Thế nhưng, ngày càng có những trường hợp chỉ cần cầm điện thoại lên đã thấy choáng, buồn nôn hoặc mệt mỏi, thậm chí sợ cầm vào điện thoại.
Chị N.T.M. (40 tuổi, nhân viên văn phòng tại Hà Nội) chia sẻ khoảng vài tháng gần đây, chị bắt đầu gặp tình trạng rất khó chịu: “Cứ cầm điện thoại lên là tôi thấy buồn nôn, chóng mặt, tay tê như kiến bò, nhiều lúc còn sợ không dám dùng nữa”.
Trước đó, chị M. có tiền sử đau cột sống cổ do đặc thù công việc phải ngồi máy tính nhiều giờ mỗi ngày. Ngoài thời gian làm việc, chị vẫn thường xuyên sử dụng điện thoại để trao đổi công việc và giải trí.
“Ban đầu chỉ là mỏi cổ, rồi dần dần mỗi lần nhìn vào điện thoại lâu là thấy choáng nhẹ. Sau này chỉ cần cầm lên thôi cũng đã thấy khó chịu”, chị chia sẻ.
Tình trạng này khiến công việc của chị bị ảnh hưởng đáng kể, khi nhiều lúc chị phải trì hoãn trả lời tin nhắn, hạn chế sử dụng điện thoại dù công việc yêu cầu liên tục.
BS Ngô Văn Quốc – trưởng khoa ngoại chấn thương Bệnh viện Lê Văn Thịnh (TP.HCM) – cho biết hiện nay số lượng bệnh nhân bị đau cổ vai gáy đến phòng khám xương khớp tăng dần theo từng năm và có xu hướng trẻ hóa.
Nếu quan sát kỹ sẽ thấy việc đau cổ, đau lưng do dùng máy tính, điện thoại trong tư thế xấu còn ảnh hưởng đến cả dáng đi, dáng ngồi. Những bệnh nhân này thường kèm theo gù lưng và người có xu hướng cúi người ra phía trước.
BS Nguyễn Tiến Lộc – khoa ngoại chấn thương Bệnh viện Lê Văn Thịnh – cũng giải thích cầm điện thoại trong thời gian dài khiến mắt đã quen với khoảng cách nhìn gần, nên khi vừa ngưng dùng để làm việc khác, mắt người dùng cần khoảng thời gian ngắn để thích nghi với sự thay đổi khoảng cách nhìn, dẫn đến tình trạng chóng mặt, buồn nôn do não bộ đang thích nghi với sự thay đổi.
Ngoài ra, trong thời gian dài cầm điện thoại ở một tư thế cũng khiến các gân ở cổ bàn tay phải gồng cứng liên tục để giữ màn hình ổn định. Điều này góp phần làm tăng áp lực ở cổ tay, gây ra tình trạng tê tay như người bị bệnh “hội chứng ống cổ tay”.
Đây là loại bệnh thường gặp ở những người phải lao động bằng bàn tay liên tục như thợ hớt tóc, nghệ sĩ dương cầm.
Với một số người bệnh có cảm giác khó chịu ngay khi cầm điện thoại, BS Lộc cho hay cảm giác “khó chịu” này có thể đến từ nhiều nguyên nhân. Tuy nhiên nếu “khó chịu” đến từ bàn tay thì nguyên nhân lớn nhất là do người bệnh mắc phải bệnh hội chứng ống cổ tay như đề cập.
Khi cúi đầu nhìn điện thoại, các cơ ở vùng cổ sẽ phải gồng cứng liên tục để đảm bảo đầu và cổ được giữ ổn định. Sau nhiều giờ dùng điện thoại, người dùng sẽ có cảm giác mỏi cổ do các cơ kể trên bị quá tải.
Đáng lưu tâm, với các video ngắn thường đánh vào tâm lý “thỏa mãn nhanh” của người dùng, chúng ta dễ dồn sự tập trung vào màn hình trong thời gian dài mà quên mất mình đang sử dụng điện thoại ở tư thế không tốt.
Với hiện tượng “cứ cầm điện thoại lên là buồn nôn, mệt, tê tay, thậm chí sợ sử dụng điện thoại” – chia sẻ với Tuổi Trẻ, ThS Hoàng Trọng Lân, chuyên gia tâm lý lâm sàng, cho rằng bên cạnh vấn đề bệnh lý cơ thể, tình trạng này có thể còn do yếu tố tâm lý.
