Rạng sáng 1/3, còi báo động tấn công tên lửa hú inh ỏi tại trung tâm tác chiến của Mỹ ở cảng Shuaiba, miền nam Kuwait. Khoảng 60 binh sĩ đã nhanh chóng chạy vào hầm trú ẩn bằng bê tông khi một tên lửa đạn đạo của Iran bay qua phía trên đầu họ.
Đó là thời điểm Iran tiến hành đòn tập kích bằng nhiều loại tên lửa và máy bay không người lái (UAV) vào loạt mục tiêu Mỹ ở khắp vùng Vịnh, nhằm đáp trả chiến dịch tấn công do Mỹ – Israel phát động hôm 28/2.
Đến 9h15, tín hiệu báo an toàn vang lên tại căn cứ Shuaiba. Các binh sĩ tháo mũ bảo hiểm và quay trở lại bàn làm việc. Tại căn cứ này, họ đang điều hành việc vận chuyển thiết bị, đạn dược và nhân sự quân đội Mỹ khắp Trung Đông.
Khoảng 30 phút sau, “mọi thứ rung chuyển” khi một UAV Iran lao vào căn cứ, một binh sĩ kể lại với CBS News ngày 9/4. “Nó giống như những gì bạn thấy trong phim. Tai ù đi và mọi thứ trở nên mờ mịt. Chúng tôi thấy chóng mặt”.
Trong trạng thái bàng hoàng, quân nhân này quan sát hiện trường xung quanh. “Mảnh đạn văng khắp nơi. Nhiều người bị thương ở đầu, bụng và tay chân, máu chảy nhiều. Có người còn bị thủng màng nhĩ”, anh kể.
Đây là một thành viên trong nhóm binh sĩ Mỹ tại căn cứ Shuaiba lần đầu tiên lên tiếng về đòn tập kích tên lửa, UAV của Iran vào khu vực này. Các binh sĩ không tiết lộ danh tính, do quy định hạn chế tiếp xúc với truyền thông của quân đội Mỹ.
Cuộc tập kích đã khiến 6 người thiệt mạng và hơn 20 người bị thương, trở thành vụ tấn công đẫm máu nhất đối với quân đội Mỹ kể từ năm 2021.
Khoảng một tuần trước khi Chiến dịch Cơn thịnh nộ Kinh hoàng bắt đầu hôm 28/2, hầu hết binh sĩ và phi công Mỹ đồn trú tại Kuwait đã được chuyển đến căn cứ ở Jordan, Arab Saudi và những nơi nằm ngoài tầm bắn của tên lửa Iran.
Một số binh sĩ cho biết chỉ huy thông báo họ sẽ không chuyển đi lâu, chỉ cần chuẩn bị đồ đạc cho 30 ngày và để lại hầu hết thiết bị cá nhân, gồm cả máy tính do quân đội cấp. Một binh sĩ giải thích mệnh lệnh “rời khỏi điểm X” có nghĩa là tránh xa vùng nguy hiểm.
Nhưng đối với vài chục thành viên của Bộ Tư lệnh Hậu cần số 103 thuộc Lục quân Mỹ tại căn cứ lớn phía nam thủ đô Kuwait City, họ có một lệnh khác là thu dọn mọi thứ và chuyển đến cảng Shuaiba.
Bộ Tư lệnh Hậu cần số 103 gồm 62 đơn vị trực thuộc, thực hiện chỉ huy và kiểm soát gần 6.000 binh sĩ thuộc Lực lượng Dự bị Lục quân Mỹ. Họ có nhiệm vụ cung cấp lực lượng đã qua huấn luyện và luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu để hỗ trợ các chiến dịch trên toàn cầu của quân đội Mỹ.
Trung tâm chiến thuật ở cảng Shuaiba được xây dựng tương tự các căn cứ trong cuộc chiến của Mỹ ở Iraq hay Afghanistan, thời kỳ UAV chưa xuất hiện phổ biến.
Các tòa nhà tại đây được bảo vệ bằng những tấm bê tông cốt thép chữ T xếp cạnh nhau, được thiết kế để bảo vệ quân nhân trước các vụ nổ từ đạn cối hoặc rocket, nhưng không có tác dụng bảo vệ trước các cuộc tập kích từ trên không.
