Ngày 16-4, lãnh đạo Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột cho biết đang kiểm tra, xử lý thông tin phản ánh việc có cá nhân tự ý múc đất trong lòng hồ thủy lợi đem bán.
Theo ghi nhận trong nhiều ngày tại khu vực lòng hồ thủy lợi Ea Tam, việc múc đất tại lòng hồ rồi dùng hàng chục xe tải chở đi bán diễn ra rất ngang nhiên, công khai.
Trong ngày 15-4, tại khu vực lòng hồ Ea Tam, một máy múc liên tục đào đất tại những vị trí trũng, nơi còn đọng nước, rồi đổ trực tiếp lên các xe tải.
Từ trên cao có thể thấy rõ các tuyến đường đất tạm được mở vòng quanh lòng hồ. Tại một điểm giao nhau, nhiều xe tải dừng chờ, lần lượt tiến vào vị trí máy múc để nhận đất.
Có thời điểm 2 – 3 xe tải cùng “xếp tài” tại khu vực khai thác, phía ngoài còn nhiều xe xếp hàng chờ hoặc đang chở đất đi bán.
Khu vực lòng hồ bị đào xới nham nhở, tạo thành các hố sâu xen kẽ vũng nước. Dấu vết bánh xe cày nát nền đất, hình thành nhiều lối đi tạm chằng chịt.
Sau khi nhận đất, các xe tải chở đến những khu vực lân cận hoặc cách xa 10 – 15km để bán, giá đất cũng thay đổi tùy theo quãng đường vận chuyển.
Sau nhiều lần “truy vết”, phóng viên đã nắm được hành trình tiêu thụ số đất lấy từ lòng hồ Ea Tam. Lộ trình chung là các xe tải di chuyển theo đường công vụ ra khu dân cư phía trên. Ghi nhận cho thấy nhiều xe chạy ra đường chính sát khu dân cư, cuốn theo bụi đất mù mịt.
Một số xe chạy ra đại lộ Võ Nguyên Giáp, tiếp tục di chuyển theo đường Lê Duẩn (quốc lộ 14) hướng về phường Thành Nhất rồi rẽ vào các hẻm trên đường Nguyễn Khoa Đăng để đổ đất, sau đó quay lại tiếp tục vận chuyển.
Chúng tôi cũng ghi nhận nhiều chuyến xe chạy theo đại lộ Đông – Tây ra quốc lộ 26, hướng đi Khánh Hòa, để san lấp tại khu vực phường Tân Lập. Xung quanh khu vực này xuất hiện nhiều điểm đổ đất với quy mô lớn.
Theo tìm hiểu, hồ thủy lợi Ea Tam là dự án được UBND tỉnh Đắk Lắk phê duyệt năm 2017, khởi công ngày 5-3-2020 với tổng mức đầu tư 1.468,5 tỉ đồng. Công trình có dung tích hơn 1 triệu m³ nước, phục vụ tưới tiêu, cấp nước sinh hoạt và điều hòa cảnh quan đô thị Buôn Ma Thuột.
Đến ngày 14-3-2025, dự án đã chặn dòng, bắt đầu tích nước. Tuy nhiên nhiều hạng mục vẫn chưa hoàn thiện, trong đó có các tuyến đường quanh hồ và việc xử lý cao trình đáy hồ. Hiện dự án do Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột làm chủ đầu tư.
Theo tìm hiểu, tại dự án có một gói thầu nạo vét lòng hồ, tuy nhiên nhà thầu đã có văn bản xin tạm dừng thi công. Việc một cá nhân được gọi là “Chung miền Tây” đưa máy móc vào múc đất, vận chuyển đi bán không liên quan đến gói thầu này và chưa rõ được cơ quan nào cho phép. Đáng nói, chủ đầu tư không hề biết có việc múc đất lòng hồ tại dự án này đem đi bán.
Trong vai người cần mua đất san lấp, phóng viên liên hệ thì người tên “Chung miền Tây” báo giá khoảng 800.000 đồng/xe 7m³, nếu lấy số lượng lớn có thể giảm giá.
