếu tại các trạm Kiểm tra Tích hợp Đa phương tiện (MMIT) bên trong dây chuyền Longcheer. Tại đây, chúng thực hiện loạt nhiệm vụ đòi hỏi độ chính xác cao như nhặt thiết bị, đặt chúng vào các giá đỡ kiểm tra và phân loại các thiết bị đã hoàn thiện hoặc bị lỗi.
Đại diện Agibot cho biết G2 hoạt động theo phương thức kết hợp xác thực dựa trên mô phỏng, học tăng cường và trí thông minh tích hợp trên thiết bị để giảm thời gian thiết lập và cải thiện độ tin cậy trong nhà máy. Bằng cách giảm cấu hình thủ công, robot hình người có thể linh hoạt xử lý các vật thể trên băng chuyền.
Tại dây chuyền, G2 hoạt động song song với người vận hành. Robot này đồng thời tự thích ứng với sản xuất vốn đa dạng sản phẩm. Nhà máy không cần đến công cụ chuyên dụng cho robot hoặc phải thiết kế lại dây chuyền. Việc tích hợp robot vào dây chuyền sản xuất chỉ hoàn tất trong vòng 36 giờ.
Agibot khẳng định G2 có thể hoạt động với hiệu suất cao và liên tục trên dây chuyền, với robot hỗ trợ hoạt động liên tục 24/7 và duy trì sản lượng ổn định xuyên suốt các ca làm việc. Mỗi robot có thể đạt năng suất 310 sản phẩm mỗi giờ, thời gian chu kỳ khoảng 19-20 giây cho mỗi tác vụ và tỷ lệ thành công vượt 99,9%.
Theo TS Yao Maoqing, Phó chủ tịch Agibot, việc áp dụng G2 vào nhà máy cho thấy “AI thể hiện qua hình thức vật lý”, tức robot, không còn ở mức thử nghiệm nữa. “Đó là khả năng thực tiễn, sẵn sàng sản xuất, có thể hoạt động đáng tin cậy trong điều kiện công nghiệp thực tế và mang lại giá trị kinh tế có thể đo lường được”, ông Maoqing cho biết trên blog.
Li Long, Tổng giám đốc bộ phận robot của Longcheer, cho biết chỉ trong vòng bốn tháng sau khi G2 được tích hợp vào dây chuyền sản xuất hàng loạt của công ty, robot này đã mang lại hoạt động ổn định, liên tục và đáp ứng tất cả các mục tiêu chính.
“Đây không chỉ là cột mốc kỹ thuật, mà còn đánh dấu sự xác thực thực tế đầu tiên về AI tích hợp trong sản xuất chính xác đối với thiết bị điện tử tiêu dùng”, ông Long nói. “Cột mốc này cho thấy lộ trình phát triển trí tuệ nhân tạo tích hợp trong sản xuất có thể mở rộng”.
Agibot, hay Zhiyuan Robotics, ra đời tháng 2/2023 bởi nhà sáng lập trẻ tuổi Peng Zhihui sinh năm 1993, có trụ sở tại Thượng Hải. Công ty đạt tốc độ phát triển nhanh chóng khi theo thống kê của hãng nghiên cứu thị trường Counterpoint Research, tổng cộng có 16.000 robot hình người được lắp đặt trên thế giới năm 2025, riêng Agibot dẫn đầu khi chiếm 30,4% thị phần.
Agibot G2 ra mắt năm 2025, là robot hình người cao khoảng 1,6 m, nặng gần 70 kg. Thiết bị sử dụng cấu trúc nửa thân trên kết hợp bánh xe di chuyển, phù hợp môi trường nhà máy. G2 có hai tay robot 7 bậc tự do, độ chính xác cao, tích hợp camera, LiDAR và cảm biến lực để nhận diện và thao tác vật thể. Hệ thống AI cho phép học tác vụ, phối hợp với con người và vận hành liên tục nhờ pin thay “nóng” – tức có thể tự đến trạm thay pin mà không cần con người.
Trước tình hình ùn tắc giao trên quốc lộ 51 do rào chắn để thi công sửa chữa, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai đã có văn bản chỉ đạo.
Văn bản cho biết, theo phản ánh của người dân và báo chí, việc tổ chức rào chắn để sửa chữa các đoạn hư hỏng trên quốc lộ 51 qua địa bàn tỉnh Đồng Nai đã gây ùn tắc giao thông kéo dài nhiều km, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc lưu thông của nhân dân và hoạt động vận tải hàng hóa.
Để kịp thời khắc phục tình trạng trên, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai chỉ đạo Sở Xây dựng khẩn trương kiểm tra hiện trường, đánh giá toàn diện việc tổ chức thi công, rào chắn, phân luồng giao thông trên quốc lộ 51.