“Nó chỉ là căn cứ quân sự kiểu cũ. Vài rào chắn nhỏ và loạt tòa nhà dựng bằng thùng container, nơi chúng tôi có thể lập văn phòng tạm bợ”, một binh sĩ cho hay.
Các binh sĩ nói với CBS News rằng họ thắc mắc tại sao mình vẫn ở trong tầm bắn của tên lửa và UAV Iran, dù chỉ làm nhiệm vụ hậu cần, không trực tiếp tham chiến.
Một binh sĩ nói họ đã thấy thông tin tình báo chỉ ra căn cứ này nằm trong danh sách mục tiêu tiềm năng của Iran. “Chúng tôi đã tiến gần Iran hơn, vào một khu vực cực kỳ nguy hiểm và vốn là mục tiêu đã được xác định. Tôi chưa thấy có lý do rõ ràng cho việc này”, người lính nói.
Khi được yêu cầu đánh giá về mức độ phòng thủ của căn cứ, anh trả lời “tôi sẽ xếp nó vào loại ‘không có gì’. Còn xét về khả năng phòng thủ trước UAV, cũng là con số 0”.
Người phát ngôn Lầu Năm Góc từ chối bình luận về thông tin trên và cho biết một cuộc điều tra về vụ tấn công tại cảng Shuaiba đang được tiến hành.
Trong một bài đăng trên X phản hồi thông tin mà CBS News đăng tải trước đó, Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Sean Parnell cho biết “mọi biện pháp sẵn có đã được thực hiện để bảo vệ quân đội của chúng ta ở mọi cấp độ”, thêm rằng “cơ sở được bảo vệ bằng các bức tường cao khoảng 1,8 m”.
Khi xung đột nổ ra, Iran không chỉ phòng thủ đơn thuần mà chuyển hướng tấn công trả đũa, dựa vào kho UAV giá rẻ và tên lửa đã tích lũy trong nhiều năm. Một UAV Shahed của Iran đã phát nổ ngay tại chính giữa khu làm việc của các binh sĩ Mỹ tại trung tâm tác chiến ở cảng Shuaiba.
“Mọi thứ lúc đó hỗn loạn”, một binh sĩ mô tả. “Người bị thương nằm la liệt, chẳng kịp phân loại”.
Theo nhân chứng, các binh sĩ đã tự sơ cứu cho nhau bằng băng gạc, nẹp và garo tự chế. Họ sử dụng phương tiện dân sự để đưa người bị thương đến hai bệnh viện ở ngoại ô Fahaheel của thủ đô Kuwait City.
“Một trong những điều khiến tôi day dứt nhất là không thể đưa tất cả đồng đội ra ngoài. Tôi biết vẫn còn những binh sĩ bên trong chưa được nhận dạng và sơ tán”, một người sống sót kể khi trên đường đến bệnh viện.
Trong buổi họp báo tại Washington sau đó, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth mô tả UAV của Iran đã “lọt lưới”, ám chỉ nó đã vượt qua được hệ thống phòng thủ kiên cố của căn cứ ở Kuwait. “Nó đã vô tình đánh trúng trung tâm tác chiến được bảo vệ kiên cố”, ông nói, nhưng thừa nhận đó là “vũ khí mạnh mẽ”.
Nhiều binh sĩ tại căn cứ dường như không hài lòng về cách mô tả này. “Nói rằng đó chỉ là vũ khí bị lọt lưới là sai sự thật. Tôi muốn mọi người biết rằng căn cứ đã không được chuẩn bị để củng cố phòng thủ. Đó không phải là nơi được bảo vệ kiên cố”, một binh sĩ cho hay.
Tuy nhiên, họ cũng không muốn những bình luận của mình bị hiểu sai. “Tôi không có ý chê bai Lục quân hay Bộ Quốc phòng, nhưng tôi nghĩ việc nói ra sự thật là quan trọng, để chúng ta rút ra bài học từ những sai lầm này”, một binh sĩ khác nói.
Khi được hỏi liệu cuộc tấn công có phải là thực tế tất yếu khi tham gia chiến đấu hay không, anh nói “đúng là như vậy”.