Khi được hỏi vì sao bán đất ở cự ly khá gần nhưng giá cao, “Chung miền Tây” cho rằng “vấn đề phức tạp”, để có đất bán cũng “nhiều vấn đề”. Tuy nhiên người này nói nếu khách thiện chí và lấy số lượng lớn thì có thể thương lượng để chốt mức giá phù hợp.
Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột cho biết chưa nắm được việc có cá nhân tự ý múc đất trong lòng hồ đem bán. “Hiện gói thầu nạo vét đã tạm dừng. Nếu có việc khai thác đất trái phép, đơn vị sẽ phối hợp cơ quan chức năng kiểm tra, xử lý”, vị này nói.
Về đề nghị cung cấp hồ sơ liên quan gói thầu nạo vét như khối lượng đất bùn cần múc, nơi đổ thải…, chủ đầu tư cho biết sẽ cung cấp sau.
Liên quan đến vụ việc, lãnh đạo UBND phường Buôn Ma Thuột cho biết hiện dự án hồ thủy lợi Ea Tam đang trong quá trình thi công. Dự án do Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng Buôn Ma Thuột làm chủ đầu tư, đơn vị này chịu hoàn toàn trách nhiệm trong việc quản lý khu vực lòng hồ và phạm vi dự án.
Không phải ngẫu nhiên Matheus lại thuộc nhóm cầu thủ ngoại đắt giá nhất V-League. Anh năm nay mới 28 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của cầu thủ chuyên nghiệp, sở hữu thể hình khá ấn tượng (cao 1,86 m và dày người) và từng chơi bóng tại Brazil. Điều đó khiến người hâm mộ CLB Công an TP.HCM mong đợi trung vệ này sẽ gánh vác hàng thủ đội bóng. Tuy nhiên, kịch bản này đã không xảy ra.
Ở trận thua CLB Hải Phòng ngay trên sân Thống Nhất, trung vệ người Brazil mắc đến 2 sai lầm trực tiếp dẫn đến bàn thua. Đó không phải là những tình huống quá phức tạp, mà đến từ việc chọn vị trí thiếu hợp lý và xử lý thiếu dứt khoát. Những khoảnh khắc chậm một nhịp ấy đã khiến đội nhà phải trả giá đắt. Trước đó, trong cuộc đối đầu với CLB Thể Công Viettel trên sân Hàng Đẫy, Matheus tiếp tục trở thành tâm điểm khi phạm lỗi trong vòng cấm, khiến đội nhà phải chịu một quả phạt đền.
Đáng nói hơn, những sai lầm của Matheus thường xuyên xuất hiện. Ở nhiều trận đấu khác, anh tỏ ra chậm chạp, có những pha phòng ngự hời hợt, thiếu quyết liệt, để đối phương có đủ thời gian và không gian dứt điểm. Với một trung vệ được định giá cao và được kỳ vọng gánh vác hàng thủ, đây là điều khó có thể chấp nhận.
Vấn đề của CLB Công an TP.HCM không chỉ nằm ở riêng Matheus, mà còn ở việc anh gần như không có một đối tác đủ chất lượng để chia sẻ áp lực. Các trung vệ nội như Khổng Minh Gia Bảo hay Trần Hoàng Phúc đều ở mức khá, chưa thể tạo ra sự an tâm tuyệt đối. Trong bối cảnh đó, Matheus buộc phải đóng vai trò "thủ lĩnh" nơi hàng phòng ngự, vừa chỉ huy, vừa trực tiếp giải quyết các tình huống nguy hiểm. Nhưng thay vì trở thành điểm tựa, cầu thủ người Brazil lại liên tục trở thành mắt xích yếu.
Sự thiếu ổn định của Matheus kéo theo hệ lụy dây chuyền. Hàng thủ CLB Công an TP.HCM trở nên rời rạc, thiếu kết nối và dễ bị khai thác. Những khoảng trống liên tục lộ ra, đặc biệt trong các tình huống chuyển trạng thái từ tấn công sang phòng ngự. Con số thống kê phần nào phản ánh rõ thực trạng này. CLB Công an TP.HCM đã nhận đến 25 bàn thua, nhiều nhất trong nhóm tốp 6. Đây là con số đáng báo động với một đội bóng đặt mục tiêu cạnh tranh huy chương.
