Ngày 17-4, Bộ Y tế tổ chức hội thảo góp ý Đề án Phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện giai đoạn 2026 – 2030.
Chia sẻ tại hội thảo, thượng tá Phạm Hữu Phúc, Phó chánh Văn phòng Bộ Công an, cho hay hiện nay nước ta sử dụng 3 đầu số khẩn cấp 113, 114, 115 trong an ninh trật tự, phòng cháy chữa cháy, cấp cứu.
Ngoài ra còn các đầu số 111 – bảo vệ trẻ em; 112 – gọi tìm kiếm, cứu nạn và sự cố thiên tai, thảm họa. Dự kiến tới đây số 117 là số dịch vụ gọi xử lý bạo lực gia đình.
Trong khi đó nhiều quốc gia hiện đã sử dụng mô hình một đầu số hoặc hợp nhất đầu số khẩn cấp. Như Mỹ dùng đầu số 911; Úc dùng 000; Liên minh châu Âu (EU) dùng 112 hay Hàn Quốc 119.
Nguyên tắc cốt lõi là “một cửa – nhiều lực lượng phối hợp”, trong đó mọi cuộc gọi khẩn cấp dù liên quan đến cháy, tai nạn hay cứu hộ đều được tiếp nhận ở cùng một đầu mối, sau đó phân loại và điều phối ngay lập tức đến các đơn vị chuyên trách (cảnh sát, y tế, điện lực, cứu hộ).
“Từ đó cho thấy việc sử dụng duy nhất một đầu số tiếp nhận xử lý thông tin khẩn cấp về an ninh trật tự, phòng cháy chữa cháy, cứu nạn cứu hộ, cấp cứu y tế ngoại viện là phù hợp với xu thế quản lý hiện nay là tinh gọn.
Mô hình này sẽ hạn chế tốn kém nguồn lực khi phải đầu tư cho nhiều đầu mối quản lý, vận hành hệ thống khẩn cấp khác nhau; phù hợp thực tế, xu thế, kinh nghiệm quốc tế của một số quốc gia…”, thượng tá Phúc cho hay.
Theo đó, đề án “Tích hợp các đầu số 113, 114, 115 và tổ chức hệ thống thông tin liên lạc trong trường hợp khẩn cấp thành Trung tâm Tiếp nhận, Xử lý thông tin khẩn cấp quốc gia” do Bộ Công an chủ trì, đang được xây dựng theo hướng tích hợp các đầu số 113, 114, 115 thành một đầu số 113 sử dụng trên toàn quốc và đặt tại Trung tâm Thông tin chỉ huy công an 34 tỉnh, thành phố…
Quá trình thực hiện tích hợp các đầu số này sẽ được triển khai theo 2 giai đoạn. Giai đoạn 1, sẽ tích hợp các đầu số 113, 114, 115 thành một đầu số 113 sử dụng trên toàn quốc và đặt tại Trung tâm Thông tin chỉ huy công an 34 tỉnh, thành phố.
Giai đoạn 2, tổ chức sơ kết, đánh giá để tính toán xây dựng mô hình Trung tâm 113 quốc gia sau khi triển khai từ 6 tháng đến 1 năm. Giai đoạn này dự kiến có thể nghiên cứu tích hợp cả đầu số 111, 117 theo ý kiến của Bộ Khoa học và Công nghệ.
Dự kiến từ quý 3-2027 sẽ thức ra mắt hệ thống 113 đi vào hoạt động.
Chia sẻ tại hội thảo, ông Hà Anh Đức, Cục trưởng Cục Quản lý khám chữa bệnh (Bộ Y tế), cho biết Bộ Y tế đang phối hợp Bộ Công an xây dựng hệ thống tổng đài tiếp nhận và điều phối cấp cứu thống nhất trên toàn quốc.
“Đặc biệt, với các cuộc gọi ngoại viện yêu cầu hỗ trợ, trong tương lai chúng tôi sẽ ứng dụng AI để tư vấn và phân loại tình trạng bệnh nhân ngay khi gọi điện.
Đối với điều phối giao thông, có thể kết nối với hệ thống camera AI của cảnh sát giao thông để ưu tiên đèn xanh cho xe cứu thương khi đang làm nhiệm vụ (đặc biệt quan trọng với bệnh nhân đột quỵ)”, lãnh đạo Cục Quản lý khám chữa bệnh chia sẻ.
Bên cạnh đó thông qua dữ liệu y tế, ứng dụng AI sẽ hỗ trợ cán bộ trên xe cấp cứu truy cập nhanh hồ sơ sức khỏe điện tử của bệnh nhân để biết tiền sử bệnh, hỗ trợ xử lý chính xác ngay trên đường đưa bệnh nhân đến cơ sở y tế.
Tôi là Nguyễn Ngọc Vân Trang, từ năm 2 tuổi đã bị chẩn đoán điếc sâu hai tai. Nhìn lại mình, tôi thường nhớ về nỗi niềm khi tôi sinh ra, lớn lên, rồi học cách trưởng thành theo một cách riêng, không có khả năng nghe âm thanh như mọi người.
