Mục Lục
ToggleTôi mới ra trường một năm, muốn phụ giúp mẹ thêm, hơn nữa quen chưa lâu nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Tôi bảo anh sang năm cưới. Anh nói cả gia đình đang đợi tin cưới của chúng tôi, giờ xuống nhà tôi đặt vấn đề cho hai đứa chẳng nhẽ chỉ để nghe câu nói chờ thêm thời gian của tôi. Anh bảo nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cả hai dừng lại. Nghe câu nói của anh, tôi thật sự sốc, chẳng lẽ chỉ vì tôi muốn cưới chậm hơn mà anh đối xử với tôi như thế?
Cả một đêm dài tôi thức trắng chỉ để xem lại những tin nhắn trước đây, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp đã qua. Tôi không thể chối bỏ tình cảm của mình, cũng cố gắng níu kéo nó. Hôm sau tôi nhắn tin với anh, đồng ý cuối năm tổ chức cưới, thế nhưng anh lại thay đổi quyết định, bảo cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm của hai đứa. Tôi đợi tin nhắn của anh trong vô vọng. Không để tình yêu của mình im lặng như vậy, tôi gặp anh, muốn nghe lý do từ anh. Từng lời anh nói đều làm tim tôi đau nhói, anh bảo tôi không còn quan trọng trong cuộc đời của anh. Chẳng lẽ tình cảm tôi dành cho anh như vậy vẫn chưa đủ hay sao, tôi đã làm tất cả để giữ nó. Giờ đây tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là một người đàn ông đã có gia đình, nhìn từ bên ngoài ai cũng nghĩ là trọn vẹn. Tôi có một người vợ hiền, chịu khó, cùng tôi đi qua những ngày tháng gian nan nhất của cuộc đời. Chúng tôi đến với nhau từ hai bàn tay trắng, không dựa dẫm, không nhờ vả ai. Những ngày đầu lập nghiệp, từng đồng tiền đều là mồ hôi và sự cố gắng của cả hai. Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc của mình đơn giản lắm, chỉ cần mỗi ngày đi làm về, có vợ chờ cơm, có người để chia sẻ. Tôi từng tin rằng cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như thế. Rồi cuộc sống thay đổi, vợ tôi có cơ hội phát triển sự nghiệp ở một khách sạn mới mở tại một tỉnh ở miền Nam, đó là cơ hội tốt, là bước đệm cho tương lai của cô ấy.
Tôi không thể ích kỷ giữ vợ lại nên chúng tôi chấp nhận sống xa nhau. Tôi ở lại Sài Gòn với công việc giám sát bán hàng, còn vợ khăn gói về miền Tây. Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn, chúng tôi gọi điện mỗi ngày, chia sẻ với nhau từng chuyện nhỏ. Cuối tuần hoặc rảnh rỗi, vợ lại bắt xe lên thăm tôi, cũng có khi tôi tranh thủ xuống thăm vợ. Rồi khoảng cách địa lý, công việc bận rộn, những mệt mỏi thường ngày... tất cả dần khiến những cuộc trò chuyện thưa đi, những lần gặp mặt cũng ít lại.
Có những ngày, tôi trở về căn phòng trống, ăn một mình, ngủ một mình, cảm giác cô đơn len lỏi lúc nào không hay. Rồi tôi gặp em, là cô gái tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học rồi ở lại làm việc. Em học kế toán nhưng cuộc sống không dễ dàng để theo đúng ngành. Em làm đủ thứ nghề, từ việc chân tay đến công việc văn phòng, miễn là có thu nhập để tự nuôi bản thân. Em sống cùng em trai trong một căn phòng trọ nhỏ, chật chội nhưng gọn gàng.
Chúng tôi quen nhau rất tình cờ, như bao mối quan hệ xã giao khác. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi, vài lần cà phê giết thời gian, tôi chưa từng nghĩ sẽ đi xa hơn. Trong đầu tôi khi đó chỉ đơn giản có thêm một người để nói chuyện, để bớt cảm giác trống trải khi vợ không ở bên. Em khi ấy đang làm một công việc tạm bợ, thu nhập thấp, thời gian làm việc kéo dài từ sáng đến tối muộn. Có hôm 22h đêm em mới về tới phòng trọ, người mệt rã rời. Tôi nhìn em, thấy một sự cố gắng rất thật, rất đời, một cô gái nhỏ bé nhưng luôn gồng mình để sống.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Em kể tôi nghe về những khó khăn, những lần bị ép việc, bị đối xử không công bằng. Tôi chia sẻ lại những kinh nghiệm của mình, chỉ cho em cách ứng xử, cách bảo vệ bản thân trong công việc. Không hiểu từ lúc nào, tôi trở thành người mà em tìm đến mỗi khi mệt mỏi. Em cũng dần trở thành thói quen của tôi. Có những ngày, tôi chủ động nhắn tin hỏi em đã ăn chưa. Có những buổi tối, chúng tôi ngồi cùng nhau hàng giờ chỉ để nói chuyện linh tinh. Những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến cả hai thấy nhẹ lòng.