“Tôi rất buồn vì mất đi những đồng đội trong vụ tấn công và nó sẽ theo tôi suốt quãng đời còn lại”, anh nói. “Nhưng tôi cùng gia đình họ cũng vô cùng tự hào về những người lính đó và sự hy sinh của họ”.
Hôm 9/4, cơ quan quản lý nói thời gian qua, Sở tiếp nhận các ý kiến phản ánh liên quan đến nội dung MV Truth or Dare. "Sở đang thẩm định, đánh giá, lấy ý kiến chuyên môn của hội đồng nghệ thuật, cơ quan chức năng và các chuyên gia, sau đó sớm có kết luận chính thức", đại diện Sở Văn hóa và Thể thao TP HCM cho biết.
Sở cho biết thêm hiện chưa có quy định dán nhãn phân loại độ tuổi cho sản phẩm âm nhạc phát hành trên các nền tảng số. Tại Việt Nam, các video ca nhạc phát hành trên không gian mạng chịu sự điều chỉnh của nhiều văn bản pháp luật, từ quy định về nghệ thuật biểu diễn đến an ninh mạng và sở hữu trí tuệ.
21h cùng ngày, đại diện công ty quản lý Jun Phạm gỡ MV trên nền tảng trực tuyến. Êkíp nói việc ngừng phát hành sản phẩm xuất phát từ "tinh thần cầu thị, tôn trọng dành cho khán giả". Phía ca sĩ cho biết những ngày tới, họ sẽ phối hợp cơ quan chức năng và các đơn vị liên quan để làm việc, đồng thời "tập trung tạo những giá trị mới, phù hợp định hướng phát triển dài hạn".
MV phát hành tối 28/3, ca khúc do Jun Phạm sáng tác cùng APJ, phần sản xuất do APJ và MONOTAPE (SpaceSpeakers Label) đảm nhận. Video có cảnh Jun Phạm thể hiện những động tác gợi cảm cùng một cô gái. Sản phẩm còn có những màn ca sĩ làm động tác vào bếp nhào, cán bột, tẩm ướp nguyên liệu với khung hình cận.
Một bộ phận khán giả cho rằng những phân đoạn trên "ám chỉ về tình dục". Tuy nhiên, cũng có luồng ý kiến nhận xét Jun Phạm thể hiện cá tính nghệ thuật táo bạo, nỗ lực thoát khỏi vùng an toàn.
Trong thông báo mới, đại diện ca sĩ lý giải MV được kể theo ngôn ngữ điện ảnh, mỗi khung hình mang dụng ý riêng, hướng đến cảm xúc và giá trị thị giác. Họ cho rằng nghệ thuật có nhiều cách diễn giải, tuy nhiên êkíp không hướng đến việc đi ngược những giá trị tích cực của cộng đồng.
Đạo diễn MV Kiên Ứng cho biết sản phẩm được dàn dựng như một "trò chơi tâm lý". Anh dùng hình tượng mang tính ẩn dụ, các chi tiết trong MV được thiết kế để đưa nhân vật đến giới hạn, khi bản năng lên tiếng trước lý trí. Anh thừa nhận Truth or Dare có yếu tố khêu gợi nhưng không nằm ở việc mô tả hình ảnh mà dụng ý thúc đẩy cảm xúc của người xem.
Ca sĩ Jun Phạm cho biết ca khúc nằm trong kế hoạch thử nghiệm âm nhạc năm nay của anh. Thông qua đó, ca sĩ mở ra một chương mới trong chặng đường xây dựng hình ảnh gợi cảm, trưởng thành.
Jun Phạm, 37 tuổi, tên thật Phạm Duy Thuận, quê TP HCM, được công chúng biết đến khi hoạt động trong nhóm nhạc 365 do Ngô Thanh Vân đào tạo. Khi hoạt động độc lập, anh ra mắt các MV hút triệu view như Hai bàn tay, Thương em hơn chính anh. Năm 2024, Jun Phạm tạo dấu ấn tại show âm nhạc thực tế Anh trai vượt ngàn chông gai, có thêm lượng fan.
