Mục Lục
ToggleNgày 16/4, UBND TP Đà Nẵng cho biết đã chấp thuận hồ sơ đề xuất đầu tư và tiếp nhận tài trợ dự án sửa chữa mặt đường Nguyễn Văn Linh từ Công ty Cổ phần Đầu tư Khai thác Nhà ga quốc tế Đà Nẵng. Doanh nghiệp tài trợ 100% kinh phí và trực tiếp tổ chức thi công dưới sự giám sát của cơ quan chức năng.
Dự án có tổng mức đầu tư hơn 19,8 tỷ đồng, cải tạo đoạn dài 1,5 km từ cổng Sân bay quốc tế Đà Nẵng đến đường Hoàng Diệu. Các hạng mục gồm xử lý hư hỏng hiện trạng, thảm bê tông nhựa toàn bộ mặt đường và sơn hoàn trả hệ thống vạch kẻ giao thông.
Công trình dự kiến hoàn thành trong tháng 5/2026, sau đó bàn giao cho thành phố quản lý, khai thác. Việc sửa chữa nhằm bảo đảm an toàn giao thông và chuẩn bị hạ tầng phục vụ các sự kiện chính trị, văn hóa quốc tế tại địa phương.
Sau khi hoàn thành, doanh nghiệp tài trợ cho biết sẽ phối hợp với thành phố nghiên cứu phương án chỉnh trang tổng thể trục Nguyễn Văn Linh – Võ Văn Kiệt, tuyến kết nối trực tiếp từ sân bay qua cầu Rồng ra biển Mỹ Khê.
Định hướng cải tạo gồm bổ sung cây xanh, hệ thống chiếu sáng và các hạng mục mỹ thuật đô thị, hướng tới hình thành trục cửa ngõ đồng bộ, nâng cao chất lượng hạ tầng và diện mạo đô thị.
Thành phố yêu cầu việc sắp xếp, bố trí các hạng mục cảnh quan thực hiện linh hoạt, phù hợp quy hoạch không gian, đặc biệt tại các khu vực có mật độ giao thông cao.
Tin Gốc: Vnexpress

Sáng 17/4, ông Phạm Chánh Trung, Chi cục trưởng Dân số TP HCM, thông báo thành phố đã chuyển khoản thưởng 5 triệu đồng mỗi người cho 1.310 bà mẹ sinh đủ hai con từ ngày 1/9/2025 đến nay. Quy định áp dụng rộng rãi trên toàn địa bàn TP HCM mới, bao gồm cả các khu vực vừa sáp nhập từ Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu.
Trong khi đó, 7.650 phụ nữ khác nhận mức 3 triệu đồng do sinh con thứ hai trong giai đoạn từ cuối năm 2024 đến hết tháng 8/2025. Tuy nhiên, khoản tiền 3 triệu đồng này chỉ dành cho người dân ở khu vực TP HCM cũ, không bao gồm các địa bàn mới sáp nhập.
Chính quyền thành phố chi tiền khuyến khích các gia đình sinh thêm con vì tỷ suất sinh, tức số con trung bình của một phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ, hiện chỉ đạt 1,51. Dù con số này tăng nhẹ so với mức 1,43 của năm 2024, ông Huỳnh Minh Chín, Phó giám đốc Sở Y tế TP HCM, đánh giá đây vẫn là mức báo động đỏ.
"Mức sinh rớt xuống quá thấp đang đe dọa trực tiếp đến nguồn nhân lực tương lai, đẩy nhanh tốc độ già hóa dân số và đặt ra thách thức khổng lồ cho sự phát triển bền vững", ông Chín nói. Thực tế, thành phố hiện có hơn 1,57 triệu người cao tuổi, chiếm 11,4% tổng dân số, với tuổi thọ bình quân lên tới 76,7 tuổi, cao hơn mức chung của cả nước.
Nhiều quốc gia châu Á và châu Âu hiện cũng đổ hàng tỷ USD vào các chương trình thưởng tiền mặt nhằm giải quyết tình trạng thiếu hụt trẻ sơ sinh. Hàn Quốc và Singapore đi đầu xu hướng này khi chuyển thẳng hàng nghìn USD vào tài khoản các cặp vợ chồng ngay sau khi họ đón thành viên mới. Tại châu Âu, chính phủ Hungary thậm chí xóa toàn bộ thuế thu nhập cá nhân trọn đời cho những bà mẹ đẻ từ 4 con trở lên.
