Chủ trương miễn vé xe buýt được Bí thư Thành ủy TP HCM Trần Lưu Quang nêu tại cuộc họp chiều 1/4. Chính sách giúp giảm chi phí đi lại, thúc đẩy sử dụng giao thông công cộng để hạn chế ùn tắc, ô nhiễm. Khi thực hiện đây là lần đầu toàn bộ người dân thành phố đi xe buýt miễn phí, thay vì một số nhóm khách như hiện nay. Thành phố dự kiến chi khoảng 7.000 tỷ đồng mỗi năm cho chính sách này.
Theo Phó giám đốc Sở Xây dựng Bùi Hòa An, phương án miễn vé xe buýt đang được các đơn vị nghiên cứu theo hướng áp dụng trên toàn bộ các tuyến nội tỉnh, gồm cả trợ giá và không trợ giá, với quy mô hiện có khoảng 135 tuyến. Đây là mạng lưới vận tải hành khách công cộng chủ lực tỏa đi khắp địa bàn. Riêng các tuyến buýt liên tỉnh, do đặc thù vận hành và cơ chế tài chính khác, việc miễn vé chưa được xem xét.
Ông An cho hay hiện bình quân mỗi năm ngân sách thành phố chi khoảng 1.500 tỷ đồng trợ giá cho mạng lưới xe buýt. Khi miễn vé toàn bộ, mức chi cho hoạt động này sẽ tăng lên, do vậy các phương án đang được tính toán tổng thể để vừa tuân thủ các quy định pháp lý, vừa đảm bảo hiệu quả triển khai và tiết kiệm ngân sách.
Theo chủ trương chung, hành khách được miễn phí đi xe buýt, nhưng cơ quan quản lý cần theo dõi, đo đếm và thống kê số lượng đi lại. Đây là cơ sở để phân bổ ngân sách hợp lý và làm cơ sở dữ liệu phục vụ điều hành. Để thực hiện việc này, thành phố sẽ ứng dụng công nghệ giám sát, đảm bảo thuận lợi, minh bạch.
Bên cạnh yếu tố tài chính, lãnh đạo Sở Xây dựng cho biết thành phố cũng tính đến khả năng lượng khách tăng mạnh khi miễn vé, dự kiến khoảng 30% so với năm 2025.
Hiện nhiều tuyến xe buýt mới khai thác chưa tới 50% công suất nên vẫn còn dư địa phục vụ. Tuy nhiên, nếu lượng khách tăng đột biến, quy mô đoàn xe hiện đã đủ hay chưa đang được tính toán nhằm đáp ứng nhu cầu. Tần suất hoạt động cũng sẽ nghiên cứu theo hướng rút ngắn thời gian giãn cách giữa các chuyến xe, đặc biệt là những tuyến đông khách kết nối trường học, khu công nghiệp phục vụ học sinh, sinh viên, người lao động…
“Các chính sách được xây dựng kỹ lưỡng nhưng đồng thời sẽ làm nhanh nhất theo yêu cầu của lãnh đạo thành phố để người dân sớm được hưởng lợi”, ông An nói và dự kiến phương án sẽ hoàn thiện để trình HĐND TP HCM xem xét, thông qua tại kỳ họp gần nhất vào cuối tháng 4.
TP HCM đang có khoảng 179 tuyến buýt với hơn 2.100 xe, phần lớn hoạt động ở địa bàn cũ trước khi sáp nhập Bình Dương và Bà Rịa – Vũng Tàu. Hiện việc miễn vé áp dụng cho người từ 60 tuổi, trẻ dưới 6 tuổi, người có công, khuyết tật, đồng thời phần lớn tuyến được trợ giá để hỗ trợ người dân và duy trì hoạt động. Sau lần điều chỉnh gần nhất từ năm 2019, giá vé phổ thông trên các tuyến trợ giá hiện ở mức 5.000-7.000 đồng mỗi lượt; học sinh, sinh viên 3.000 đồng.
Thống kê năm 2025, hệ thống này phục vụ gần 97 triệu lượt khách, tăng khoảng 6% so với năm trước. Ba tháng đầu năm nay, khách đi xe buýt tiếp tục tăng, đặc biệt từ đầu tháng 3 do biến động giá xăng dầu và nhu cầu đi lại của học sinh, sinh viên duy trì ổn định.