Chúng tôi từng thỏa thuận với nhau: không ràng buộc, không đi quá giới hạn, chỉ là bạn và là người chia sẻ. Thế nhưng con người đâu phải lúc nào cũng giữ được lý trí. Tôi bắt đầu quan tâm em nhiều hơn mức cần thiết. Tôi lo khi em đi làm về khuya, khi bị người khác bắt nạt. Tôi giúp em tìm công việc mới phù hợp hơn. Khi em được nhận vào làm kế toán đúng chuyên ngành, tôi còn vui hơn em. Em cũng vậy, quan tâm tôi theo cách rất nhẹ nhàng, nhớ những thứ tôi thích, để ý những thói quen nhỏ của tôi. Em chưa bao giờ đòi hỏi điều gì, cũng không hỏi tôi về tương lai.
Chúng tôi cứ thế bước vào cuộc sống của nhau một cách âm thầm. Những buổi đi xem phim, những chuyến đi ngắn về biển, những lần lang thang ăn uống... tất cả đều rất bình thường nhưng lại khiến tôi thấy bình yên theo một cách khác. Một cảm giác đã lâu rồi tôi không còn nhận ra trong cuộc hôn nhân của mình, không phải vì hết yêu mà vì mọi thứ đã trở thành thói quen. Em từng nói yêu tôi, tôi không trả lời. Không phải vì tôi không có cảm xúc mà vì biết một khi thừa nhận, mọi thứ sẽ không thể quay lại như cũ. Sự im lặng của tôi không có nghĩa là không yêu, chỉ là tôi không dám đối diện. Tôi vẫn yêu vợ, điều đó là thật, đồng thời tôi cũng không thể phủ nhận tình cảm dành cho em. Hai thứ tình cảm tồn tại song song, giằng xé tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu thấy mình thay đổi, hay cáu gắt vô cớ, suy nghĩ nhiều. Tôi tự hỏi mình là ai trong câu chuyện này? Một người chồng tốt hay một kẻ phản bội?
Tôi biết rõ mối quan hệ với em là sai. Càng cố dứt ra, tôi lại càng lún sâu. Chúng tôi giống như hai kẻ đi lạc, vô tình nắm tay nhau giữa một con đường không có lối ra. Biết là sai, biết là không đi đến đâu, thế nhưng vẫn không thể buông. Cho đến một ngày, tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục, người đau nhất sẽ là em. Tôi không thể cho em một danh phận, một tương lai rõ ràng. Tôi chỉ đang giữ em lại bằng những cảm xúc không trọn vẹn. Tôi chọn dừng lại. Quyết định đó không hề dễ dàng, nó giống như tự tay cắt đi một phần cảm xúc của chính mình. Tôi nói với em rằng chúng tôi nên dừng, em xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn, một người có thể ở bên em công khai, đường đường chính chính.
Em không khóc trước mặt tôi nhưng tôi biết em đau. Tôi cũng đau. Có những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình: nếu không gặp em, cuộc sống của tôi có khác không? Nếu tôi ích kỷ hơn, giữ em lại, liệu có hạnh phúc không? Rồi tôi hiểu, có những thứ không phải cứ muốn là được. Tình cảm không sai nhưng cách mình lựa chọn mới quyết định đúng sai. Tôi trở về với cuộc sống của mình, là một người chồng, một người đàn ông với trách nhiệm và nghĩa vụ. Có điều sâu trong lòng, tôi biết mình từng đi lạc. Em rời khỏi cuộc sống của tôi, nhẹ nhàng như cách em đến, không oán trách, không làm ầm ĩ, chỉ là biến mất. Đôi khi, giữa những ngày bình thường, tôi lại nhớ về em, nhớ những câu chuyện vu vơ, những buổi tối dài, những lần em cười rất nhẹ, tất cả chỉ còn là ký ức.