Tuy nhiên, hàng loạt nghiên cứu nhân khẩu học toàn cầu chứng minh các khoản tiền thưởng một lần chỉ tạo ra tác động tăng sinh ngắn hạn chứ không thể đảo ngược đà suy giảm. Thực tế, những gói hỗ trợ tài chính này chưa đủ sức xóa bỏ nỗi ám ảnh của người trẻ về áp lực chi phí giáo dục đắt đỏ, giá nhà leo thang và môi trường làm việc thiếu linh hoạt.
Bên cạnh tiền thưởng, từ ngày 15/4 đến 30/5/2026, ngành y tế đưa trực tiếp các dịch vụ khám sức khỏe tiền hôn nhân, tầm soát trước sinh và lập hồ sơ y tế người cao tuổi xuống 168 xã, phường. Thai phụ và người cao tuổi, đặc biệt là các hộ khó khăn, dễ dàng tiếp cận dịch vụ ngay tại nơi cư trú thay vì phải lên bệnh viện tuyến trên.
Chương trình này giúp các cặp vợ chồng chuẩn bị tốt nhất về nền tảng sức khỏe và tài chính khi quyết định sinh con, đón đầu Luật Dân số mới sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 1/7/2026.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuối tháng 3, Hùng Huỳnh phát hành MV Đẹp mã, đánh dấu lần đầu thử sức với âm nhạc dân gian đương đại. Anh nói về công việc, cuộc sống sau hai năm nổi tiếng.
- Với sản phẩm mới, anh muốn khán giả nhìn nhận mình thay đổi ở điểm nào?
- Tôi không đặt nặng chuyện phải được khen hay tạo hiệu ứng lớn. Tôi muốn cho mọi người thấy sự trưởng thành: từ tư duy đến cách làm sản phẩm. Nếu khán giả cảm nhận được tôi đang thay đổi, dám thử thách, không còn non nớt là niềm hạnh phúc to lớn nhất. Điều quan trọng nữa mà tôi muốn khẳng định là sự nghiêm túc với nghề.
Tôi hiểu kỳ vọng lớn thì áp lực càng nhiều, dễ ảnh hưởng đến tâm lý. Tôi chọn giữ tâm thế thoải mái để tập trung vào dự án, đồng thời tận hưởng công việc đang theo đuổi.
- Anh nói gì trước ý kiến "Hùng Huỳnh chỉ có mác đẹp trai"?
- Càng đi, va chạm thực tế, tôi càng hiểu nghề ca sĩ không đơn giản. Tôi từng hoài nghi bản thân, cộng thêm bình luận khen chê của khán giả, khiến tôi mất tự tin trong chốc lát.
Tôi nghĩ việc có ngoại hình là lợi thế, giúp bản thân tiếp cận khán giả dễ hơn, đồng thời mở ra nhiều cơ hội trong công việc. Tuy nhiên, tôi không xem đó là tất cả. Để gắn bó lâu dài với nghề, tôi ý thức phải vững nội lực và biết cách phát huy đúng lúc. Qua dự án mới nhất, tôi muốn cho công chúng thấy Hùng Huỳnh có thực lực để tồn tại với nghề. Tôi không vội mà chọn chứng minh điều đó một cách từ từ.
Khi gặp vấn đề không như ý, tôi thường nhìn nhận theo hướng lạc quan, không để bản thân vướng vào tiêu cực quá lâu. Bởi nó dễ khiến mình trì trệ, đi lệch khỏi mục tiêu, định hướng. Tôi tự nhắc nếu con đường đang đi là đúng thì không nên vì vài tác động bên ngoài mà thiếu tự tin. Với cách cư xử chưa đúng thì phải tỉnh táo điều chỉnh, không cố chấp.
- Bài học mà anh rút ra được sau các thử thách là gì?
- Trước đây tôi khá nóng vội, dễ bị cuốn theo hoặc bị cảm xúc chi phối. Sau một vài chuyện, tôi nhận ra mình cần chậm lại, suy nghĩ kỹ hơn trước mọi quyết định. Tôi nhớ câu nói của anh Trấn Thành tại một chương trình "Người thành công thường rất bình tĩnh". Những năm qua, tôi tập có được tính cách này để ứng xử trong công việc lẫn cuộc sống.
