An toàn luôn là ưu tiên hàng đầu trong mọi hoạt động thường ngày của trẻ. Alisha Simpson-Watt, chuyên gia từ Trung tâm Dịch vụ Phân tích Hành vi Ứng dụng (Mỹ), cho biết phụ huynh cần hướng dẫn con không chạm vào vật dụng nguy hiểm, quan sát hai bên đường, nắm tay người lớn ở nơi đông người và luôn thắt dây an toàn.
“Duy trì các quy tắc an toàn không thể thương lượng giúp giảm nguy cơ chấn thương, đồng thời hình thành hành vi có trách nhiệm cho trẻ”, bà nói.
Dành thời gian kết nối mỗi ngày
Aimee Ketchum, chuyên gia từ Cộng đồng Phụ huynh Toàn cầu (Mỹ) – nền tảng chuyên cung cấp kỹ năng nuôi dạy trẻ, khuyên phụ huynh nên ưu tiên trò chuyện, đọc sách và chơi cùng con mỗi ngày. Dù chỉ là vài phút tương tác không sử dụng thiết bị điện tử, những khoảnh khắc này cũng mang lại lợi ích lâu dài.
Chuyên gia này cho biết sự phát triển não bộ sớm phụ thuộc vào những tương tác gia đình. Đây là nền tảng cho sự tự tin và khả năng học hỏi của trẻ trong tương lai.
Không gây tổn hại người khác
Trẻ cần được dạy sự đồng cảm thông qua việc tôn trọng ranh giới của người xung quanh. Ash Beckham, nhà giáo dục tại Mỹ, cho biết việc thống nhất quy tắc không cố ý gây hại về thể chất hay lời nói là điều cần thiết để tạo ra một gia đình an toàn.
Đồng tình với quan điểm này, Devon Kuntzman, chuyên gia từ Transforming Toddlerhood – tổ chức chuyên hỗ trợ cha mẹ nuôi dạy trẻ giai đoạn 1-3 tuổi tại Mỹ, cho biết phụ huynh nên đón nhận mọi cảm xúc của trẻ nhưng cần đặt giới hạn cho những hành vi tiêu cực. “Bạn có thể nói: Con có quyền tức giận nhưng mẹ không để con đánh mẹ”, bà nói.
Bên cạnh đó, trẻ cần được dạy cách xin phép khi chơi đùa hoặc chào hỏi. Marea Goodman, người sáng lập PregnantTogether – cộng đồng hỗ trợ các bậc cha mẹ đơn thân tại Mỹ, cho biết việc giúp trẻ hiểu về sự đồng thuận sẽ giúp con biết tôn trọng cơ thể người khác và bảo vệ ranh giới của chính mình.
Giữ vững giới hạn
Nếu cha mẹ đặt ra quy tắc nhưng lại rút lại khi trẻ phản ứng mạnh, con sẽ hiểu rằng các giới hạn có thể thay đổi dựa trên hành vi của chúng. Amy Vale, chuyên gia từ tổ chức hỗ trợ tâm lý trẻ em For the Cubs (Mỹ), cho rằng trẻ sẽ phát triển tốt hơn nếu nhận được sự đảm bảo từ những ranh giới nhất quán.
Đặc biệt, phụ huynh cần tránh việc kỷ luật con khi đang tức giận. Rachel Gunn, tác giả cuốn sách Impact Parenting, nói: “Nếu trừng phạt con cái theo cảm xúc, chúng ta đang dạy trẻ cách điều khiển cảm xúc của cha mẹ thay vì tự kiểm soát hành vi của bản thân”.
Tuân thủ “Quy tắc vàng”
“Hãy đối xử với người khác theo cách bạn muốn được đối xử” là nguyên tắc đạo đức cốt lõi. Petal Modeste, chuyên gia giáo dục, cho biết dạy trẻ điều này từ sớm giúp con phát triển lòng trắc ẩn và sự tôn trọng.
Sarah Bossio, chuyên gia tại Trung tâm tư vấn giấc ngủ cho trẻ Your Zen Baby Sleep (Mỹ), nói thêm rằng sự tôn trọng không chỉ dành cho cha mẹ, bạn bè mà trẻ còn phải học cách tôn trọng chính bản thân để hiểu được giá trị của lòng tự trọng.
