Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: “TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện”.
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc “trọng đại”.
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ “bằng xương bằng thịt” chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường “tưởng tượng” kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: “Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực”. Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: “Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy”.
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: “Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực…”.
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được “cai” máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: “Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con”. Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã “khoác” lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một “siêu đô thị” hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của “hòn ngọc Viễn Đông” trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn – TP.HCM – cứ thế nhẹ nhàng “gieo” vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau…
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Mặc dù không sở hữu sức mạnh xử lý như smartphone, các mẫu điện thoại "cục gạch" dưới đây lại nổi bật với thời lượng pin dài, độ bền cao và sự đơn giản trong sử dụng. Chúng không chỉ có Google Maps mà còn tích hợp YouTube để giải trí.
Là lựa chọn đáng tin cậy cho người dùng cần các tính năng cơ bản cùng khả năng kết nối hiện đại, Nokia 2780 Flip chạy hệ điều hành KaiOS 3.1, hỗ trợ Google Maps và YouTube. Với màn hình trong 2,7 inch và màn hình ngoài 1,77 inch, người dùng có thể kiểm tra thông báo mà không cần mở máy.
Nokia 2780 Flip kết hợp thiết kế gập truyền thống với chip Snapdragon 215, bộ nhớ trong 4 GB (có thể mở rộng qua microSD), sạc USB-C và khả năng tương thích với máy trợ thính M4/T4. Ngoài ra còn tích hợp đài FM, trở thành lựa chọn lý tưởng cho việc định vị và các tác vụ thiết yếu.
Là phiên bản giá rẻ hơn của 2780 Flip, Nokia 2760 Flip cũng sử dụng hệ điều hành KaiOS 3.1, cho phép truy cập Google Maps và YouTube. Tuy nhiên, máy thiếu một số tính năng như khe cắm thẻ nhớ mở rộng và đài FM.
Với camera 5 MP và chip Snapdragon 215, Nokia 2760 Flip mang lại hiệu năng ổn định cho một chiếc điện thoại giá rẻ. Thiết bị cũng hỗ trợ cổng USB-C và kết nối 4G LTE, trở thành lựa chọn tốt cho người dùng cần kết nối cơ bản mà không cần đầu tư vào phần cứng cao cấp.
Lựa chọn tuyệt vời cho những ai yêu thích thiết kế dạng thanh truyền thống, chiếc điện thoại này có màn hình 2,4 inch và thân máy bền chắc, cầm vừa tay. Chạy trên hệ điều hành KaiOS, thiết bị cũng hỗ trợ YouTube và Google Maps.
Sử dụng chip Snapdragon 210, RAM 512 MB và bộ nhớ trong 4 GB (có thể mở rộng lên đến 32 GB qua thẻ nhớ microSD), Nokia 6300 4G còn có jack cắm tai nghe 3,5 mm, khả năng phát Wi-Fi hotspot và kết nối 4G LTE ổn định, mặc dù cổng Micro-USB đã có phần lỗi thời.
Hướng đến người dùng yêu thích thiết kế cao cấp, Nokia 8000 4G có lớp vỏ giống như kính và khung mạ crôm mang lại vẻ ngoài thời trang. Sở hữu màn hình 2,8 inch lớn hơn so với Nokia 6300 4G, máy được trang bị chip Snapdragon 210 và RAM 512 MB cho khả năng điều hướng mượt mà trên nền tảng KaiOS. Ngoài ra, máy còn có camera sau 2 MP và sử dụng cổng Micro-USB để sạc.
Thiết kế trượt cong độc đáo của Nokia 8110 4G mang đến vẻ đẹp cổ điển và giá trị thực tiễn. Chạy trên hệ điều hành KaiOS, máy sử dụng chip Snapdragon 205, camera sau 2 MP và có thời lượng pin chờ lên đến 25 ngày. Tuy cổng sạc Micro-USB có phần lỗi thời, nhưng thiết kế mang tính biểu tượng của điện thoại vẫn thu hút người dùng.
Cạnh tranh trực tiếp với các mẫu điện thoại gập của Nokia, TCL Flip 2 sở hữu màn hình 2,8 inch và màn hình phụ 1,44 inch để hiển thị thông báo. Với RAM 1 GB và bộ nhớ trong 8 GB, máy mang lại cảm giác nhanh hơn so với nhiều điện thoại "cục gạch" khác. Chạy trên hệ điều hành KaiOS 3.0, TCL Flip 2 hỗ trợ Google Maps và YouTube, có cổng sạc USB-C, pin dung lượng 1.850 mAh và camera 2 MP.