Ngoài ra, anh lấn sân diễn xuất trong Tấm Cám: Chuyện chưa kể, Cô gái đến từ hôm qua, 100 ngày bên em, Về quê ăn Tết, Nữ chủ. Jun Phạm còn là nhà văn, có hơn 10 năm trong nghề, từng phát hành các cuốn sách như Nếu như không thể nói nếu như, Có ai giữ giùm những lãng quên, Thức dậy anh vẫn là mơ, 365 - Những người lạ quen thuộc.
Trước đó, cuối tháng 3, cơ quan chức năng ban hành văn bản đề nghị chấn chỉnh, định hướng hành vi của tổ chức, cá nhân trong môi trường số theo chuẩn mực văn hóa, đạo đức và pháp luật. Qua đó, nâng cao chất lượng nghệ thuật, giữ gìn hình ảnh nghệ sĩ, xây dựng môi trường văn hóa - số lành mạnh, chuẩn mực.
Trong công văn gửi UBND TP HCM, liên danh gồm HFIC (Công ty Đầu tư Tài chính nhà nước TP HCM) và CII (Công ty cổ phần Đầu tư Hạ tầng kỹ thuật TP HCM) đề xuất cải tạo 5 điểm giao cắt hiện hữu, gồm: vị trí quay đầu An Phú, ngã ba Cát Lái, nút giao Tây Hòa, ngã tư Thủ Đức và khu vực trước Khu Công nghệ cao TP HCM.
Hiện các điểm này được điều tiết bằng đèn tín hiệu, xe phải dừng chờ theo từng hướng, thường xuyên ùn ứ vào giờ cao điểm. Theo phương án đề xuất, toàn bộ sẽ được nâng cấp thành nút giao khác mức, cho phép dòng xe trên trục chính lưu thông liên tục với 6 làn ở giữa, tốc độ thiết kế 80 km/h, không phải dừng đèn đỏ.
Trong đó, hai vị trí dự kiến xây hầm chui là khu vực quay đầu An Phú và nút giao Tây Hòa; các điểm còn lại sẽ tổ chức cầu vượt kết hợp các nhánh rẽ.
Dự án có tổng mức đầu tư sơ bộ gần 3.500 tỷ đồng, thực hiện theo hình thức BOT (xây dựng - kinh doanh - chuyển giao). Nhà đầu tư tự thu xếp vốn, không sử dụng ngân sách và không phải giải phóng mặt bằng.
Sau khi tiếp nhận đề xuất và tham mưu từ các sở ngành, UBND TP HCM đã chấp thuận giao liên danh nghiên cứu, lập báo cáo khả thi để trình cấp thẩm quyền xem xét. Thành phố lưu ý việc chấp thuận nghiên cứu không đồng nghĩa chỉ định nhà đầu tư; dự án sẽ được tổ chức lựa chọn đơn vị thực hiện theo quy định.
Trục xa lộ Hà Nội - quốc lộ 1 (đoạn từ cầu Sài Gòn đến cầu Đồng Nai) là tuyến huyết mạch cửa ngõ phía đông TP HCM, mỗi ngày có lưu lượng xe rất lớn, đặc biệt là xe container. Tuyến này đang được mở rộng theo dự án BOT, song một số đoạn qua khu vực Bình Dương (cũ) chưa hoàn tất, khiến áp lực giao thông tại các nút giao vẫn cao.
Sớm 27/3 - ngày mà các đại học Ivy League trả kết quả, Nguyễn Quang Anh, học sinh trường Quốc tế St. Paul Hà Nội, hồi hộp ngồi trước màn hình máy tính. Nộp hồ sơ vào 5 trường ở nhóm này, nam sinh nhận bốn thông báo trượt. Ngỡ cơ hội đã khép lại, Quang Anh bất ngờ khi mở lá thư cuối từ Đại học Cornell và thấy dòng chữ "Congratulations" (Chúc mừng).
"Em vỡ òa", Quang Anh nói.
Cornell hiện đứng thứ 12 trên bảng xếp hạng đại học Mỹ, với tỷ lệ chấp nhận 8%, theo US News. Ngoài trường này, Quang Anh cũng đỗ Đại học Nam California (top 28) và Đại học California ở San Diego (top 29).
