Tết 2022, Mai Trâm bước lên bàn cân và nhìn thấy con số 117 kg. Cô 21 tuổi không mặc vừa bất kỳ bộ đồ nào trong những tấm ảnh gia đình chụp ngày Tết. Suốt những năm phổ thông ở TP HCM, Trâm sợ đến trường vì bị bạn bè miệt thị ngoại hình. Cô hạn chế gặp gỡ, thu mình lại.
Ngay trong gia đình, khi ai đó buột miệng “Mẹ đẹp vậy sao con lại như thế này?”, cô mang mặc cảm đó về phòng và không nói với ai. Cân nặng với Trâm lúc ấy là “một lớp vỏ ngăn cách mình với thế giới”.
Hơn hai năm sau, cô sinh viên đại học duy trì cân nặng 58-60 kg, giảm gần 60 kg so với thời điểm nặng nhất. Số đo hình thể đạt 93-66-98 cm. Chiều cao tăng thêm 3 cm, từ 1,64 m lên 1,67 m, nhờ các bài tập cải thiện tư thế kết hợp vận động đều đặn.
Trâm không dùng thuốc, không nhờ can thiệp y tế. Cô bắt đầu bằng cách chậm nhất có thể vì không có lựa chọn nào khác. “Lúc đó cơ thể tôi rất nặng, nếu tập mạnh sẽ ảnh hưởng đến khớp”, cô nói.
Khi vượt ngưỡng 100 kg, áp lực lên khớp gối của một người ở mức cân nặng đó tương đương gấp 4-6 lần trọng lượng cơ thể khi di chuyển, theo các nghiên cứu về cơ xương khớp. Thay vì tập luyện cường độ cao, Trâm giảm khẩu phần ăn và đi bộ chậm mỗi ngày.
Chế độ ăn cô áp dụng là Eat Clean kết hợp nhịn ăn gián đoạn 16:8, tức nhịn 16 giờ liên tục và ăn trong khung 8 giờ. Cô ưu tiên thực phẩm nguyên chất, hấp luộc hoặc dùng nồi chiên không dầu, nấu tại nhà để kiểm soát lượng calo. Canh chỉ nêm rất ít muối, lấy vị ngọt từ rau. Bún, phở vẫn ăn bình thường nhưng giảm tinh bột, lấy vị ngọt từ tôm hoặc củ cải thay vì gia vị công nghiệp, sốt nấu từ cà chua tươi, đường trắng được thay bằng mật ong hoặc đường cỏ ngọt.
“Tôi ăn đủ đạm, chất xơ và vẫn giữ tinh bột nhưng ở mức hạn chế. Quan trọng là hiểu cơ thể cần gì thay vì ép bản thân”, Trâm nói.
Theo khuyến nghị của các chuyên gia dinh dưỡng, một chế độ ăn khoa học cần đủ 6 nhóm chất gồm đạm, béo, bột đường, rau, trái cây và sữa. Cắt giảm bất kỳ nhóm nào có thể dẫn đến mệt mỏi, hạ đường huyết, và về lâu dài làm suy giảm hệ miễn dịch. Trâm không cắt, mà điều chỉnh tỷ lệ và nguồn gốc thực phẩm.
Khi cân nặng hạ xuống, cô mới tăng dần cường độ vận động: từ đi bộ chuyển sang cardio, rồi tập kháng lực để giữ cơ thể săn chắc. Lịch tập từ thứ Hai đến Chủ nhật, không nghỉ dù mưa hay mệt.
Khoảnh khắc Trâm thực sự nhận ra sự thay đổi không phải là lần bước lên cân, mà là lần chụp ảnh áo dài trước dịp 2/9. Khi mặc vừa áo dài size S tại tiệm, cô hỏi lại nhân viên vì sợ mình nhầm.
Trong suốt hành trình, người cha gọi cô là “con heo vàng”, một cách trêu đùa mang đầy âu yếm mà cô nói là nguồn động lực lớn nhất giúp mình không bỏ cuộc.
“Giảm cân là hành trình phải đánh đổi mồ hôi, công sức và thời gian. Khi vượt qua được, mình sẽ tự tin và trân trọng mình nhiều hơn”, Trâm nói.
