Ngày 16/4, linh mục Giuse Võ Văn Hoài, Chánh sở Họ Tắc Sậy, Giám đốc Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, cho biết Thánh lễ do Đức Hồng y Luis Antonio G. Tagle, Quyền Tổng trưởng Bộ Loan báo Tin Mừng (Tòa Thánh Vatican), chủ trì theo ủy nhiệm của Tòa Thánh. Đây là lần đầu tiên nghi thức tuyên phong Chân phước tổ chức tại Việt Nam.
Công tác chuẩn bị Thánh lễ khởi động từ cuối năm 2024, sau khi Tòa Thánh ban sắc lệnh công nhận cha Trương Bửu Diệp tử đạo vì đức tin. Ban tổ chức được thành lập, gồm các giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, các linh mục thuộc Giáo phận Cần Thơ và các cha cáo thỉnh viên án phong thánh.
Ngoài Trung tâm Hành hương Tắc Sậy – nơi diễn ra lễ chính, sức chứa khoảng 20.000 người, ban tổ chức chuẩn bị thêm khu đất rộng khoảng 5 ha đối diện nhà thờ, có thể đón khoảng 100.000 giáo dân, lắp đặt lễ đài chính và hệ thống màn hình lớn phục vụ người tham dự. Khoảng 10.000 chỗ ngồi sẽ được bố trí cho linh mục, tu sĩ và khách mời.
Giáo phận Cần Thơ phối hợp chính quyền tỉnh Cà Mau và TP Cần Thơ xây dựng phương án phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự.
Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp sinh ngày 1/1/1897 tại họ đạo Cồn Phước (nay thuộc xã Long Điền, tỉnh An Giang). Sau thời gian tu học tại Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng và Đại chủng viện Nam Vang (Campuchia), ông được thụ phong linh mục năm 1924.
Từ năm 1930, ông làm cha sở họ đạo Tắc Sậy. Trong 16 năm mục vụ, linh mục được giáo dân kính trọng vì đời sống giản dị, tận tụy chăm sóc đoàn chiên, đặc biệt yêu thương người nghèo, không phân biệt lương – giáo.
Ông còn là bác họ và có vai trò rất lớn trong dẫn dắt Đức Cố Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, nguyên Tổng Giám mục Tổng Giáo phận TP HCM, trên con đường tu đạo.
Ngày 12/3/1946, giữa thời loạn lạc, linh mục Trương Bửu Diệp bị bắt cùng hơn 70 giáo dân. Vài ngày sau thi hài ông được tìm thấy và an táng. Năm 1969, phần mộ ông được di dời về Tắc Sậy, trở thành điểm hành hương của đông đảo tín hữu trong và ngoài nước.
Năm 2013, Giáo phận Cần Thơ mở án điều tra cấp giáo phận; hồ sơ hoàn tất năm 2017 và được gửi sang Rome. Năm 2019, Bộ Phong thánh kết luận hồ sơ hợp lệ để khởi sự án phong Chân phước. Ngày 25/11/2024, Đức Thánh Cha cho phép ban hành sắc lệnh nhìn nhận sự tử đạo của cha Trương Bửu Diệp.
Chân phước hay chân phúc, còn gọi là Á Thánh, là danh hiệu của Giáo hội Công giáo Rome trao một người qua đời, công nhận họ đã sống thánh thiện, đang hưởng hạnh phúc thiên đàng và có khả năng chuyển cầu. Đây là giai đoạn ba trong tiến trình phong thánh của Giáo hội: Tôi tớ Chúa – Đấng đáng kính – Chân phước – Hiển thánh.
Theo trang Tổng Giáo phận Sài Gòn, đến nay Việt Nam có 117 người được phong Chân phước sau đó lên Hiển thánh. Đây hầu hết là giám mục, linh mục và giáo dân tử đạo trong thời gian 1644-1883. Người tử đạo đầu tiên của Giáo Hội Việt Nam là thầy giảng Anrê Phú Yên (tử đạo năm 1644), được phong Chân phước năm 2000.
Theo đài địa phương Salzburg ORF, chiếc xe của cựu thủ môn bị tàu đâm khi băng qua đường ngang ở Pabing, gần Nussdorf am Haunsberg, vào khoảng 8h20 sáng giờ địa phương ngày 16/4.
Xe của Manninger bị kéo lê nhiều mét. Anh đã nhanh chóng được đưa ra khỏi xe và sơ cứu tại chỗ, nhưng không qua khỏi.
Manninger được cho là đi một mình. Cơ quan chức năng đang kiểm tra tín hiệu đèn đỏ tại đường ngang để xác định hệ thống có hoạt động bình thường hay không. Lái tàu và khoảng 25 hành khách trên toa không bị thương.
"Chúng tôi bàng hoàng khi biết tin về vụ tai nạn thảm khốc ở Nussdorf, nơi Alexander Manninger mất mạng", Austria Salzburg, CLB đầu tiên trong sự nghiệp của Manninger, chia buồn trên mạng xã hội. "Alexander không chỉ là một phần của gia đình CLB trong giai đoạn 1984-1996, mà trên hết còn là một con người để lại dấu ấn cả trong lẫn ngoài sân cỏ".