Theo ThS Lân, ở những người có tiền sử đau cột sống cổ, việc duy trì tư thế cúi đầu trong thời gian dài khi dùng điện thoại có thể gây chèn ép thần kinh, rối loạn tuần hoàn vùng cổ – đầu. Hệ quả là xuất hiện các triệu chứng như tê tay, chóng mặt, buồn nôn.
Đáng chú ý, khi những trải nghiệm khó chịu này lặp lại nhiều lần, não bộ có thể hình thành một “liên kết có điều kiện”. Ông Lân cho biết từng tiếp nhận một trường hợp điển hình, một nhân viên văn phòng sau thời gian dài bị đau cổ vai gáy, mỗi lần dùng điện thoại đều thấy choáng nhẹ và buồn nôn.
Ban đầu đây là phản ứng sinh lý do tư thế. Tuy nhiên về sau dù đã điều chỉnh tư thế và chỉ sử dụng trong thời gian ngắn, người này vẫn xuất hiện cảm giác khó chịu và dần né tránh việc sử dụng điện thoại.
“Điều này cho thấy yếu tố thể chất có thể là nguyên nhân khởi phát nhưng yếu tố tâm lý lại góp phần duy trì và làm trầm trọng thêm triệu chứng”, ông Lân phân tích. Theo đó, một “vòng xoắn” có thể hình thành trải nghiệm khó chịu khiến não ghi nhớ, từ đó sinh ra lo âu dự đoán; lo âu lại làm tăng phản ứng sinh lý khiến triệu chứng rõ hơn và dẫn đến né tránh.
Theo chuyên gia, nếu không được can thiệp kịp thời, tình trạng này có thể tiến triển thành rối loạn lo âu. Người gặp vấn đề sẽ dần hạn chế hoặc sợ sử dụng thiết bị, thậm chí né tránh công việc, giao tiếp trực tuyến, ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất làm việc và chất lượng cuộc sống.
Người có các dấu hiệu như triệu chứng kéo dài nhiều tuần không giảm, mức độ khó chịu tăng dần, xuất hiện hành vi né tránh hoặc lo lắng rõ rệt khi nghĩ đến việc sử dụng điện thoại nên tìm đến chuyên gia để được thăm khám. Việc đánh giá sớm giúp phân biệt rõ yếu tố thể chất và tâm lý, từ đó có hướng can thiệp.
Về nguyên tắc xử lý, ông Lân ví cột sống cổ như “nền tảng vật lý”. Nếu nền tảng này gặp vấn đề như sai tư thế, căng cơ hay chèn ép nhẹ cần điều chỉnh tư thế, tập vật lý trị liệu để loại bỏ tín hiệu khó chịu từ cơ thể.
Song song đó cần can thiệp vào “cách não đã học và ghi nhớ trải nghiệm”. Liệu pháp tâm lý, đặc biệt theo hướng nhận thức – hành vi, giúp người bệnh điều chỉnh lại nhận thức và hành vi. Người bệnh có thể tập tiếp xúc lại với điện thoại từng bước, bắt đầu từ thời gian ngắn, ở tư thế đúng và trong trạng thái thư giãn, sau đó tăng dần.
“Hiểu đơn giản là vừa chỉnh lại cơ thể, vừa “dạy lại” não rằng việc sử dụng điện thoại là an toàn. Khi hai quá trình này diễn ra song song, triệu chứng sẽ giảm bền vững”, ông Lân nói.
Tôi là tác giả của bài viết: 30 tuổi, tôi có nhà ba tỷ và lương 50 triệu như thế nào 10 năm về trước. Cảm ơn quý độc giả đã đưa rất nhiều phản hồi thú vị và bổ ích. Sau 10 năm, tôi lại viết bài này như là một cách để nhìn lại, cũng như chia sẻ với quý độc giả về những nhân sinh quan của tôi và mong tiếp tục nhận được những sự đồng hành. Nhiều bạn bè đã nhận ra tôi sau khi bài cũ được đăng nên lần này tôi sẽ hạn chế chia sẻ những thông tin cụ thể liên quan đến tài chính.
Sau 10 năm, giờ tôi đã là một chuyên gia được biết đến khá nhiều trong lĩnh vực của mình, đang là giám đốc chức năng của một công ty đa quốc gia. Tôi tiếp tục với công việc đào tạo và tư vấn, với mức thù lao một ngày bằng nhiều lần lương tháng của một nhân viên văn phòng. Tôi đã có hai con, một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Trong 10 năm qua, tôi và gia đình cũng từng gặp biến cố thập tử nhất sinh. May mắn cả nhà đều bình an. Nhìn lại chặng đường vừa qua, các "triết lý sống" đã chia sẻ trước đây vẫn được giữ nguyên vẹn và là nền tảng cho cuộc đời mình. Ở tuổi 40, tôi xin phép được chia sẻ thêm vài góc nhìn từ chính trải nghiệm của mình. Hy vọng có ích với mọi người.