Tôi còn học được một điều nữa, làm nghệ thuật, nổi tiếng đến đâu cũng không thể làm hài lòng mọi người. Việc có ý kiến trái chiều hay antifan là điều khó tránh. Thay vì bận tâm, tôi tập trung vào công việc, tin rằng khi bản thân làm đủ tốt, đủ lâu, khán giả sẽ dần có cái nhìn khác.
- Nhìn lại chặng đường từ thực tập sinh đến nay, anh nghĩ yếu tố nào giúp mình chinh phục được khán giả?
- Với tôi, đó là sự cộng hưởng giữa may mắn và nỗ lực. Trước khi hoạt động âm nhạc chuyên nghiệp, tôi từng đối mặt không ít trầy trật. Học xong cấp ba ở Đồng Nai, tôi lên TP HCM, tham gia một nhóm nhảy, rồi làm thực tập sinh cho một công ty trong ba năm để chờ cơ hội ra mắt. Khi mọi thứ sẵn sàng thì dịch ập đến, mọi kế hoạch tan tành. Lúc có cơ hội tham gia show thực tế ở nước ngoài, tôi một mình xoay xở mọi thứ. Nhìn lại, tôi biết ơn bản thân bởi giai đoạn này đã không bỏ cuộc.
Thời điểm loay hoay tìm hướng phát triển thì một video nhảy của tôi bất ngờ được khán giả quan tâm. Năm 2024, tôi đón nhận cơ hội tại Anh trai say hi với quyết tâm lớn để đến gần khán giả.
Theo tôi, hạnh phúc là bằng lòng với những gì đang có. Trong xã hội hiện đại, người trẻ dễ bị áp lực bởi công việc, sự kỳ vọng. Để giữ được cảm giác luôn thấy đủ và bình yên không dễ. Tôi không bao giờ đặt mình vào một chuẩn mực chung hay so sánh bản thân với thành công của người khác. Tôi không cân đo giá trị này bằng con số mà luôn tự hỏi đã đủ tâm huyết hay nghiêm túc với mục tiêu đặt ra hay chưa.
- Anh đối diện sự nổi tiếng ở tuổi đôi mươi thế nào?
- Tôi đã 27 tuổi, đủ để hiểu mình đang làm gì. Đúng là mọi thứ đến với tôi khá nhanh nên có lúc chưa kịp thích nghi. Lần đầu đứng trên sân khấu concert Anh trai say hi trước hàng chục nghìn người, tôi từng choáng ngợp. Tuy nhiên, cảm giác ấy trôi qua nhanh khi tôi biết cân bằng cảm xúc, học cách tương tác khán giả, làm chủ sân khấu. Nếu không tỉnh táo sẽ bị cuốn theo hoàng nhoáng hoặc dễ ảo tưởng. Tôi cố gắng giữ cho bản thân nét hồn nhiên, không để những thứ xung quanh làm mình thay đổi quá nhanh.
- Quan điểm làm nghề của anh hiện tại ra sao?
- Tôi không sợ mạo hiểm hay liều lĩnh, ngược lại rất hứng thú với điều đó bởi thấy là yếu tố cần thiết để bước ra khỏi vùng an toàn. Như trong MV Đẹp mã, tôi thử sức với dòng nhạc chưa từng thể hiện trước đó - lựa chọn ẩn chứa rủi ro vì có thể khán giả không đón nhận.
Quan sát nghệ sĩ trẻ của Hàn Quốc, Thái Lan, Nhật Bản hay Trung Quốc, tôi thấy họ rất giỏi khi đưa văn hóa dân tộc vào sản phẩm hiện đại, có độ lan tỏa mạnh. Việt Nam có một kho tàng chất liệu đẹp nhưng chưa khai thác hết. Tôi muốn góp một phần nhỏ để giới thiệu các giá trị đó đến với người trẻ.
Tôi có tham vọng nhưng không bất chấp. Tôi muốn làm nghề với tâm thế đơn giản, chân thành, giữ được giá trị bên trong. Khi có ranh giới rõ ràng, tôi sẽ biết dừng lại đúng lúc, chọn thứ vừa sức để làm. Với tôi, làm nghề là đường dài, không đáng để đánh đổi bằng điều mình không muốn trở thành.
- Anh học hỏi thế nào để tiến bộ hơn trong nghề?