Manninger là thủ thành Áo đầu tiên chơi tại Ngoại hạng Anh sau khi gia nhập Arsenal năm 1997. Anh bắt 39 trận cho đội bóng thành London, giành một chức vô địch Ngoại hạng Anh cùng một Cúp FA.
Chia tay Arsenal, Manninger tiếp tục sự nghiệp tại nhiều CLB châu Âu như Torino, Siena, Red Bull Salzburg, Udinese và Augsburg. Cựu thủ môn này từng vô địch Serie A cùng Juventus, trước khi trở lại Anh chơi mùa giải cuối cùng sự nghiệp trong màu áo Liverpool năm 2016.
"Chúng tôi đau buồn trước sự ra đi của Alexander Manninger, người đã thiệt mạng trong một tai nạn giao thông thảm khốc", Red Bull Salzburg gửi lời tri ân tới Manninger. "Tâm trí của chúng tôi hướng về gia đình và bạn bè anh. Yên nghỉ nhé, Alexander".
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Manninger có 33 lần ra sân cho tuyển Áo từ năm 1999 đến 2009, góp mặt trong thành phần đội tuyển dự Euro 2008.
Ở tuổi 74, Khánh Hà vẫn đều đặn đi hát, xuất hiện trong nhiều chương trình nghệ thuật và giữ được hình ảnh chỉn chu trước công chúng. Với nữ ca sĩ, điều quan trọng nhất sau nhiều năm làm nghề không nằm ở việc chạy theo xu hướng, mà là cách làm mới bản thân một cách tinh tế.
Theo giọng ca sinh năm 1952, sự đổi mới không nhất thiết phải là thay đổi hoàn toàn phong cách. “Tôi vẫn hát những bài cũ, nhưng luôn cố gắng làm cho nó khác đi, dù chỉ một chút. Quan trọng là mình không đứng yên”, bà chia sẻ.
Nữ ca sĩ cho rằng việc “trẻ hóa” nếu thiếu sự phù hợp rất dễ trở nên gượng ép. Thay vào đó, bà lựa chọn hướng đi dung hòa giữa trải nghiệm cá nhân và cảm xúc trong từng ca khúc, giữ được bản sắc riêng thay vì cố gắng chạy theo thị hiếu.
Không chỉ vậy, Khánh Hà cũng bày tỏ quan điểm về tranh luận hát live và hát nhép. Theo bà, mỗi hình thức đều có lý do tồn tại, tùy thuộc vào tính chất của tiết mục.
Với những ca khúc có vũ đạo mạnh, việc hát live hoàn toàn có thể gặp khó khăn do ảnh hưởng đến hơi thở và âm thanh. Trong khi đó, những bài hát cần sự tinh tế, giàu cảm xúc lại đòi hỏi phần trình diễn trực tiếp để truyền tải trọn vẹn.
Dù không phủ nhận vai trò của hát nhép trong một số trường hợp, nữ ca sĩ vẫn đề cao giá trị của việc hát live. “Khi hát trực tiếp, mình cảm được từng câu chữ, từng cảm xúc. Điều đó giúp phần trình diễn chạm đến khán giả hơn”, bà nói.
Chính từ góc nhìn đề cao cảm xúc ấy, Khánh Hà nhìn lại hành trình làm nghề và nhận ra một khoảng trống lớn mà bản thân từng bỏ lỡ.
Theo nữ ca sĩ, đó là hơn 10 năm cô gần như không thực hiện các sản phẩm âm nhạc mang dấu ấn cá nhân. Dù vẫn hoạt động đều đặn và thu âm cho các trung tâm âm nhạc, bà thừa nhận mình đã chần chừ trong việc đầu tư cho sản phẩm riêng.
“Anh Tô Chấn Phong (chồng Khánh Hà - PV) từng nhắc rằng nếu muốn làm gì thì nên làm ngay, vì thời của băng đĩa không còn nữa. Nhưng lúc đó tôi lại do dự, để rồi thời gian trôi qua rất nhanh”, giọng ca 5X chia sẻ.
Giai đoạn thị trường âm nhạc chuyển mình từ CD sang nền tảng số đã khiến nhiều nghệ sĩ lúng túng, và Khánh Hà cũng không phải ngoại lệ. Sự thay đổi quá nhanh của công nghệ khiến bà chưa kịp thích nghi, dẫn đến việc bỏ lỡ cơ hội ghi dấu ấn cá nhân trong một thời gian dài. “Tôi vẫn hát, vẫn hoạt động, nhưng không có cái gì thật sự là của mình. Nghĩ lại tôi thấy rất tiếc nuối”, bà bộc bạch.
