Vợ chồng bạn tâm sự với tôi như vậy ngay bữa tiệc sinh nhật bạn. Liên – con gái đang học lớp 10 – của bạn cũng vừa mới chào chúng tôi ra về.
Liên hầu như có mặt trong ngày sinh nhật mẹ em như để có mặt. Liên không nói chuyện với ai, chỉ cầm điện thoại. Thổi nến hát mừng mẹ xong, Liên ra về để đến với bạn.
Nhìn con rời quán ăn, bạn cười buồn và kể tôi nghe câu chuyện “chiến tranh” của hai mẹ con rồi lan ra cả gia đình tuần rồi.
Vợ chồng bạn làm tại cơ quan truyền thông nên không có nhiều thời gian bên Liên. Liên ngoài giờ học ở trường, ở trung tâm ngoại ngữ, bạn còn thuê gia sư kèm Liên tại nhà. Việc nhà cửa thì có người làm lo.
Cứ thế, ba con người cứ đi đi về về mỗi ngày, gặp nhau chút xíu vào ban đêm hoặc giao tiếp nhanh qua điện thoại khi cần.
Bạn thấy con có những thay đổi kể từ năm lớp 9. Bạn và chồng gần như ít trò chuyện cùng con hẳn bởi con thích một mình và trầm tính hơn. Lúc con chưa “block” Facebook chặn ba mẹ xem trang cá nhân của con, bạn thấy con chia sẻ, bình luận rất nhiều điều hay ho, bài học cuộc sống cũng như quan điểm yêu thương, nói chung bạn thấy con nồng ấm và “trưởng thành” hơn.
Ngay cả cô giáo dạy kèm đôi khi cũng cho bạn xem những món quà, những lời chia sẻ tình cảm mà con dành cho cô. Ở trường, con cũng tham gia tích cực các hoạt động chung và đôi lúc còn xin tiền ba mẹ để hoạt động thiện nguyện.
Bạn cứ tưởng con đã lớn và biết thấu hiểu. Mãi cho đến khi bạn và chồng nhận ra con hầu như không biết gì về ba mẹ: không tham gia hoạt động chung, không chuyện trò dù bạn và chồng chủ động và con rất khó chịu khi ba mẹ yêu cầu điều gì đó.
Đỉnh điểm là lần vừa qua bạn nghỉ bệnh ba ngày. Suốt ba ngày nằm nhà, khi “tình cờ” gặp nhau, bạn hỏi gì, con trả lời… rồi lỉnh về phòng. Con không hề hỏi han bạn, thậm chí khi bạn muốn con qua phòng trò chuyện với mẹ, con cũng từ chối vì… không thích.
Những ngày nghỉ bệnh đó, ngay cả cô người làm cũng ái ngại giùm cho bạn. Và bạn đã “nổi điên” lên, la con “vô tâm” ngay trước mặt cô giáo dạy kèm.
Con khóc và trách bạn “cũng đâu có quan tâm ông bà ngoại đâu? Mẹ là người ích kỷ”. Bạn nói cô giáo dạy kèm cũng ngỡ ngàng về con, rồi cô lên phòng khuyên nhủ con. Hai mẹ con không nói chuyện với nhau sau xung đột đó đến mấy ngày.
Khi chồng và cả bà ngoại nói chuyện với con, con có xin lỗi bạn. Nhưng chung quy lại, mọi thứ thực tế cũng chẳng thay đổi gì mấy. Bạn không biết con đã “phục” hay chưa. Câu trách của con cứ ám ảnh và làm bạn suy nghĩ mãi.
Câu chuyện của gia đình bạn tôi không phải cá biệt, nó là một thực tế trong câu chuyện gia đình sống trong áp lực đô thị cũng như sự đứt gãy kết nối trong một mái ấm. Chúng ta thường nhân danh việc dạy dỗ, tạo dựng tương lai cho con để bào chữa cho sự vắng mặt của mình trong các mối quan hệ gắn kết.
Bạn tôi thuê gia sư để dạy con kiến thức, thuê người giúp việc để chăm con bữa ăn nhưng lại quên mất rằng không ai có thể thuê người dạy con cách yêu thương tốt hơn người thân trong gia đình cả.
Sự phản kháng của Liên – đứa trẻ vốn rất “tâm lý” với người ngoài nhưng lại “vô cảm” với bố mẹ – thực chất là một cơ chế phòng vệ. Khi cha mẹ chỉ giao tiếp với con qua những tin nhắn nhanh hoặc những mệnh lệnh một chiều, con sẽ tự xây dựng một cơ chế phòng vệ riêng để bảo vệ thế giới cảm xúc của mình.
