Mục Lục
ToggleHơn 1 tháng trước, Trình Vũ Đông trở thành người hùng của làng cờ tướng Trung Quốc khi cản bước Lại Lý Huynh, qua đó giành chức vô địch Ngũ Dương Bôi 2026 một cách ấn tượng.
Danh hiệu này đưa Trình Vũ Đông leo một mạch lên vị trí thứ 3 bảng xếp hạng quốc gia do Hiệp hội Cờ tướng Trung Quốc (CXA) công bố sau đó không lâu. Anh chính thức vượt mặt lứa kỳ thủ trạc tuổi, có phong độ cao như Doãn Thăng, Vương Vũ Bác.
Đến tháng 4, nhóm các kỳ thủ hàng đầu Trung Quốc có cơ hội tái ngộ khi cùng tham dự Hồ Lâm Dực Bôi, một giải đấu lớn diễn ra tại Ích Dương, Hồ Nam.
Sau giai đoạn vòng bảng, Doãn Thăng, Trình Vũ Đông, Mạnh Thần và Triệu Phàn Vĩ giành vé vào bán kết.
Trình Vũ Đông tiếp tục gây ấn tượng mạnh khi đánh bại Mạnh Thần – nhà vô địch thế giới 2023 – để giành quyền vào bán kết. Ở nhánh bên kia, Doãn Thăng cũng vượt qua “kỳ thủ xe lăn” Triệu Phàn Vĩ.
Doãn Thăng từng có thời điểm gia nhập top 2 Trung Quốc, và là đại diện của kỳ đàn đại lục dự Giải vô địch thế giới 2025. Chính Doãn Thăng là bại tướng của Lại Lý Huynh ở chung kết.
Trận chung kết của Hồ Lâm Dực Bôi diễn ra tối 19-4 là cuộc so tài thú vị giữa 2 kỳ thủ tiêu biểu trong thế hệ tuổi đôi mươi của kỳ đàn đại lục. Ở Ngũ Dương Bôi, Trình Vũ Đông đã thắng chính Doãn Thăng tại bán kết.
Và sau cùng, Doãn Thăng là người giành chiến thắng khi đánh bại Trình Vũ Đông ở thể thức cờ nhanh.
Theo mô tả trên Baijiahao, Doãn Thăng thành công đưa 2 chốt vượt sông, khiến nhà vô địch Ngũ Dương Bôi mắc sai lầm với quân mã, qua đó giành chiến thắng chung cuộc.
Chiến thắng này mang về cho Doãn Thăng khoản tiền thưởng 40.000 tệ (khoảng 140 triệu đồng) và số điểm đáng kể, chắc chắn giúp anh bứt phá trở lại sau khi rơi xuống hạng 9 Trung Quốc.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ra mắt vào dịp Tết Nguyên đán 2026, Dưới bóng điện hạ bất ngờ trở thành "ngựa ô" phòng vé. Theo News1, phim chính thức cán mốc 16 triệu lượt xem, trở thành phim điện ảnh top 1 doanh thu mọi thời đại tại Hàn Quốc.
Dù có sự góp mặt của "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, ít ai ngờ được một phim cổ trang lịch sử có thể đạt được thành tích đáng gờm như vậy. Trong bối cảnh phòng vé Hàn ảm đạm suốt hai năm, Dưới bóng điện hạ như "làn gió" đầy mới mẻ, kéo khán giả mọi lứa tuổi đến rạp.
Dưới bóng điện hạ lấy bối cảnh năm 1457 tại Yeongwol, xoay quanh vị vua trẻ Danjong của thời đại Joseon. Ngay từ khi ra đời, vua Danjong (tên thật Lee Hong Hwi) là người thừa kế trực tiếp, dành cả đời để tuân theo đạo lý của bậc quân tử.
Vua cha qua đời, Danjong lên ngôi khi mới 12 tuổi. Chẳng bao lâu, ông bị chú ruột truất ngôi và sống phần đời còn lại ở nơi lưu đày. Lịch sử ghi nhớ ông là nạn nhân của "sự biến Quý Dậu" (1453) và là một vị vua bất hạnh.
Dưới bóng điện hạ không tái hiện cuộc thanh trừng đẫm máu hay thời điểm chuyển giao quyền lực mà lặng lẽ kể lại quãng thời gian Danjong lưu đày đến vùng Gwangcheon-gol hẻo lánh. Tại đây người dân không khao khát quyền lực mà chỉ mong có một bữa ăn no.