Thủ tướng vừa phê duyệt nhiệm vụ quy hoạch chung tỉnh Quảng Ninh đến năm 2050, tầm nhìn 2075. Theo đó, tỉnh được xây dựng theo mô hình thành phố trực thuộc Trung ương hiện đại, thông minh, xanh và bền vững; là trung tâm kinh tế biển hiện đại, trung tâm du lịch quốc gia và quốc tế mang tính chất "Đô thị biển - biên giới - di sản, thông minh, thích ứng với biển đổi khí hậu". Quảng Ninh cũng là cực tăng trưởng của khu vực phía Bắc, cửa ngõ giao thương quốc tế hàng đầu, đặc biệt là vị thế trong đối ngoại với Trung Quốc.
Đến năm 2050, Quảng Ninh dự kiến có 2,8-3 triệu người, trong đó dân số thường trú chiếm 2,3-2,4 triệu. Đến năm 2050, địa phương đón 30-31 triệu lượt khách, với khoảng 10 triệu lượt khách quốc tế. Diện tích đất xây dựng đô thị sẽ tăng mạnh, dự kiến đạt khoảng 90.000-100.000 ha vào năm 2050 để đáp ứng nhu cầu phát triển công nghiệp và dịch vụ.
Điểm nhấn nổi bật trong chiến lược là tổ chức không gian theo hướng kết nối chặt chẽ giữa bảo tồn và phát triển. Quảng Ninh sẽ không phát triển đô thị dàn trải mà tập trung vào các chuỗi hạt nhân. Trong đó, Hạ Long khai thác tối đa cảnh quan vịnh và đồi núi. Đông Triều, Uông Bí gắn kết với chuỗi di tích lịch sử và văn hóa tâm linh Yên Tử. Vân Đồn, Cô Tô phát triển theo mô hình đô thị biển đảo hiện đại, gắn với an ninh quốc phòng và Móng Cái là cửa ngõ giao thương quốc tế với Trung Quốc.
Vịnh Cửa Lục được xác định là trung tâm kết nối phát triển đô thị theo mô hình đa cực, mở rộng lên phía bắc. Trung tâm hành chính mới của tỉnh Quảng Ninh cũng định hướng xây dựng ở đây.
Mạng lưới giao thông tích hợp gồm đường bộ, đường sắt, đường thủy và đường hàng không. Giống như nhiều địa phương khác, Quảng Ninh ưu tiên phát triển mô hình TOD (đô thị lấy đầu mối giao thông công cộng làm hạt nhân).
Là địa phương ven biển, quy hoạch đặt yêu cầu cao về việc ứng phó với mực nước biển dâng. Các giải pháp về cao độ nền và thoát nước mặt sẽ được tính toán dựa trên hiện tượng sụt lún đất và tác động kép của biến đổi khí hậu. Hệ thống hồ điều hòa, công viên xanh sẽ được bố trí để đảm bảo kiểm soát ngập úng đô thị.
Quảng Ninh có vị trí chiến lược ở vùng Đông Bắc Việt Nam, giáp Trung Quốc, vịnh Bắc Bộ và các tỉnh thành Hải Phòng, Lạch Sơn, Bắc Ninh. Tỉnh có diện tích đất liền là hơn 6.200 km2, địa hình đa dạng bao gồm miền núi, trung du, đồng bằng ven biển và hơn 2.000 hòn đảo, tạo nên tiềm năng lớn về du lịch, cảng biển và tài nguyên khoáng sản.
Năm 2025, tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm (GRDP) của Quảng Ninh ước đạt 11,89%, cao nhất cả nước, quy mô nền kinh tế trên 368.445 tỷ đồng. Tổng thu ngân sách nhà nước lần đầu tiên đạt 84.500 tỷ đồng, đứng thứ 6 cả nước, mức cao nhất từ trước đến nay, tăng 53% so với dự toán trung ương giao, trong đó thu nội địa đạt 68.150 tỷ đồng. Qua đó, Quảng Ninh đứng thứ 6 trong đóng góp vào tăng trưởng kinh tế cả nước với 3,86%.
Du lịch là ngành kinh tế thế mạnh của Quảng Ninh, năm 2025 đã tiếp đón 21,28 triệu lượt khách, tăng 12% so với cùng kỳ, trong đó khách nội địa đạt 16,78 triệu lượt, khách quốc tế đạt 4,5 triệu lượt. Tổng doanh thu du lịch đạt 57.000 tỷ đồng.
Năm 2026, Quảng Ninh đặt mục tiêu có tốc độ tăng trưởng GRDP đạt trên 12,5%, GRDP bình quân đầu người đạt từ 11.800 USD trở lên, tổng thu ngân sách nhà nước đạt 100.000 tỷ đồng.