Từ lúc sinh ra, tôi đã sống trong một thế giới hoàn toàn yên lặng. Với ba mẹ, đó là một cú sốc lớn. Và từ khoảnh khắc đó, hành trình của tôi không còn là của riêng tôi, mà trở thành hành trình của cả gia đình đi tìm lại âm thanh cho con.
4 tuổi, tôi bắt đầu đeo máy trợ thính và tham gia can thiệp sớm. Khi còn nhỏ, tôi chưa thể hiểu hết những gì mình trải qua, chỉ biết mỗi ngày là những lần tập nghe, tập nói, lặp đi lặp lại từng âm thanh rất nhỏ. Lớn lên, tôi mới hiểu rằng phía sau những tiến bộ tưởng như bình thường ấy là cả một quá trình kiên trì lặng lẽ của ba mẹ.
Những năm đi học không dễ dàng. Tôi luôn ngồi bàn đầu để nhìn khẩu hình thầy cô, cố gắng hiểu bài bằng quan sát. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng theo kịp. Có những lúc tôi cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, trong khi mọi người vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Tôi trở nên ít nói, dè dặt, sợ sai và dần thu mình lại.
Lên THCS, bài học nhanh hơn, lượng kiến thức nhiều hơn, trong khi khả năng nghe của tôi lại giảm dần. Tôi mệt mỏi, áp lực và từng nghĩ đến việc dừng lại.
Nhưng ba mẹ vẫn luôn ở đó, không cho phép tôi bỏ cuộc. Và rồi tôi được cấy ốc tai điện tử Cochlear của Úc - một cơ hội để tiếp tục hành trình của mình.
Ngày bật máy lần đầu, đó là một thế giới âm thanh lạ lẫm. Tôi phải học lại cách nghe: từng giọng nói, tiếng động trong cuộc sống đều cần nhận diện lại hết. Có những ngày tôi rất mệt, thậm chí muốn buông bỏ vì quá khó khăn.
Nhưng tôi hiểu rằng nếu mình dừng lại, tất cả những cố gắng trước đó cũng sẽ dừng theo. Không có phép màu nào xảy ra trong một ngày. Chỉ có những ngày rất bình thường, tôi kiên trì thêm một chút, cố gắng thêm một chút, để từng bước chạm lại thế giới âm thanh của mình.
Lên THPT, áp lực học tập và cuộc sống có những lúc khiến tôi tưởng như không thể ráng thêm. Nhưng nhờ sự đồng hành của thầy cô, sự giúp đỡ của bạn bè và niềm tin từ gia đình, tôi dần học cách đứng dậy.
Trong quá trình đi bệnh viện và gặp gỡ những người có hoàn cảnh tương tự, tôi nhận ra một điều rất rõ ràng: không phải ai cũng có cơ hội giống mình.
Có người vì điều kiện kinh tế mà không thể cấy ốc tai điện tử, đành chấp nhận việc nghe - nói hạn chế. Có người thiếu thông tin nên đi sai hướng từ đầu. Có những điều nhỏ không được can thiệp sớm khiến việc hòa nhập khó khăn hơn rất nhiều.
Từ đó, tôi nhìn mọi thứ bằng góc nhìn của một người trong cuộc. Tôi hiểu rằng điều khiến một người bị bỏ lại phía sau không chỉ nằm ở khiếm khuyết, mà còn ở cơ hội, thông tin và sự hỗ trợ đúng lúc.
Người khuyết tật không cần sự thương hại, mà cần sự thấu hiểu, sự đồng hành và một cơ hội công bằng để được khẳng định giá trị bản thân.
Chính nhận thức đó đã đưa tôi đến với ngành công tác xã hội. Trong suốt 4 năm đại học, tôi luôn phải tự nhắc mình đã đi được xa thì không có lý do gì buông tay. Và rồi tôi đã tốt nghiệp. Đó không chỉ là một tấm bằng, mà còn là sự trưởng thành và một niềm tin vững vàng vào chính mình.
Tôi mong mình và mọi người xung quanh có thể trở thành một người mang lại niềm tin cho người yếu thế, để không ai phải lặng lẽ dừng lại giữa chừng chỉ vì họ thiếu cơ hội, thiếu sự thấu hiểu.
Mong xã hội sẽ quan tâm nhiều hơn và có những chính sách thiết thực hơn dành cho người câm điếc, như tăng cường đào tạo ngôn ngữ ký hiệu trong trường học và cộng đồng; hỗ trợ phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu tại các cơ quan hành chính, bệnh viện; xây dựng thêm các kênh thông tin và dịch vụ công thân thiện với người khiếm thính; tặng máy trợ thính và ốc tai điện tử, đồng thời tạo nhiều cơ hội việc làm phù hợp để người câm điếc có thể tự tin hòa nhập và phát triển.
Người câm điếc rất mong có một cuộc đời có nhiều tiếng động của sự ấm áp, có ốc tai, có giảng đường, có hướng dẫn và cơ hội phấn đấu.
Ngày 10-4, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can Hoàng Văn Thủy (26 tuổi, ngụ xã Long Hải) để điều tra về hành vi cố ý gây thương tích.