Trưởng thôn Eom Heung Do (Yoo Hae Jin) quyết tâm biến Gwangcheon-gol thành nơi lưu đày với mong muốn cả thôn được "đổi đời". Trớ trêu thay, người xuất hiện tại Gwangcheon-gol không phải người quyền lực với bộ râu dài như mong đợi mà là một cậu bé rất trẻ.
Theo The Korea Herald, lịch sử Hàn Quốc ghi lại rất ít thông tin về mối quan hệ giữa Danjong và dân làng, bởi hệ thống đẳng cấp khắt khe thời bấy giờ gần như không cho phép điều đó xảy ra.
Dưới bàn tay đạo diễn Jang Hang Jun, vị vua trẻ trở thành người thầy, người bạn và người không thể thiếu của dân làng Gwangcheon-gol. Dù về mặt lịch sử đây là một sự tưởng tượng, ông vẫn khéo léo khiến khán giả đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh của Danjong, đồng thời khơi gợi tò mò cuộc "tình cờ" này sẽ mang lại kết cục ra sao.
Mối quan hệ giữa vua Danjong và trưởng thôn Eom Heung Do chỉ lưu lại trong sử sách vỏn vẹn hai dòng.
Đạo diễn Jang Hang Jun đã dùng trí tưởng tượng để lấp khoảng trống giữa hai dòng sử này và hoàn thiện bộ phim.
Như tựa đề, phim dựa vào sức mạnh của lịch sử để kể câu chuyện về con người, để rồi giúp khán giả cảm nhận được hơi ấm con người vượt ra ngoài câu chuyện lịch sử.
Nếu nội dung là xương sống của một bộ phim thì diễn xuất của diễn viên chính là "đôi cánh" để nâng câu chuyện bay xa và chạm đến trái tim khán giả. Ở đoạn đầu phim, sức hấp dẫn của Yoo Hae Jin dẫn dắt toàn bộ. Dù không hát Pansori, lời nói của anh vẫn mang nhịp điệu đặc biệt khiến người xem hứng thú.
Park Ji Hoon cũng không hề kém cạnh. Dù là vai diễn điện ảnh đầu tay, đóng chung với "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, anh cũng không bị lu mờ. Nam diễn viên khắc họa một Danjong gầy gò, lặng lẽ, mang nỗi đau của một người chưa từng được tự quyết cuộc đời nhưng không mất đi phẩm giá.
Danjong hiện lên vừa đáng thương vừa đáng kính, giữ chân khán giả đến cuối phim. Sự kết hợp diễn xuất giữa Yoo Hae Jin và Park Ji Hoon đặc biệt nổi bật ở đoạn kết, mang lại cảm xúc mạnh mẽ.
Truyền thông Hàn dành nhiều lời khen cho Dưới bóng điện hạ. Tờ CR Times nhận xét một số kỹ xảo phim vẫn còn hạn chế nhưng bộ phim vẫn hội tụ đầy đủ yếu tố hấp dẫn của dòng phim cổ trang.
"Câu chuyện về trưởng làng và vị vua bị lưu đày như một câu chuyện cổ tích pha trộn giữa tiếng cười và nước mắt, đồng thời đặt ra những câu hỏi sâu sắc về con người và cuộc sống. Có thể nói phim để lại dư âm dài lâu nhờ diễn xuất xuất sắc của dàn diễn viên" - CR Times viết.
Còn tờ Chosun đặc biệt ấn tượng với cách đạo diễn Jang Hang Jun lựa chọn kể chuyện lịch sử: "Trong dòng chảy lớn của lịch sử, đạo diễn khéo léo hạ câu chuyện xuống bằng chi tiết đời thường nhất là bữa cơm để chạm sâu vào trái tim khán giả.
Làn khói tàn khốc từng thiêu đốt thân xác các trung thần nay lại hiện lên trong làn hơi ấm của bát cơm. Dưới bóng điện hạ cho thấy con người vừa mang trong mình sự sống lẫn cái chết, đồng thời chính con người cũng nâng đỡ lẫn nhau".