Câu trách móc về bà ngoại chính là một cách bẻ lái thực tế và chỉ ra sự thật rằng con cái không nghe những gì cha mẹ giảng giải, chúng chỉ sao chép những gì cha mẹ đã làm.
Nhà tâm lý học nổi tiếng Albert Bandura từng khẳng định qua lý thuyết học tập xã hội: “Trẻ em sẽ làm những gì bạn làm, chứ không phải những gì bạn nói”.
Cách giải quyết duy nhất cho vòng lặp vô tâm này không phải là những lời xin lỗi lấy lệ để câu chuyện qua đi, mà buộc phải có sự thay đổi về nhận thức, về sự hiện diện.
Có lẽ mẹ của Liên trong câu chuyện cần hạ cái tôi của một người phụ huynh xuống để thừa nhận với con rằng: “Mẹ cũng từng sai và chúng ta hãy cùng học lại cách quan tâm nhau”.
Chỉ khi cha mẹ dám soi lại chính mình, dám sửa lại thái độ của mình trước sự quan sát của con cái, thì những gì con ghi nhận sẽ phản ảnh qua những thay đổi thực tế.
Sự thấu hiểu không đến từ những thứ hào nhoáng, có lẽ nó khó hơn một chút, đó là khoảnh khắc tất cả thực sự nhìn vào mắt nhau, để cùng thành thật với nhau mọi chuyện.
Chuyên trang sắc đẹp Globalbeauties vừa công bố top 100 đề cử giải thưởng Hoa hậu đẹp nhất thế giới - Miss Global Beauties 2025.
Trong năm 2025, chỉ có hai người đẹp mang thành tích cao về cho Việt Nam gồm Nguyễn Đình Như Vân đoạt vương miện Hoa hậu Toàn cầu Miss Global 2025 và Trịnh Mỹ Anh đoạt danh hiệu Miss Earth Water (tương đương á hậu 2) Hoa hậu Trái đất Miss Earth 2025.
Với thành tích này, Như Vân được đề cử vào danh sách Hoa hậu đẹp nhất thế giới 2025.
Nguyễn Đình Như Vân sinh năm 1991, quê tỉnh Lâm Đồng. Cô sở hữu chiều cao 1,74m, số đo 90-63-91. Như Vân hoạt động trong vai trò người mẫu chuyên nghiệp, trình diễn tại nhiều show diễn của nhà thiết kế nổi tiếng.
Nguyễn Đình Như Vân là á quân 1 cuộc thi The New Mentor 2023 (Người mẫu toàn năng).
Cô từng là huấn luyện viên catwalk trong cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, Hoa hậu Thế giới Việt Nam, Hoa hậu Quốc gia Việt Nam...
Miss Grand Slam là giải thưởng thường niên do chuyên trang Globalbeauties bình chọn, bắt đầu từ năm 1998.
Người đẹp đoạt danh hiệu Miss Grand Slam được xem là hoa hậu đẹp nhất trong tất cả hoa hậu. Giải thưởng này được đổi tên thành Miss Global Beauties từ năm 2025.
Trong bài viết trên báo Anh Telegraph, Jamie Carragher nhận định trận đại chiến giữa Man City và Arsenal tại Etihad ngày 19/4 có thể mang tính chất định đoạt cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh. Theo ông, kết quả trận đấu sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới cục diện và tâm lý của cả hai đội trong giai đoạn còn lại.
Carragher cho rằng nếu thắng, Arsenal có thể "băng về đích một cách thuận lợi". Một kết quả hòa vẫn giúp "Pháo thủ" duy trì lợi thế, nhưng nếu thất bại, đà tâm lý sẽ nghiêng hẳn về Man City.
Arsenal đang dẫn đầu với 70 điểm, nhiều hơn Man City 6 điểm và đá nhiều hơn một trận. Về các chỉ số phụ, Arsenal đang nhỉnh hơn khi ghi 62 bàn, thủng lưới 24 lần, đạt hiệu số +38. Man City ghi 63 bàn, thủng lưới 28 lần và đạt hiệu số +35.
Bất chấp lợi thế cả về điểm số lẫn chỉ số phụ, Carragher nhấn mạnh áp lực dành cho Arsenal đang lớn hơn đáng kể so với đối thủ, bởi việc đánh rơi chức vô địch có thể kéo theo những hệ lụy nghiêm trọng với HLV Mikel Arteta. Theo ông, thành bại của chiến lược mà Arteta xây dựng thời gian qua phụ thuộc gần như hoàn toàn vào việc đội bóng có giành được danh hiệu lớn hay không.