Bên cạnh đó, việc đưa vào khai thác hàng loạt tuyến buýt điện mới, mở rộng thanh toán không tiền mặt và triển khai miễn vé các dịp lễ, Tết hoặc sự kiện lớn cũng góp phần thu hút thêm khách. Khi miễn vé toàn bộ, nhu cầu sử dụng xe buýt được kỳ vọng tiếp tục tăng mạnh.
Ông Lê Trung Tính, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải hành khách và Du lịch TP HCM, đánh giá chủ trương miễn vé xe buýt mang ý nghĩa an sinh rõ rệt khi giúp giảm chi phí đi lại, nhất là học sinh, sinh viên và người có thu nhập thấp, tạo thêm động lực để họ sử dụng giao thông công cộng. Nhiều năm qua, phần lớn tuyến xe buýt đã được trợ giá, nên nếu miễn vé toàn bộ hiệu quả kích cầu sẽ cao hơn.
Ông Tính dẫn chứng từ năm 2002, khi thành phố lần đầu triển khai chính sách trợ giá với mức đồng đều 1.000 đồng mỗi lượt, đồng thời đầu tư phương tiện mới, lượng khách đi xe buýt tăng đột biến. Thực tế này cho thấy việc giảm chi phí đi lại kết hợp với nâng chất lượng dịch vụ tác động rất lớn đến lựa chọn của người dân, nên kỳ vọng hiệu quả sẽ cao khi áp dụng chính sách miễn vé trong thời gian tới.
Theo ông Tính, thành phố đã có bước thử nghiệm trong hơn một năm qua, như miễn phí xe buýt và metro vào dịp lễ, Tết, sự kiện lớn; triển khai miễn vé vào thứ sáu hàng tuần với hành khách thanh toán không tiền mặt. Những tín hiệu tích cực này cũng được xem là cơ sở thực tế để nghiên cứu mở rộng chính sách.
Dù vậy, ông Tính nhận định một thách thức để thực hiện chính sách là cần nguồn kinh phí lớn. Do đó, trường hợp khó bố trí, thành phố có thể nghiên cứu triển khai theo lộ trình, trước mắt ưu tiên học sinh, sinh viên – nhóm chiếm tỷ lệ lớn nhất trong cơ cấu hành khách. Song song đó, thành phố có thể mở rộng phạm vi miễn vé theo thời điểm, chẳng hạn vào cuối tuần hoặc khung giờ thấp điểm để vừa kích cầu, vừa phân bổ lưu lượng.
Đánh giá về tính sẵn sàng của hệ thống, ông Tính cho rằng xe buýt hiện còn dư địa lớn để phục vụ thêm khách khi mới khai thác khoảng nửa công suất. Nếu nhu cầu tăng cao, doanh nghiệp có thể chủ động đầu tư thêm xe, mở rộng dịch vụ khi có cơ chế khuyến khích phù hợp. Theo ông, sự tham gia của các đơn vị lớn như Phương Trang, VinBus cũng tạo thuận lợi để nâng chất lượng và mở rộng mạng lưới.
Tuy nhiên, ông nhấn mạnh miễn vé chưa phải yếu tố quyết định thu hút người dân, mà quan trọng hơn là chất lượng dịch vụ. Với mức giá 5.000-7.000 đồng mỗi lượt hiện nay, xe buýt vốn đã rẻ, cho thấy chi phí không phải rào cản lớn nhất.
Theo ông, lựa chọn của hành khách còn bị chi phối bởi nhiều yếu tố như xe xuống cấp, trễ giờ, thái độ phục vụ của tài xế, tiếp viên và khả năng tiếp cận trạm dừng chưa thuận tiện. Vì vậy, bên cạnh miễn vé, thành phố cần tiếp tục cải thiện chất lượng dịch vụ để chính sách phát huy hiệu quả lâu dài. Việc mở rộng mạng lưới tuyến, trạm dừng, nhà chờ, đặc biệt tại các khu vực ngoại ô, khu dân cư mới cũng đặc biệt cần thiết giúp tăng khả năng tiếp cận.
Chiều 4/4, vùng nước cách bờ khoảng 10-50 m đổi màu, xuất hiện váng kéo dài gần 10 km, lan đến khu vực bãi biển Chí Linh. Từng mảng váng màu phù sa trôi nổi trên mặt nước, tương phản với màu xanh của biển.