Trước đây, khi còn sống ở Miami, Mỹ, vợ chồng Gaston và Norma Galella muốn đi đâu cũng gần như phải dùng ôtô. Nhưng từ khi chuyển đến thành phố Rimini, Italy, cùng hai con nhỏ, chó cưng hai năm trước, họ trở thành "người hâm mộ" xe đạp. Các điểm đến của vợ chồng ở tuổi trung niên này thường là các bãi biển địa phương, khu vực nông thôn của vùng Emilia-Romagna phía bắc đất nước. Dù là thành phố nhỏ, Rimini vẫn được hai du khách Mỹ đánh giá cao vì đầy đủ tiện ích.
Những điểm đến yêu thích của họ bao gồm lâu đài Fellini Museum, các cung đường tại Parco XXV Aprile - công viên kết nối với một cây cầu La Mã 2.000 năm tuổi.
Gaston và Norma đều là dân Argentina, chuyển đến Mỹ khi còn nhỏ. Hiện tại, vợ chồng Galella cho biết cuộc sống của họ tốt hơn thời ở Mỹ. Châu Âu mới thực sự là vùng đất hứa của họ.
"Chúng tôi sống ở Mỹ rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự cảm thấy mình là người Mỹ", theo Norma.
Thành phố Rimini nổi tiếng với những bãi biển cát mịn, những công trình kiến trúc cổ kính như Arco d'Augusto, nơi được ví như Khải hoàn Môn La Mã cổ nhất còn tồn tại. Nhà Galella thừa nhận trước đây, chuyển từ Mỹ sang Italy chưa từng nằm trong kế hoạch của họ. Họ thậm chí chưa từng nghe đến tên thành phố. Nhưng khi đến nơi, hai khách Mỹ mới nhận ra sống ở Rimini là một phước lành.
Năm 2024, nhà Galella có một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào đều đánh giá bằng hai từ "tuyệt vời" tại Miami. Họ cùng điều hành một công ty cải tạo công trình, có sự nghiệp thuận lợi. Dù vậy, họ luôn cảm thấy đây không phải môi trường phù hợp để nuôi dạy con cái.
Một chuyến du lịch đến Italy thăm họ hàng Gaston (ông nội của Gaston di cư từ Italy sang Argentina) đã thay đổi tất cả. Hai vợ chồng gần như "yêu thành phố này từ cái nhìn đầu tiên" và lên kế hoạch chuyển đi.
"Văn hóa tại Rimini giống Argentina, tôi luôn có cảm giác như được về nhà vậy", Norma nói về cuộc sống tại Italy. Tại Rimini, hai vợ chồng thậm chí đã gặp gỡ và trò chuyện với nhiều người "hơn cả suốt cuộc đời ở Miami".
Hai vợ chồng thừa nhận họ từng chìm đắm trong Giấc mơ Mỹ - giấc mơ đổi đời trên đất Mỹ mà ông bà, cha mẹ họ đã đi qua, đã thành công và "sống trọn vẹn giấc mơ đó". Nhưng họ cũng nhận ra cái giá phải trả cho cuộc sống trong mơ này. "Đó chính là lối sống, áp lực và căng thẳng", Norma nói.
Họ muốn con cái có một tuổi thơ đúng nghĩa, không bị áp lực và lo âu từ hệ thống giáo dục Mỹ. Việc chuyển đi khi các con còn nhỏ cũng giúp quá trình thích nghi dễ dàng hơn. Lũ trẻ hào hứng với kế hoạch của bố mẹ dẫn đến việc chuyển đổi diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên tìm việc tại Italy lại không dễ dàng. Những công việc phù hợp thì họ lại chưa thành thạo tiếng Italy để tiếp nhận, những việc không cần giao tiếp nhiều lại không đủ kinh nghiệm. Do đó, trong thời gian đầu, hai vợ chồng có cuộc sống "khá bấp bênh", theo nhận xét của Norma.
Sau khoảng một năm rưỡi sinh sống tại Italy, họ quyết định bán căn nhà ở Miami. Cầm trong tay số tiền hơn nửa triệu đô, vợ chồng Galella mua một căn nhà và cải tạo thành ngôi nhà có hai tầng, ba phòng ngủ. Họ cũng mở lại công ty từng làm ở Mỹ trước đây, đặt văn phòng tại nhà mới.
Điều khiến nhà Galella yêu thích thành phố Rimini là nhịp sống chậm rãi, sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống của người dân địa phương.