Có định hướng du học từ những năm cuối THCS, Quang Anh đặt mục tiêu vào lớp chuyên Anh, trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam (Ams), nhưng trượt. Dù buồn vì "cú vấp" này, em không để tâm trạng ủ ê kéo dài, mà quyết định nhập học trường Quốc tế St. Paul Hà Nội, điều chỉnh lại lộ trình của mình.
Quang Anh theo học 10 môn AP (Advanced Placement) - chương trình nâng cao dành cho học sinh THPT, tập trung lĩnh vực khoa học tự nhiên như Giải tích, Khoa học môi trường, Sinh học, Vật lý và Hóa học. Kết quả, em đạt điểm tuyệt đối 5/5 ở bốn môn, còn lại đều được 4/5 điểm. Quang Anh cũng thi và đạt SAT 1540/1600, IELTS 8.0 khi còn học lớp 11.
Nam sinh nhìn nhận học các môn AP giúp sớm tiếp cận với kiến thức đại cương ở đại học, đồng thời nhận ra mình không thích Kỹ thuật cơ khí như định hướng. Thay vào đó, em thấy hứng thú với Kỹ thuật môi trường - lĩnh vực có thể ứng dụng khoa học để giải quyết các vấn đề phát triển bền vững.
Xác định được ngành học, Quang Anh có hướng hoạt động ngoại khóa rõ ràng hơn chứ không dàn trải như trước. Nam sinh tâm đắc với dự án chế tạo drone (máy bay không người lái) đo độ ô nhiễm không khí, tham gia cùng các sinh viên, giảng viên trường Đại học Thủy lợi vào giữa năm 2025.
Em kể được học lắp rắp drone, tìm hiểu về cảm biến và cách lập trình thu thập dữ liệu. Nam sinh thấy drone có thể áp dụng để giải quyết nhiều khâu trong các dự án về môi trường.
"Em không chỉ tham gia cho có, mà thực sự muốn hiểu về các giải pháp bảo vệ, phát triển môi trường bền vững", nam sinh nói.
Những trải nghiệm thực tế trở thành chất liệu cho bài luận chính của Quang Anh. Nam sinh mở đầu bằng câu chuyện mà mình thấy thường ngày: ô nhiễm không khí ở Hà Nội, với hình ảnh bầu trời mờ đục do bụi mịn. Từ đó, Quang Anh bày tỏ khao khát được học về Kỹ thuật môi trường, để tìm ra giải pháp bảo vệ sức khỏe cộng đồng, đảm bảo mục tiêu phát triển bền vững.
Giai đoạn sát hạn nộp hồ sơ là lúc Quang Anh chịu nhiều áp lực nhất, bởi ngoài học tập còn lo hoạt động ngoại khóa và viết luận, việc nào cũng "cần làm ngay".
Em chia nhỏ công việc theo thứ tự ưu tiên, tập trung xử lý dứt điểm từng phần. Có những buổi, nam sinh chỉ viết luận, không làm thêm việc khác để tập trung.
Tự đánh giá, Quang Anh thấy điểm mạnh trong hồ sơ là "kể được một câu chuyện hay", bài luận và hoạt động thể hiện rõ định hướng và mục tiêu khi tới Mỹ. Nam sinh cũng học thêm 4 môn AP khác, liên quan trực tiếp tới ngành Kỹ thuật môi trường để bắt nhịp chương trình đại học tốt hơn.
Thầy Gus Marantos, Cố vấn hướng nghiệp đại học, Điều phối viên chương trình AP của trường St. Paul, đánh giá Quang Anh trong nhóm học giỏi nhất trường bởi sự tò mò và kỷ luật.
"Các đại học Mỹ thích những học sinh dám thử thách bản thân. Quang Anh đã chứng minh được năng lực ở trình độ đại học ngay từ khi chưa tốt nghiệp phổ thông", thầy Gus nhận xét.
Nhìn lại hành trình đã qua, Quang Anh cho rằng trượt trường chuyên không phải là thất bại mà là bước ngoặt quan trọng.
"Miễn là không từ bỏ, sẽ luôn có con đường khác để theo đuổi mục tiêu", nam sinh đúc rút. Sau khi tốt nghiệp tại Mỹ, em dự định trở về Việt Nam, tham gia vào các dự án phát triển bền vững.