"May mắn thuộc về kẻ mạnh": Mặc dù tiêu đề chỉ mang tính chất câu view, nhưng thông điệp tôi muốn truyền tải rằng, may mắn chỉ thực sự đến với những ai sẵn sàng và đủ năng lực để đón nhận nó. Chúng ta hay nhìn sự thành công của một người tựa như nhìn phần nổi của tảng băng trôi trên mặt nước và cho rằng họ rất may mắn mới được như vậy, mà quên mất rằng để có được những may mắn đó, họ đã phải nỗ lực và có thể đã thất bại rất nhiều lần. Người trúng đất không phải tự nhiên trúng đất, họ đã trải nghiệm rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều và đã mạnh dạn xuống tiền để mua miếng đất đó. Người được thăng tiến cũng đã phải trui rèn trau dồi kỹ năng kiến thức nhiều năm để khi cơ hội đến, họ là người được lựa chọn.
Ngay như bản thân tôi, cơ hội đi dạy cũng chỉ đến khi bản thân tích lũy đủ kiến thức và nâng cấp bản thân liên tục trong nhiều năm. Nếu không hiểu được triết lý này, chúng ta cứ hoài tặc lưỡi, chép miệng và tiếc rẻ, nhiều khi oán trách, tại sao may mắn lại không gõ cửa nhà mình.
"Lúa chín cúi đầu, sông sâu chảy lặng": Ai cũng có thể là thầy của mình. Vì vậy, hãy nhún nhường, khiêm tốn và lắng nghe người khác.
"Người càng hiểu biết thì cái tôi càng bé lại": Chúng ta có thể rất giỏi trong một lĩnh vực nào đó nhưng chỉ là học sinh tiểu học trong lĩnh vực khác. Anh tài xế có thể chỉ cho bạn biết cách lái xe tiết kiệm xăng. Bác nông dân có thể chỉ cho bạn cách xem thời tiết. Em bé bán vé số sẽ chỉ cho bạn cách vượt qua phản đối như thế nào. Mỗi người chúng ta đóng một vai trò trong xã hội này, không cao sang không thấp hèn. Vì vậy hãy luôn tôn trọng người khác, lắng nghe quan điểm và trải nghiệm của họ, đừng đánh giá mà hãy chắt lọc và tìm được bài học cho riêng mình.
Với tâm thế đó, chúng ta sẽ luôn có cơ hội để học hỏi và tốt hơn. Tiền tài, sự nghiệp và nguyên lý cái thùng nước tiền bạc và sự nghiệp không phải là tất cả. Chúng ta còn có sức khỏe, gia đình, bạn bè, các sở thích cá nhân... Mỗi yếu tố này là một mảnh ghép của cái thùng nước. Và hạnh phúc của bạn như nước trong thùng, chỉ vừa bằng thanh ngắn nhất, còn lại sẽ chảy hết ra ngoài.
Hiểu được điều đó, tôi luôn cố gắng để cân bằng mọi thứ. Dù là người làm kinh tế duy nhất trong nhà, sáng tôi vẫn dậy sớm tập thể dục, rồi quét nhà lau nhà, ăn sáng cùng con, đưa con đi học, chiều về chơi với con, tắm cho con, học bài với con, rồi cho con ngủ. Tôi cũng luôn dành sự trân trọng và thời gian cho bạn đời của mình, thường xuyên đưa cả nhà tham gia các hoạt động trải nghiệm. Những giá trị đó là thứ mà tiền bạc không thể thay thế được. Đã có lúc, tôi chọn chấp nhận đi chậm lại trong sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Ngay việc đi dạy, bây giờ tôi cũng hạn chế, chỉ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, chia sẻ và định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ và tôi tin đó là lựa chọn đúng đắn.
Vẫn còn nhiều điều khác tôi muốn chia sẻ nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin được mạn phép chỉ nêu vài góc nhìn cá nhân như trên. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn nhiều trăn trở cho tương lai. Nửa cuộc đời đã qua, dù không quá rực rỡ nhưng cũng tạm gọi là bình an. Sắp qua bên kia sườn núi, tôi nên làm những gì, sống cuộc đời mình như thế nào để không nuối tiếc cho "một lần đến nhân gian"? Mong nhận được lời khuyên và ý kiến từ các anh chị em. Xin chân thành cảm ơn và mong hữu duyên trên đường thiên lý.