Vợ chồng họ cũng thích việc có thể mua thực phẩm tươi theo mùa, chi phí sinh hoạt thấp và đánh giá cao hệ thống y tế địa phương vì luôn yên tâm mình "sẽ không phá sản vì hóa đơn viện phí". Chi phí sinh hoạt thấp cũng là lợi thế.
Vị trí của Rimini cũng giúp gia đình Galella dễ dàng di chuyển khắp Italy và châu Âu.
Dù đã thích nghi khá tốt, họ vẫn gặp khó khăn với ngôn ngữ. "Học càng nhiều, chúng tôi càng nhận ra mình biết ít đến mức nào", Norma nói.
Họ cũng hài hước nhắc đến hệ thống thủ tục hành chính "khó tin" của Italy vì việc nhập tịch không hề khó. Norma đã có giấy phép cư trú (permesso di soggiorno), cho phép sinh sống và làm việc tại đây, đủ điều kiện nhập quốc tịch sau khi vượt qua bài kiểm tra ngôn ngữ. Hai con của họ tự động trở thành công dân Italy sau khi Gaston được cấp quốc tịch.
Gia đình Galella chưa quay lại Miami kể từ khi rời đi. Dù nhớ người thân và bạn bè, họ thường xuyên đón khách đến thăm, điều này giúp việc thích nghi trở nên dễ dàng hơn.
"Gia đình tôi đến đây và nhận ra lý do hai vợ chồng quyết định chuyển đến Italy sinh sống", Norma nói.
Sau hai năm ở Italy, gia đình Galella có nhiều thay đổi, họ cảm thấy sống hạnh phúc hơn, gắn kết hơn vì có thể dành nhiều thời gian cho nhau.
Việc chuyển đến Italy đã mang lại sự thay đổi lớn cho các con của họ - hai đứa trẻ đang có tuổi thơ tương tự những gì Gaston và Norma từng trải qua ở Argentina.
"Đó là một bước ngoặt lớn với bọn trẻ khi học được nhiều điều. Chúng tôi đang có cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều", Norma nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo nhà đấu giá, kết quả đã bao gồm thuế, phí, nằm trong khoảng ước tính ban đầu là 600.000-900.000 euro. Jannis Kounellis vẽ tranh năm 1960, chất liệu sơn dầu trên canvas.
Tác phẩm gồm những chữ cái, số được sắp xếp xen kẽ, không cùng một đường thẳng. Đây là chủ đề thường thấy trong các sáng tác của nghệ sĩ từ năm 1959 đến 1963. Có bức, ông vẽ thêm mũi tên hoặc những biểu tượng khác.
Jannis Kounellis sinh năm 1936 ở Hy Lạp, là họa sĩ, nhà điêu khắc, nổi tiếng với việc kết hợp các vật liệu đời thường vào những bức tranh, tác phẩm điêu khắc và sắp đặt của mình. Ông được coi là một trong số nhân vật chủ chốt của trường phái Arte Povera. Đây là phong trào nghệ thuật diễn ra từ cuối thập niên 1960 đến đầu những năm 1970, sử dụng những vật liệu ''nghèo'' như đất, giẻ rách, cành cây, nhằm thách thức thương mại hóa và nghệ thuật truyền thống.
Nghệ sĩ theo học Đại học Athens trước khi rời quê hương đến Italy vào năm 1956. Tại Rome, ông học tại Học viện Mỹ thuật Accademia di Belle Arti, được họa sĩ kiêm nhà thơ Toti Scialoja hướng dẫn. Những năm 1950, ông bắt đầu sáng tác những bức tranh đầu tiên. Giai đoạn 1959-1963, Kounellis từ bỏ lối vẽ truyền thống trên vải, ưa chuộng sử dụng các vật liệu tự nhiên như vải bố, than đá, bông. Từ thập niên 1970 trở đi, ông thêm yếu tố sân khấu, âm nhạc vào tác phẩm của mình.
Jannis Kounellis từng tham gia nhiều triển lãm danh tiếng, như Biennale Paris, Biennale Venice, Documenta. Tác phẩm của nghệ sĩ cũng được trưng bày ở nhiều bảo tàng trên thế giới. Ông qua đời tháng 2/2017 tại Rome, Italy, thọ 80 tuổi.
Tin Gốc: Vnexpress