Cả nước hiện có 6 thành phố trực thuộc Trung ương là Hà Nội, Hải Phòng, TP Huế, Đà Nẵng, TP HCM, Cần Thơ. Cuối tháng 3, Trung ương Đảng đồng ý chủ trương đưa Đồng Nai lên thành phố trực thuộc Trung ương, giao hoàn thiện hồ sơ để trình Quốc hội khóa 16 xem xét, quyết định tại kỳ họp đầu tháng 4.
Năm 2024, Sarah Dallas tốt nghiệp tiến sĩ ngành Kỹ thuật sinh học tại Đại học Edinburgh, Scotland. Thời điểm đó, khoản nợ sinh viên của cô lên tới 76.000 bảng, bao gồm khoản vay ban đầu và lãi.
Sarah nộp hơn 200 đơn ứng tuyển cho nhiều vị trí trong suốt 16 tháng, từ nhân viên mới đến chuyên gia cao cấp, thậm chí cả thực tập không lương. Khoảng 90% nhà tuyển dụng không phản hồi. Với 10% còn lại, cô được phỏng vấn ba lần và đều bị từ chối do "quá đủ tiêu chuẩn" cho vị trí thấp, nhưng "thiếu kinh nghiệm" cho vai trò cao hơn. "Việc bị từ chối liên tục khiến tôi có cảm giác như mắc kẹt trong một hố đen", Sarah Dallas nói.
Để duy trì cuộc sống, cô làm biên tập viên tự do cho một tạp chí khoa học với thu nhập 600 bảng mỗi tháng, đồng thời vay thấu chi 8.000 bảng. Đến cuối năm 2025, cô mới nhận công việc đầu tiên là kỹ thuật viên phòng thí nghiệm với mức lương 28.500 bảng mỗi năm.
Hiện tại, thu nhập chính của cô khoảng 1.800 bảng mỗi tháng. Tuy nhiên, chỉ riêng tiền thuê nhà (1.025 bảng), hóa đơn (500 bảng) và trả nợ thấu chi (300 bảng) đã lên tới 1.825 bảng.
Sarah phải tiếp tục làm thêm tự do khoảng 40 giờ mỗi tháng. Khoản thu nhập phụ 600 bảng giúp cô chi trả tiền ăn uống, đi lại và tiết kiệm được 50 bảng. Cô cho biết mỗi tháng đóng 37 bảng cho khoản nợ học phí và đến nay mới trả được 95 bảng.
"Tôi không nghĩ cuộc sống ở tuổi 32 lại như vậy. Thu nhập chính dành hết cho các hóa đơn, còn công việc làm thêm mới giúp tôi tồn tại", cô cho biết.
Tình trạng "thừa tiêu chuẩn nhưng thiếu kinh nghiệm" đang là nghịch lý với nhiều người có bằng tiến sĩ tại Anh. Theo khảo sát do Times Higher Education trích dẫn, 42% tiến sĩ tại nước này tiếp tục làm việc trong môi trường học thuật sau một năm tốt nghiệp. Số còn lại chuyển sang khối doanh nghiệp nhưng gặp rào cản vì chưa từng đi làm.
Báo cáo "Kỹ năng người trưởng thành" của OECD năm 2025 cũng chỉ ra Anh nằm trong nhóm có tỷ lệ lao động làm việc không phù hợp trình độ cao nhất khối, khoảng 37%. Điều này khiến thu nhập trung bình của họ giảm 18% so với người làm đúng chuyên môn.
Tiến sĩ Isaiah Hankel, chuyên gia tư vấn nghề nghiệp, tác giả cuốn The Power of a PhD, nhận định rào cản không nằm ở tấm bằng, mà ở cách ứng viên định vị bản thân. Ông cho biết nhiều tiến sĩ viết hồ sơ theo hướng nghiên cứu, trong khi doanh nghiệp cần bản tóm tắt ngắn gọn, tập trung vào kỹ năng làm việc nhóm, giải quyết vấn đề, phân tích dữ liệu và quản lý dự án.
Ông khuyên người tìm việc cần nhanh chóng bù đắp kinh nghiệm thực tế qua các dự án ngắn hạn, thực tập, công việc tự do hoặc hoạt động tình nguyện. Việc có thêm trải nghiệm thực tế trong vài tháng sẽ giúp lấp đầy khoảng trống kinh nghiệm mà các nhà tuyển dụng lo ngại.