Tôi năm nay 28 tuổi, hiện là trưởng phòng marketing cho một công ty nội thất. Chồng tôi là bạn đại học, đang làm nhân viên truyền thông cho một công ty xây dựng.
Chúng tôi cùng quê, học cùng trường, từng tham gia chung một câu lạc bộ rồi quen nhau, yêu nhau từ những năm tháng sinh viên. Anh và tôi đều là mối tình đầu của nhau. Ra trường, cả hai xây dựng sự nghiệp ổn định rồi kết hôn, chúng tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ luôn êm ấm.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi tôi sinh con. 6 tháng đầu tôi nghỉ hoàn toàn để chăm con. Đến tháng thứ 7 tôi đi làm lại, hồi đầu tôi nhờ mẹ tôi lên trông con vì bà nội ngày đó còn bận đồng áng. Đến khi con tôi được 2 tuổi, bố tôi ốm nên mẹ phải về chăm.
Tôi bảo chồng để con đi học, rồi tối đến mình đón về hai vợ chồng chăm con cho tiện, nhưng mẹ chồng tôi khi biết chuyện phản đối, kêu con đi học sớm, sẽ hay ốm đau, 3 tuổi mới được đi lớp. Bà nói sẽ lên chăm cháu giúp vợ chồng tôi. Vì không muốn gia đình tranh cãi, tôi đồng ý.
Ban đầu, tôi rất cố gắng chiều chuộng và tạo cảm giác thoải mái cho mẹ chồng, vì hiểu bà phải rời quê lên thành phố là một sự thay đổi lớn. Nhưng dường như bà không quen với nhịp sống nơi đây. Bà thường xuyên cảm thấy buồn, rồi dần dần chuyển sang than mệt vì việc chăm em bé.
Không khí trong nhà vì thế cũng nặng nề hơn. Tôi thương bà, nhưng cũng không thể làm ngơ trước thực tế rằng việc chăm một đứa trẻ nhỏ là rất vất vả, đặc biệt khi chỉ có một mình bà xoay xở cả ngày. Vì vậy, tôi lại bàn với gia đình về việc cho con đi học sớm để bé có môi trường, cũng để giảm bớt áp lực trong nhà.
Nhưng mẹ chồng vẫn không đồng ý, vẫn cứ nói bà trông được. Nhưng cứ tối đến khi chồng đi làm về, bà lại than mệt, kể lể việc trông cháu vất vả ra sao. Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, như thể tôi là người đẩy hết trách nhiệm cho bà.
Tôi đề nghị thuê giúp việc để san sẻ công việc, vì điều kiện kinh tế hoàn toàn cho phép. Nhưng chồng tôi gạt đi ngay, nói không muốn người lạ trong nhà, lại tốn kém không cần thiết. Mọi phương án tôi đưa ra đều bị bác bỏ, nhưng không có giải pháp nào thay thế. Căng thẳng dồn nén rồi cũng bùng nổ.
Sau một cuộc tranh cãi, chồng tôi đưa ra quyết định mà tôi không ngờ tới, yêu cầu tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con, lo việc nhà và phụng dưỡng mẹ chồng. Tôi đã nghĩ đó là một đề nghị vô lý, nhưng điều khiến tôi thực sự sững sờ lại là phần sau của nó.
Anh không muốn tôi đi làm, nhưng cũng không chấp nhận việc “nuôi” tôi. Tôi được yêu cầu phải tự tìm cách kiếm tiền tại nhà, có thể là bán hàng online hay làm thêm bất cứ thứ gì, miễn là có thu nhập. Đồng thời, tôi vẫn phải chia sẻ chi phí sinh hoạt như trước, vì theo anh, ở nhà không có nghĩa là trở thành gánh nặng.
Anh ta kể về việc vợ của đồng nghiệp vẫn ở nhà chăm con, bán hàng online kiếm tháng 20-30 triệu đồng. Tôi nghe mà thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. Một người phụ nữ đang có công việc ổn định, thu nhập cao, đóng góp phần lớn tài chính trong gia đình, lại bị yêu cầu từ bỏ tất cả để trở thành người ở nhà toàn thời gian, nhưng vẫn phải tự nuôi sống bản thân và chia đôi chi tiêu.
Tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi. Những khoản tiền trong gia đình, phần lớn là tôi chi trả. Kể cả ngôi nhà đang ở, hơn nửa tiền là do tôi bỏ ra. Chồng tôi là nhân viên lương tháng 20 triệu đồng, trong khi lương của tôi 40 triệu đồng/tháng. Vậy mà anh ta lại yêu cầu tôi nghỉ, và đi bán hàng online để chăm con, chăm mẹ chồng.