Cựu hậu vệ Liverpool cho rằng Arsenal vẫn nắm lợi thế lớn khi mùa giải bước vào giai đoạn quyết định nhờ lối chơi thực dụng và thiên về phòng ngự hơn so với trước đây. Tuy nhiên, cách tiếp cận này khiến các chiến thắng của họ trong phần lớn mùa giải trở nên kém thuyết phục trong mắt người hâm mộ.
Carragher cũng đề cập đến việc nhiều CĐV Arsenal đã thể hiện sự lo lắng và thậm chí nhiếc móc và la ó, khi đội thua ba trận gần nhất ở giải quốc nội. Sau trận thua Bournemouth 1-2 ở vòng 32, nhiều CĐV thậm chí đòi sa thải Arteta ngay ngoài sân Emirates. Carragher nhận định nếu tiếp tục không thể vô địch, Arsenal có nguy cơ trở thành một trong những đội á quân bị chỉ trích nhiều nhất lịch sử giải đấu.
Mùa 2022-2023, Arsenal từng dẫn đầu tới 93% thời gian ở Ngoại hạng Anh. Nhưng khi giải vào giai đoạn nước rút, họ hụt hơi và lỡ chức vô địch vào tay Man City. Đội bóng này trở thành CLB đứng đầu bảng lâu nhất trong một mùa giải mà không thể đăng quang tại Ngoại hạng Anh. Trong đó, thất bại 1-4 cũng ở vòng 33 trên sân Etihad được xem là bước ngoặt.
Carragher nhắc lại thất bại nặng nề tại Etihad kể trên như một bước ngoặt khiến Arteta thay đổi triết lý, chuyển sang lối chơi thận trọng hơn, ưu tiên sự chắc chắn thay vì tấn công mạo hiểm. Dù vậy, cựu hậu vệ người Anh đặt dấu hỏi về khả năng tấn công của đội bóng, đặc biệt là sự thiếu sắc bén của hàng công trong các trận đấu lớn - yếu tố có thể quyết định cuộc đua vô địch.
Carragher cũng so sánh bản lĩnh của Man City với các đội bóng giàu truyền thống từng thống trị Ngoại hạng Anh, cho rằng kinh nghiệm ở giai đoạn nước rút giúp thầy trò Pep Guardiola luôn duy trì sự tự tin rất lớn. Theo ông, nếu xét về tâm lý và kinh nghiệm, Arsenal vẫn chưa đạt đến đẳng cấp tương tự, đặc biệt trong những tháng quyết định của mùa giải - giai đoạn mà Man City thường xuyên thể hiện phong độ ổn định và bản lĩnh vượt trội.
Tháng Tư là giai đoạn Arsenal đạt tỷ lệ thắng thấp nhất kể từ khi Arteta nắm quyền. Dưới trướng HLV này, "Pháo Thủ" chơi 26 trận trong tháng tư, thắng 11, hòa 7 và thua 8, tỷ lệ thắng chỉ 42%. Họ ghi trung bình 1,9 bàn mỗi trận, những con số khiêm tốn hơn nhiều so với đối thủ.
Guardiola lại thường tăng tốc cùng Man City trong thời gian này. CLB thành Manchester thắng tới 30 trong 38 trận Ngoại hạng Anh diễn ra trong tháng này dưới thời Guardiola, đạt hiệu suất gần 79%, ghi 102 bàn, trung bình 2,7 bàn mỗi trận.
Kết lại, Carragher cho rằng dù Arsenal có thể đã tiến bộ rõ rệt dưới thời Arteta, việc về nhì lần thứ ba liên tiếp sẽ không còn được xem là thành công. Ngược lại, đó sẽ là bước lùi và có thể buộc HLV người Tây Ban Nha phải thay đổi mạnh mẽ về chiến thuật cũng như nhân sự trong kỳ chuyển nhượng mùa hè.
Chương trình do Bộ Y tế phối hợp với Bộ Quốc phòng (Trung tâm Hành động quốc gia khắc phục hậu quả chất độc hóa học và môi trường), Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Ủy ban Paralympic Việt Nam), UBND TP.HCM, Đại sứ quán Mỹ tổ chức, có hơn 500 vận động viên khuyết tật cùng gia đình và 800 học sinh, sinh viên.
Bà Nguyễn Thị Liên Hương - Thứ trưởng Bộ Y tế - nói định hướng giảm số người khuyết tật là nhiệm vụ của cả hệ thống chính trị, từ chăm sóc sức khỏe bà mẹ - trẻ em, kiểm soát an toàn giao thông, an toàn lao động, phòng, chống bệnh tật, kiểm soát môi trường, bảo đảm an toàn thực phẩm, an toàn trong trường học, khu dân cư và nơi làm việc.