Là một chiếc điện thoại nắp gập bền bỉ, Alcatel Go Flip 4 hỗ trợ YouTube và Google Maps. Ngoài màn hình 2,8 inch, bộ nhớ trong 4 GB và màn hình phụ 1,44 inch để hiển thị thông báo nhanh, máy cũng được trang bị cổng sạc USB-C và hệ điều hành KaiOS 3.0. Pin 1.850 mAh cung cấp thời gian sử dụng dài, cùng với khả năng hỗ trợ 4G LTE và phát Wi-Fi hotspot cho tối đa 8 thiết bị khiến nó trở thành lựa chọn thực tế cho người dùng hằng ngày.
Ngày 17/4, Đô, 29 tuổi, Nguyễn Duy Huỳnh (42 tuổi), Lê Tấn Phát (25 tuổi) cùng 5 người khác bị Công an TP HCM bắt về hành vi Gây rối trật tự công cộng.
Sự việc bắt nguồn từ việc Phát và Nguyễn Đình Tuấn (17 tuổi) đăng bài chia sẻ hành trình đi phượt lên một hội nhóm trên Facebook. Cho rằng nội dung không thực tế, một số thành viên vào tranh cãi. Sau đó, Đô đăng bài trên trang cá nhân để trêu chọc hai người.
Theo điều tra, hai bên nhiều lần nhắn tin qua lại, cự cãi rồi thách thức, hẹn gặp tại một quán cà phê trên đường Tân Thắng, phường Tân Sơn Nhì để "nói chuyện".
Tại điểm hẹn, nhóm Đô và đối phương tiếp tục quát tháo rồi lao vào xô xát, gây náo loạn khu vực. Công an phường Tân Sơn Nhì đã kịp thời có mặt ngăn chặn, đưa những người liên quan về trụ sở.
Tối 16-4, HLV Trần Minh Chiến cho biết không đồng ý với thỏa thuận của CLB Đà Nẵng nên đã ra về. Lý do là bởi lãnh đạo đội bóng chưa dứt khoát giao nhiệm vụ cho nhà cầm quân này.
Cụ thể, ông Trần Minh Chiến được mời ra Đà Nẵng để chuẩn bị thay người đồng nghiệp Lê Đức Tuấn, trong nhiệm vụ giải cứu đội bóng sông Hàn khỏi cảnh rớt hạng V-League.
Tuy nhiên trong cuộc họp sáng cùng ngày với tân Chủ tịch CLB Đà Nẵng - ông Nguyễn Huy Tài, hai bên đã không thống nhất được phương án tiếp quản đội bóng ngay lập tức.
Theo đó, ông Trần Minh Chiến được đề nghị chờ CLB Đà Nẵng thi đấu với Thép Xanh Nam Định xong vòng 19 vào cuối tuần này. Điều này khiến cựu tiền đạo tuyển Việt Nam tự ái.
Vì nếu Đà Nẵng có thành quả tốt trước đương kim vô địch Nam Định, nhiều khả năng cựu danh thủ Việt Nam phải ngồi chờ tiếp. Đó là viễn cảnh khó chấp nhận với ông Chiến.
CLB Đà Nẵng ở thế khó, cần người giúp nhưng lại không thống nhất được phương án. Lấn cấn trong các quyết định khiến thông tin xung quanh đội bóng càng nhiễu loạn.
Chiều cùng ngày, HLV Lê Đức Tuấn tiếp tục ra sân huấn luyện. Ông Tuấn chưa hề từ chức hay buộc phải rời vai trò lái chính để dọn đường cho người kế nhiệm.
Ngoài ra, ông Yusuke Adachi cũng bắt tay vào công tác chuyên môn để hỗ trợ HLV Lê Đức Tuấn. Bên cạnh đó, HLV Phan Như Thuật cũng rời đi cùng ông Trần Minh Chiến.
Chưa rõ kế hoạch sắp tới của đội chủ sân Chi Lăng sẽ ra sao nếu thua Thép Xanh Nam Định. V-League còn 8 vòng đấu và họ đang kém PVF-CAND 1 điểm (12 so với 13) sau 18 vòng.