Tôi không dám nói mình là người tốt, cũng không biện minh cho những gì mình đã làm. Tôi chỉ là một người đàn ông từng yếu lòng, từng lạc lối giữa cảm xúc và lý trí. Cuộc đời có những cuộc gặp gỡ rất lạ, gặp để hiểu rằng mình đã cô đơn như thế nào, để biết trái tim vẫn còn có thể rung động. Cũng có những cuộc gặp gỡ, sinh ra là để chia xa, tôi và em là một trong số đó. Hai con tim lạc lối từng tìm thấy nhau, rồi lại buộc phải buông tay. Có lẽ, điều tốt nhất tôi có thể làm cho em là rời đi.
Tin Gốc: Vnexpress

Khoảng 9h30, lửa bốc lên tại căn nhà rộng khoảng 50 m2, một trệt một lầu làm bằng gỗ, ở góc đường Tô Ngọc Vân – Nguyễn Thị Định, phường Cam Ly. Người dân phát hiện, dùng nước dập lửa nhưng không hiệu quả do trong nhà có nhiều vật dụng dễ cháy. Nhà xảy ra sự cố nằm trong khu dân cư đông đúc.
Anh Huy, sống gần hiện trường, cho biết lửa xuất phát từ trần nhà tầng trệt. Thời tiết khô nóng khiến đám cháy lan nhanh, nhiều người hoảng sợ. Những người bên trong kịp thoát ra ngoài an toàn, hàng xóm hỗ trợ di chuyển tài sản, dọn lối đi.
Công an tỉnh Lâm Đồng điều nhiều xe chữa cháy cùng hàng chục cán bộ, chiến sĩ đến hiện trường. Lực lượng chức năng triển khai nhiều hướng phun nước, khống chế đám cháy sau hơn một giờ.
Hỏa hoạn không gây thiệt hại về người nhưng thiêu rụi toàn bộ tài sản trong nhà. Sức nóng lớn làm mái và khung sắt biến dạng, cong vênh rồi đổ sụp xuống. Lửa cũng lan sang ba căn bên cạnh.
Chính quyền xác định nguyên nhân ban đầu do chập điện.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều năm trước, các minh tinh là nhân vật chính trong những cuộc bàn tán nhan sắc nhưng gần đây, tâm điểm dần chuyển sang giới sao nam. Vài tài tử, nhất là các sao kỳ cựu và quen mặt khán giả, vướng nghi vấn phẫu thuật thẩm mỹ nếu họ trông trẻ đẹp hơn. Đôi khi các suy đoán được xem như trò đùa, nhưng cũng có lúc gây phiền phức cho nghệ sĩ.
Trên trang CNN cuối tháng 3 đăng tải bài viết Jim Carrey, Leonardo DiCaprio and how the double standard of male aging may be over (Jim Carrey, Leonardo DiCaprio và liệu tiêu chuẩn kép về chuyện lão hóa của nam giới có chấm dứt) của nhà báo Rebecca Cope. Từ chuyện của giới giải trí, tác giả mở rộng ra vấn đề xã hội khi xu hướng làm đẹp của nam giới tăng cao, mâu thuẫn giữa nhu cầu thẩm mỹ và định kiến giới, cũng như mặt trái của việc nỗ lực chống lão hóa.
Dưới đây là nguyên văn bài viết:
Việc suy đoán một ngôi sao nữ đã sửa gì trên mặt vốn thành thú vui phổ biến trên Internet. Nhiều gương mặt không nếp nhăn, căng mịn, rạng rỡ bị muôn vàn chuyên gia lẫn người không chuyên đem ra phân tích, dẫn đến những phỏng đoán như căng da mặt, cắt mí, tiêm filler hoặc botox. Nhưng vài tháng gần đây, không chỉ mặt mũi của những phụ nữ nổi tiếng bị nghiên cứu kỹ lưỡng, đàn ông cũng chịu cảnh tương tự.
Điển hình như tài tử 52 tuổi Leonardo DiCaprio, người gây chú ý tại lễ trao giải Oscar năm nay không nhờ phim ảnh mà do gương mặt thon gọn rõ rệt. Trên X, một khán giả còn đùa: "Anh ấy đã dùng Gua Sha (dụng cụ massage mặt)". Có người bình luận bộ ria mép theo kiểu diễn viên Tom Selleck của DiCaprio, viết: "Cuối cùng, anh ta cũng bỏ rượu và tìm ra nước uống. Còn bộ ria đó chiếm tới 40% công sức cho màn tái xuất này". Chỉ trong vài giờ, các bác sĩ thẩm mỹ bắt đầu đoán anh đã và chưa làm gì, kèm theo mấy câu đùa không thể thiếu khi cho rằng anh đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang gần đây là để giấu vụ phẫu thuật.