Thủy là nghi phạm cầm dao lao vào một căn nhà trên đường Trần Bình Trọng (phường Tam Thắng, TP.HCM) chém người thương tích khiến dư luận xôn xao.
Theo điều tra, khoảng 12h40 ngày 2-4, Thủy mang dao tìm đến nhà ông N.H.H. (52 tuổi, ngụ phường Tam Thắng) gọi cửa. Khi ông H. đi ra, Thủy rút dao bất ngờ chém liên tiếp nhiều nhát vào đối phương gây thương tích nghiêm trọng.
Nạn nhân được gia đình đưa đi bệnh viện cấp cứu với nhiều vết thương nghiêm trọng tại vùng vai và cẳng tay nạn nhân (đứt cơ Delta, đứt nhiều gân cơ duỗi).
Sau khi gây án, Thủy nhanh chóng tẩu thoát khỏi hiện trường, tìm cách xóa dấu vết máu trên người và hung khí.
Ngay sau khi tiếp nhận tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP.HCM phối hợp Công an phường Tam Thắng và các đơn vị nghiệp vụ tiến hành khám nghiệm hiện trường, rà soát camera và truy bắt hung thủ.
Bằng các biện pháp nghiệp vụ, cơ quan công an xác định Thủy là nghi phạm gây án nên mời làm việc.
Bước đầu Thủy khai có quen biết với nạn nhân và nhiều lần ngồi ăn nhậu cùng nhau. Song chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ (bị chửi trong các lần nhậu) và ý định muốn tạo "tiếng vang" cho bản thân, Thủy đã mang dao tìm đến nhà chém ông H. trọng thương.
Khám xét nơi ở của Thủy, cơ quan chức năng thu giữ tang vật gồm con dao gây án cùng nhiều vật chứng liên quan.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, Cơ quan cảnh sát điều tra đã ra lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp, tạm giữ hình sự đối với Hoàng Văn Thủy. Đồng thời khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội cố ý gây thương tích.
Ngày 16.4, TAND tỉnh Cà Mau xét xử sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Lê Ngọc Quý (26 tuổi, ở phường Bạc Liêu, tỉnh Cà Mau) 14 năm tù về tội mua bán người và cưỡng đoạt tài sản; đồng thời buộc bồi thường, hoàn trả cho các bị hại gần 300 triệu đồng. Quý đưa 17 người ra nước ngoài với lời hứa 'việc nhẹ lương cao'.
Theo cáo trạng, từ tháng 11.2022 đến tháng 10.2023, Quý sử dụng nhiều tài khoản Facebook, Zalo đăng thông tin tuyển người sang Thái Lan và Myanmar làm việc chăm sóc khách hàng online, lắp ráp linh kiện điện tử với mức lương khoảng 12 triệu đồng/tháng, chi phí đi lại do công ty chi trả.
Tin vào quảng cáo "việc nhẹ lương cao", nhiều người được hướng dẫn làm hộ chiếu và xuất cảnh. Tuy nhiên, khi đến nơi, họ bị giữ toàn bộ giấy tờ tùy thân và đưa vào làm việc tại các công ty do người nước ngoài quản lý.
Thực tế công việc hoàn toàn khác với lời hứa. Các nạn nhân bị buộc lập tài khoản mạng xã hội giả, kết bạn, dụ dỗ người Việt Nam tham gia các ứng dụng đầu tư, mua hàng tích điểm để chiếm đoạt tiền. Mỗi người bị giao chỉ tiêu phải lừa tối thiểu 70 triệu đồng/tháng mới được hưởng 20% số tiền chiếm đoạt.
Nếu không đạt chỉ tiêu, họ bị phạt gấp 100 lần mỗi ngày, bị đánh, buộc làm việc đến 2 - 3 giờ sáng và liên tục bị đe dọa bán sang nơi khác. Những người không đồng ý làm việc phải nộp từ 80 đến 175 triệu đồng, gọi là chi phí đi lại, ăn ở.
Cơ quan điều tra xác định, Quý đã đưa 17 người xuất cảnh sang Thái Lan và Myanmar để cưỡng bức lao động, trong đó có người bị chuyển qua nhiều công ty khác. Một số nạn nhân được trao trả về Việt Nam hoặc tự tìm cách trốn thoát.
Quý còn bị cáo buộc khoảng tháng 6.2023 đã hứa bố trí việc làm tại quán bar ở Myanmar cho chị C.T.N với mức lương 500 USD mỗi tháng. Khi đến nơi, chị này bị giữ giấy tờ và quản lý chặt. Gia đình chị N. sau đó phải chuyển hơn 178 triệu đồng theo yêu cầu của Quý để chuộc lại giấy tờ, tránh bị bán sang nơi khác. Sau đó, gia đình tiếp tục chuyển thêm tiền để làm thủ tục đưa N. về nước. Đến tháng 8.2023, N. về Việt Nam.
Bị cáo Quý dụ dỗ đưa 17 người ra nước ngoài làm "việc nhẹ lương cao", nhưng thực chất là cưỡng bức lao động, ép họ lừa đảo.