- Tôi may mắn có nhiều anh chị đi trước chỉ dẫn. Chẳng hạn, trong dự án gần nhất, chị Hòa Minzy trực tiếp vào phòng thu hướng dẫn tôi cách luyến láy, xử lý sao cho ra màu sắc dân gian. Anh Đức Phúc, Erik cũng giúp tôi có thêm kinh nghiệm sân khấu.
Về giọng hát, tôi hiểu nó là thứ trần trụi, không thể che giấu khi đứng trước khán giả. Cách duy nhất là phải nghiêm túc rèn luyện. Mỗi tuần, tôi theo học giáo viên thanh nhạc nhằm cải thiện hạn chế quãng giọng, rèn thể lực để có thể chinh phục nốt cao. Tôi định hướng mình theo phong cách ca sĩ trình diễn, do đó phải tổng hòa các yếu tố gồm âm nhạc, vũ đạo, lan tỏa năng lượng tích cực trên sân khấu.
Là ca sĩ trẻ, tôi không muốn đóng khung mình vào một hình ảnh cố định. Tôi hướng tới tinh thần Gen Z cởi mở, gần gũi nhưng vẫn có ý thức lưu giữ bản sắc văn hóa. Tôi có một giấc mơ là có thể thực hiện concert cá nhân vào khoảng 5 hoặc 10 năm tới. Tuy nhiên, tôi không vội mà sẽ chọn đúng thời điểm khi bản thân sẵn sàng và có đủ độ chín.
- Gia đình là điểm tựa cho anh thế nào khi theo đuổi âm nhạc?
- Gia đình lý do lớn nhất để tôi luôn biết cách giữ mình trước cám dỗ showbiz. Tôi nghĩ nếu mình không tốt, người buồn nhất sẽ là bố mẹ. Họ đã vất vả nuôi dưỡng, ủng hộ tôi theo đuổi âm nhạc nên tôi không được phép khiến mọi người tổn thương hay lo lắng. Mỗi khi gặp thử thách, tôi tự vượt qua là chính, ít khi than thở, làm phiền.
Đã có những lần mẹ tôi khóc nhưng là vì hạnh phúc khi thấy con xuất hiện trên tivi hoặc ngồi ở hàng ghế khán giả cổ vũ. Những khoảnh khắc đó càng thôi thúc tôi phải cố gắng hơn, biết làm nghề đàng hoàng, bền vững.
- Cuộc sống riêng tư của anh hiện thế nào?
- Mỗi ngày của tôi diễn ra khá đơn giản, chủ yếu xoay quanh việc đi học, chạy show, tập luyện. Tôi luôn nghĩ mỗi sáng thức dậy, nhìn vào gương và thấy mình "ổn hơn hôm qua" là đã có năng lượng. Muốn vậy, tôi phải chăm sóc, rèn luyện bản thân bằng thói quen lành mạnh về ăn uống, tập thể thao. Tôi không thích tụ tập, thường thư giãn bằng cách nghe nhạc, nhảy.
Còn chuyện tình cảm, tôi để mọi thứ tùy duyên. Bước vào độ tuổi này, gia đình bắt đầu hỏi "đã có người yêu chưa" hay "bao giờ chịu lập gia đình" nhưng ưu tiên hiện tại của tôi là sự nghiệp.
Gemini Hùng Huỳnh tên thật là Huỳnh Hoàng Hùng, 27 tuổi, quê Đồng Nai. Năm 2024, anh tạo hiệu ứng sau tham gia Anh trai say hi. Từ chỗ ít được khán giả biết đến, Hùng Huỳnh trở thành gương mặt tiềm năng của showbiz. Trong show, anh có các bài hát gây chú ý như I'm Thinking About You, Đầu đội sừng, 10/10. Cùng năm, anh thắng danh hiệu Mỹ nam của năm tại giải thưởng Ngôi sao của năm.
Hai năm qua, Hùng Huỳnh tham dự nhiều sự kiện Vbiz, là gương mặt quảng cáo của nhiều nhãn hàng. Anh ra các sản phẩm âm nhạc như Chẳng thể nhắm mắt, Bâng quơ, đều hút triệu lượt xem.
Tin Gốc: Vnexpress

Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.
Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.
Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.
Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.
"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.
Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.
Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.
Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.
Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.
Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc.
"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.
Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.
Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười.
"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.
Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.
Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.
Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.
Tin Gốc: Thanh Niên