Điều khiến tôi không hiểu nổi không phải là việc phải làm nhiều hơn, mà là sự vô lý trong cách suy nghĩ của chồng tôi, một người có ăn có học. Anh muốn tôi ở nhà để phục vụ gia đình, nhưng lại không chấp nhận giá trị của công việc đó. Anh muốn tôi hy sinh sự nghiệp, nhưng lại không muốn gánh phần trách nhiệm tài chính tương ứng.
Tôi không biết anh ta lấy đâu ra sự tự tin để đưa ra những yêu cầu như vậy, khi thực tế, tôi mới là người đang giữ phần lớn gánh nặng kinh tế.
Buồn cười hơn khi mẹ chồng tôi lại rất nhất trí với việc tôi nghỉ việc ở nhà. Nghe hai mẹ con nhà ấy kẻ tung người hứng tôi không muốn nói gì thêm, tôi bế con về nhà ngoại, hai hôm sau tờ đơn ly hôn của tôi được gửi thẳng vào mail của chồng. Tôi không thể hiểu tại sao một con người có thể thay đổi lớn đến vậy.
Mẹ tôi ở đây chăm con cho tôi từ lúc đỏ hỏn đến 2 tuổi, chưa từng thấy bà than mệt, cũng chưa từng thấy chồng tôi suy nghĩ cho sức khoẻ của mẹ tôi. Nhưng mẹ chồng chỉ lên 1 tháng, anh ta lại thấy bà vất vả, trong khi tôi chưa từng để bà thiếu thốn gì, cũng đã đề nghị thuê người giúp.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi đã đến hồi kết?
Hồng Anh Đào
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Dự báo thời tiết hôm nay 18.4, Trung tâm Dự báo báo khí tượng thủy văn quốc gia tiếp tục cảnh báo mưa lớn, nguy cơ xảy ra giông lốc, mưa đá... ở các tỉnh miền Bắc và 2 tỉnh miền Trung: Nghệ An, Thanh Hóa.
Ghi nhận trong đêm qua và sáng sớm nay, khu vực Đông Bắc bộ, Lào Cai, Thanh Hóa và Bắc Nghệ An có mưa rào và giông rải rác, một số nơi mưa to đến rất to. Đặc biệt, một số nơi có lượng mưa tích lũy tính từ từ 19 giờ ngày 16.4 đến 3 giờ ngày 18.4 vượt trên 100 mm như các trạm: Phù Lưu (Tuyên Quang) 118 mm; Tĩnh Gia (Thanh Hóa) 161 mm…
Dự báo thời tiết ngày và đêm 18.4, khu vực vùng núi và trung du Bắc bộ có mưa rào và giông rải rác, lượng mưa từ 10 - 30 mm, một số nơi có nơi mưa to trên 70 mm, thời gian mưa tập trung vào sáng sớm và đêm. Trong mưa giông, người dân đề phòng có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
Cũng trong sáng nay, Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia đã phát đi cảnh báo nguy cơ xảy ra lũ quét, sạt lở đất ở 3 tỉnh: Thái Nguyên, Cao Bằng và Lạng Sơn.
Theo ghi nhận từ 2 - 4 giờ sáng nay, nhiều xã, phường của 3 tỉnh nói trên đã có mưa vừa, mưa to, có nơi mưa rất to như: Nà Phặc (Thái Nguyên) có lượng mưa 52,4 mm; Hạ Lang (Cao Bằng) là 74,4 mm….
Dự báo trong sáng nay 18.4, 3 tỉnh nói trên tiếp tục có mưa với lượng mưa tích lũy phổ biến từ 20 - 50 mm, có nơi trên 70 mm, nguy cơ xảy ra lũ quét trên các sông, suối nhỏ, sạt lở đất trên sườn dốc tại nhiều xã, phường.
Dự báo thời tiết Hà Nội hôm nay, trời nhiều mây, có lúc có mưa, mưa rào và có nơi có giông. Gió đông đến đông nam cấp 2 - 3, trong mưa dông có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh. Nhiệt độ Hà Nội thấp nhất từ 23 - 25 độ C, cao nhất từ 27 - 29 độ C.
Dự báo thời tiết TP.HCM hôm nay, ngày nắng, có nơi nắng nóng; chiều tối và đêm có mưa rào và giông vài nơi, nguy cơ khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh. Nhiệt độ TP.HCM thấp nhất từ 25 - 27 độ C, cao nhất từ 30 - 35 độ C.