“Xây dựng, hoàn thiện chính sách, pháp luật đối với người khuyết tật chuyển từ y tế - chăm sóc sang tiếp cận xã hội - hòa nhập hướng đến việc loại bỏ định kiến, giảm bất bình đẳng, mở rộng cơ hội và trao quyền cho người khuyết tật. Tiếp tục nghiên cứu các giải pháp mạnh mẽ để mọi trẻ khuyết tật đều được phát hiện sớm, được đến trường, học tập và hòa nhập”, bà Hương nói.
Ngoài ra nghiên cứu, bổ sung các giải pháp thiết thực để mở rộng cơ hội việc làm, sinh kế cho người khuyết tật. Thực hiện các giải pháp căn bản về hạ tầng - giao thông - công trình công cộng - dịch vụ công trực tuyến thân thiện, dễ tiếp cận hơn đối với người khuyết tật.
Bà Hương nói cần đẩy mạnh ứng dụng công nghệ trợ giúp và chuyển đổi số để nâng cao chất lượng cuộc sống cho người khuyết tật; tiếp tục nghiên cứu các giải pháp phòng ngừa, phát hiện và xử lý bạo lực, bỏ rơi, phân biệt đối xử đối với người khuyết tật; tăng cường truyền thông và nâng cao nhận thức xã hội, lan tỏa tinh thần tôn trọng, sẻ chia, đồng hành cùng người khuyết tật.
Dịp này chương trình đã trao tặng 65 suất quà cho trẻ em khuyết tật và các nạn nhân bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam/dioxin. Cùng với đó là phát động phong trào thể dục, thể thao dành cho người khuyết tật
Ông Nguyễn Mạnh Cường - Phó chủ tịch UBND TP.HCM - nói những năm qua, TP.HCM luôn xác định công tác trợ giúp người khuyết tật là nhiệm vụ ý nghĩa nhân văn, thể hiện rõ sự quan tâm của cả hệ thống chính trị và truyền thống nghĩa tình của TP.
Trong đó phong trào thể dục thể thao người khuyết tật đã trở thành một điểm sáng nổi bật, nâng cao sức khỏe, đời sống tinh thần, ý chí vươn lên và khả năng hòa nhập xã hội của người khuyết tật.
“Thể thao không chỉ rèn luyện thân thể mà còn khơi dậy niềm tin, ý chí, khát vọng sống và vượt lên nghịch cảnh. Mỗi vận động viên người khuyết tật là một câu chuyện truyền cảm hứng; mỗi thành tích là niềm vui cá nhân, gia đình, đội tuyển, niềm tự hào của TP.HCM và đất nước”, ông Cường bày tỏ.
Ông Cường tin tưởng người khuyết tật TP.HCM sẽ tiếp tục phát huy nghị lực, sự tự tin, tinh thần lạc quan và ý chí vươn lên; tiếp tục bứt phá giới hạn của bản thân, theo đuổi ước mơ và tỏa sáng bằng chính tài năng, nỗ lực của mình.
Chủ tịch Ủy ban Paralympic Việt Nam Huỳnh Vĩnh Ái kêu gọi mỗi người khuyết tật trên khắp mọi miền đất nước: Hãy bắt đầu ngay hôm nay! Hãy lựa chọn cho mình một môn thể thao, một hình thức tập luyện phù hợp với khả năng của mình. Dù là nhỏ nhất, nhưng sự bắt đầu ấy chính là bước ngoặt của thay đổi - thay đổi sức khỏe, thay đổi tinh thần, thay đổi tương lai.
"Thể thao không phân biệt hoàn cảnh. Thể thao mở ra cơ hội để mỗi người khuyết tật vượt qua giới hạn, khẳng định giá trị bản thân và sống một cuộc đời tích cực, tự tin hơn", ông Ái nói.
Vận động viên Lê Văn Công (đội tuyển quốc gia người khuyết tật Việt Nam) nói trong thể thao, giới hạn không nằm ở đôi chân, đôi tay hay đôi mắt. Giới hạn nằm ở ý chí và nghị lực của con người.
Anh Công vẫn nhớ những ngày đầu làm quen với bộ môn cử tạ của người khuyết tật, với những lần tập luyện về hai tay đau buốt, ê ẩm cả người, với những giọt mồ hôi rơi xuống sàn tập và cả những khi tự hỏi: "Liệu mình có làm được không?".
“Khoảnh khắc chúng ta quyết định đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, chính là lúc chúng ta đã bứt phá giới hạn của bản thân và chiến thắng chính mình. Khuyết tật có thể làm hạn chế một phần cơ thể, nhưng không bao giờ có thể giam cầm được tâm hồn và khát khao chinh phục của chúng ta”, anh Công bày tỏ.