Rà soát phương án tổ chức thi công, yêu cầu đơn vị thi công điều chỉnh biện pháp thi công phù hợp, bảo đảm vừa sửa chữa công trình vừa duy trì khả năng lưu thông tối đa.
Phải bố trí thi công theo khung giờ hợp lý (ưu tiên thi công ban đêm, giờ thấp điểm), không để xảy ra ùn tắc kéo dài. Tăng cường thi công "3 ca, 4 kíp", bổ sung máy móc, thiết bị, rút ngắn tối đa thời gian thi công, sớm hoàn thành dự án sửa chữa quốc lộ 51.
Đồng thời đề nghị Sở Xây dựng chỉ đạo đơn vị thi công bố trí đầy đủ hệ thống biển báo, đèn tín hiệu, người điều tiết giao thông theo quy định; thu hẹp phạm vi rào chắn, thi công dứt điểm từng đoạn, thi công tới đâu dứt điểm tới đó, không triển khai dàn trải gây ách tắc. Có phương án dự phòng xử lý tình huống phát sinh, đặc biệt trong giờ cao điểm và các ngày cuối tuần.
Phối hợp với Sở Xây dựng TP.HCM tổ chức phân luồng từ sớm, từ xa để hướng dẫn các phương tiện chọn phương án lưu thông khác, hạn chế tập trung vào quốc lộ 51.
Đối với Công an tỉnh, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai chỉ đạo tăng cường lực lượng điều tiết, phân luồng giao thông tại các điểm ùn tắc, phối hợp xử lý kịp thời các tình huống gây mất an toàn giao thông, đảm bảo an toàn cho người và phương tiện lưu thông trên tuyến quốc lộ 51 đoạn qua địa bàn tỉnh Đồng Nai.
Quốc lộ 51 dài 72 km, đi qua địa bàn 2 tỉnh Đồng Nai và TP.HCM (trước là tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), là tuyến đường có lượng phương tiện lưu thông thuộc tốp nhiều nhất nước, lúc cao điểm lên tới gần 70.000 lượt xe/ngày - đêm.
3 năm gần đây, quốc lộ 51 xuống cấp nghiêm trọng ở nhiều đoạn, dù được lực lượng chức năng duy tu, sửa chữa nhưng được một thời gian thì "đâu lại vào đó".
Trước tình hình trên, Sở Xây dựng tỉnh Đồng Nai đã lên kế hoạch sửa chữa "lớn", tại những điểm hư hỏng nặng không đổ lại nhựa đường mà thay thế bằng bê tông, thời gian rào chắn mỗi vị trí thường kéo dài 5 - 7 ngày gây nên tình trạng kẹt xe nghiêm trọng.
Dự án sữa chữa quốc lộ 51 bắt đầu từ cuối tháng 3.2026, dự kiến vào tháng 7.2026 hoàn thành.
Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Triển lãm mỹ thuật "You are my destiny - two worlds experience" quy tụ hàng trăm tác phẩm xuất sắc của học sinh từ cấp tiểu học đến THPT của hệ thống Trường quốc tế Á Châu trong một không gian nghệ thuật độc đáo - Chill Zone, nơi cảm xúc và sự sáng tạo của các em được kể qua ngôn ngữ thị giác ấn tượng với đa sắc màu.
Các tác phẩm được trưng bày tại triển lãm là hành trình trải nghiệm nghệ thuật được thiết kế xuyên suốt theo chủ đề "Two Worlds - One Journey", dẫn dắt người xem bước vào hai thế giới đối lập nhưng kết nối chặt chẽ: "Little Worlds" - thế giới rực rỡ, hồn nhiên qua đôi mắt trẻ thơ và "Inner Worlds" - thế giới nội tâm sâu sắc của tuổi trưởng thành.
"Chill Zone" mở cửa tự do cho phụ huynh, học sinh và công chúng từ 8 giờ đến 19 giờ trong từ ngày 18-25.4 tại 8C Tống Hữu Định, P.An Khánh, TP.HCM.
Xuyên suốt triển lãm, các tác phẩm được thể hiện đa dạng về chất liệu và hình thức như hội họa, tranh resin, tranh mica, tranh sỏi hay các sản phẩm tạo hình từ đất sét. Mỗi tác phẩm là một câu chuyện cá nhân, dấu ấn riêng biệt, góp phần khắc họa hành trình trưởng thành và thế giới nội tâm phong phú của các em học sinh.
Ông Cao Quảng Tư, Giám đốc tuyển sinh của hệ thống Trường quốc tế Á Châu, chia sẻ triển lãm không chỉ là sân chơi nghệ thuật, sự kiện còn góp phần kết nối nhà trường - học sinh - phụ huynh, đồng thời mở ra một không gian trải nghiệm giáo dục giàu cảm hứng, nơi nghệ thuật trở thành cầu nối của cảm xúc và sự thấu hiểu.