Ra mắt vào dịp Tết Nguyên đán 2026, Dưới bóng điện hạ bất ngờ trở thành "ngựa ô" phòng vé. Theo News1, phim chính thức cán mốc 16 triệu lượt xem, trở thành phim điện ảnh top 1 doanh thu mọi thời đại tại Hàn Quốc.
Dù có sự góp mặt của "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, ít ai ngờ được một phim cổ trang lịch sử có thể đạt được thành tích đáng gờm như vậy. Trong bối cảnh phòng vé Hàn ảm đạm suốt hai năm, Dưới bóng điện hạ như "làn gió" đầy mới mẻ, kéo khán giả mọi lứa tuổi đến rạp.
Dưới bóng điện hạ lấy bối cảnh năm 1457 tại Yeongwol, xoay quanh vị vua trẻ Danjong của thời đại Joseon. Ngay từ khi ra đời, vua Danjong (tên thật Lee Hong Hwi) là người thừa kế trực tiếp, dành cả đời để tuân theo đạo lý của bậc quân tử.
Vua cha qua đời, Danjong lên ngôi khi mới 12 tuổi. Chẳng bao lâu, ông bị chú ruột truất ngôi và sống phần đời còn lại ở nơi lưu đày. Lịch sử ghi nhớ ông là nạn nhân của "sự biến Quý Dậu" (1453) và là một vị vua bất hạnh.
Dưới bóng điện hạ không tái hiện cuộc thanh trừng đẫm máu hay thời điểm chuyển giao quyền lực mà lặng lẽ kể lại quãng thời gian Danjong lưu đày đến vùng Gwangcheon-gol hẻo lánh. Tại đây người dân không khao khát quyền lực mà chỉ mong có một bữa ăn no.
Trưởng thôn Eom Heung Do (Yoo Hae Jin) quyết tâm biến Gwangcheon-gol thành nơi lưu đày với mong muốn cả thôn được "đổi đời". Trớ trêu thay, người xuất hiện tại Gwangcheon-gol không phải người quyền lực với bộ râu dài như mong đợi mà là một cậu bé rất trẻ.
Theo The Korea Herald, lịch sử Hàn Quốc ghi lại rất ít thông tin về mối quan hệ giữa Danjong và dân làng, bởi hệ thống đẳng cấp khắt khe thời bấy giờ gần như không cho phép điều đó xảy ra.
Dưới bàn tay đạo diễn Jang Hang Jun, vị vua trẻ trở thành người thầy, người bạn và người không thể thiếu của dân làng Gwangcheon-gol. Dù về mặt lịch sử đây là một sự tưởng tượng, ông vẫn khéo léo khiến khán giả đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh của Danjong, đồng thời khơi gợi tò mò cuộc "tình cờ" này sẽ mang lại kết cục ra sao.
Mối quan hệ giữa vua Danjong và trưởng thôn Eom Heung Do chỉ lưu lại trong sử sách vỏn vẹn hai dòng.
Đạo diễn Jang Hang Jun đã dùng trí tưởng tượng để lấp khoảng trống giữa hai dòng sử này và hoàn thiện bộ phim.
Như tựa đề, phim dựa vào sức mạnh của lịch sử để kể câu chuyện về con người, để rồi giúp khán giả cảm nhận được hơi ấm con người vượt ra ngoài câu chuyện lịch sử.
Nếu nội dung là xương sống của một bộ phim thì diễn xuất của diễn viên chính là "đôi cánh" để nâng câu chuyện bay xa và chạm đến trái tim khán giả. Ở đoạn đầu phim, sức hấp dẫn của Yoo Hae Jin dẫn dắt toàn bộ. Dù không hát Pansori, lời nói của anh vẫn mang nhịp điệu đặc biệt khiến người xem hứng thú.
Park Ji Hoon cũng không hề kém cạnh. Dù là vai diễn điện ảnh đầu tay, đóng chung với "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, anh cũng không bị lu mờ. Nam diễn viên khắc họa một Danjong gầy gò, lặng lẽ, mang nỗi đau của một người chưa từng được tự quyết cuộc đời nhưng không mất đi phẩm giá.
Danjong hiện lên vừa đáng thương vừa đáng kính, giữ chân khán giả đến cuối phim. Sự kết hợp diễn xuất giữa Yoo Hae Jin và Park Ji Hoon đặc biệt nổi bật ở đoạn kết, mang lại cảm xúc mạnh mẽ.