Trong khi hầu hết phản ứng xoay quanh "màn lột xác" của DiCaprio theo hướng tích cực, sự thay đổi ngoại hình của người đồng nghiệp Jim Carrey tại lễ trao giải César Awards vài tuần trước đó không được đón nhận tốt lắm. Người đàn ông 64 tuổi này đã xây toàn bộ sự nghiệp dựa trên các biểu cảm linh hoạt, thế nên công bằng mà nói, thật sốc khi thấy mặt anh giờ đây cứng đờ sau nhiều năm biến mất khỏi ánh đèn sân khấu. Vài người trên mạng còn có thuyết âm mưu rằng Carrey đã cử người đóng thế đến sự kiện thay mình. Giả thuyết càng được củng cố sau khi chuyên gia trang điểm, đóng giả người nổi tiếng Alexis Stone chia sẻ một bức ảnh về diễn viên trên Instagram cùng tuần đó, kèm chú thích: "Alexis Stone trong vai Jim Carrey ở Paris".
Họ chắc chắn không phải những gã Hollywood đầu tiên là tâm điểm cho những tin đồn can thiệp chống lão hóa. Tháng 1, Bradley Cooper phủ nhận phẫu thuật thẩm mỹ trên podcast SmartLess, sau khi bị nhiều người tiếp cận trên đường để hỏi anh đã làm gì. Trong khi đó, Ryan Gosing là trung tâm của một trò đùa chỉnh ảnh, bị đồn đã tiêm chất đầy má - chỉ vài tháng sau khi một bộ phận nhà phê bình online chê anh "quá già" để đóng Ken trong Barbie. Ở diễn biến khác, bờ môi và cặp má có vẻ đầy đặn hơn của Barry Keoghan mang tới nhiều đồn đoán rằng anh tiêm filler. Trong chương trình SiriusXM của Mỹ, Keoghan cho biết những lời lăng mạ ngoại hình trên mạng ảnh hưởng đời anh đến mức "không muốn ra đường nữa".
Vài nam nghệ sĩ thừa nhận dùng "Brotox" - phương pháp làm đẹp được nam giới ưa chuộng. Joe Jonas từng là gương mặt đại diện cho Xeomin - loại thuốc thẩm mỹ được FDA (Food and Drug Adminstration - Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ) phê duyệt, được xem như lựa chọn thay thế Botox năm 2022. Trò chuyện với Allure khi đó, anh nói: "Bạn đẹp nhất là khi bản thân cảm thấy tuyệt vời nhất. Tôi luôn ưu tiên cho những thói quen, chu trình mang lại cảm giác được là phiên bản tốt nhất của mình". Trong khi đó, nhiều người nổi tiếng như Robbie Williams, Gordon Ramsay, Gene Simmons, Tom Sandoval và Simon Cowell từng thảo luận về việc dùng Botox trong quá khứ.
Ngoài Hollywood, ngày càng nhiều nam giới can thiệp dao kéo, chiếm khoảng 6,5% tổng số ca phẫu thuật tại Anh, theo số liệu của Hiệp hội Bác sĩ Phẫu thuật thẩm mỹ Anh. Trong khi tổng số ca phẫu thuật giảm nhẹ từ năm 2023 đến 2024, lượng ca nâng cơ mặt và cổ tăng vọt 26%, "cho thấy mức độ quan tâm việc chống lão hóa ở đàn ông đang tăng". Trong lúc đó ở Mỹ, cánh mày râu chiếm 6% các phương pháp điều trị bằng tiêm (gồm Botox và Xeomin) hồi năm ngoái, theo Hiệp hội Bác sĩ Phẫu thuật Thẩm mỹ Mỹ.