Ông Minh, sống tại phường Tam Thắng, cho biết hiện tượng xuất hiện từ sáng cùng ngày. Khi thủy triều rút, bãi cát lộ lớp phủ màu rêu hoặc lớp nước ánh hồng, kèm mùi tanh của rong, tảo phân hủy. Ông cho biết thường bơi ra xa, nơi nước trong hơn để tắm.
"Tình trạng này năm nào cũng có, thường chỉ kéo dài vài ngày", ông nói, thêm rằng từng tắm ở khu vực có váng nhưng không bị ngứa hay khó chịu.
Huỳnh Mỹ Liên, du khách từ Đồng Nai, cho hay cùng bạn chỉ đi dạo ven biển, không xuống tắm. "Tôi từng đến Vũng Tàu nhiều lần nhưng chưa gặp hiện tượng này nên khá e ngại", cô nói. Trong khi đó, nhiều người vẫn tắm tại khu vực từ Hòn Bà đến công viên Bãi Sau.
Đại diện Trung tâm Cung ứng dịch vụ công phường Vũng Tàu cho biết vào thời điểm giao mùa, rong và tảo thường trôi dạt vào bờ, gây hiện tượng nước đục tại Bãi Sau. Cơ quan chức năng đã cử cán bộ kiểm tra, xác định nguyên nhân cụ thể.
Cuối năm ngoái, nước biển khu vực này từng chuyển màu xanh lá. Kết quả xét nghiệm xác định do vi tảo Noctiluca scintillans gây ra. Đây là loài phân bố rộng, mật độ thay đổi theo thời điểm, không sinh độc tố và không ảnh hưởng đến hoạt động tắm biển.
Sau ngày làm việc căng thẳng, Hannah Fowles, 22 tuổi, ở Provo, bang Utah, trở về nhà với đầu óc quay cuồng, mặt nóng bừng. Cô lục tìm chiếc túi màu xanh chứa "bộ dụng cụ trấn tĩnh". Fowles uống thuốc, áp túi chườm lạnh vào sau gáy, bật quạt cầm tay và siết chặt một món đồ chơi có gai. Các thao tác này tác động trực tiếp đến giác quan, giúp cơ thể cô dần dịu lại. "Sau khoảng 10 phút, tôi bình tĩnh và có thể đi ngủ", cô kể.
Carrie Berk, 23 tuổi ở New York, cho biết bộ dụng cụ của cô gồm kẹo chua, nhẫn xoay giảm căng thẳng (fidget ring) và tinh dầu thơm. Trước đây các món đồ này để rải rác, nhưng khi gom vào một túi, cô cảm thấy chủ động hơn mỗi khi mất cân bằng tinh thần.
Tương tự, Stefany Staples, 24 tuổi ở Atlanta, cũng có một chiếc túi trong suốt chứa kẹo dẻo, thuốc giảm đau và Magie glycinate sau khi phải nhập viện nhiều lần vì nhịp tim đập nhanh do lo âu. Staples cho biết thực tế các cơn hoảng loạn diễn ra phức tạp hơn so với những gì cô từng nghĩ.
Nhiều người Mỹ đang tìm đến các bộ dụng cụ tự chuẩn bị này, thường được gọi là "túi chống lo âu" (anxiety bag) hoặc "túi trấn an". Xu hướng này đặc biệt phổ biến trong giới trẻ. Các vật dụng phổ biến gồm kẹo chua để kích thích vị giác, túi chườm lạnh, quạt cầm tay, hoặc tinh dầu oải hương, khăn tẩm cồn để "ngắt" vòng lặp suy nghĩ tiêu cực.
Xu hướng này xuất hiện trong bối cảnh tỷ lệ bất ổn tâm lý ở người trẻ gia tăng. Khảo sát trên gần 1.000 người Mỹ ở độ tuổi 18-26 cho thấy 61% được chẩn đoán mắc chứng lo âu, và 43% gặp cơn hoảng loạn ít nhất một lần mỗi tháng.
Theo Trung tâm Y khoa Đại học Rochester (Mỹ) những vật dụng trong "túi lo âu" áp dụng kỹ thuật "Tiếp đất" (Grounding technique) 5-4-3-2-1.
Kỹ thuật 5-4-3-2-1 dựa trên cơ chế đánh lạc hướng nhận thức (distraction). Khi cơn hoảng loạn xuất hiện, người bệnh cần xác định tuần tự: 5 thứ có thể nhìn thấy (thị giác), 4 thứ có thể chạm vào (xúc giác), 3 âm thanh có thể nghe (thính giác), 2 mùi có thể ngửi (khứu giác) và một thứ có thể nếm (vị giác).