Truyền thông Hàn dành nhiều lời khen cho Dưới bóng điện hạ. Tờ CR Times nhận xét một số kỹ xảo phim vẫn còn hạn chế nhưng bộ phim vẫn hội tụ đầy đủ yếu tố hấp dẫn của dòng phim cổ trang.
"Câu chuyện về trưởng làng và vị vua bị lưu đày như một câu chuyện cổ tích pha trộn giữa tiếng cười và nước mắt, đồng thời đặt ra những câu hỏi sâu sắc về con người và cuộc sống. Có thể nói phim để lại dư âm dài lâu nhờ diễn xuất xuất sắc của dàn diễn viên" - CR Times viết.
Còn tờ Chosun đặc biệt ấn tượng với cách đạo diễn Jang Hang Jun lựa chọn kể chuyện lịch sử: "Trong dòng chảy lớn của lịch sử, đạo diễn khéo léo hạ câu chuyện xuống bằng chi tiết đời thường nhất là bữa cơm để chạm sâu vào trái tim khán giả.
Làn khói tàn khốc từng thiêu đốt thân xác các trung thần nay lại hiện lên trong làn hơi ấm của bát cơm. Dưới bóng điện hạ cho thấy con người vừa mang trong mình sự sống lẫn cái chết, đồng thời chính con người cũng nâng đỡ lẫn nhau".
Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Giám đốc Công an thành phố Đà Nẵng, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu, môi trường đã triển khai chuyên đề phòng, chống tội phạm, vi phạm pháp luật về đất đai, khoáng sản trên địa bàn.
Qua đó phát hiện dấu hiệu khai thác khoáng sản (vàng) trái phép tại thôn 5, xã Thạnh Bình.
Cụ thể ngày 16-4, đơn vị đã chủ trì, phối hợp với các cơ quan, ban ngành địa phương tổ chức kiểm tra khu vực đồi keo do ông T.V.L. (32 tuổi, trú thôn 5, xã Thạnh Bình) quản lý.
Tại thời điểm kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện 2 hầm vàng đã được khai thác từ trước, có dấu hiệu mới tác động.
Tại cửa hầm có 14 bao quặng với tổng khối lượng khoảng 262kg. Xung quanh khu vực phát hiện 3 máy phát điện, 3 máy nổ, 2 máy bơm hơi được chôn lấp dưới các hố sâu, không phát hiện khu vực tuyển quặng hoặc hệ thống máy móc chế biến.
Ngoài ra tại hiện trường có một lán trại với 2 máy cưa lốc cùng nhiều vật dụng sinh hoạt. Cách khu vực khai thác khoảng 1km về phía chân đồi, lực lượng chức năng phát hiện một xe máy đào bánh xích màu cam không có người trông coi.
Tổ công tác đã lập biên bản ghi nhận hiện trường, đồng thời tiếp tục xác minh, làm rõ vụ việc.
Qua xác minh ban đầu, cơ quan chức năng nhận định H.V.T. (49 tuổi, trú xã Thạnh Bình) là người đứng ra thuê T.V.K., N.V.K. cùng một số đối tượng địa phương chưa rõ nhân thân, lai lịch để tổ chức khai thác vàng trái phép.
Theo đó các đối tượng bắt đầu hoạt động từ ngày 12-4 đến ngày 14-4, chủ yếu khai thác vào ban đêm, từ 22h đến 4h sáng hôm sau. Hiện vụ việc đang được tiếp tục điều tra, xử lý nghiêm.
Trước đó Tuổi Trẻ Online phản ảnh tình trạng khai thác vàng trái phép ở Hố Nước. Ngày 15-4, theo sự chỉ dẫn của người dân, chúng tôi men theo con đường đất chừng 2m đi bộ len lỏi qua những đồi keo để vào bãi vàng trái phép.
Những hầm vàng khoét sâu vào đồi núi, tiếng máy nổ, phát điện, máy hơi ầm ầm giữa ban ngày để khoan đá, đào đất, "vàng tặc" đưa tận xe múc khoét núi đào hầm làm vàng.
Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: "Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên".
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
- Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
- Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên "sự thương hại kín đáo" song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
- Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
- Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
- Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
- Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.