Vì sao bây giờ chúng ta chứng kiến lượng đàn ông tìm kiếm các phương pháp làm đẹp gia tăng? Nguyên nhân có thể kết hợp nhiều yếu tố như sự phát triển của mạng xã hội, các cuộc họp qua video (như Zoom) và những show truyền hình như Love Island (Đảo Tình yêu) đã củng cố nền văn hóa "hoàn hảo như tranh vẽ", trở thành nguồn cơn to lớn gây ra nỗi lo, nhất là với giới trẻ. Đồng thời, giờ đây có một cộng đồng trực tuyến chuyên về cái gọi là "cải thiện tối đa ngoại hình" (looksmaxxing) cho nam giới, nơi họ nhấn mạnh đường nét trên mặt bằng mọi cách từ "mewing" (phương pháp đặt lưỡi lên vòm họng để có đường viền hàm) đến cấy tóc, phẫu thuật thẩm mỹ, thậm chí đập xương hàm để trông góc cạnh hơn.
Chris Haywood - phó giáo sư ngành Nghiên cứu Tính nam Phê phán ở đại học New Castle (Anh) - nhận định: "Xưa kia, đàn ông thường được đánh giá qua những gì họ làm - công việc lao động bằng chân tay, nhưng gần đây giá trị dần chuyển sang việc họ làm gì trên cơ thể của mình". Ông nói tiếp: "Tất nhiên, sự nghiệp thành công vẫn được xem trọng nhưng việc chăm sóc bản thân, cách ăn mặc, chăm lo cơ thể, chăm chút vẻ ngoài càng trở nên quan trọng".
Thế nhưng, sự thay đổi này mâu thuẫn với kỳ vọng vẫn còn phổ biến rằng đàn ông không nên chú trọng ngoại hình. Thật vậy, như Haywood giải thích, khao khát có diện mạo ưa nhìn bị xem là tính cách của phụ nữ từ xưa. "Trong khi chúng ta thấy các giá trị dần nghiêng về vẻ ngoài nam giới, những quan điểm cũ về cách nhìn nhận đàn ông vẫn tồn tại. Do đó, điều thường thấy, nhất là với đàn ông dị tính ngày nay, họ cứ như đang đi thăng bằng trên một sợi dây thừng khá chênh vênh", ông nói thêm.
Xuyên suốt lịch sử, các tài tử Hollywood thường được đối đãi "khoan hồng" hơn khi đề cập chuyện có tuổi. George Clooney nổi tiếng với biệt danh "quý ông đầu bạc (silver fox)", còn Harrison Ford được mô tả với ngoại hình "xuất chúng". Nhưng hiện nay, xu hướng dường như đang đảo ngược khi đàn ông càng lúc càng bị đánh giá theo loạt tiêu chuẩn kép từng áp đặt lên giới sao nữ. Nhưng điều này có thực sự tốt? Với một số chuyên gia, đây có thể là dấu hiệu chứng minh góc nhìn độc hại về sự lão hóa có thể trầm trọng hơn.
Lauren Steckles-Young - giảng viên ngành Nghiên cứu xã hội của Đại học Sunderland, Anh, cho biết: "Vấn đề này cho thấy chúng ta đã gán giá trị đạo đức với tuổi trẻ, coi sự trẻ trung là năng suất, sự hấp dẫn, sức khỏe và thậm chí là giá trị bản thân". Bà tiếp tục: "Trong đó, chúng ta thấy sự lẫn lộn giữa 'sức khỏe' và 'sắc đẹp', mặc định rằng nếu có sức hút, bản thân sẽ khỏe mạnh. Và nếu vừa khỏe mạnh vừa cuốn hút, giá trị đạo đức sẽ cao hơn. Mạng xã hội khuếch đại điều này bằng cách đặt những gương mặt đã qua bộ lọc làm đẹp, chỉnh sửa quanh ta, biến chuyện già đi dường như thành một thất bại hơn là quá trình tự nhiên. Việc chống lão hóa phản ánh một nền văn hóa mà ở đó con người khó chấp nhận cái không hoàn hảo, sự thay đổi, đa dạng về ngoại hình".
Bà Steckles-Young bổ sung rằng việc xã hội quá ám ảnh chuyện chống lão hóa thúc đẩy quan điểm hạ thấp giá trị thế hệ lớn tuổi. "Khi chúng ta gạt bỏ những gương mặt già nua khỏi tầm nhìn của công chúng, chúng ta đánh mất sự hiểu biết thực tế về ý nghĩa của việc được già đi. Điều này tạo ra một vòng luẩn quẩn độc hại: Người trẻ sợ già, người già cảm thấy áp lực phải tự xóa bỏ sự hiện diện của chính mình".
Tin Gốc: Vnexpress