Phương pháp sơ cứu tâm lý học này giúp những người đang trải qua cơn hoảng loạn, rối loạn lo âu thoát khỏi chuỗi suy nghĩ nội tâm và đưa nhận thức quay trở lại thực tại.
Theo Tiến sĩ Jenny Martin, nhà tâm lý học lâm sàng tại Gemstone Wellness (Chicago), các công cụ này hoạt động dựa trên nguyên lý kích thích giác quan, giúp đưa sự chú ý của bộ não trở lại với cảm giác vật lý của cơ thể.
Dù đánh giá "túi lo âu" là công cụ hỗ trợ hữu ích, tiến sĩ Vinay Saranga, người sáng lập Viện Sức khỏe Thần kinh North Carolina, cho rằng đây không phải giải pháp trị liệu tận gốc. Để điều trị lâu dài, người bệnh cần kết hợp liệu pháp nhận thức - hành vi.
"Mục tiêu của việc hồi phục là người bệnh tự kiểm soát tâm lý tốt hơn, thay vì phụ thuộc vào đồ vật. Khi tình trạng cải thiện, số món trong túi nên được rút gọn, hướng đến việc không cần dùng đến nữa", ông Saranga nói.
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, hôm 11/4 thông báo đã bắt đầu quá trình "tạo điều kiện để rà phá thủy lôi ở eo biển Hormuz", sau khi hai tàu khu trục di chuyển qua khu vực này.
"Chiến hạm USS Frank E. Peterson và USS Michael Murphy đi qua eo biển Hormuz, hoạt động ở vịnh Arab là một phần trong nhiệm vụ nhằm đảm bảo tuyến hàng hải này không còn thủy lôi", CENTCOM cho hay, thêm rằng các lực lượng bổ sung, trong đó có cả tàu lặn không người lái, có thể tham gia hoạt động trong những ngày tới.
Đô đốc Brad Cooper, chỉ huy CENTCOM, cùng ngày tuyên bố quân đội Mỹ đã bắt đầu quá trình thiết lập tuyến đường thủy mới. "Chúng tôi sẽ sớm chia sẻ tuyến đường an toàn này với ngành hàng hải để khuyến khích lưu thông thương mại tự do", ông nói.
Thông tin được công bố sau khi Tổng thống Donald Trump cho hay hải quân Mỹ "đang dọn dẹp" ở eo biển Hormuz, đồng thời tuyên bố toàn bộ tàu rải thủy lôi của Iran đã bị đánh chìm.
Trung tá Ebrahim Zolfaghari, phát ngôn viên quân đội Iran, sau đó cho biết Tehran "kiên quyết bác bỏ" thông tin tàu chiến Mỹ đi qua eo biển Hormuz. "Lực lượng vũ trang Iran vẫn nắm quyền quyết định tàu nào được di chuyển qua khu vực", ông Zolfaghari nói.
Hải quân Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran sau đó cũng tuyên bố bất kỳ tàu quân sự nào cố đi qua eo biển Hormuz "sẽ bị xử lý nghiêm khắc", cho rằng hoạt động đi qua eo biển chỉ được "cấp phép đối với tàu dân sự trong những điều kiện cụ thể".
Eo biển Hormuz là tuyến vận chuyển dầu mỏ quan trọng, chiếm khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu. Ngay sau khi Mỹ - Israel phát động chiến dịch tấn công Iran ngày 28/2, Tehran đã triển khai nhiều xuồng cao tốc để rải thủy lôi tại eo biển Hormuz.
Các thủy lôi, cùng mối đe dọa từ máy bay không người lái (UAV) và tên lửa, khiến số lượng tàu hàng đi qua tuyến hàng hải này giảm xuống mức rất thấp, đẩy giá năng lượng tăng cao và mang lại cho Iran đòn bẩy lớn nhất trong xung đột.
Mở lại tuyến đường này là một trong những chủ đề quan trọng trong thỏa thuận ngừng bắn gần đây giữa các bên, dù số tàu thuyền qua lại vẫn còn hạn chế.
Sau khi các bên đạt được lệnh ngừng bắn, Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 9/4 công bố lộ trình thay thế cho tàu thuyền để tránh nguy cơ trúng thủy lôi tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, quan chức Mỹ cho rằng tuyến di chuyển này bị hạn chế đáng kể, chủ yếu do Iran rải thủy lôi một cách thiếu hệ thống.