Dù vậy, nữ ca sĩ không xem đây là thất bại, mà là một bài học về việc nắm bắt thời điểm trong sự nghiệp nghệ thuật. Theo em gái Tuấn Ngọc, mỗi giai đoạn đều mang lại những trải nghiệm riêng, quan trọng là cách mình nhìn nhận và bước tiếp.
Bên cạnh những chiêm nghiệm về nghề, Khánh Hà cũng dành nhiều cảm xúc khi nhắc lại những ký ức đặc biệt trong hành trình âm nhạc, trong đó có bước ngoặt chuyển sang hát tiếng Việt.
Từ khi còn nhỏ, nữ ca sĩ chủ yếu thể hiện các ca khúc tiếng Pháp, tiếng Anh của những nghệ sĩ quốc tế. Những bản nhạc quen thuộc như Unchained Melody hay My Way đã theo nữ ca sĩ từ rất sớm. Tuy nhiên, việc chuyển sang hát tiếng Việt lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Ca khúc tiếng Việt đầu tiên mà Khánh Hà thể hiện là sáng tác của Trịnh Công Sơn – bài hát Cát bụi. Điều đặc biệt là khi bài hát được trình diễn, chính cố nhạc sĩ đã đến nghe trực tiếp.
“Lúc đó tôi chưa từng gặp anh Trịnh Công Sơn, nhưng anh đến nghe và rất thích. Đó là kỷ niệm mà tôi nhớ mãi”, nữ ca sĩ chia sẻ. Khoảnh khắc ấy không chỉ đánh dấu bước chuyển ngôn ngữ trong âm nhạc, mà còn tiếp thêm động lực để Khánh Hà theo đuổi con đường ca hát lâu dài.
Tôi 26 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở nước ngoài. Cũng như bao người, tôi ra trường, cố gắng kiếm được công việc ở một doanh nghiệp quy mô lớn. Công việc không có nhiều biến động nhưng càng ngày tôi càng stress và luôn mất ngủ, bất an và luôn ở tâm thế mệt mỏi. Công ty và khách hàng của tôi là 95% người Nhật. Trong môi trường này, tôi cảm thấy mình thật lạc quẻ, khác biệt và không giống ai. Lâu lâu lại bị sếp và đồng nghiệp nhắc nhở những chuyện rất nhỏ nhặt.
Dù ở đây 9 năm, tôi không gặp vấn đề về giao tiếp nhưng để hiểu văn hóa "nhìn mặt sếp làm việc", "nhậu tới sáng" hay "ngoại tình là bình thường", tôi luôn gặp trở ngại và cảm thấy chúng đi ngược với phương châm và giá trị sống của mình. Thật buồn cười khi đây là công ty mà tôi tưởng sẽ là nền tảng cho sự phát triển sự nghiệp của bản thân, giờ đây tôi không thấy giá trị của mình. Nghĩ đến chuyển việc tôi lại sợ vì mức lương hiện tại khá tốt, lại còn được cấp nhà ở, đồng nghiệp cũng thân thiện. Nhưng cứ mỗi lần đi làm rồi lại về nhà, có những ngày rảnh không có gì làm vẫn phải lên văn phòng để thể hiện sự chăm chỉ, tôi cảm thấy thật lãng phí tuổi thanh xuân.
Năm 2025 là một năm rất khó khăn khi bà tôi và chú chó của tôi mất vì bệnh. Tôi rất đau khổ, nghĩ rằng hay lại về Việt Nam làm việc? Nhưng sống ở Nhật khá lâu, tôi tự hỏi mình có thích nghi với môi trường ở Việt Nam được không? Giờ người tôi yêu thương nhất đã ra đi, tôi tự hỏi về Việt Nam để làm gì nữa? Tôi luôn cảm thấy cô đơn, khó kết nối với người khác dù bản thân rất tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa. Rồi lại đi so sánh với người khác cùng lứa tuổi, có gia đình, chồng con, nhà xe. Mình vẫn đi làm công ăn lương, đi làm rồi về nhà. Tôi có thử lên app hẹn hò nhưng toàn là tra nam, không kết nối với ai lâu dài được.
Hiện tại tôi trong quá trình xin việc mới, mong ở môi trường quốc tế hơn sẽ có thêm bạn bè, anh chị đồng nghiệp cùng tư duy và định hướng. Nhưng trong tình trạng ngày nào cũng như ngày nào, không cảm thấy giá trị của bản thân, không tìm được niềm vui trong cuộc sống, tôi cảm thấy rất tệ và mệt mỏi. Tôi biết mình ít ra may mắn không thất nghiệp và có chiếc giường để ngủ mỗi tối nhưng ở độ tuổi không quá trẻ, cũng không đủ kinh nghiệp và chín muồi như tuổi 30, tôi không biết tương lai mình về sau sẽ thế nào? Lỡ như tôi thành bà cô 35 tuổi và vẫn chưa tìm được người ưng ý? Vẫn ở trong môi trường khác bào mòn ước mơ, động lực? Từ ngày bà và chó mất, tôi thật sự mất đi động lực sống. Có ai từng trải qua cảm giác này có thể cho tôi lời khuyên được không?