Việc được định giá lên đến 1 triệu euro trên Transfermarkt từng khiến Matheus Filipe trở thành niềm hy vọng lớn của đội bóng. Nhưng chính kỳ vọng ấy giờ đây lại trở thành áp lực đè nặng lên vai trung vệ này. Ở V.League, không ít ngoại binh phòng ngự đã nhanh chóng khẳng định được đẳng cấp và tạo ra sự khác biệt. Trong khi đó, Matheus vẫn loay hoay trong việc thích nghi và duy trì phong độ ổn định. Những sai lầm lặp lại khiến anh dần đánh mất niềm tin từ người hâm mộ.
Với CLB Công an TP.HCM, bài toán giải quyết vấn đề ở hàng thủ đang trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Nếu Matheus không sớm cải thiện phong độ, tham vọng cạnh tranh danh hiệu của họ sẽ rất khó trở thành hiện thực. Trong bóng đá, một đội bóng muốn đi xa cần có nền tảng phòng ngự vững chắc. Nhưng khi "mắt xích" quan trọng nhất lại liên tục mắc lỗi, CLB Công an TP.HCM đang tự làm khó chính mình trên hành trình chinh phục những mục tiêu lớn. Và với cá nhân Matheus, anh đang đối mặt nguy cơ trở thành một bản hợp đồng hớ và có thể phải ra đi sau mùa giải này.
Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.
Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.
Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.
Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.
"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.
Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.
Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.
Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.
Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.
Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc.
"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.
Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.
Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười.
"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.
Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.
Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.
Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.
Ngày 6/4, bà Jia ở thành phố Nghĩa Ô, tỉnh Chiết Giang đến kiểm tra và định đổi mật khẩu cửa phòng của một khách thuê nam ngoài 40 tuổi. Người này đang nợ 5.000 tệ (khoảng 17,5 triệu đồng) tiền nhà nên bà có ý định ngừng cho thuê.
Khi bước vào phòng, chủ nhà phát hiện hàng trăm chai nhựa loại 1,5 lít đựng đầy nước tiểu được giấu kín trong tủ đồ và gầm giường. Tường và máy điều hòa trong phòng đều ố vàng vì khói thuốc, dù nhà vệ sinh bên trong vẫn hoạt động bình thường.
Bà Jia cùng hai người khác mất hơn hai tiếng đổ chất thải vào bồn cầu để dọn dẹp. Chủ nhà cho biết, vào cuối năm 2025, bà từng định thu lại phòng nhưng nam khách thuê xin khất nợ với lý do vừa ly hôn và con gái đang bệnh tật nên bà đồng ý cho ở tiếp.
"Hơn 10 năm cho thuê nhà, tôi chưa từng gặp trường hợp nào như vậy", bà Jia nói. Bà yêu cầu khách trả đủ tiền nợ và bồi thường 500 tệ phí vệ sinh. Người đàn ông này đã chấp nhận các yêu cầu.
Sự việc thu hút sự quan tâm lớn trên mạng xã hội về lối sống của người thuê nhà. Trước đó, vào tháng 8/2025, một chủ nhà ở thành phố Tô Châu (tỉnh Giang Tô) cũng phát hiện 100 chai nước tiểu trong phòng của một thanh niên, dù nhà vệ sinh chỉ cách vài bước chân.
Dưới góc nhìn y khoa, hành vi này có thể là biểu hiện của "Hội chứng tích trữ" (Hoarding disorder) hoặc "Hội chứng Diogenes". Theo các chuyên gia tâm lý trên tạp chí Medical News Today, người mắc hội chứng này thường tự bỏ bê bản thân trầm trọng, cô lập xã hội và có sự ám ảnh cưỡng chế với việc thu thập rác thải hoặc chất thải cá nhân.
Các nghiên cứu chỉ ra rằng những rối loạn hành vi này thường khởi phát hoặc nặng hơn sau khi cá nhân phải đối mặt với cú sốc tâm lý lớn như mất người thân hoặc ly hôn. Các bác sĩ khuyến cáo người bệnh cần được can thiệp y tế và trị liệu tâm lý chuyên sâu thay vì chỉ dọn dẹp hiện trường đơn thuần.