Tôi là tác giả bài: "Vợ chồng tôi nuôi con học Y suốt 6 năm", cảm ơn độc giả đã góp ý, từ đó chúng tôi chọn được hướng đi cho mình. Chúng tôi lập một tài khoản tiết kiệm riêng với số tiền trong khả năng của mình, lãi hàng tháng của tài khoản này sẽ gửi không điều kiện, không quảng bá, không mạng xã hội... cho các trung tâm bảo trợ xã hội, không cố định trung tâm nào, khi trung tâm này, khi trung tâm khác. Điều này chỉ là một khía cạnh của cuộc sống, mọi thứ còn lại không hoàn toàn tốt như vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy chênh vênh tuổi xế chiều mà không thoát ra được để thấy cuộc sống vui và ý nghĩa. Khi mua cái nhà thứ ba, tôi tính một cái gia đình đang ở, một cái cho thuê, một cái để con cùng bạn bè của con ở đi học, đi làm giữa Sài Gòn và sẽ cho hai con khi lập gia đình.
Chúng tôi còn một khoản tiền dưỡng già đủ sống bằng thu nhập 10 năm của hai vợ chồng khi đi làm, xa hơn đến ngày nhận lương hưu. Bố mẹ tôi mất rồi, anh chị em đều tự sống được. Bố vợ mất, mẹ vợ ở quê còn nhà cửa đất đai và thờ ông nên không hoàn toàn đến ở với chúng tôi. Bà ở quê vài tuần rồi lên ở cùng nhà tôi vài tuần và cứ thế lặp lại. Chúng tôi nhận cấp học phí cho con cô giúp việc và tôi muốn nghỉ hưu sớm. Vợ ngăn lại với lý do nghỉ sẽ buồn và lẩn quẩn không biết làm gì, hơn nữa phải làm gương cho các con học tập và làm việc.
Không thể bảo các con phải cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ khi bố lại nghỉ chơi. Thực tế là các con đã phấn đấu rất tốt đến ngày nay là do chúng nhìn tấm gương bố mẹ cố gắng mỗi ngày suốt nhiều năm qua. Tôi vì thế mà miễn cưỡng làm việc cầm chừng, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan, nhàn nhã với công việc đơn điệu đã làm suốt mấy chục năm rồi, làm nhiều hơn thì không có gì để làm và cũng không có khả năng nghĩ ra cái mới để làm, lương đội trần, nhiều lúc hổ thẹn với con cái vì luôn động viên chúng cố gắng, hổ thẹn với những đồng nghiệp trẻ và những người cùng thời với mình vẫn hăng say làm việc và đóng góp nhiều hơn. Cảm giác lạc lõng ngay chính nơi làm việc.
Vợ tôi vì lý do sức khỏe đã phải nghỉ hưu sớm. Vài tháng đầu sau khi nghỉ, vợ vui vẻ lắm, có thời gian chăm sóc làm đẹp bản thân, làm đẹp nhà cửa. Tôi rất hào hứng lái xe đưa cả gia đình đi du lịch nếu con cái rảnh và có khi chỉ hai vợ chồng đi chơi, như mơ ước lúc còn trẻ là đi được càng nhiều nơi càng tốt và ý định đi khắp đất nước mình. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, một năm sau ngày nghỉ việc, vợ có cảm giác nhàm chán với vòng lặp lẩn quẩn việc nhà, đi chơi chỉ hai vợ chồng cũng chán, con cái có việc của chúng, bạn bè có việc của họ, không thể rủ rê đi cùng mãi được. Vợ quanh quẩn ở nhà và rảnh đến mức stress, sinh ra khó ngủ, mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, nhiều lúc muốn làm gì đó mà không biết làm gì. Vì vậy tôi cũng sinh ra tâm lý sợ nghỉ sớm nên vẫn tiếp tục làm việc ở cơ quan với cảm giác lạc lõng mỗi ngày thêm lớn.
Quý độc giả và những anh chị đi trước đã vượt qua cảm giác chênh vênh tuổi xế chiều này như thế nào. Nếu bố mẹ nghỉ việc, sống làng nhàng, liệu có thể là tấm gương để con cái sống tích cực, làm việc tốt được không? Liệu tuổi xế chiều có khả năng khởi nghiệp để mở ra con đường mới cùng với bao lo toan khác, hay sống chênh vênh thế này cho hết một kiếp người?